BÀI ĐỌC I: Hs 10, 1-3. 7-8. 12
Israel là cây nho xanh tốt, hoa trái xứng hợp với nó. Ðất càng màu mỡ, thì càng thêm các tượng thần. Lòng dạ chúng phân đôi, giờ đây chúng sẽ đền tội. Chúa sẽ đánh vỡ các tượng thần và phá tan các bàn thờ của chúng. Bấy giờ chúng sẽ nói: “Chúng ta không có vua, vì chúng ta không kính sợ Chúa: và nhà vua sẽ làm gì cho chúng ta?”. Samaria đã làm cho vua mình qua đi như bọt nước. Những nơi cao dựng tượng thần sẽ bị phá huỷ: Ðó là tội lỗi của Israel! Cây ké và gai góc sẽ mọc trên bàn thờ chúng. Chúng sẽ nói với núi non rằng: Hãy che lấp chúng ta đi. Chúng sẽ nói với đồi rằng: Hãy đổ xuống trên chúng ta cho rồi! Các ngươi hãy gieo rắc sự công chính và sẽ gặt mùa nhân từ. Các ngươi hãy khai khẩn những khu đất mới: Ðây là lúc phải tìm kiếm Chúa, khi Người đến, Người sẽ dạy dỗ sự công chính cho các ngươi.
PHÚC ÂM: Mt 10, 1-7
Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai môn đệ Người lại, và ban cho các ông quyền hành trên các thần ô uế để các ông xua đuổi chúng và chữa lành mọi bệnh hoạn, tật nguyền. Ðây là tên của mười hai Tông đồ: Trước hết là Simon cũng gọi là Phêrô, rồi đến Anrê em của ông, Giacôbê con ông Giêbêđê và Gioan em của ông, Philipphê và Bartôlômêô, Tôma và Matthêu người thu thế, Giacôbê con ông Alphê và Tađêô, Simon nhiệt tâm và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người. Chúa Giêsu đã sai mười hai vị này đi và truyền rằng: “Các con đừng đi về phía các dân ngoại và đừng vào thành của người Samaria. Tốt hơn, các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel. Các con hãy đi rao giảng rằng: ‘Nước Trời đã gần đến'”.
Suy Niệm 1:
Ngôn sứ Hôsê, trong bài đọc 1, tiếp tục nói về đời sống tôn thờ ngẫu tượng của Israel. Càng thịnh vượng, Israel càng chạy theo ngẫu tượng: “Israel vốn là một cây nho sum sê, trái trăng thật dồi dào phong phú. Nhưng trái trăng càng nhiều, chúng càng dựng thêm các bàn thờ ngẫu tượng; đất nước càng giàu sang, chúng càng làm thêm những cột thần lộng lẫy” (Hs 10:1). Tình trạng này cũng nói lên tình trạng của nhiều người trong chúng ta. Khi bần cùng, thiếu thốn, chúng ta thường chạy đến với Chúa để cầu xin. Nhưng khi được thịnh vượng, chúng ta lại quy chiếu mọi sự về mình và quên mất Đức Chúa. Thật vậy, nhiều lần trong ngày sống, chúng ta cũng sống “lòng một dạ hai,” hay nói đúng hơn là sống tình yêu nửa vời với Đức Chúa. Đức Chúa qua lời ngôn sứ Hôsê kêu gọi con cái Israel và mỗi người chúng ta tìm về với Đức Chúa để không bị diệt vong: “Hãy gieo công chính, rồi sẽ gặt được tình thương. Hãy khai khẩn đất hoang; đây là thời kiếm tìm Đức Chúa cho đến khi Người đến làm mưa công chính trên các ngươi” (Hs 10:12). Đức Chúa mong ước mỗi người chúng ta tìm kiếm và gieo rắc sự công chính, đó là sống theo đường lối Đức Chúa chỉ dạy. Khi sống công chính, chúng ta sẽ gặt được hoa trái yêu thương.
Chúng ta bắt đầu nghe lời Chúa Giêsu dạy về việc rao giảng Tin Mừng [sứ mệnh] (Mt 10:1-42). Bài Tin Mừng hôm nay trình bày về sứ mệnh của nhóm Mười Hai (Mt 10:1-4) và việc Chúa Giêsu sai nhóm Mười Hai (Mt 10:5-6[16]). Phần nói về sứ mệnh của nhóm Mười Hai, cùng với Mt 9:36-38, nhằm mục đích giới thiệu những điều cần thiết cho việc rao giảng Tin Mừng. Giống như bài giảng trên núi, phần này tập hợp những chi tiết từ Tin Mừng Thánh Máccô và nguồn Q. Nói cách khác, Thánh Mátthêu đã “làm việc lại” trên bản văn của Thánh Máccô và nguồn Q. Đây là phần thông tin chúng ta cần biết để hiểu hơn đoạn Tin Mừng hôm nay.
Câu mở đầu của Bài Tin Mừng là câu quan trọng nhất: “Khi ấy, Đức Giêsu gọi mười hai môn đệ lại, để ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền” (Mt 10:1). Thông thường khi nói đến các môn đệ, Thánh Mátthêu thường ám chỉ những người đi theo Chúa Giêsu, nên đây là một nhóm rất đông. Trong câu này, Thánh Mátthêu giới hạn họ vào nhóm Mười Hai. Khi làm điều này, Thánh Mátthêu ám chỉ việc giữ nhóm Mười Hai trong tương quan mật thiết với các môn đệ khác, nhưng lại tách họ ra thành những “người môn đệ đặc biệt.” Chi tiết đáng để chúng ta suy gẫm là hai hành động Chúa Giêsu thực hiện, đó là “gọi” và “ban.” Hai hành động này khẳng định rằng sứ mệnh các môn đệ đảm nhận bắt nguồn từ Chúa Giêsu. Nói cách khác, đây không phải là sứ mệnh của họ. Họ chỉ là những người được gọi để chia sẻ trong sứ mệnh của Chúa Giêsu. Để thực hiện sứ mệnh này, Chúa Giêsu ban cho họ “quyền trên các thần ô uế.” Quyền này để thực hiện hai điều: trừ các thần ô uế và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta chia sẻ trong sứ mệnh của Ngài. Tuy nhiên, chúng ta chỉ hoàn thành sứ mệnh này với quyền năng mà Chúa Giêsu ban. Khi tách mình ra khỏi Chúa Giêsu, chúng ta sẽ không làm được gì. Việc trừ các thần ô uế và chữa các bệnh hoạn tật nguyền phải bắt đầu với chính chúng ta. Một cách cụ thể, với quyền năng của Chúa Giêsu, chúng ta phải trừ khử những điều làm cho cuộc sống của mình không thanh sạch, và chữa những căn bệnh ảnh hưởng đến tương quan với Chúa, với anh chị em và với vũ trụ. Chỉ những người mạnh khoẻ [về mọi mặt] mới có thể giúp người khác vì chúng ta không thể cho những thứ chúng ta không có!
Chi tiết thứ hai để chúng ta suy gẫm là danh sách mười hai Tông Đồ (x. Mt 10:2-4): “Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ: đứng đầu là ông Simôn, cũng gọi là Phêrô, rồi đến ông Anrê, anh của ông; sau đó là ông Giacôbê con ông Dêbêđê và ông Gioan, em của ông; ông Philípphê và ông Batôlômêô; ông Tôma và ông Mátthêu người thu thuế; ông Giacôbê con ông Anphê và ông Tađêô; ông Simôn thuộc nhóm Nhiệt Thành, và ông Giuđa Ítcariốt, là chính kẻ nộp Người.” Nhìn danh sách này, chúng ta không khỏi không ngạc nhiên về tiêu chuẩn Chúa Giêsu dùng để chọn các Tông Đồ. Họ đến từ những nơi khác nhau, làm những công việc chẳng giống nhau. Những công việc họ làm thật bình thường: là những người đánh cá chất phát, là người thu thuế [tội lỗi], v.v. Họ cũng không phải là những người tốt lành thánh thiện. Trái lại, họ là những người sẽ chối, sẽ bán, sẽ bỏ Ngài. Tuy nhiên, họ có một điểm chung, đó là họ “muốn theo Chúa Giêsu” để làm môn đệ [người học], dù mục đích theo Ngài ban đầu của họ khác nhau và mang tính chất rất con người. Chi tiết này vừa an ủi, vừa thách đố cho mỗi người chúng ta. Nó an ủi vì chúng ta được yêu thương, gọi và chọn để làm môn đệ Chúa Giêsu dù chúng ta mỏng dòn, yếu đuối, và tội lỗi. Nó thách đố vì nó đòi hỏi nơi chúng ta sự canh tân liên tục để là những người môn đệ trung tín của Chúa Giêsu. Hãy luôn nhớ rằng: Chúa Giêsu gọi chúng ta không phải vì chúng ta tốt lành, nhưng là vì Ngài tốt lành; Chúa Giêsu gọi chúng ta không phải vì chúng ta thánh Thiện, nhưng vì Ngài là Đấng thánh thiện; Chúa Giêsu gọi chúng ta không phải vì chúng ta yêu Ngài trước, nhưng vì Ngài đã yêu chúng ta từ muôn thuở.
Cuối cùng, Chúa Giêsu dạy các môn đệ về nơi chốn, con người và sứ điệp của việc rao giảng: “Anh em đừng đi tới vùng các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của người Samari. Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Israel. Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần” (Mt 10:5-7). Như chúng ta biết, Chúa Giêsu chỉ được sai đến cho các con chiên lạc (x. Mt 15:24). Như vậy, qua câu này Chúa Giêsu muốn các môn đệ đi theo hành trình của Ngài. Thật vậy, hành trình của người môn đệ là hoạ lại hành trình của Thầy mình. Đây là điều Chúa Giêsu mời gọi mỗi người. Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta thường bị cám dỗ bắt “Chúa đi theo hành trình của mình,” thay vì đi theo hành trình của Ngài. Khi nhận ra thì chúng ta đã trở thành “chiên lạc” [mục tử lạc], thay vì là người được sai đến với chiên lạc để đem chúng về. Mỗi ngày, hãy xét xem chúng ta đã đi cùng hành trình với Chúa Giêsu chưa!
Lm. Anthony, SDB.
………………………..
Suy Niệm 3: Chúa sai 12 Tông đồ đi rao giảng
- Trong bài Tin Mừng hôm nay, thánh Matthêu ghi lại việc Chúa Giêsu tuyển chọn 12 Tông đồ và sai các ông đi loan báo Nước Trời đã gần đến. Sứ mệnh này không phải chỉ dành riêng cho các Tông đồ hoặc những người có trách nhiệm mà cả chúng ta nữa, những người Kitô hữu, mỗi người một cách, phải loan báo về Chúa Giêsu và kêu mời mọi người vào trong Giáo hội, vào trong tình yêu của Chúa.
- Theo truyền thống, bất cứ một bậc thầy nào cũng cần có các môn sinh, môn đệ để tiếp tục lý tưởng và sự nghiệp của mình. Các bậc hiền nhân trong lịch sử và các tiên tri trong Cựu ước có các môn đệ, thánh Gioan Tiền Hô cũng có nhiều môn đệ. Chúa Giêsu cũng vậy, trong ba năm giảng dạy, Chúa đã kêu gọi nhiều môn đệ, trong số đó Chúa chọn 12 người làm Tông đồ, để tiếp tục sự nghiệp cứu rỗi nhân loại mà Ngài đã khởi đầu.
Chúa gọi và chọn chứ họ không tự mình được chọn hoặc tự ứng cử, nghĩa là Chúa ở một vị trí cao hơn, Chúa là trung tâm chứ không phải họ được quyền lấy mình làm chuẩn; như thế, điều kiện đầu tiên để trở thành Tông đồ là được Chúa chọn. Các môn đệ ở lại với Người, nghĩa là họ phải được tách ra khỏi đám đông và đến; như thế, điều kiện thứ hai là khi được gọi họ phải được tách riêng ra, nghĩa là phải có sự thay đổi đời sống nên tốt hơn.
- Có lẽ chẳng ai trong chúng ta xa lạ với xuất xứ của các Tông đồ : đa số họ là những ngư phủ nghèo nàn, thất học. Họ được chọn từ đám đông giai cấp lao động, trong số họ cũng có hai khuôn mặt tiêu biểu cho sự tranh chấp của xã hội Do thái lúc đó : Matthêu người thu thuế và Simon nhiệt thành. Nhóm Nhiệt thành cương quyết chống ngoại xâm, sẵn sàng hy sinh mạng sống để bảo vệ lề luật, còn đám thu thuế thì lại chạy theo ngoại bang, hợp tác với những kẻ đang thống trị xứ sở để trục lợi.
Có thể nói, những người mà Chúa Giêsu chọn lựa tiêu biểu cho sự thấp kém trong xã hội Do thái. Chúa Giêsu biết rõ điều đó, nhưng Ngài vẫn tuyển chọn, vì đường lối Thiên Chúa khác với đường lối con người. Điều Ngài cần nơi họ không phải là cái đang là, mà là cái sẽ là. Họ tầm thường khiếm khuyết, nhưng với ơn Chúa, họ sẽ làm nên được những việc phi thường (Mỗi ngày một tin vui).
- Chúng ta thấy : mười hai Tông đồ yếu kém về mọi mặt, thế mà đã thay đổi được cả một đế quốc Rôma và cả thế giới sau này nữa. Quả thật, khi Chúa còn sống bên cạnh, các ông còn quê mùa, hay sợ sệt, tham vọng tầm thường, và khi Chúa chết, các ông bỏ trốn vì sợ liên lụy. Thế mà sau khi lãnh nhận Chúa Thánh Thần, các ông can đảm, khôn ngoan, đấu lý với hết mọi bậc người, ra tù vào khám vì danh Chúa, và các ông đã xây dựng nước Chúa ngay tại nơi đế quốc đã từng tiêu diệt Thầy mình và cả các ông nữa.
Tại sao họ yếu kém như thế mà dám đương đầu với những thế lực kình địch và biến đổi được cả thế giới như vậy ? Thưa, họ đã trở thành những dụng cụ hữu hiệu trong bàn tay Thiên Chúa toàn năng, Ngài làm được mọi sự Ngài muốn. Còn các Tông đồ thì có một đức tin vững mạnh, nếu các ông không tin vào quyền năng Thiên Chúa đã lựa chọn các ông, ở với các ông, hỗ trợ các ông, chắc chắn các ông không bao giờ dám nhận một công việc to lớn và nặng nề như thế.
- Chúa cũng sai chúng ta đi vào đời đem Tin Mừng của Chúa đến cho mọi người như Chúa đã sai các Tông đồ ngày xưa, đấy là vinh dự và bổn phận của các Kitô hữu.
Nếu công đồng Vatican II khẳng định :”Bản tính của Hội thánh là truyền giáo” thì mọi Kitô hữu cũng chính là những sứ giả Tin Mừng, cũng có trách nhiệm như Hội thánh. Những lời Chúa Giêsu nói với các Tông đồ ngày xưa vẫn còn vang vọng nơi chúng ta, vẫn còn có tính cách thời sự của nó. Chúa muốn chúng ta đi vào cánh đồng truyền giáo rộng rãi bao la bát ngát để đem nhiều người về với Chúa. Cảm xúc của Chúa Giêsu đứng trước cánh đồng lúa chín vàng ối “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít” cũng phải là cảm xúc của chúng ta đứng trước tình hình thế giới hiện nay : chúng ta hãy xin Chúa sai nhiều sứ giả Tin mừng đến cánh đồng truyền giáo, đồng thời chúng ta cũng có thể góp phần vào công việc loan báo Tin Mừng bằng chính “cuộc sống chứng ta” của chúng ta.
- Truyện : Chúa chọn họ làm Tông đồ.
Có một tác giả đã tưởng tượng ra việc Chúa chọn các Tông đồ như sau : Sau những đêm dài cầu nguyện, Ngài rảo bước khắp nơi nhưng không chọn được người nào. Ngài đành đăng quảng cáo, nhưng trong số những người đến trình diện, Ngài không chọn được một ai.
Ngài đành tổ chức thế vận hội. Môn đầu tiên là cầu nguyện : Nhiều người biểu diễn cầu nguyện rất hay nhưng Chúa không chọn được ai cả. Môn thứ hai là thờ phượng, cũng thế. Môn thứ ba là giảng thuyết, cũng thế.
Chán nản vì mất thời gian vô ích, Chúa Giêsu rời vận động trường để ra bờ biển hóng gió và ở đây Ngài thấy đám dân chài. Ngài đứng quan sát và nhận ra có một số người để hết tâm hết lực vào công việc họ đang làm. Ngài nghĩ thầm trong lòng, họ là những người có quả tim. Và thế là Ngài chọn họ làm Tông đồ của Ngài (Chờ đợi Chúa).Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt