BÀI ĐỌC I: Cv 7, 51-59
Trong những ngày ấy, Têphanô nói với dân chúng, các kỳ lão và luật sĩ rằng: “Hỡi những tên cứng cổ, lòng và tai chẳng cắt bì kia, các ngươi luôn luôn chống đối Thánh Thần; cha ông các ngươi làm sao, các ngươi cũng vậy. Có tiên tri nào mà cha ông các ngươi lại không bắt bớ? Họ đã giết những người tiên báo về việc Đấng Công chính sẽ đến, Đấng mà ngày nay các ngươi đã nộp và giết chết; các ngươi đã lãnh nhận lề luật do thiên thần truyền cho, nhưng đã không tuân giữ”.
Nghe ông nói, họ phát điên lên trong lòng, và họ nghiến răng phản đối ông. Nhưng Têphanô đầy Thánh Thần, nhìn lên trời, đã xem thấy vinh quang của Thiên Chúa, và Đức Giêsu đứng bên hữu Thiên Chúa. Ông đã nói rằng: “Kìa, tôi xem thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa”. Bấy giờ họ lớn tiếng kêu la và bịt tai lại, và họ nhất tề xông vào ông. Khi lôi ông ra ngoài thành, họ ném đá ông. Và các nhân chứng đã để áo của họ dưới chân một người thanh niên tên là Saolô. Rồi họ ném đá Têphanô, đang lúc ông cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con”. Thế rồi ông quỳ xuống, lớn tiếng kêu lên rằng: “Lạy Chúa, xin đừng trách cứ họ về tội lỗi này”. Nói xong câu đó, ông đã an giấc trong Chúa.
PHÚC ÂM: Ga 6, 30-35
Khi ấy, đám đông thưa Chúa Giêsu: “Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: “Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời”. Chúa Giêsu đáp: “Thật Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian”. Họ liền thưa với Ngài rằng: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi”. Chúa Giêsu nói: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói; ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ”.
Suy Niệm 1: TÊPHANO: GẮN KẾT VỚI CHÚA GIÊSU VÀ ĐẦY THÁNH THẦN
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
Suy Niệm 2: CHÚA GIÊSU LÀ BÁNH TRƯỜNG SINH MANG LẠI SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI
Bài đọc 1 hôm nay trình bày cho chúng ta về ‘cuộc tử đạo’ của Têphanô. Chúng ta có thể nói rằng, chính hai lời làm chứng của Têphanô đã làm cho thánh nhân bị kết án và giết chết. Lời chứng đầu tiên gợi lại cho đám đông dân chúng, các kỳ mục và kinh sư về thái độ cứng lòng tin và chống đối những người được Thiên Chúa sai đến: “Hỡi những người cứng đầu cứng cổ, lòng và tai không cắt bì, các ông luôn luôn chống lại Thánh Thần. Cha ông các ông thế nào, thì các ông cũng vậy. Có ngôn sứ nào mà cha ông các ông không bắt bớ? Họ đã giết những vị tiên báo Đấng Công Chính sẽ đến; còn các ông, nay đã trở thành những kẻ phản bội và sát hại Đấng ấy. Các ông là những người đã lãnh nhận Lề Luật do các thiên sứ công bố, nhưng lại chẳng tuân giữ” (Cv 7:51-53). Lời trách mắng này làm chúng ta xét lại thái độ sống của mình với Thiên Chúa. Cũng không ít lần chúng ta cũng cứng đầu cứng cổ trước lời dạy của Thiên Chúa. Chúng ta nghe lời Ngài, nhưng không đem ra thực hành. Chúng ta thường phê phán, chỉ trích những người được Chúa sai đến để giúp chúng ta đi về đường ngay lẽ phải. Qua chính đời sống tội lỗi của mình, chúng ta phản bội và giết chết Chúa Giêsu, Đấng chúng ta đi theo. Trong lời chứng thứ hai, Têphanô nói cho những người chống đối ngài về thị kiến Ngài thấy Chúa Giêsu trong vinh quang. Điều làm chúng ta lưu ý là trong giây phút cuối cùng, Têphanô cầu nguyện với Chúa Giêsu bằng những lời Chúa Giêsu nói với Chúa Cha trên thập giá: “Họ ném đá ông Têphanô, đang lúc ông cầu xin rằng: ‘Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy hồn con.’ Rồi ông quỳ gối xuống, kêu lớn tiếng: ‘Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này.’ Nói thế rồi, ông an nghỉ” (Cv 7:59-60). Cuộc đời người môn đệ là lặp lại chính cuộc đời của Chúa Giêsu. Tôi đã và đang làm điều này chưa? Nếu chưa, hãy bắt đầu từ giây phút này: hành động và lời nói của tôi phải phản chiếu chính lời nói và hành động của Chúa Giêsu.
Cuộc tranh luận về Bánh Hằng Sống tiếp tục được trình bày trong Tin Mừng hôm nay. Đám đông dân chúng đã quên mất dấu lạ Chúa Giêsu mới thực hiện cho họ và đòi hỏi Chúa Giêsu chỉ ra cho họ biết Ngài đã làm được dấu lạ nào giống như Môsê đã làm xưa kia trong hoang địa cho cha ông của họ: “Khi ấy, đám đông dân chúng hỏi Đức Giêsu rằng: ‘Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời’” (Ga 6:30-31). Trong những lời này, chúng ta thấy đám đông dân chúng tỏ thái độ không công nhận dấu lạ Chúa Giêsu đã làm. Họ muốn một dấu lạ khác. Chúng ta có thể nói rằng họ thách đố Chúa Giêsu đưa họ về lại với kinh nghiệm của manna trong sa mạc mà cha ông họ đã chứng kiến. Họ đã không nhận ra một kinh nghiệm vĩ đại hơn mà Chúa Giêsu đã thực hiện. Có thể nói, họ bỏ cái lớn hơn để tìm cái nhỏ hơn. Đây cũng là điều thường xảy ra trong cuộc đời mỗi người chúng ta, đó là chúng thường bỏ những điều Chúa ban để tìm kiếm những gì con người mang lại cho chúng ta; chúng ta bỏ những kho tàng trên trời để giữ lấy những kho tàng dưới đất.
Chúa Giêsu đã cho họ biết rằng không phải Môsê đã cho cha ông họ ăn bánh bởi trời mà Cha Ngài: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian” (Ga 6:32-33). Trong những lời này, Chúa Giêsu đã đưa thính giả của Ngài từ sự kiện quá khứ, đó là ông Môsê cho “tổ tiên” của họ ăn bánh trong sa mạc, đến sự kiện hiện tại mà Ngài mới thực hiện cho họ, đó là hoá bánh ra nhiều để cho “các ông” ăn bánh bởi trời. Chúa Giêsu đã đáp lại đám đông bằng việc chỉ ra cho họ thấy: (1) không phải Môsê, mà là Thiên Chúa ban bánh; (2) không phải ‘đã ban’ [quá khứ], mà ‘ban’ [hiện tại]; (3) bánh đích thật từ trời. Sau đó, Chúa Giêsu khẳng định rằng bánh đích thật không phải là lương thực, nhưng là ‘bánh Thiên Chúa ban,’ là Đấng đến từ Thiên Chúa để ban sự sống cho thế gian. Mỗi khi đến với Thánh Thể, chúng ta có ý thức được điều này không, đó là Chúa Giêsu là Đấng đến từ Thiên Chúa và mang lại cho tôi sự sống muôn đời?
Nghe những lời này, thính giả của Ngài đã hỉnh cầu Ngài xin Cha của Ngài ban cho họ bánh đem lại sự sống cho thế gian: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy” (Ga 6:34). Chúng ta thấy lời thỉnh cầu này giống với lời thỉnh cầu của người phụ nữ Samaria (x. Ga 4:15). Chúa Giêsu đáp lại lời thỉnh cầu này bằng việc khẳng định chính mình là bánh trường sinh, mang lại sự sống cho thế gian: “Đức Giêsu bảo họ: ‘Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!’” (Ga 6:35). Cả khát và đói đã được sử dụng trong lời hứa cho những ai tin vào Chúa Giêsu. Chúng ta là những người thừa kế lời hứa này. Là những người tin vào Chúa Giêsu, chúng ta vẫn khát và đói lời Chúa mỗi giây phút. Chỉ có Chúa Giêsu mới có thể làm thoã mản cơn khát và cơn đói của chúng ta. Hãy đến với Ngài với ánh sáng đức tin chúng ta đã đón nhận trong ngày rửa tội!
Lm. Anthony, SDB.
……………………..
Suy Niệm 3: Phải tin vào Đức Kitô
- Trong bài Tin Mừng hôm nay, thánh Gioan ghi lại lời dạy của Đức Giêsu về Bánh Hằng Sống tức là thứ “của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời”. Thứ ăn này vượt trội hơn Manna ngày xưa. Nghe thế, dân chúng tưởng đó là một thứ thức ăn – cũng vẫn là vật chất – nhưng ăn vào thì sẽ không đói nữa, nên họ xin :”Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi”.
- Sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, dân chúng rất hồ hởi và hy vọng. Hôm sau, họ đến với Đức Giêsu rất đông, hy vọng kiếm được của ăn ít ra cũng dồi dào như manna, xưa đã nuôi sống cha ông họ trong sa mạc suốt thời gian đi về đất hứa. Nhưng Đức Giêsu muốn nâng cao họ lên một bước, Ngài mời họ trước hết hãy tìm kiếm những lương thực không hư nát, là thứ tồn tại cho đến cuộc sống vĩnh hằng :”Hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực đem lại phúc trường sinh” (Ga 6,26). Họ tưởng lương thực mà Đức Giêsu nói đây là manna ngày xưa cha ông họ đã ăn trong sa mạc. Nhưng Đức Giêsu bác bỏ quan niệm của họ và nói rõ ràng hơn :”Chính Ta là bánh trường sinh. Ai đến với Ta không hề phải đói. Ai tin vào Ta chẳng khát bao giờ” (Ga 6,35).
- Toàn chương 6 của Tin Mừng Gioan cho chúng ta thấy Đức Giêsu cống hiến Mình Máu Thánh Ngài làm của nuôi sống con người khỏi đói khát tinh thần, và để chuẩn bị con người lãnh nhận điều này, Đức Giêsu đã thực hiện một dấu chỉ lạ lùng khi hóa bánh ra nhiều cho 5000 người ăn no nê. Nhưng dấu chỉ này lại bị dân chúng hiểu lầm : họ muốn đến với Chúa vì lợi lộc vật chất, chứ không vì tin nhận Ngài là Đấng Cứu Thế. Trước lời mời gọi của Chúa : hãy nâng tâm hồn lên, hãy tin vào Đấng được Chúa Cha sai đến, hãy ăn thịt và uống máu Ngài để được sống đời đời, thay vì khiêm tốn vâng phục, dân chúng lại tỏ ra ngoan cố thách thức hơn nữa, như Tin Mừng hôm nay thuật lại. Họ so sánh dấu lạ Chúa vừa thực hiện tức là phép lạ hóa bánh ra nhiều, với dấu lạ của Maisen mà hằng năm họ vẫn sốt sắng tưởng niệm; họ muốn Chúa thực hiện một dấu lạ cao cả hơn dấu lạ thời Maisen.
- Manna là một loại bánh Thiên Chúa đã ban từ trời xuống làm lương thực cho dân Do thái lúc họ lưu lạc suốt 40 năm trường trong sa mạc, cuộc sống đầy nguy hiểm, bấp bênh, thiếu thốn nước uống, cơm bánh. Cho nên, nhiều lần dân chúng đã nghi ngờ, kêu ca, than trách ông Maisen và cả Thiên Chúa nữa. Chúa thử thách họ và phạt họ bằng nhiêu tai ương, nhưng đồng thời Ngài vẫn luôn lo liệu lương thực cho họ được đầy đủ được một thứ bánh là manna, để biểu lộ sự hiện diện và sự quan phòng của Ngài, là mỗi buổi sáng, Thiên Chúa làm cho lớp sương mù bay phủ trên nơi người Do thái đóng trại, và lúc sương tan đi, rơi xuống những hạt nho nhỏ mầu trắng, có mùi vị mật ong, họ chỉ việc ra lượm mà ăn, họ không hiểu cái gì đó nên hỏi nhau “man-hu”: cái gì vậy ? Rồi không hiểu sao họ gọi trệch ra là man-na, và trở thành tên của lương thực này.
- Tóm lại, sự sống thể lý không phải là sự sống tự thân mà là sự sống lệ thuộc, nghĩa là nó cần đến lượng thực vật chất nạp vào để duy trì, nhưng vì nó hữu hạn, nên sẽ đến lúc sự sống đó không thể thâu nạp được lương thực nữa nó sẽ èo uột yếu ớt và chết.
Còn sự sống thần linh là sự sống siêu nhiên Chúa ban, tuy không chết, nhưng rất cần được nuôi dưỡng bằng bánh Sự Sống là Thánh Thể, mà Thánh Thể chính là sự sống tự thân nơi Đức Kitô thông truyền cho linh hồn chúng ta. Nhờ rước lấy Chúa Kitô mà Kitô hữu được mạnh mẽ và tăng trưởng, không sợ tội lỗi hay ma quỉ có thể xâm nhập và làm tổn hại linh hồn mình (Hiền Lâm).
- Truyện : Hạnh phúc mong manh.
Năm 1923, tám nhà kinh doanh thành công nhất của Hoa Kỳ đã gặp gỡ nhau trong một khách sạn tại miền Viễn Tây. Họ trao đổi cho nhau những kinh nghiệm về kinh doanh và làm giầu, hình như muốn khẳng định câu châm ngôn thường tình của con người ở khắp mọi nơi là :”Có tiền mua tiên cũng được”.
Thế nhưng 25 năm sau, những gì đã xẩy đến cho tám nhà khinh doanh giầu có này ?
Charles Schwah, giám đốc của một trong những công ty sắt lớn nhất tại Mỹ đã chết vì bị phá sản. Trong năm cuối cùng, ông đã sống nhờ vào đồng tiền vay mượn của người khác.
Samuel Insull, giám đốc của một công ty chuyên sản xuất các vật dụng cần thiết trong nhà, phải bỏ nước ra đi và chết tha phương không một đồng xu dính túi.
Howard Hopson, giám đốc của một hãng ga lớn trở nên điên loạn.
Arthur Cutten, chuyên xuất nhập cảng lúa mì, cũng chết ở nước ngoài không một đồng xu dính túi.
Richard Whitney, giám đốc một phòng hối đoái lớn tại New York, vừa bình phục sau một thời gian dưỡng bệnh trong một nhà thương điên.
Albert Pall, một nhân vật cấp cao trong chính phủ, vừa ra tù vì dính líu vào một vụ tham nhũng.
Người cuối cùng trong danh sách tám nhà kinh doanh thành công nhất của Hoa Kỳ khoảng thập niên 20 cũng tự kết liễu cuộc sống của mình… (Theo đài Veritas).
Thật thế, con người chỉ lo tìm kiếm tiền bạc vật chất, chính nó lôi kéo dẫn người tìm kiếm nó vào con đường “đầy sương mù”, và dẫn tới mất phương hướng khi vào đường cụt của cuộc đời.Lm
. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

