BÀI ĐỌC I: Cv 16, 1-10
Trong những ngày ấy, Phaolô đến Đerbê và Lystra. Ở đó có một môn đồ tên là Timôthêô, con của một bà Do-thái đã tin đạo, còn cha là người dân ngoại. Các anh em ở Lystra và Icôniô chứng nhận anh là người tốt. Phaolô muốn anh đi theo mình, vì nể người Do-thái ở trong vùng ấy, nên Phaolô đã đem anh đi cắt bì, vì mọi người biết cha anh là người dân ngoại. Khi hai ngài đi ngang qua các thành phố, hai ngài truyền lại cho họ tuân giữ những giáo lý do các tông đồ và kỳ lão tại Giêrusalem đã quyết định. Nhờ vậy, các giáo đoàn được vững mạnh trong đức tin và mỗi ngày càng tăng thêm đông số. Các ngài đi qua Phrygia và vùng Galatia, vì Thánh Thần ngăn cản không cho rao giảng lời Chúa tại Tiểu Á. Khi đến Mysia, các ngài tìm cách đi Bithynia; nhưng Thánh Thần của Chúa Giêsu không cho phép. Vậy các ngài đi sang Mysia, xuống Trôa, và ban đêm Phaolô được thị kiến thấy một người Macêđô đứng đó và van xin ngài rằng: “Xin đi sang Macêđônia mà cứu giúp chúng tôi”. Vừa thấy vậy, chúng tôi liền tìm cách đi sang Macêđônia, tin chắc rằng Thiên Chúa đã kêu gọi chúng tôi rao giảng Tin Mừng cho họ.
PHÚC ÂM: Ga 15, 18-21
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu thế gian ghét các con, các con hãy biết rằng họ đã ghét Thầy trước. Nếu các con thuộc về thế gian, thế gian sẽ yêu những gì thuộc về nó, nhưng các con không thuộc về thế gian, vì chính Thầy đã chọn các con khỏi thế gian, nên thế gian ghét các con. Các con hãy nhớ lại lời Thầy đã nói với các con: Tôi tớ không trọng hơn chủ. Nếu họ đã bắt Thầy, thì họ cũng sẽ bắt bớ các con; nếu họ tuân giữ lời Thầy, thì họ cũng tuân giữ lời các con. Tại vì danh Thầy mà họ sẽ làm cho các con tất cả những điều đó, bởi vì họ không biết Đấng đã sai Thầy”.
Suy Niệm 1: NHÂN CÁCH PHAOLÔ
Ai trong chúng ta cũng đã từng có những chuyến đi được tổ chức hoặc lên kế hoạch rất cẩn thận. Thông thường, chúng ta chỉ đi đến những nơi chúng ta thích hay những nơi chúng ta cần phải đến. Vậy có bao giờ trước khi đi chúng ta tự hỏi: tôi có cần đi đến nơi đó không? Nơi tôi đến có phải là nơi Chúa muốn tôi đến không? Thật vậy, có nhiều nơi chúng ta không nên đến vì những nơi đó không mang lại kết quả tốt gì cho chúng ta, nhưng chỉ làm mất lòng Chúa và mất lòng người khác [đi đến những nơi mà người ta thường ngồi với nhau để nói xấu người khác, hoặc những nơi mà chúng ta sẽ rơi vào cám dỗ, v.v.].
Bài đọc 1 hôm nay trình bày cho chúng ta về chuyến đi “không thành” của Thánh Phaolô: “Các ngài [Phaolô và Timôthê] đi qua Phrygia và vùng Galatia, vì Thánh Thần ngăn cản không cho rao giảng lời Chúa tại Tiểu Á. Khi đến Mysia, các ngài tìm cách đi Bithynia; nhưng Thánh Thần của Chúa Giêsu không cho phép” (Cv 16:6). Các ngài muốn đến những nơi như Phrygia và vùng Galatia và Bithynia để rao giảng Tin Mừng; cho dù đó là một công việc tốt, nhưng các ngài bị Thánh Thần ngăn cản. Điều này cho chúng ta thấy rằng, có những việc tốt chúng ta nghĩ cần phải làm, nhưng chưa chắc đó là ý Chúa muốn. Vì vậy, chúng ta cần chìm đắm trong cầu nguyện và trở nên nhạy cảm hơn với sự hiện diện của Chúa để nghe được tiếng Ngài và biết được ý Ngài cho chúng ta. Thánh Phaolô và Timôthê đã làm điều đó và các ngài đã được Chúa cho biết phải “đi sang Macêđônia, tin chắc rằng Thiên Chúa đã kêu gọi chúng tôi rao giảng Tin Mừng cho họ” (Cv 16:10). Chúng ta phải luôn cẩn thận để phân biệt đâu là ý mình và đâu là ý Chúa. Có nhiều công việc chúng ta nghĩ là tốt, nhưng chưa chắc đã đẹp theo ý Chúa.
Điểm thứ hai chúng ta có thể rút ra trong bài đọc 1 để suy gẫm là việc Thánh Phaolô mời gọi Timôthê chia sẻ với ngài trong việc rao giảng Tin Mừng. Nhiều người cộng tác để làm việc thì vẫn tốt hơn làm việc một mình, nhất là trong phạm vi truyền giáo. Cám dỗ lớn nhất cho chúng ta là “thích làm việc một mình,” vì như vậy sẽ không đụng chạm đến ai hoặc nếu có vinh quang thì cũng chỉ là của riêng mình. Sống hiệp thông và làm việc với người khác thì phản ánh cách trung thực hơn hình ảnh của Thiên Chúa Ba Ngôi.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về việc thế gian sẽ ghét các môn đệ của Ngài. Ngài chỉ cho các môn đệ biết rằng: “Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước” (Ga 15:18). Vì các môn đệ là những người đại diện cho Chúa Giêsu, nên khi người khác ghét họ, thì không phải ghét họ mà trước tiên đã ghét người sai họ đi. Những lời này khuyến cáo người môn đệ về khả thể sẽ bị loại trừ và ghét bỏ trong đời sống rao giảng Tin Mừng. Nhiều người trong chúng ta [ngay cả những người thánh hiến cho Thiên Chúa] thường có khuynh hướng đi tìm một đời sống tiện nghi. Nhiều khi bị loại trừ hoặc ghét bỏ, thay vì sử dụng kinh nghiệm đó để tìm thánh ý Chúa trong cuộc đời mình lại sống trong hận thù cay đắng rồi trở lại loại trừ và ghét bỏ anh chị em mình. Mỗi kinh nghiệm đau buồn trong cuộc sống luôn là một cơ hội để làm cho con tim mình trở nên mềm mại hơn, tràn đầy yêu thương hơn vì được thông phần vào trong đau khổ của Chúa Giêsu.
Chúa Giêsu chỉ cho các môn đệ biết lý do tại sao thế gian ghét các môn đệ vì họ không thuộc về thế gian: “Giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó. Nhưng vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em” (Ga 15:19). Trong những lời này, Chúa Giêsu khẳng định rằng Ngài đã chọn chúng ta và tách chúng ta ra khỏi thế gian. Trong Kinh Thánh, tư tưởng “tách riêng” [dành riêng] ám chỉ việc “được thánh hiến” cho Thiên Chúa. Đây chính là khái niệm về sự thánh thiện: Thánh thiện là “tách riêng” ra cho Thiên Chúa, là thuộc trọn về Thiên Chúa. Chúng ta từng chứng kiến những vị thánh bị ngay cả anh chị em mình ghét bỏ và loại trừ. Chúa Giêsu đã nói rõ cho chúng ta khi chúng ta sống hoàn toàn cho Ngài, sống trọn vẹn theo giá trị Tin Mừng, thì chúng ta sẽ bị người đời ghét bỏ vì chúng ta không thuộc về họ. Vì vậy, trong cuộc sống điều quan trọng không phải là sống thế nào để được thế gian yêu mến nhưng là sống thế nào để thuộc trọn về Thiên Chúa.
Cuối cùng, vì các môn đệ là những người đại diện, những người được Chúa Giêsu sai đi, nên họ sẽ được yêu thương hoặc ghét tuỳ thuộc vào thái độ của những người họ được sai đến đó với Chúa Giêsu: “Hãy nhớ lời Thầy đã nói với anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà. Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em. Nếu họ đã tuân giữ lời Thầy, họ cũng sẽ tuân giữ lời anh em. Nhưng họ sẽ làm tất cả những điều ấy chống lại anh em, vì anh em mang danh Thầy, bởi họ không biết Đấng đã sai Thầy” (Ga 15:20-21). Những lời này đưa chúng ta trở về với tư tưởng mở đầu trong trình thuật Tin Mừng hôm nay. Điều quan trọng ở đây là chúng ta phải luôn ý thức rằng: chúng ta chỉ là những người được sai đi chứ không phải là người sai; chúng ta chỉ là những người mang sứ điệp chứ không phải sứ điệp hoặc là người sở hữu sứ điệp. Vì vậy, chúng ta phải sẵn sàng đón nhận tất cả những gì sẽ xảy ra hầu hoàn thành sứ mệnh được trao phó.
Lm. Anthony, SDB.
…………………………..
Suy Niệm 3: Thế gian sẽ ghét các con
- Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy : Đức Giêsu bị ngược đãi và bị bắt bớ vì Ngài không thuộc về thế gian. Người môn đệ của Chúa cũng không thuộc về thế gian nữa. Vì thế, họ cũng sẽ bị thế gian ghét bỏ và ngược đãi như Chúa. Chúng ta tin và đi theo Chúa, chúng ta cũng sẽ gặp nhiều gian nan, thử thách và đau khổ. Nhưng Đức Giêsu đã chiến thắng tội lỗi và Ngài cũng cho chúng ta sức mạnh để chiến thắng. Quan trọng là chúng ta có tin vào Ngài và can đảm chấp nhận bị ngược đãi, bị thua thiệt, bị mất mát vì Ngài hay không ?
- Đức Giêsu đã báo trước cho các môn đệ :”Thế gian sẽ thù ghét các con”. Lời Chúa nói lúc nào cũng đúng cho thời bấy giờ và sau này. Lý do thế gian ghét chúng ta vì chúng ta không thuộc thế gian cũng như Chúa không thuộc về thế gian. Họ ghét Chúa thì các môn đệ cũng bị ghét lây. Ca dao Việt nam có câu :”Yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông chi họ hàng”.
Nhân tình thế thái thời Đức Giêsu cũng không ra khỏi cái lẽ thường ấy. Chính vì thế, Đức Giêsu đã cảnh tỉnh các môn đệ :”Nếu thế gian ghét các con, các con hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước”.
- Từ ngữ “thế gian” mang hai ý nghĩa : thứ nhất, chỉ nhân loại cách chung, ví dụ :”Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của mình cho thế gian”. Thứ hai thế gian là “là những người không chấp nhận Đức Giêsu và thù ghét Ngài. Đây là ý nghĩa trong đoạn Tin Mừng này.
Đức Giêsu phân tích cho các môn đệ hiểu tình cảnh của các ông giữa một thế giới thù nghịch với Chúa : thế gian ghét Chúa thì cũng ghét ai theo Chúa. Sự hiện diện của Chúa phân tách thế giới thành sáng và tối, và Ngài trở thành cớ cho những kẻ ở trong bóng tối ghét bỏ Ngài và những người sống theo ánh sáng, bởi vì ánh sáng phơi bầy công việc gian tà của họ.
- Nếu các tín hữu Kitô có bị bách hại là bởi vì niềm tin Kitô là thách đố và tra vấn cho những lương tâm con người. Nhìn lại các cuộc bách hại đã và đang diễn ra trong các chế độ toàn trị, người ta cũng thấy rằng chính vì chủ trương duy vật vô thần mà các chế độ độc tài bách hại Giáo hội. Chính vì đến để làm chứng và nói lên sự thật mà Đức Giêsu đã bị chống đối, khước từ và loại trừ. Ngày nay, bất cứ ai sống cho sứ mạng ấy, dù đang sống trong xã hội nào cũng đều bị bách hại cách này hay cách khác.
Năm 1968, khi Đức Phaolô VI ra thông điệp”Sự Sống Con Người”, trong đó Ngài lên án não trạng chống lại sự sống của con người thời đại, người ta đã có lý để gọi Ngài là một người chống lại cả thế giới.
- Có một điều hiển nhiên đó là : làm người chẳng ai muốn mình bị thù ghét. Thế nhưng, một điều khác hiển nhiên không kém, đó là một khi đã đi theo Đức Kitô để thuộc về Ngài thì :”Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ các con” (Ga 15,20). Đó là một thực tế phũ phàng không có lựa chọn nào khác… Dĩ nhiên, Đức Kitô không chọn cách sống để bị thù ghét, mà là chọn sự thật, một sự thật đến từ Chúa Cha, và cũng trong chính sự thật ấy người ta đã ghét Ngài :”Ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì các việc họ làm đều xấu xa” (Ga 3,19).
Mang thân phận là Kitô hữu, chúng ta phải đối diện với sự thù ghét của thế gian, nếu không chúng ta chỉ là Kitô hữu “hữu danh vô thực”. Vấn đề không phải sống làm sao để đừng bị ghét, mà phải ứng phó với thực tế ấy như thế nào ? Đức Kitô vẫn yêu thương con người đến cùng. Ngài sẵn sàng đón nhận sự thù ghét, chấp nhận chết để thực hiện ơn tha thứ, kể cả với kẻ ghét mình. Đó cũng là con đường Ngài mời gọi chúng ta bước theo, nếu muốn thành môn đệ của Ngài, là Kitô hữu thực thụ (5 phút mỗi ngày).
- Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta ý thức sâu sắc về danh hiệu Kitô hữu của mình. Khi mang danh hiệu này, chúng ta thuộc về Đức Kitô, được thông phần đau khổ với Ngài và được vinh hạnh cùng Ngài cứu chuộc thế giới ngang qua những đau khổ mà chúng ta phải chịu vì danh Đức Giêsu. Vì thế, những trái khoáy dồn dập tư bề, những đau khổ về tinh thần cũng như thể xác như : bị bắt bớ, đánh đập và ngay cả cái chết… chúng ta hãy vui mừng hân hoan, bởi lẽ vì được thuộc về Ngài chứ không thuộc về thế gian.
- Truyện : Những cuộc bách hại đầu tiên.
Tác giả Tacitus của đế quốc Rôma vào thế kỷ thứ nhất, trong tập sử ký của ông có ghi lại cuộc bách hại đầu tiên mà Giáo hội phải trải qua. Rôma năm 64, hoàng đế Néron, để dẹp bỏ tiếng đồn tố cáo là người đã nổi lửa đốt thành Rôma, ông đã ra lệnh lùng bắt người mà dân chúng gọi là Kitô hữu.
Một đám đông vô kể bị bắt giữ vì bị tố cáo không những đã gây ra cuộc hỏa hoạn, mà còn thù nghịch với các thần minh và nhân loại. Tất cả đã bị đem ra chế diễu và bị hành hạ cho đến chết : một số bị gói trong những mảnh da thú và quăng cho chó cắn xé; một số khác bị thiêu sống, khi màn đêm vừa buông xuống, người ta dùng họ thế cho những bó đuốc để soi sáng ban đêm; nhiều người khác bị đóng đinh cách dã man.
Cảnh tượng ấy diễn ra trong các vườn thượng uyển của Néron cũng như tại hý trường, nó dã man đến nỗi đã làm cho dân chúng xúc động và thêm bất mãn.Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

