BÀI ĐỌC I: Cv 22, 30; 23, 6-11
Trong những ngày ấy, toà án muốn biết đích xác người Do-thái tố cáo Phaolô về tội gì, nên cởi trói cho ngài, và truyền lệnh cho các thượng tế và toàn thể công nghị họp lại, rồi dẫn Phaolô đến đứng trước mặt họ. Phaolô biết có một số người thuộc phe Sađốc, và một số khác thuộc phe biệt phái, nên kêu lớn tiếng giữa công nghị rằng: “Thưa anh em, tôi là biệt phái, con của người biệt phái, tôi bị xét xử vì niềm hy vọng và vì sự sống lại của những người đã chết”. Ngài vừa nói thế, thì xảy ra sự bất đồng ý kiến giữa các người biệt phái và Sađốc, và hội đồng đâm ra chia rẽ. Vì các người Sađốc cho rằng không có sự sống lại, không có thiên thần và thần linh; còn các người biệt phái thì tin tất cả điều đó. Tiếng la lối inh ỏi, và có mấy người biệt phái đứng lên bênh vực rằng: “Chúng tôi không thấy người này có tội gì; và nếu thần linh hay thiên thần nói với người này thì sao?” Cuộc tranh luận đã đến hồi gây cấn, viên quản cơ sợ Phaolô bị phân thây, nên sai lính xuống kéo ngài ra khỏi họ và dẫn về đồn. Ðêm sau, Chúa hiện đến cùng ngài và phán: “Hãy can đảm lên! Con đã làm chứng về Ta tại Giêrusalem thế nào, thì cũng phải làm chứng về Ta tại Rôma như vậy”.
PHÚC ÂM: Ga 17, 20-26
Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Con không cầu xin cho chúng mà thôi, nhưng còn cho tất cả những kẻ, nhờ lời chúng mà tin vào Con, để mọi người nên một, cũng như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để cả chúng cũng nên một trong Ta, để thế gian tin rằng Cha đã sai Con. Con đã ban cho chúng vinh hiển mà Cha đã ban cho Con, để chúng nên một như Chúng Ta là một. Con ở trong chúng, và Cha ở trong Con, để chúng được hoàn toàn nên một và để thế gian biết rằng Cha đã sai Con, và Con đã yêu mến chúng như Cha đã yêu mến Con. Lạy Cha, những kẻ Cha ban cho Con thì Con muốn rằng Con ở đâu, chúng cũng ở đấy với Con, để chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu mến Con trước khi tạo thành thế gian. Lạy Cha công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng Con biết Cha, và những người này cũng biết rằng Cha đã sai Con. Con đã tỏ cho chúng biết danh Cha, và Con sẽ còn tỏ cho chúng nữa, để tình Cha yêu Con ở trong chúng, và Con cũng ở trong chúng nữa”.
Suy Niệm 1: GẦN GŨI MẬT THIẾT VỚI CHÚA
Câu hỏi tự vấn cho tất cả chúng ta, nhất là những ai dấn thân trong các hoạt động tông đồ: Tôi có kết hợp cá vị với Chúa không? Tôi cầu nguyện thế nào?
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
Suy Niệm 2: NÊN MỘT VỚI THIÊN CHÚA TRONG ĐỨC KITÔ
Bài đọc 1 trình bày cho chúng ta việc Phaolô bị điệu ra trước Thượng Hội Đồng để bị xét xử. Hình ảnh này gợi cho chúng ta hình ảnh của Chúa Giêsu trước Thượng Hội Đồng. Tuy nhiên, Phaolô đã đứng trước Thượng Hội Đồng để làm chứng về “niềm hy vọng sẽ sống lại.” Câu chuyện cho chúng ta thấy sự khôn ngoan của Phaolô trong việc biện minh cho chính mình: “Ông Phaolô biết rằng một phần Thượng Hội Đồng thuộc phái Xađốc, còn phần kia thuộc phái Pharisêu [Người Xađốc chủ trương rằng chẳng có sự sống lại, chẳng có thiên sứ hay quỷ thần; còn người Pharisêu thì lại tin là có’ (Cv 23:8)], nên ông nói lớn tiếng giữa hội nghị: ‘Thưa anh em, tôi là người Pharisêu, thuộc dòng dõi Pharisêu; chính vì hy vọng rằng kẻ chết sẽ sống lại mà tôi bị đưa ra xét xử.’ Ông vừa nói thế, thì người Pharisêu và người Xađốc chống đối nhau, khiến hội nghị chia rẽ” (Cv 23:6-7). Bài đọc 1 kết thúc với lời khuyến khích của Chúa Giêsu cho ông Phaolô: “Đêm ấy Chúa đến bên ông Phaolô và nói: “Hãy vững lòng! Con đã long trọng làm chứng cho Thầy ở Giêrusalem thế nào, thì con cũng phải làm chứng như vậy tại Rôma nữa’” (Cv 23:11). Đây cũng là lời tiên báo về sứ mệnh trước mắt của Phaolô trong tương lai. Một lời mời gọi can đảm làm chứng cho Chúa Giêsu ở mọi nơi, mọi lúc.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Thánh Gioan thuật lại cho chúng ta lời cầu nguyện cho sự hiệp nhất của các môn đệ. Chúng ta có thể chia bài Tin Mừng ra làm hai phần. Phần 1 (Ga 17:20-23) đưa chúng ta vào sự năng động của sự hiệp nhất giữa các môn đệ với Thiên Chúa, với Chúa Giêsu và với nhau: “Khi ấy, Đức Giêsu ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: ‘Lạy Cha, Con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào con, để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con. Phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con, để họ được nên một như chúng ta là một: Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một; như vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con’” (Ga 17:20-23). Những lời này cho thấy Chúa Giêsu bất ngờ nhìn vượt qua những người môn đệ đang ở bên Ngài đến những ai sẽ tin Ngài vì lời chứng của các môn đệ. Có hai bình diện trong những lời diễn tả sự hiệp nhất trong Tin Mừng Thánh Gioan. Bình diện chiều dọc đặt sự hiệp nhất trong mối tương quan giữa Chúa Giêsu và Thiên Chúa. Bình diện chiều ngang tìm thấy trong giới răn yêu thương nhau, sự diễn tả của mối tương quan giữa Thiên Chúa và Chúa Giêsu giữa các thành viên trong cộng đoàn (x. Ga 13:34-35; 15:12,17). Không có nguồn hiệp nhất nào trong những nguồn hiệp nhất trên được đơn giản xem như là một sự diễn tả của tình liên đới giữa con người hoặc là một sáng tạo của một cơ cấu tổ chức, bởi vì đối với Thánh Gioan, cả hai nguồn có nguồn gốc trong mạc khải của Chúa Cha nơi Chúa Giêsu. Cũng không phải vì tác giả giả định rằng sự hiệp nhất này là một kinh nghiệm riêng tư của một cộng đoàn những người tin, bởi vì nó đặt ra một thách đố cho thế gian trong cùng một cách thức mà sự hiệp nhất của Chúa Giêsu với Chúa Cha đã đưa ra một thách đố về ơn cứu độ và sự phán xét. Mục đích của nó không phải là để thách đố thế gian với một chương trình thay đổi mang tính cộng đoàn nhưng với sứ điệp Tin Mừng về mối tương quan giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha.
Phần 2 (Ga 17:24-26) của bài Tin Mừng trình bày cho chúng ta biết Chúa Giêsu là Đấng đưa các môn đệ vào sự hiệp thông với Thiên Chúa: “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của con, vinh quang mà Cha đã ban cho con, vì Cha đã yêu thương con trước khi thế gian được tạo thành. Lạy Cha là Đấng công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng con, con đã biết Cha, và những người này đã biết là chính Cha đã sai con. Con đã cho họ biết danh Cha, và sẽ còn cho họ biết nữa, để tình Cha đã yêu thương con, ở trong họ, và con cũng ở trong họ nữa” (Ga 17:24-26). Những lời này chỉ ra cho chúng ta thấy rằng đỉnh cao của sự hiệp nhất mới là sẽ được chia sẻ vinh quang mà Chúa Giêsu đã có với Chúa Cha từ khởi đầu. Câu 24 chỉ rõ rằng nền tảng của mối tương quan giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha là tình yêu hỗ tương. Theo cách thức đó, cộng đoàn có thể tiếp tục hát vang rằng cộng đoàn đã nhìn thấy vinh quang của Ngôi Lời Nhập Thể (Ga 1:14). Chi tiết này đáng để chúng ta suy gẫm [nhất là những ai sống trong đời sống cộng đoàn tu trì] vì nó giúp chúng ta hiểu rằng chỉ khi mỗi thành viên sống trong tình yêu hỗ tương thì đời sống cộng đoàn mới trở thành bài ca chúc tụng Chúa và qua đời sống cộng đoàn các thành viên thấy được vinh quang của Chúa Giêsu. Đồng thời, câu 24 cũng đề nghị rằng chỉ khi các Kitô hữu đến với Thiên Chúa như Chúa Giêsu, thì họ mới có thể cảm nghiệm cách hoàn toàn thực tại của mối tương quan của Chúa Giêsu với Thiên Chúa. Nói cách cụ thể, chúng ta sẽ hiểu mối tương quan của Chúa Giêsu với Thiên Chúa khi chúng ta đến với Thiên Chúa trong tâm tình con thảo. Đây chính là cốt lõi của đời sống cầu nguyện, là cảm nghiệm tình cha của Thiên Chúa như Chúa Giêsu cảm nghiệm.
Lm. Anthony, SDB.
……………………….
Suy Niệm 3: Chúa cầu cho Hội thánh hiệp nhất
- Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu không những cầu xin Cha cho các môn đệ Ngài, mà còn cho tất cả những người nghe và tin vào lời các môn đệ giảng. Để lời Chúa được mang đến khắp cùng bờ cõi, đến với mọi người, mỗi Kitô hữu chúng ta phải chuyên chăm học hỏi, thấm nhuần Lời Chúa và luôn chia sẻ cho những người mình gặp gỡ.
- Lời cầu nguyện của Chúa Giêsu trong bữa tiệc ly cũng là lời cầu nguyện cho sự hiệp nhất giữa các môn đệ và giữa tất cả những người tin nhận Chúa Giêsu từ Thiên Chúa. Chúa Giêsu cầu nguyện cách đặc biệt cho tất cả chúng ta được trở nên một như các thành phần chi thể trong một thân mình duy nhất của Ngài, đó là Hội thánh. Cũng như Ngài và Chúa Cha đã kết hợp nên một. Sự hiệp nhất giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha là sự hiệp nhất trong tình yêu thương và sự vâng phục, và đó là sự hiệp nhất mật thiết nhất. Chúa Giêsu đã yêu thương chúng ta trước nhất và Ngài kết hợp với chúng ta trong bí tích Thánh Tẩy, qua đó chúng ta được kêu gọi để sống trong sự hiệp nhất và tình yêu (Mỗi ngày một tin vui).
- “Để cả chúng cũng nên một trong Ta”.
Chúa Giêsu cầu nguyện cho Giáo hội ngày mai, tức là cho mọi tín hữu trong tương lai, như vậy có tất cả chúng ta nữa. Ngài cầu xin cho chúng ta được hiệp nhất với nhau trong Giáo hội Ngài thiết lập, để cùng nhau hiệp nhất với Ngài.
“Nên một” là một điều hết sức quan trọng, nên khi cầu nguyện cho bất cứ thành phần nào trong Giáo hội, Chúa Giêsu cũng cầu xin cho họ được điều ấy.
Lạy Cha, xin gìn giữ chúng trong tình hiệp nhất.
Không phải thứ hiệp nhất rẻ tiền : cố nhịn nói, cố tránh va chạm để người ngoài nhìn vào không biết chúng con đang chia rẽ.
Mà là sự hiếp nhất dám chấp nhận những dị biệt và những lời góp ý thẳng thắn.
Một sự hiệp nhất được thúc đẩy bởi ước muốn duy nhất trong lòng mọi người là sống theo chân lý của Cha.
- Chúa Giêsu cầu nguyện vì sự hiệp nhất trước hết là quà tặng ân sủng từ Thiên Chúa, ân ban này sẽ được tìm thấy gốc rễ nơi trái tim của Ba Ngôi mà Chúa Giêsu đã chia sẻ cho chúng ta qua vinh quang của Ngài trong tư cách là Con Thiên Chúa. Với ân sủng này, chúng ta cùng Ngài đi vào sự hiệp nhất với Chúa Cha trong Thánh Thần :”Con đã ban cho chúng vinh hiển mà Cha đã ban cho Con, để chúng nên một như Chúng Ta là một. Con ở trong chúng, và Cha ở trong Con, để chúng được hoàn toàn nên một và để thế gian biết rằng Cha đã sai Con, và con đã yêu mến chúng như Cha đã yêu mến Con” (Ga 17,22-23).
- Đức Giáo hoàng Phaolô VI đã diễn tả rất sâu sắc về giá trị tông đồ của sự hiệp nhất, ngài đã nói như sau :”Lời di chúc thiêng liêng của Chúa Giêsu cho chúng ta hiểu rằng sự hiệp nhất giữa các môn đệ không những là bằng chứng chúng ta là môn đệ của Ngài, nhưng còn là bằng chứng Ngài được Chúa Cha sai đến và đó cũng là trắc nghiệm về sự đáng tin của các Kitô hữu và của chính Đức Kitô”.
Có hiệp nhất với nhau, các kẻ tin mới tỏ ra mình không phải là những con người bị chia rẽ bởi những tranh chấp, nhưng là những con người trưởng thành trong đức tin, trưởng thành trong lòng mến và có khả năng gặp gỡ nhau nhờ việc cùng tìm kiếm chân lý cách chân thành và vô vị lợi.
Như thế, sự hiệp nhất chứng tỏ chúng ta là môn đệ của Chúa Giêsu, chứng tỏ chúng ta là những người trưởng thành trong đức tin cậy mến, và đó là lý do thu hút người ngoài để họ dễ tin vào lời chứng của chúng ta.
- Bài Tin Mừng của thánh Gioan hôm nay đặt chúng ta – những người đón tiếp và tin vào Lời, trong trái tim và lời cầu nguyện của Chúa Giêsu. Ngài còn tiếp tục cầu nguyện cho chúng ta ở bên Cha để hiệp nhất giữa những chi thể thánh được hoàn thiện. Hiệp nhất nơi gia đình, cộng đoàn, trong Giáo hội với tình yêu chính là hình ảnh của Ngài hiệp nhất với Cha trong Thánh Thần. Chúng ta hãy xin Chúa Thánh Thần hướng dẫn để chúng ta khiêm tốn luôn sống trung thành với ân sủng mà Ngài ân ban. Trong tình huynh đệ, hãy đón nhận sự khác biệt của anh em để tìm về một mối hiệp nhất trong tình yêu.
- Truyện : Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết.
Một người kia có ba người con trai, trước khi qua đời, ông muốn dạy các con bài học hiệp nhất :”Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết”, ông gọi các con đến và nói :” Vàng bạc thì cha không có, cha có một gia tài quí giá hơn cả vàng và muốn để lại cho các con”. Nói xong ông lấy ra ba chiếc đũa tre trao cho ba người con mỗi người một chiếc và bảo :”Các con hãy bẻ gẫy chiếc đũa cho cha coi”. Ba người con vâng lời cha bẻ gẫy chiếc đũa dễ dàng.
Sau đó người cha trao cho ba người con mỗi người một bó đũa và nói :”Các con hãy bẻ gẫy bó đũa này cho cha xem”. Lúc này ba người con dùng hết sức vẫn không sao bẻ gẫy được. Bấy giờ người cha mới nói :”Nếu các con biết đoàn kết thương yêu nhau thì các con giống như bó đũa kia sẽ không có sức mạnh nào làm gẫy được các con. Ngược lại nếu các con không đoàn kết thương yêu nhau mỗi người một nơi thì các con sẽ như chiếc đũa kia bị bẻ gẫy một cách dễ dàng, hiệp nhất :”Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết”.
Nói xong, người cha ra đi trong vòng tay yêu thương của các con.Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt