Thêm

    Thứ Bảy, Thánh Đaminh

    BÀI ĐỌC I: Kb 1, 12 – 2, 4

    Chớ thì ngàn xưa Chúa chẳng phải là Thiên Chúa, Chúa của tôi, là Đấng Thánh của tôi? Vậy là chúng tôi không sao chết được. Lạy Chúa, Chúa đã đặt nó lên để xét xử, làm cho nó vững mạnh để trừng phạt. Mắt Chúa tinh sạch, không thể nhìn sự dữ, không thể xem sự gian ác. Tại sao Chúa lại nhìn những kẻ gian ác, và kẻ bất lương nuốt người công chính hơn nó, sao Chúa vẫn làm thinh? Chúa để loài người như cá biển, như sâu bọ không có vua quan. Nó lấy lưỡi câu mà bắt hết, lấy chài mà kéo mọi sự, lấy lưới mà thu lượm: bởi thế nó hớn hở vui mừng. Vì vậy, nó cúng tế cho chài, nó dâng lễ vật cho lưới, vì bởi đấy nó được phần béo tốt và món ăn ngon. Lẽ nào nó cứ thả lưới không ngừng và luôn luôn tàn nhẫn sát hại các dân? Tôi sẽ đứng ở vọng canh của tôi, đứng yên nơi thành lũy của tôi, tôi chờ xem Chúa dạy tôi thế nào, và trả lời ra sao cho điều tôi biện bạch? Chúa đáp lại tôi rằng: “Hãy chép điều ngươi thấy, hãy khắc nó vào tấm bảng để đọc được dễ dàng. Bởi hình lạ còn xa, nó sẽ xuất hiện trong thời sau hết và sẽ chẳng hư không. Nó kết duyên với ngươi, hãy chờ đợi nó, vì nó sẽ đến không trì hoãn. Chắc chắn nó sẽ đến, không sai. Người không có lòng ngay thì ngã gục, nhưng người công chính sẽ sống nhờ trung tín”.

    PHÚC ÂM: Mt 17, 14-19

    Khi ấy, có một người đến gần, quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu mà nói rằng: “Lạy Ngài, xin thương xót con trai tôi vì nó mắc chứng kinh phong và rất trầm trọng: nó thường ngã vào lửa và lắm lúc nó ngã xuống nước. Tôi đã đem nó đến cùng môn đệ Ngài, nhưng các ông không thể chữa nó được”. Chúa Giêsu đáp: “Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng! Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Hãy đem nó lại đây cho Ta”. Chúa Giêsu quát mắng quỷ và quỷ liền ra khỏi đứa bé. Và nó được lành ngay trong lúc ấy. Bấy giờ các môn đệ đến hỏi riêng Chúa Giêsu rằng: “Tại sao chúng con không thể trừ quỷ ấy được?” Chúa Giêsu bảo các ông rằng: “Vì các con yếu lòng tin! Thầy bảo thật các con: Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì các con có khiến núi này rằng: ‘Hãy rời khỏi đây mà sang nơi kia’, thì nó liền đi sang, và chẳng có gì các con không làm được”.

    Suy Niệm 1: ĐẾN VỚI CHÚA GIÊSU ĐỂ ĐƯỢC CHỮA LÀNH

    Bài đọc 1 trình bày cho chúng ta về những lời của ngôn sứ Khabacúc thưa với Đức Chúa. Trong phần 1 của lời đàm thoại của mình, Khabacúc “định nghĩa” Đức Chúa của mình là ai: “Lạy Đức Chúa, từ muôn thuở, Ngài chẳng là Đức Chúa, là Thiên Chúa con thờ, là Đức Thánh của con, là Đấng Bất Tử sao?” (Kb 1:12). Khabacúc tiếp tục trình bày Đức Chúa của mình với những đặc tính sau: (1) Ngài là Đấng xét xử; (2) Ngài là đá tảng; (3) Ngài là đấng tinh tuyền. Tuy nhiên, Khabacúc vẫn chất vấn Đức Chúa về đường lối của Ngài khi nhìn thấy quân phản bội đứng vững còn người ngay lành thì bị chèn ép: “Mắt của Ngài thật quá tinh tuyền không thể chịu được điều gian ác, Ngài không thể nhìn xem cảnh khốn cùng, tại sao Ngài cứ đứng nhìn quân phản bội, sao Ngài lặng thinh khi kẻ gian ác nuốt chửng người chính trực hơn mình?” (Kb 1:13). Đứng trước câu chất vấn của Khabacúc, Đức Chúa đã phán với ông: “Hãy viết lại thị kiến và khắc vào tấm bia cho ai nấy đọc được xuôi chảy. Đó là một thị kiến sẽ xảy ra vào thời ấn định. Nó đang tiến nhanh tới chỗ hoàn thành, chứ không làm cho ai thất vọng. Nếu nó chậm tới, thì cứ đợi chờ, vì thế nào nó cũng đến, chứ không trì hoãn đâu. Này đây, ai không có tâm hồn ngay thẳng sẽ ngã gục, còn người công chính thì sẽ được sống, nhờ lòng thành tín của mình” (Kb 2:2-4). Những người sống thành tín với Đức Chúa trong cảnh cơ hàn sẽ được đứng vững và tìm được sự sống. Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta cũng chứng kiến những người bất lương được thịnh vượng, còn những người tốt thì lại lâm vào cảnh cơ bần. Thấy thế, chúng ta cũng chất vấn Đức Chúa và đôi khi chúng ta trở nên bất trung mong được thịnh vượng. Nhưng Đức Chúa mong chúng ta sống thành tín, dù cuộc sống có nhiều khó khăn và trái ngang, nhiều điều xem ra không hợp lý. Thành tín sẽ mang lại niềm vui trong ngày cứu độ.

    Bài Tin Mừng thuật lại việc chữa lành đứa bé trai bị kinh phong. Câu chuyện này cũng được thuật lại trong Tin Mừng Máccô (9:14-29) và Luca (9:37-43). Trong câu chuyện này, Thánh Mátthêu rút ngắn câu chuyện trong Tin Mừng Thánh Máccô. Câu chuyện xảy ra khi Chúa Giêsu và các môn đệ “đến” với đám đông. Hành động này ám chỉ việc Chúa Giêsu luôn đến với chúng ta trước khi chúng ta đến với Ngài [các môn đệ của Ngài cũng phải học ở Ngài để đi đến với người khác]. Điều đáng lưu ý ở đây là hành động của người cha bệnh nhân. Ông ta “tới quỳ xuống trước mặt Đức Giêsu và nói: ‘Thưa Ngài, xin thương xót con trai tôi, vì cháu bị kinh phong và bệnh tình nặng lắm: nhiều lần ngã vào lửa, và cũng nhiều lần ngã xuống nước. Tôi đã đem cháu đến cho các môn đệ Ngài, nhưng các ông không chữa được’” (Mt 17:14-16). Thánh Mátthêu đã sử dụng từ “Chúa/Đức Chúa” [Lord] thay cho từ “Thầy” trong Tin Mừng Thánh Máccô và hành động “quỳ xuống trước mặt Chúa Giêsu” của người cha ám chỉ đến việc tuyên xưng đức tin vào Chúa Giêsu là Chúa. Trong những lời trên, chúng ta cũng nhận ra rằng các môn đệ của Chúa Giêsu không hiệu quả trong sứ vụ chữa bệnh so với Chúa Giêsu [môn đệ không hơn thầy]. Điều này khuyến cáo chúng ta về thái độ sống của mình trong đời sống sứ vụ. Nhiều khi chúng ta đặt mình vào vị trí của Chúa Giêsu. Chúng ta cần nhận ra rằng, chúng ta không sở hữu sứ vụ; chúng ta chỉ là những người được chia sẻ trong sứ vụ của Chúa Giêsu. Nói cách khác, chúng ta chỉ là thợ gặt, chứ không phải là chủ của mùa gặt. Hãy để Chúa Giêsu làm việc trong và qua chúng ta!

    Trước sự kiện các môn đệ không thể chữa được đứa bé, Chúa Giêsu đã buồn phiền và kêu lên: “Ôi thế hệ cứng lòng không chịu tin và gian tà! Tôi còn phải ở với các người cho đến bao giờ, còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa? Đem cháu lại đây cho tôi” (Mt 17:17). Lời khiển trách của Chúa Giêsu vọng lại lời khiển trách của Đức Chúa đối với dân Israel trong Đnl 32:5,20. Lời khiển trách này không chỉ nhắm đến đám đông mà còn các môn đệ của Ngài. Họ là những người “cứng lòng tin,” những người đã đi theo Ngài, chứng kiến những phép lạ Ngài làm mà vẫn không tin Ngài là Chúa. Lời khiển trách này cũng nhắm đến mỗi người chúng ta. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta chứng kiến nhiều phép lạ và những kỳ công Chúa đã thực hiện, nhưng chúng ta vẫn không chịu tin. Chúng ta vẫn chạy theo những “chúa” khác. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta như Ngài mời gọi các môn đệ và những người đương thời đem người bệnh [có thể là chúng ta hoặc người khác] đến cho người. Bài Tin Mừng thuật lại cho chúng ta rằng khi người ta đem đứa bé lại cho Chúa Giêsu, Ngài “quát mắng tên quỷ, quỷ liền xuất, và đứa bé được khỏi ngay từ giờ đó” (Mt 17:18). Với lời của mình, Chúa Giêsu đã chữa lành đứa bé. Lời Chúa Giêsu có sức chữa lành, mang lại sự biến đổi. Mỗi ngày [mỗi Chúa Nhật] chúng ta cũng nghe lời Chúa Giêsu, chúng ta có để lời Ngài biến đổi chúng ta hay không?

    Các môn đệ hỏi Chúa Giêsu về lý do tại sao họ không thể “trừ nổi tên quỷ ấy?” (Mt 17:19). Lý do đơn giản là họ kém lòng tin: “Tại anh em kém tin! Thầy bảo thật anh em: nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: ‘Rời khỏi đây, qua bên kia!’ nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được” (Mt 17:20). Các môn đệ có một đức tin để hiểu và để đồng ý, nhưng không đủ phó thác vào Chúa Giêsu. Qua những lời này, Chúa Giêsu muốn dạy các môn đệ về sức mạnh của một đức tin hoàn toàn phó thác. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta rằng có đức tin thì không đủ, nhưng còn hoàn toàn phó thác mọi sự cho Chúa. Thật vậy, nhiều người trong chúng ta tự hào mình là những người tin, nhưng chưa hoàn toàn phó thác cuộc sống của mình cho Chúa. Hãy phó thác đường đời cho Chúa, Ngài sẽ dẫn chúng ta đến niềm vui được cứu độ!

    Lm. Anthony, SDB.

    ………………………………..

    Suy Niệm 2: Chúa chữa đứa trẻ bị kinh phong

    1. Lúc Chúa Giêsu và 3 môn đệ thân cận ở trên núi (biến hình) thì ở dưới núi, người ta đem đến cho các môn đệ một đứa trẻ bị quỷ ám mắc kinh phong, nhưng các ông không chữa được. Còn Chúa Giêsu đã quát mắng quỷ, nó đã xuất khỏi đứa trẻ ngay. Các ông phải một phen mất mặt. Các ông đã đến gần hỏi lý do tại sao các ông đã thất bại. Chúa cho biết lý do thất bại của các ông là thiếu lòng tin. Nếu các ông có lòng tin thì làm gì cũng được.
    1. Tin Mừng thuật lại, sau khi Chúa Giêsu đưa ba môn đệ lên núi Tabor, số môn đệ còn lại ở dưới núi, vì thế người ta mang đến cho các ông một đứa trẻ bị quỷ ám mắc kinh phong. Các ông đã trừ mà không được. Nên thấy Chúa Giêsu xuống , dân chúng đã xúm lại và xin Ngài chữa lành. Sau khi Ngài chữa cho bé gái khỏi quỷ ám, các môn đệ tiến lại gần và hỏi :”Tại sao chúng con đây lại không trừ nổi tên quỷ ấy” ? Chúa Giêsu mạc khải cho họ biết :”Tại anh em kém tin ! Thầy bảo thật anh em : nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này : “Rời khỏi đây, qua bên kia’ nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được”.
      Sau khi các ông nhận ra sự thất bại của mình và hiểu rõ về sức mạnh của niềm tin, Chúa Giêsu muốn dạy các ông sự khiêm nhường và gắn bó với Thiên Chúa cách trọn vẹn thì mới có thể thi hành được sứ vụ.
    1. Việc Chúa Giêsu chữa một đứa bé bị kinh phong, có thể nói, không có gì đặc biệt, nếu phép lạ được thực hiện do Chúa Giêsu, bởi vì Ngài là Thiên Chúa toàn năng làm được mọi sự. Nhưng điều quan trọng là phép lạ có thể xẩy ra là do đức tin của con người. Thật thế, trong bất cứ phép lạ nào, Chúa Giêsu cũng đòi hỏi con người phải tin, hoặc chính đương sự hoặc cha mẹ hay người bảo trợ. Là Đấng Cứu Thế, Chúa Giêsu yêu thương và muốn chữa con người khỏi mọi bệnh tật, nhưng mỗi khi thực hiện phép lạ để cứu chữa một người nào, Ngài cũng đòi phải có đức tin. Nếu việc cứu chữa riêng lẻ đó chỉ là hình ảnh lu mờ của việc cứu chữa tối hậu mà Chúa còn đòi hỏi đức tin, thì để được cứu rỗi trong thời cứu độ viên mãn, đức tin còn cần thiết biết chừng nào (Mỗi ngày một tin vui).
    1. Ông Martin Luther nói :”Đức tin cho phép chúng ta nắm giữ trong tay những điều chúng ta không thấy được”.
      Đức tin biển đổi chúng ta từ người tội lỗi trở thành con cái Thiên Chúa. Đức tin làm cho những việc tầm thường trở thành những việc có giá trị phi thường. Đức tin cho chúng ta có cái nhìn lạc quan, tin tưởng vào những điều dường như không thể lý giải. Đức tin cũng chính là điều kiện cần thiết để Chúa Giêsu làm phép lạ cứu chữa người bệnh. Việc Chúa Giêsu chữa bệnh kinh phong cho em bé trong Tin Mừng hôm nay là một ví dụ điển hình về sức mạnh của lòng tin. Thật vậy, chính nhờ lòng tin vững vàng của người cha mà em bé được chữa lành.
    1. Con người dễ mắc phải cám dỗ cậy vào sức riêng và do đó dễ gặp thất bại trong đời sống. Chính các môn đệ cũng không tránh khỏi cám dỗ đó. Thật vậy, sau khi chứng kiến cuộc biến hình của Ngài, Chúa Giêsu muốn các ông xuống núi, trở về với những vấn đề của cuộc sống. Ngài muốn các ông nhận thức giới hạn của mình khi để các ông thất bại trong việc trừ quỉ câm. Trước đây nhờ quyền năng Chúa các ông đã xua trừ được nhiều quỷ. Có lẽ các ông bắt đầu quên điều đó, quên rằng mình chỉ là dụng cụ của Thiên Chúa. Bởi đó, sau khi các ông nhận thức rõ sự bất lực của mình, Chúa đã giải thích cho các ông biết rằng  để thành công, các ông cần có đức tin dù chỉ là đức tin nhỏ bé, cần gắn bó với Chúa, và theo nhiều bản Tin Mừng bổ túc, cần phải cầu nguyện và ăn chay (R.Veritas).
    1. Như hạt cải trổ thành cây lớn, đức tin đích thực dù ở khởi điểm còn ở mức độ nhỏ, nhưng rồi sẽ phát triển thêm thành cây lớn. Hơn nữa, chúng ta cũng nên lưu ý điều này là sự phát triển không tự động cách máy móc, cần có sự cộng tác của đương sự với ơn Chúa, để phát triển đức tin thêm nữa cho đến mức độ trưởng thành và sự cộng tác này được củng cố bằng lời cầu nguyện và việc ăn chay.  Đây có thể là bài học Chúa Giêsu nhắc khéo cho các môn đệ khi Ngài phán :”Giống quỷ này không chịu ra, nếu người ta không ăn chay, cầu nguyện”. 
    1. Truyện : Cần có niềm tin.
      Một tướng quân quyết định tấn công cho dù binh lính của ông chỉ bằng một phần mười quân địch. Ông quả quyết rằng sẽ thắng, nhưng lính của ông rất nghi ngờ.
      Vì thế, trên đường đi tới trận chiến, ông dừng lại ở một nhà thờ và cầu nguyện. Khi trở ra, ông nói với họ :
      – Tôi sẽ tung một đồng tiền lên. Nếu nó ngửa, chúng ta sẽ thắng. Nếu nó sấp, chúng ta sẽ thua. Vận mênh bây giờ sẽ được tiết lộ.
      Ông tung đồng tiền lên. Nó ngửa. Những người lính rất hăm hở vào trận đấu và tin tưởng rằng họ sẽ thắng cách dễ dàng. Hôm sau, một sĩ quan có niềm tin mạnh nói với tướng quân rằng :
      – Kết quả cho thấy rằng không ai có thể thay đổi cánh tay vận mệnh.
      Tướng quân trả lời :
      Rất đúng  và ông cho hay rằng đồng tiền có hai mặt ngửa.

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                                   

               

     

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com