BÀI ĐỌC I: Mk 2, 1-5
Khốn cho những kẻ suy tính điều gian ác, và mưu đồ việc xấu xa trong phòng mình. Sáng ngày, chúng thực hiện điều đó, vì tay chúng chống lại Thiên Chúa. Chúng tham lam và dùng võ lực chiếm lấy ruộng đất, nhà cửa kẻ khác. Chúng ức hiếp người ta, phá phách nhà họ, chủ nhà và sản nghiệp của họ. Vì thế, Chúa phán thế này: Ðây Ta toan giáng hoạ trên dòng giống này mà các ngươi không thoát được, các ngươi không ngước đầu lên mà đi được nữa, vì đây là thời kỳ tai hoạ. Trong ngày đó, người ta ngâm bài trào phúng chế diễu các ngươi và sẽ hát bài ca thán mà rằng: “Chúng ta đã bị bóc lột hết rồi, sản nghiệp dân ta bị đổi chủ, làm sao Chúa tước đoạt của cải chúng ta, và phân chia đất đai chúng ta cho những kẻ bóc lột chúng ta”. Vì thế, trong cộng đoàn Thiên Chúa, không còn ai giăng dây chia đất cho ngươi.
PHÚC ÂM: Mt 12, 14-21
Khi ấy, các người biệt phái đi ra ngoài, bàn mưu kế chống lại Chúa Giêsu để hãm hại Người. Biết thế, Chúa Giêsu rời bỏ nơi ấy. Có nhiều kẻ đi theo Người, và ai có bệnh, đều được Người chữa lành. Người cấm họ đừng cho ai biết Người, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia đã chép rằng: “Này là tôi tớ Ta đã chọn, là người Ta rất yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng. Ta sẽ cho Thần trí ngự trên Người. Người sẽ rao giảng sự công chính cho dân ngoại. Người không cãi cọ hay dức lác, và không ai nghe tiếng Người ngoài đường phố. Người không bẻ gãy cây sậy đã giập, không dập tắt tim đèn còn khói, cho đến lúc Người khiến sự công minh được toàn thắng. Dân ngoại sẽ hy vọng vào danh Người”.
Suy Niệm 1: CHÚA GIÊSU: NGƯỜI TÔI TRUNG CỦA THIÊN CHÚA
Ngôn sứ Mikha trong bài đọc 1 hôm nay khuyến cáo những người luôn tính toán lập mưu làm điều ác: “Khốn thay những kẻ nằm trên giường toan tính chuyện xấu xa, lập mưu làm điều ác! Vừa tảng sáng đã đem ra thực hiện vì nắm sẵn quyền bính trong tay. Muốn cánh đồng nào là chúng cướp lấy, muốn ngôi nhà nào là chúng chiếm đoạt. Chúng bắt giữ cả chủ lẫn nhà, cả người lẫn gia nghiệp” (Mk 2:1-2). Những điều ác được nêu ra ở đây là lạm dụng quyền bính để chiếm lấy những thứ không thuộc về mình. Chi tiết này nhắc nhở cho những người đang thực thi quyền bính [trong các hội đoàn, dòng tu, v.v.], biết sử dụng quyền bính của mình cho hợp với thánh ý Thiên Chúa. Nếu không, Đức Chúa sẽ lấy lại những gì mình chiếm lấy cách bất công. Không những thế, những người như thế sẽ bị chế giễu và không được chia sẻ trong bất kỳ sản nghiệp nào: “Ngày ấy, người ta sẽ ngâm thơ chế giễu các ngươi, sẽ cất lên bài ca than vãn: ‘Chúng tôi đã bị huỷ diệt hoàn toàn, phần đất của dân tôi đã vào tay kẻ khác. Than ôi, người ta lại tước đoạt của tôi, và chia đồng ruộng của chúng tôi cho quân phản nghịch!’ Vì vậy, trong đại hội của Đức Chúa sẽ chẳng ai chăng dây chia phần cho ngươi” (Mk 2:4-5).
Bài Tin Mừng hôm nay bắt đầu với sự kiện là nhóm Pharisêu tìm cách giết Chúa Giêsu: “Khi ấy, nhóm Pharisêu ra khỏi hội đường, bàn bạc để tìm cách giết Đức Giêsu” (Mt 12:14). Chúng ta cũng tìm thấy trình thuật này trong Tin Mừng Thánh Máccô (3:7-12). Việc nhóm Pharisêu âm mưu giết Chúa Giêsu xảy ra sau khi Chúa Giêsu chữa lành người bị bại tay trong ngày sabát, điều mà những người Pharisêu luôn chống đối (Mt 12:9-14). Đôi khi, đây cũng là thái độ của chúng ta. Khi thấy người khác làm điều gì khác với “hệ thống quen thuộc” của mình, chúng ta lên án và tìm cách chống lại. Chúng ta không thể chấp nhận những cách thức suy nghĩ, làm việc khác với chúng ta. Tệ hơn là nhiều lần chúng ta lại “kéo bè kéo phái,” gây ra sự chia rẽ và chống lại nhau. Lời Chúa mời gọi chúng ta phải có lòng khoan dung rộng mở, để có thể chấp nhận và hợp nhất trong suy nghĩ và cách thức làm việc khác của anh chị em mình.
Việc những người Pharisêu tìm cách giết Chúa Giêsu báo trước vận mạng của Ngài. Ngài là Người tôi tớ được tuyển chọn. Chúng ta thấy Thánh Mátthêu tóm tắt sứ vụ chữa lành của Chúa Giêsu và sau đó giải thích sứ vụ đó với lời trích từ Ngôn Sứ Isaia (42:1-4), từ Bài Ca Thứ Nhất của Người Tôi Tớ Đau Khổ: “Dân chúng theo Người đông đảo và Người chữa lành hết. Người cấm họ không được tiết lộ Người là ai. Như thế là để ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia đã nói: Đây là người Tôi Trung Ta đã tuyển chọn, đây là người Ta yêu dấu: Ta hài lòng về Người. Ta sẽ cho Thần Khí Ta ngự trên Người. Người sẽ loan báo công lý trước muôn dân. Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng, và muôn dân đặt niềm hy vọng nơi danh Người” (Mt 12:15-21). Lời tiên sấm nói về tình yêu của Thiên Chúa dành cho Người Tôi Tớ. Người Tôi Tớ được đầy tràn Thần Khí. Đọc lời sấm, chúng ta thấy Người Tôi Tớ Đau Khổ của Đức Chúa có những đặc tính sau: (1) hiền dịu và (2) âm thầm chăm sóc những người yếu đau, những người thất vọng, những người bị tổn thương. Người Tôi Tớ của Thiên Chúa sẽ trung thành với sứ vụ yêu thương của mình cho đến khi công lý được toàn thắng và muôn dân được cứu độ. Chúng ta cũng được mời gọi để trở nên những người tôi tớ trung tín của Đức Chúa. Là một người tôi tớ của Thiên Chúa, chúng ta cũng phải sống một đời hiền dịu và âm thầm phục vụ anh chị em mình, nhất là những người kém may mắn hơn.
Lm. Anthony, SDB.
…………………………
Suy Niệm 2: Người tôi tớ của Thiên Chúa
- Tiên tri Isaia tuyên sấm về Người Tôi Tớ của Thiên Chúa, Người Tôi Tớ được Thiên Chúa yêu thương . Thiên Chúa ban Thần Khí xuống trên Người để Ngài đem Tin Mừng cứu độ đến cho toàn dân. Người Tôi Tớ này hiền lành, khiêm nhường, âm thầm và đầy tình xót thương. Đây chính là hình ảnh tiên báo về Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa. Người đã bị sát tế vì phần rỗi nhân loại. Người không muốn bị mất bất cứ ai nên đã sống với con người, dạy dỗ, giúp đỡ và dùng chính Thịt Máu mình để làm chứng cho tình yêu của Người đối với nhân loại.
- Chúa Giêsu biết rõ những người biệt phái ghen ghét và mưu hại Ngài, Ngài đã kín đáo rời khỏi miền Galilê để tiếp tục sứ mệnh của Ngài tại nhiều nơi khác. Ngài còn cấm những kẻ theo Ngài không được tiết lộ cho thiên hạ biết Ngài là ai. Thánh Matthêu đã nhận ra trong sự kiện này lời tiên tri Isaia đã ứng nghiệm, như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay.
Đấng Thiên Sai là Con Thiên Chúa. Thần Khí Thiên Chúa luôn ngự trên Ngài, nhưng theo lời tiên tri Isaia , khi Ngài xuất hiện thì đây là dấu nhận ra Ngài : một con người hiền lành và khiêm nhường thật trong lòng, Ngài không cãi vã, không la lối, Ngài không bẻ gẫy cây sậy đã giập, không dập tắt tim đèn còn khói. Đó chính là lòng nhân từ kiên nhẫn, xót thương của Chúa. Nhưng Ngài hiền lành không phải để buông xuôi, mà là để thâm nhập tâm hồn con người, cho đến lúc sự công chính được toàn thắng và muôn dân nước đều hy vọng vào Ngài (Mỗi ngày một tin vui).
- Thời Chúa Giêsu, những người biệt phái cũng có một lòng hăng say tương tự với ý thức hệ của lề luật. Họ đã nhân danh lề luật để ném đá người khác, họ đã nhân danh lề luật để loại bỏ biết bao người ra khỏi lề luật, nhất là họ đã nhân danh lề luật để đóng đinh Chúa Giêsu.
Đối lại sự tàn bạo của những người nhân danh lề luật hay ý thức hệ để tiêu diệt người khác, Chúa Giêsu để lộ lòng khoan dung cảm thông vô bờ. Tin Mừng hôm nay ghi lại lời tiên tri Iasaia để nói về lòng nhân hậu của Chúa Giêsu : Ngài không cãi có dức lác, không ai nghe tiếng Ngài ngoài đường phố. Ngài không bẻ gẫy cây sậy đã giập, không dập tắt tim đèn còn khói cho đến khi sự công chính được toàn thắng.
- Các xã hội thời nay càng ngày càng bạo động. Ngày càng có nhiểu kẻ nghĩ rằng chỉ có bạo động – về tinh thần hoặc thể lý – mới có thể duy trì hòa bình, giải phóng những người bị áp bức, trả quyền lợi cho những kẻ đã bị cướp đoạt. Họ đã đi lạc đường. Họ đã sai lầm thảm thương.
Bạo động chỉ có thể sinh ra bạo động mà thôi.
Phải giết chết bạo động, phải thắng vượt nó bằng tình thương, sự kiên nhẫn và lòng nhân từ. Phải học lại cho biết ở dịu hiền. Đó là những sức mạnh có thể cứu loài người, chứ không phải sức mạnh nào khác. Người mạnh thật chính là một người hiền lành. Kẻ bạo động là con người yếu đuối. Tình thương thì mạnh, bạo lực thì yếu. Tình thương dẫn đến sự sống, bạo lực đưa tới sự chết. Khi làm cho kẻ khác chết, ta chỉ sản xuất được chết chóc mà thôi. Khi để cho mình bị giết chết, ta gieo rắc sự sống. Chính những kẻ bất bạo động mới cứu được thế giới (J.Y.G).
- Cách đây vài thập niên, giới khoa học đã nỗ lực phác họa lại khuôn mặt thật của Chúa Giêsu dựa trên những dấu vết trên tầm khăn liệm thành Tôrinô, được coi là tấm khăn đã dùng để tẩm liệm Chúa Giêsu. Đi tìm một bức chân dung thật của Chúa Giêsu có lẽ là mong ước của không ít người. Song, đứng trước những kết quả đạt được, thì vẫn còn tồn tại nhiều ý kiến trái ngược nhau. Thế nhưng, vẫn có đó một bức chân dung thật của Chúa Giêsu, một bức chân dung không kém phần giá trị, đó là bức chân dung được vẽ lên từ chính Lời Chúa. Quả thật, Lời Chúa hôm nay đã vẽ nên một bức chân dung tuyệt vời về Chúa Giêsu, một Chúa Giêsu thật nhân từ, khoan dung, đầy lòng thương xót :”Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gẫy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi” (5 phút Lời Chúa).
- Truyện : Lòng nhân hậu của Mahatma Gandhi.
Năm 1922, Mahatma Gandhi, nhà cách mạng bất bạo động của Ấn đã bị chính quyền bảo hộ kết án tù 6 năm. Biết ông là người gây nhiều ảnh hưởng, viên quản đốc trại đã biệt giam ông, mọi liên lạc đều do người cai tù Phi châu da đen nổi tiếng là lạnh lùng đảm nhận. Vì bất đồng ngôn ngữ, cả hai chỉ có thể trao đổi với nhau bằng cử điệu và ánh mắt.
Ngày nọ, trên đường đem cơm đến phòng giam của Gandhi, người tù da đen bị con rắn độc cắn. Không bỏ lỡ một giây, Gandhi để phần cơm sang bên, vội vàng lấy mảnh chén vỡ vạch hình chữ thập trên vết cắn, rồi kề miệng hút hết lượng máu nhiễm độc, sau đó với số thuốc gia truyền đem theo, ông đã dùng để rịt vết thương cho người ấy. Người da đen liền quì xuống trước mặt Gandhi tỏ dấu cám ơn. Trái tim chai cứng giờ đây đã biết rung động, vì đây là lần đầu tiên trong kiếp sống khốn khổ của anh, anh đã nhận được một đối xử bằng tình người. Cũng từ đó anh hết lòng giúp đỡ Gandhi, và nhờ thế nhà cách mạng còn sống sót để tiếp tục lãnh đạo cuộc tranh đấu.
Chính quyền Anh đã an tâm khi dựng lên bức tường ngăn cách Gandhi với các đồng hương, bức tường ấy là người da đen lạnh lùng vô cảm. Thế nhưng có một sợi dây leo đã bò qua được bức tường ấy, đó là sợi dây leo tình thương.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt