Thêm

    Thứ Ba tuần 14 Thường Niên

    BÀI ĐỌC I: Hs 8, 4-7. 11-13

    Ðây Chúa phán: “Chúng cai trị chớ không phải Ta. Chúng đã làm thủ lãnh, và Ta không nhận biết. Chúng đã lấy vàng bạc mà đúc tượng thần, để Ta tàn phá đi.

    “Hỡi Samaria, hãy ném con bê của ngươi đi. Ta đã nổi giận chúng. Chúng không thể thanh tẩy mình đến bao giờ? Con bê này bởi Israel mà ra, người thợ đúc đã làm ra nó, nó đâu phải là thần. Con bê của Samaria sẽ giống như con nhện. Chúng gieo gió thì sẽ gặt bão: lúa mì của chúng chẳng đâm bông, mà nếu có bông cũng chẳng có hạt, và nếu có được hạt, thì người ngoại bang cũng sẽ nuốt hết.

    “Ephraim làm thêm bàn thờ để phạm tội, những bàn thờ này đã nên dịp tội cho nó. Vì Ta viết cho nó muôn ngàn lề luật, và nó coi như không can gì đến nó. Chúng sẽ dâng của lễ, sẽ hiến tế thịt thà, chúng cứ việc ăn, Chúa không chấp nhận đâu. Chúa sẽ nhớ lại sự gian ác của chúng và sẽ phạt tội chúng: chúng sẽ hướng về Ai-cập”.

    PHÚC ÂM: Mt 9, 32-38

    Khi ấy, người ta đem đến Chúa Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi đã trừ quỷ, thì người câm nói được, đám đông dân chúng kinh ngạc và nói rằng: “Chưa bao giờ thấy xảy ra như vậy trong dân Israel”. Nhưng các người biệt phái nói rằng: “Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ”. Và Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn. Người liền bảo môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”.

    Suy Niệm 1: TÔN THỜ, NHƯNG THỜ CHÚA HAY THỜ AI, THỜ CÁI GÌ?

    Phụng tự không đi đôi với đời sống!
    Đó là vấn đề căn bản nhất của dân Chúa mà đoạn sách Hôsê hôm nay muốn chỉ ra. Ta nhớ lại, hôm thứ Tư tuần rồi, ta đã nghe chính sự cảnh cáo này trong sách Amos. Còn đây là bản văn sách Hôsê hôm nay:
    “Ephraim làm thêm bàn thờ để phạm tội, những bàn thờ này đã nên dịp tội cho nó. Vì Ta viết cho nó nhiều lề luật, và nó coi như không can gì đến nó. Chúng sẽ dâng của lễ, sẽ hiến tế thịt thà, chúng cứ việc ăn, Chúa không chấp nhận đâu. Chúa sẽ nhớ lại sự gian ác của chúng và sẽ phạt tội chúng: chúng sẽ hướng về Ai-cập”.
    Lời cảnh cáo rất mạnh, vì thực ra đây không chỉ là chuyện phụng tự không đi đôi với đời sống, mà còn tệ hơn nữa: phụng tự là cớ vấp phạm, là cái bị lợi dụng để phạm tội. “Ephraim làm thêm bàn thờ để phạm tội, những bàn thờ này đã nên dịp tội cho nó”!
    Chúng ta không khó để hình dung những cách thức qua đó bàn thờ trở nên dịp tội, hay trở nên phương tiện phạm tội. Nó là những biểu hiện khác nhau của mại thánh, của tính thế tục thiêng liêng, của việc thờ ngẫu tượng, của đạo đức giả, vân vân…! Rất nguy hiểm, mà cũng rất dễ xảy ra, bởi nó thiên hình vạn trạng.
    Để thấy sự nguy hiểm ở đây, chỉ cần ghi nhận rằng dân Chúa ngày xưa đâu có bao giờ thiếu phụng tự. Họ luôn tôn thờ đó chứ. Nhưng vấn đề là khi thì thờ Chúa, khi khác lại thờ ngẫu tượng, tà thần. Và ngay cả những khi họ thờ Chúa, thì không ít trường hợp đó là thờ Chúa như phương tiện chứ không là cứu cánh. Và có lẽ vấn đề tế nhị nhất nằm ở chỗ họ tôn thờ một “thiên chúa” do chính họ hình dung ra chứ không phải là Thiên Chúa thật!
    Vì thế cho nên khi Thiên Chúa đến bên họ, ở giữa họ một cách hữu hình cụ thể nơi Chúa Giêsu, thì họ không ngại ngùng gì để phán rằng Người là quỉ con, là thuộc hạ của quỉ vương: “Ông đã nhờ tướng quỉ mà trừ quỉ”! Quả là không còn gì báng bổ hơn… Chúng ta thấy đó, cả một nền phụng tự đồ sộ của họ trở thành một trò hề, vì nó đã trôi lạc quá xa, không nối kết chút nào với sự thật. Điều xảy đến là chính Con Thiên Chúa bị đóng đinh, bị treo lên trên Thập giá.
    Về phần Chúa Giêsu, đứng trước quả núi sai lạc và báng bổ ấy của giới lãnh đạo Do thái, Người ưu tư lo lắng cho đám đông dân chúng. Người thương dân chúng vì thấy họ bị bỏ bê, hoặc bị dẫn dắt trong sự mù quáng. Đó là bối cảnh của lời kêu gọi nổi tiếng này: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Anh em hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”.
    Thợ gặt là các nhà thừa sai, như ta thường qui gán. Nhưng thợ gặt trước hết là các mục tử tốt lành, khôn ngoan và tận tụy của Chúa. Chúa cần thợ gặt để thu hoạch lúa và mang lúa về cho chủ ruộng. Đó là người mục tử mang chiên về cho Chúa, trong nền phụng tự đích thực, được diễn tả bằng đời sống trong thần khí và sự thật, tức trong sự đón nhận và tin vào Chúa Giêsu Kitô.
    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    ………………………………….
    Suy Niệm 2: HÃY XIN ĐỨC CHÚA SAI THỢ GẶT VÀO CÁNH ĐỒNG CỦA NGÀI

    Trong bài đọc 1, ngôn sứ Hôsê nói về tình trạng bỏ Thiên Chúa để chạy theo ngẫu tượng của con cái Israel. Họ không còn đi theo đường lối và huấn lệnh của Đức Chúa. Trong lời sấm của Hôsê, chúng ta có thể đọc thấy những lỗi phạm sau: (1) con cái Israel không chấp nhận Đức Chúa là Đấng dẫn dắt mình mà chọn cho mình những lãnh tụ theo ý muốn [“Con cái Israel phong vương người mà Ta không chọn, tôn làm lãnh tụ kẻ Ta không biết, dùng bạc vàng làm ra ngẫu tượng, để rồi bị đập tan” (Hs 8:4)]; (2) con cái Israel đã không tuân theo luật lệ của Đức Chúa [“Luật lệ của Ta, Ta có viết cho nó cả ngàn, thì nó cũng coi là xa lạ” (Hs 8:12)]. Đứng trước những lỗi phạm này, Đức Chúa đã kêu gọi con cái Israel từ bỏ ngẫu tượng, trở về để bước đi trong đường lối huấn lệnh của Ngài. Nếu không trở về với Đức Chúa, con cái Israel sẽ phải đối diện với những hậu quả họ tạo ra như lời Đức Chúa phán: “Chúng gieo gió thì phải gặt bão. Chúng là cây lúa không làm đòng, là hạt lúa lép không có bột, nhưng giả như có bột, thì ngoại bang cũng sẽ nuốt hết” (Hs 8:7). Hình ảnh của Israel trên đây phản chiếu một cách nào đó cuộc sống của mỗi người trong chúng ta. Nhiều lần, chúng ta cũng chọn cho mình những người “lãnh đạo” hướng dẫn đời mình ngoài Thiên Chúa, đó có thể là tiền tài, danh vọng, cũng như những lợi danh ở đời để rồi chúng ta không còn nghe và sống theo huấn lệnh của Thiên Chúa. Lời sấm của ngôn sứ Hôsê mời gọi chúng ta từ bỏ lối sống chạy theo ngẫu tượng để bước đi trong đường lối Đức Chúa chỉ dẫn. Chỉ có như thế, chúng ta mới có thể tìm thấy được niềm vui ơn cứu độ.

    Bài Tin Mừng hôm nay gồm hai phần: phần 1 (Mt 9:32-34) thuật lại việc Chúa Giêsu chữa lành người câm bị quỷ ám và trong phần 2 (Mt 9:35-38), chúng ta thấy lòng thương xót của Chúa Giêsu được tỏ lộ trong công việc của Ngài. Trong câu chuyện chữa lành người câm bị quỷ ám, chúng ta thấy việc chữa lành được thuật lại cách sơ sài và việc chữa lành chỉ được nhắc đến trong một mệnh đề phụ: “Khi ấy, người ta đem đến cho Đức Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được.” Điều Thánh Mátthêu muốn nhấn mạnh ở đây không phải là việc chữa lành của Chúa Giêsu mà là phản ứng của những người chứng kiến việc chữa lành. Một cách cụ thể, đứng trước sự kiện này, có hai phản ứng trái ngược nhau xảy ra: “Dân chúng kinh ngạc, nói rằng: ‘Ở Israel, chưa hề thấy thế bao giờ!’ Nhưng người Pharisêu lại bảo: ‘Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ’.” Dân chúng thì kinh ngạc, còn người Pharisêu thì nghi ngờ. Trong phản ứng của những người Pharisêu, chúng ta nhận thấy cái bóng của sự đối kháng và thập giá đang đè nặng xuống trên Chúa Giêsu. Đối với họ, Chúa Giêsu là một “ảo thuật gia” nguy hiểm. Điều này được tỏ lộ qua việc gán cho Ngài là đồng minh với quỷ vương. Việc chữa lành của Ngài có ảnh hưởng mang tính tôn giáo. Hai phản ứng trái ngược trước cùng một sự kiện này khuyến cáo chúng ta về thái độ của mình trước những điều xảy ra trong đời sống thường ngày. Có nhiều lúc chúng ta cũng có thái độ kinh ngạc như đám đông dân chúng, nhưng không ít lần chúng ta có phản ứng thái quá [cắt nghĩa sai về con người và sự kiện]. Nếu lưu ý kỹ, chúng ta thường có phản ứng không tốt về những việc làm, lời nói của những người chúng ta không thích, không yêu, không mến. Hãy nghĩ tốt, nói tốt và làm tốt cho người khác, chúng ta sẽ vui hưởng bình an và niềm vui trong cuộc sống!

    Sứ vụ của Chúa Giêsu được tóm kết trong câu 35: “Đức Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.” Qua những lời này, Thánh Mátthêu chỉ cho chúng ta thấy Chúa Giêsu là Đấng Messia trong lời nói và hành động. Điều đáng để chúng ta suy gẫm là động lực thúc đẩy sứ vụ của Chúa Giêsu là lòng thương dành cho “đám đông” [dành cho mọi người không loại trừ ai]: “Đức Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt” (Mt 9:36). Tình thương là động lực thúc đẩy chủ chiên cảm nghiệm được những nhu cầu của đàn chiên. Sự dấn thân của chủ chiên được bắt đầu với cảm nghiệm về những nhu cầu cần một người lãnh đạo thiêng liêng của dân chúng. Trong đời sống thường ngày, chúng ta cũng cảm nghiệm được nhu cầu của anh chị em mình. Những nhu cầu đó có làm chúng ta “chạnh lòng thương” để bắt đầu dấn thân làm một điều gì đó để giúp anh chị em mình trong những nhu cầu của họ không? Điều đáng buồn là nhiều khi chúng ta trở nên vô cảm hay chai đá trước những nhu cầu của anh chị em mình [nhất là những người mình không thích]. Chúng ta cần xin Chúa ban cho chúng ta con tim nhạy bén và tràn đầy tình thương của Ngài, để chúng ta có thể rung cảm trước hoàn cảnh đau khổ của anh chị em mình.

    Bài Tin Mừng kết với việc Chúa Giêsu muốn các môn đệ chia sẻ trong sứ vụ của mình. Ngài mời gọi họ cầu xin Chúa Cha thúc đẩy thợ gặt đến với cánh đồng của Ngài: “Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về’” (Mt 9:37-38). Việc thiếu thợ gặt là vấn đề muôn thuở trong đời sống sứ vụ. Chúng ta thấy Chúa Giêsu đã biến “vấn đề” thành “cơ hội.” Trong những lời trên, Chúa Giêsu đã chỉ rõ rằng: Chỉ những cộng đoàn nào nuôi dưỡng đức tin của mình qua đời sống cầu nguyện liên lỉ thì mới xứng đáng đón nhận và tạo ra nhiều thợ gặt trong cánh đồng của Chúa. Nói cách khác, nơi nào có cầu nguyện liên lỉ, nơi đó sẽ có những người sẵn sàng dấn thân vào cánh đồng của Chúa; những ai sống đời cầu nguyện thâm sâu, mới có thể trở thành những thợ gặt lành nghề trong cánh đồng của Chúa.

    Lm. Anthony, SDB.

    ……………..

    Suy Niệm 3: Chữa người câm bị quỉ ám

    1. Người ta đem đến cho Chúa Giêsu một người câm bị quỉ ám. Chúa trừ quỉ ra và người câm nói được, dân chúng thấy vậy thì khâm phục quyền năng Chúa, tin tưởng Chúa là Đấng Thiên Sai; còn người biệt phái thì không chịu tin Chúa mà lại tin ma quỉ… Và Chúa đi khắp các thành các làng mạc rao giảng Tin Mừng Nước Chúa và chữa lành mọi bệnh tật. Khi thấy dân chúng đông đúc không ai cứu giúp thì Ngài chạnh lòng thương họ. Ngài bảo các môn đệ xin Chúa Cha cho nhiều người đến dìu dắt họ.
    1. Mở đầu Tin Mừng là câu chuyện Chúa Giêsu trục xuất một tên quỉ ra khỏi người câm. Toàn dân thì ca tụng, nhưng người biệt phái độc miệng cho rằng : Chúa dùng quyền tướng quỉ mà trừ quỉ. Khi đã không ưa thì dưa có dòi, biệt phái tìm cách để nói xấu Chúa Giêsu, vì giáo lý của Ngài đã vạch trần thái độ kiêu ngạo, dối trá và giả hình của họ. Tuy nhiên, đối với Chúa Giêsu, sự chống đối không quan trọng khi Ngài không phản kháng, mà điều khẩn thiết hơn cả là Tin Mừng phải được loan báo cho muôn dân.
    1. Sự ghen tị của người biệt phái.
      Trong ý thức hệ của người Do thái, họ vẽ ra trong tư tưởng của mình một lối sống kiểu Biệt phái giả hình và đòi dân theo, họ quan niệm một thời kỳ cứu độ và một Đấng Messia giầu sang, chứ không phải hòa đồng chung bàn với người hèn kém. Từ đó họ không nhận ra được Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế. Với ý thức hệ như thế, họ không những bị trói buộc trong tư tưởng thiển cận của họ, không nhận ra được dấu chỉ của thời đại, mà còn bắt người khác phải suy nghĩ và hành động như họ. Chính vì thế mà họ gièm pha những lời Chúa Giêsu nói và những việc Ngài làm. Họ tìm cách lèo lái dân thỏa hiệp với họ và xuyên tạc sự thật về Chúa Giêsu, trong khi dân chúng ca tụng công việc của Chúa  thì họ lại bóp méo xuyên tạc cho đó là việc của tướng quỉ.
    1. “Lúa chìn đầy đồng mà thợ gặt thì ít”.
      Chúa Giêsu chạnh lòng thương trước hiện trạng của con người vất vưởng lầm than, mà những bậc làm “thầy” Do thái không giải quyết được cho họ. Họ như rắn mất đầu, thiếu vắng đời sống tâm linh.  Trong bản tính nhân loại, một mình Chúa cần sự cộng tác của các môn đệ cùng làm công việc của Ngài như một “mục tử” và “lương y”. Trước sự bao la của hoạt động tông đồ, điều đầu tiên mà Chúa Giêsu yêu cầu là cầu nguyện :”Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin Chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”.
      Chúa Giêsu sai môn đệ đi rao giảng Tin Mừng, vì Chúa muốn rằng sứ mệnh rao giảng của Chúa cần được tiếp tục mãi  trong thời gian từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nhờ qua những con người được mời gọi cộng tác với Chúa, làm công việc của Chúa với những quyền năng do Chúa ban cho. Sự hiện diện và sứ mệnh của Giáo hội qua các thời đại trong lịch sử đều nằm trong chương trình của Chúa ngay từ đầu và do ý Chúa muốn , chứ không do sáng kiến của con người.
    1. Chúa Giêsu chạnh lòng thương”.
      Bức tranh nhân loại ngày nay thật tăm tối khi sự nghèo khó lại sánh vai bên cạnh sự giầu có và thừa mứa. Dưới gầm bàn ăn của người phú hộ ngày ngày yến tiệc linh đình là vô số những Lazarô đang lê lết quằn quại trong bệnh tật và đau khổ.
      Sự hiện diện của những người đau khổ là một tra vấn cho lương tâm Kitô hữu chúng ta. Chính qua chúng ta mà Chúa Giêsu tiếp tục chạnh lòng thương trước nỗi khốn khổ của con người, nhưng cũng chính qua những người khốn khổ mà Chúa Giêsu đến với chúng ta.  Trong ngày sau hết,  chúng ta chỉ bị xét xử về một điều, chúng ta có nhận ra và yêu thương Ngài nơi  những con người khốn khổ không ?
      Có lần Mẹ Têrêsa đã cầu nguyện với Chúa như thế này :”Xin hãy cho con rao giảng về Chúa, không phải bằng lời nói nhưng bằng gương sống, với sức thu hút mạnh mẽ và sự lôi cuốn của lòng cảm thông, một sự thu hút và lôi cuốn đến từ những gì con làm, bằng chứng rõ ràng  cho Tình Yêu hoàn toàn đối với Chúa, Đấng hiện diện tràn đầy trong tâm hồn con”.
      Nhân loại ngày nay vẫn còn bơ vơ như đoàn chiên không có người chăn. Hãy tập cho mình biết chạnh lòng thương như Chúa Giêsu, để cùng với Chúa làm cho thế giới chúng ta đang sống được ấm áp tình người hơn.
    1. Truyện : Người hành khất bất đắc dĩ.
      Cha Anthony de Mello thuật lại một câu chuyện có thật. Chuyện xẩy ra tại đất nước Bangladesh, một trong những nước nghèo nhất thế giới.
      Có một người đàn ông nọ đi bộ về nhà sau một ngày làm việc cực nhọc tại xưởng thợ. Vì quá mệt mỏi, ông dừng lại ngồi nghỉ dưới một bóng cây ven đường và thiếp ngủ đi lúc nào không biết. Khuôn mặt tiều tụy của ông khiến người đi đường ngỡ ông là người hành khất kiệt sức và ngất xỉu. Và người ta chạnh lòng thương, ai đi qua cũng bỏ vào chiếc mũ của ông vài đồng xu.
      Khi thức giấc, người công nhân già hết sức ngạc nhiên vì thấy chiếc mũ cũ kỹ của mình đầy những đồng xu, số tiền đếm được  còn nhiều hơn một ngày công của ông. Ông mỉm cười tự nghĩ  mình đã là một người hành khất bất đắc dĩ.
      Trên đường về, ông nhìn thấy nhiều người ăn xin đui mù tàn tật, ông chạnh lòng thương, rồi ông lặng lẽ  chia đều cho họ  số tiền vừa mới nhận được. Và hơn ai hết, người công nhân nghèo hèn ấy hiểu : được nhận lãnh và được chia sẻ  cũng đều là niềm hạnh phúc không gì có thể sánh bằng.Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                                   

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com