[Tác giả: Thánh Oscar Romero, Tổng giám mục San Salvador;
Nhóm dịch thuật ĐCV Huế dịch từ bản tiếng Anh; Lm. Lê Công Đức biên tập]
THÁNG BA, 1978
Thứ Sáu, 31 tháng 3
Cuộc gặp gỡ quan trọng nhất của chúng tôi hôm nay là với các luật sư và sinh viên luật mà chúng tôi đã qui tụ để giải thích cho họ những khó khăn mà Giáo hội đang phải đương đầu, và xin họ trợ giúp về pháp lý liên quan tới rất nhiều trường hợp vi phạm quyền con người.
Chúng tôi có một Văn Phòng Trợ Giúp Pháp Lý nhỏ ở trường Externado San Jose, gọi là Socorro Juridico, nhưng văn phòng này tỏ ra bất lực trước quá nhiều vụ việc khác nhau. Chính vì vậy, chúng tôi đã đề nghị họ tổ chức một đội thường trực gồm các luật sư và các sinh viên luật sắc sảo để Giáo hội có thể tham vấn về pháp lý.
Lời mời của chúng tôi đã được hưởng ứng nhiệt tình, vì có gần hai mươi người, cả luật sư và sinh viên luật, đã đến tham dự. Để biết danh sách cụ thể, có thể liên hệ với Bachiller Roberto Cuellar của Văn Phòng Trợ Giúp Pháp Lý; ông ấy có danh sách những người được mời và những người đến dự. Trong số những ý kiến cụ thể được quan tâm đề xuất, có ý kiến về việc xin ân xá cho những người bị giam giữ vì các sự kiện tại San Pedro Perulapan. Một kiến nghị sẽ được đệ trình Hội đồng Lập pháp vào tuần tới, để xin ân xá cho những người nói trên. Đề nghị về việc hỗ trợ Văn Phòng Trợ Giúp Pháp Lý đã được chấp nhận. Văn Phòng được yêu cầu tập hợp các vụ việc cần sự giúp đỡ và chuyển cho các luật sư có mặt, các luật sư hứa hỗ trợ từ văn phòng của họ đối với những vụ việc thông thường, và họ sẽ liên kết để làm việc với nhau khi cần thiết.
Cũng có đề xuất về việc tổ chức một hiệp hội luật sư với sự góp mặt của các luật sư khác không được mời đến cuộc họp này, hoặc những luật sư từ các vùng khác, để hình thành một ban tư vấn như Giáo hội đã yêu cầu, liên quan đến những khó khăn có tính pháp lý. Có ý kiến đề nghị những cuộc họp thường kỳ để thảo luận những vấn đề này.
Tôi cảm ơn họ, và bày tỏ sự hài lòng của mình trước sự đáp ứng của họ, cũng như thiện chí mà họ đã thể hiện trong tư cách là những luật sư với lương tâm Kitô hữu.
THÁNG TƯ, 1978
Thứ Bảy, 1 tháng 4
Như thói quen vào các ngày đầu tháng, tôi đã giảng trong Giờ Thánh và dâng Thánh lễ tại Bệnh viện Chúa Quan Phòng. Sau Thánh lễ, có một cuộc hội kiến đã được thỉnh cầu bởi Liên hiệp Các trường Công giáo của Tổng giáo phận, đó là Sơ Ines Giám đốc Colegio de la Asunción, và Mẹ Nelly Rodriguez của Colegio Sagrado Corazón.
Họ cho tôi biết rằng hôm qua cũng như hôm nay, họ đã gặp nhau để xem xét khả năng bày tỏ sự liên đới với giới nông dân ở San Pedro Perulapan, cũng như liên đới với các lời yêu cầu mà Tổng giáo phận đưa ra thay mặt những người nông dân ở vùng ấy, về việc phải thông tin chính xác, cũng như về các vấn đề khác nữa.
Tôi đã giải thích cho họ những mối quan tâm của tôi về ý tưởng này, nhất là về cuộc biểu tình bày tỏ sự liên đới theo Tin Mừng của người Kitô hữu có thể bị lẫn lộn với cuộc đình công đang được Tổ chức Giáo viên ANDES kêu gọi sẽ diễn ra cùng thời gian, và tôi không muốn các trường Công giáo bị giật dây bởi ANDES. Họ nói với tôi rằng họ đã xem xét rủi ro này, và rằng cũng có những khó khăn trong chính liên hiệp, bởi vì không phải tất cả họ đều đồng thuận với nhau. Tôi nói rằng vấn đề đó tôi sẽ để tùy họ phán quyết, và mong họ không nhắc đến tôi trong các cuộc thảo luận của họ.
Sau đó, vào buổi tối, họ lại gặp nhau, và tôi đã không biết kết quả về những quyết nghị của họ.
Chúa Nhật, 2 tháng 4
Như thường lệ, vào lúc 8 giờ, tôi cử hành Thánh lễ trong Nhà thờ Chính tòa, luôn đầy ắp các tín hữu, tràn ra cả công viên phía trước. Tôi đọc và có vài bình luận về tuyên bố của Tổng giáo phận liên quan đến các sự kiện ở San Pedro Perulapan, bản văn đầy đủ của tuyên bố này được lưu giữ trong hồ sơ của Tổng giáo phận.
Điểm chính của các bình luận của tôi liên hệ đến các bài đọc Thánh Kinh với chủ đề: “Chúa Kitô Phục sinh đang sống, và Người sống trong cộng đoàn tín hữu của Người trên trái đất này”.
Trước hết, tôi giải thích các đặc nét của Chúa Kitô Phục sinh theo Thánh Tôma: Người là Chúa và là Thiên Chúa, sứ giả và khí cụ của công trình cứu chuộc loài người. Lời chào bình an của Người là tổng hợp ân sủng mà Chúa Cha ban cho chúng ta trong Đức Kitô, đó là ơn cứu độ. Tôi cũng trình bày Chúa Phục sinh là đối tượng niềm hy vọng của chúng ta; khi hành hương qua dòng đời này, Giáo hội luôn khát khao gặp gỡ Đức Kitô, Đấng sẽ trở lại.
Thứ đến, tôi giải thích các đặc tính của cộng đoàn Kitô hữu mang tinh thần của Đức Kitô trong thế giới. Tin Mừng cho thấy cách mà Đức Kitô Phục sinh đã sai Giáo hội ra đi, cũng là cách mà Chúa Cha đã sai Người đến, đó là bằng cách thổi hơi trên Giáo hội non trẻ, như Thiên Chúa đã thổi hơi vào cơ thể bằng đất sét của Ađam trong Vườn địa đàng, Đức Kitô đã thổi vào Giáo hội sự sống mới, sự sống mà Giáo hội phải mang đến cho thế giới: “Anh em hãy nhận lãnh Thánh Thần” [Ga 20,22]. Các đặc tính của cộng đoàn ấy được đề cập trong Bài đọc I trích từ sách Công vụ Tông đồ, trong đó cho biết rằng đông đảo người ta đã sống với nhau và chia sẻ với nhau; đó là một cộng đoàn chuyên cần cầu nguyện, nơi các thành viên qui tụ với nhau trong lễ bẻ bánh và sống trong dạt dào hy vọng.
Tôi giải thích rằng đó là những chỉ dẫn giúp định hình Giáo hội, đó là cộng đoàn đi theo Chúa Kitô và là sự hiện diện của Chúa Kitô trong thế giới này, là sứ mạng cứu độ của Chúa Kitô. Đó là một cộng đoàn sự sống phải tăng triển, và là một cộng đoàn nơi mà đời sống tìm thấy sự cứu độ. Sách Công Vụ nói như sau: “…Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được cứu độ” [Cv 2,47]. Đó là một cộng đoàn sự sống thể hiện hiệp thông bằng cách chia sẻ với nhau ân huệ của Chúa; ngay cả các của cải vật chất cũng được dùng để phục vụ mọi người. Đó là một cộng đoàn sự sống dưới sự lãnh đạo của các Tông Đồ và ngày càng được người ta thương mến.
Nhưng, điểm thứ hai, đó chủ yếu là một cộng đoàn đức tin, và đây là điều phân biệt Giáo hội với bất kỳ nhóm xã hội hay tổ chức nhân loại nào khác. Tôi đã nhấn mạnh điều này, bởi vì không được lẫn lộn Giáo hội với các cơ chế khác và không được vu cáo Giáo hội, như lúc này Giáo hội đang bị cáo buộc phải chịu trách nhiệm về bạo lực. Tôi nói với họ rằng cộng đoàn của đức tin và của Thánh Linh này phải là một cộng đoàn sống theo giáo huấn của các Tông Đồ, một cộng đoàn cầu nguyện và được nuôi dưỡng bởi các bí tích, và cuối cùng, đó là một cộng đoàn cánh chung, sống niềm hy vọng vào một điều gì đó vượt quá thế giới này.
Lúc ba giờ chiều, tôi đến Colegio Maria Auxiliadora theo lời mời của các sơ dòng Salêdiêng, ở đó các sơ đang tổ chức một buổi hòa nhạc thánh ca cho các thiếu nữ. Một nhóm các bạn trẻ đã được chuẩn bị lãnh Bí tích Thêm sức, và Thánh lễ diễn ra thật trang trọng. Tiếng nhạc âm vang với một tâm tình sốt sắng đặc biệt. Đến phần chia sẻ Tin Mừng, tôi giải thích rằng hơi thở của Chúa Kitô ở trên cộng đoàn chính là Thần khí Thiên Chúa ban cho những ai tin vào Chúa Giêsu Kitô. Tôi giải thích về Bí tích Thêm sức, về ý nghĩa của các nghi thức. Và tôi cử hành bí tích trao ban Chúa Thánh Thần cho họ. Có khoảng bốn mươi thiếu nữ đã được Thêm sức chiều nay.
Buổi tối, lúc 6 giờ 30, tại Colonia Miramonte, trong nhà thờ Giáo xứ Phục sinh, đang mừng lễ bổn mạng của giáo xứ này (được đặt tên theo sự Phục sinh của Chúa) – cộng đoàn giáo xứ tụ họp đông đảo, đầy ắp nhà thờ. Các cha dòng Augustinô và các linh mục khác trong giáo hạt này đã cùng đồng tế Thánh lễ với tôi.
Tôi giảng Tin Mừng, đề cập ngôi mộ trống của Chúa Giêsu Phục sinh và ngôi mộ niêm phong của Cha Alfonso Navarro, người mà mới năm ngoái, trong chính ngày lễ này, đã cho thấy nhiệt tâm mục tử của một giáo xứ biết làm chứng cho Đức Kitô Phục sinh. Ngôi mộ của cha đã được đóng kín sau khi cha bị sát hại, cha là một trong hai linh mục bị bắn chết vào năm ngoái. Ngôi mộ niêm phong của cha có thể được người ta thấy như một sự thất bại của công cuộc cứu chuộc và Phục sinh của Đức Kitô, nhưng đó là một dấu chỉ hy vọng. Những người chết của chúng ta sẽ trỗi dậy, và những ngôi mộ của họ hôm nay đóng kín bởi chiến thắng của sự chết, thì sẽ tới ngày cũng được nên giống như ngôi mộ trống của Chúa Kitô. Ngôi mộ trống của Chúa Kitô chính là một dấu chỉ của chiến thắng chung cuộc, của ơn cứu rỗi được hiện thực. Cho đến lúc đó, chúng ta phải đấu tranh, phải hành động để thông điệp từ ngôi mộ trống của Chúa Kitô có thể soi chiếu mọi công việc của chúng ta trên trái đất, với niềm hy vọng hướng về sự hoàn tất công trình cứu chuộc của Chúa.
Sau Thánh lễ, cộng đoàn giáo xứ Miramonte đã chuẩn bị sẵn một bữa ăn nhẹ cho tất cả những người có mặt – đây là một trải nghiệm tuyệt vời về cảm giác giáo xứ như một gia đình. Các cha dòng Augustinô điều hành giáo xứ này thật đáng khen ngợi, vì sự hăng say làm việc để hướng giáo xứ thành một cộng đoàn kiểu mẫu.
Thứ Hai, 3 tháng 4
Hội đồng Giám mục El Salvador triệu tập một cuộc họp khẩn. Thoạt đầu tôi định không đi, vì lời mời mới vừa chuyển đến vào sáng thứ Hai. Thế nhưng, tôi đã được khuyên nên đi, và cũng vì buổi họp có liên quan đến vấn đề bức thư mà các linh mục gửi cho Khâm sứ Tòa thánh, như vậy, tôi có thể đưa ra quan điểm để bảo vệ các linh mục.
Như tôi dự đoán, khi đến cuộc họp, tôi thấy mọi sự đã được quyết định trước rồi. Bức điện tín của Đức cha Rivera nói rằng ngài không thể đến vì bận một hội nghị ở Guatemala, và ngài đề nghị hoãn cuộc họp này vì chủ đề của nó yêu cầu sự có mặt của tất cả các giám mục, nhưng đề nghị ấy của ngài không được lắng nghe, mặc dù tôi đã tán thành đề nghị của Đức Cha [Arturo] Rivera. Về việc biểu quyết, dĩ nhiên như thường lệ, bốn giám mục chống lại ý kiến của tôi, và thế là cuộc họp vẫn được tiến hành. Tôi cũng phản đối việc tài liệu đã được làm sẵn hơn là để thông qua thảo luận. Các vị nói với tôi rằng luôn phải có một tài liệu dự thảo, thế nhưng thứ tôi thấy không đơn giản chỉ là một bản dự thảo, vì nó không được thảo luận. Thay vào đó, các vị bắt đầu ký ngay lập tức dù tôi có đưa ra lý do để phản đối.
Lý do của tôi là: Các linh mục đã gửi thư cho Khâm sứ, vì vậy điều đáng làm bây giờ, đó là Khâm sứ mời các linh mục ấy đến để trao đổi. Một lý do khác là tài liệu của các giám mục cáo buộc các linh mục xúc phạm Tòa Thánh. Tôi đã chỉ ra sự khác biệt giữa Tòa Thánh – chủ yếu là bản thân Đức thánh cha, đấng mà các linh mục này cảm thấy gắn kết trong đức tin – với vị Khâm sứ Tòa Thánh, người đại diện cho Đức thánh cha, nhưng không phải lúc nào cũng đại diện như vậy một cách chân thực. Để chứng minh, tôi chỉ ra một số điều đã khiến cho vị Khâm sứ không được ưa chuộng ở đây và ở Guatemala. Một lý do nữa là lá thư của các linh mục nên được phân tích, không chỉ để phê bình nội dung hay cách diễn đạt không phù hợp, mà đúng hơn để xem xét một cách cụ thể những gì vị Khâm sứ đã làm để khiến họ nói rằng chứng tá của ngài không phản ảnh tinh thần Kitô giáo. Không nên tố cáo các linh mục nếu không có việc điều trần, tôi cho rằng việc công bố tài liệu này xem ra chỉ đào sâu thêm sự chia rẽ giữa các giám mục, vì chính tôi sẽ không đồng ý ký tên.
Bất chấp tất cả những lý do ấy, tài liệu vẫn được chuyền qua tay bốn giám mục để ký: Đức cha Aparicio, Chủ tịch Hội đồng Giám mục; Đức cha Barrera, giám mục Santa Ana; Đức cha Alvarez, giám mục San Miguel; và Đức cha Revelo, giám mục phụ tá San Salvador.
Tài liệu được phê chuẩn, còn tôi đã phải chịu những cáo buộc có tính vu vạ của các giám mục kia. Các vị nói rằng lời giảng của tôi kích động lật đổ và bạo lực, rằng các linh mục của tôi kích động bầu khí bạo lực nơi những người nông dân, và rằng chúng tôi không nên phàn nàn về những lạm dụng đang diễn ra nơi giới cầm quyền. Các vị tố cáo rằng Tổng giáo phận can thiệp vào các giáo phận khác, gây chia rẽ giữa các linh mục và tình trạng mục vụ bất ổn trong các giáo phận khác. Tổng giáo phận bị cáo buộc gieo rắc sự lộn xộn trong chủng viện, và các vị nói rằng các văn phòng của Tổng giáo phận cần tức khắc rút khỏi Chủng viện San Jose de la Montana. Và còn những lời vu khống, những cáo buộc thiếu cơ sở khác nữa mà tôi không muốn trả lời.
Thật là một ngày cay đắng do cớ sự như thế, và tôi đau lòng nhận thấy sự chia rẽ giữa các giám mục sẽ trở nên càng tồi tệ hơn, điều mà tôi nghĩ là thật đáng tiếc.
Thứ Ba, 4 tháng 4
Tôi tạ ơn Chúa vì hôm nay là ngày kỷ niệm ba mươi sáu năm tôi chịu chức linh mục tại Rôma.
Cuộc họp hàng giáo sĩ đã được tổ chức. Chủ đề nghiên cứu là các cộng đoàn cơ bản. Chủ đề được Cha Jesús Delgado trình bày, với cấu trúc như một bản góp ý cho Hội đồng Giám mục Mỹ La tinh sẽ được tổ chức tại Puebla vào tháng 10 tới.
Phần thứ hai là một giải thích và thông tin về những gì đã xảy ra dịp Tuần Thánh và Phục sinh tại San Pedro Perulapan và tại một số nơi của Tổng giáo phận, với sự kiện các lực lượng trấn áp của chính phủ đã có nhiều hành động hủy diệt sự yên ổn của các làng xã cũng như phẩm giá nhân quyền.
Về phía mình, chúng tôi đã đưa ra một tuyên bố về vụ việc này và bày tỏ sự liên đới với những người đang đau khổ.
Một số cha xứ đã mang theo các giảng viên giáo lý và những người nông dân từng trải qua những giờ phút bi thảm ấy của một Tuần Thánh đẫm máu và đàn áp khốc liệt.
Cuộc họp đã nhất trí thay mặt cho hàng giáo sĩ và các nữ tu có mặt để gửi đến Rôma một biểu quyết bày tỏ sự liên đới với Tổng giám mục, phản đối tài liệu của các giám mục – vì trong cuộc họp của mình, các vị đã xúc phạm Tổng giám mục của San Salvador và đã công kích ngài trong tuyên bố mà các vị sắp công bố.
Buổi chiều, có cuộc phỏng vấn với một nhà báo người Thụy Điển, và một cuộc trò chuyện với Cha Jesús Delgado về nhiều chủ đề liên quan đến Hội đồng Giám mục và Tổng giáo phận.
Thứ Tư, 5 tháng 4
Như thông lệ vào ngày thứ Tư, chúng tôi đã ăn sáng với các đại diện của Ban Tư vấn và các thành viên của Ủy ban Công lý và Hòa bình. Cuộc tham vấn hôm nay xoay quanh tài liệu được các giám mục công bố nhằm ủng hộ vị Khâm sứ Tòa thánh là Tổng giám mục Gerada, bởi vì đã có một lá thư do một nhóm linh mục và nữ tu gửi đến kêu gọi ngài lưu ý những gì mà họ thấy là một phản chứng tá Kitô giáo trong các hành động của ngài. Trong văn bản của các giám mục, các vị bày tỏ sự ủng hộ đối với Khâm sứ Tòa thánh, và xét mức nào đó, tài liệu này có phần xúc phạm các linh mục. Tôi đã giải thích trong cuộc họp những gì tôi đã nói về vấn đề này với các giám mục và lý do tại sao tôi không ký tên vào bản tuyên bố ấy.
Lý do của tôi là: Thứ nhất, vì cuộc họp ấy được Hội đồng Giám mục triệu tập quá gấp rút, vào ngày thứ Hai, mồng 3 tháng 4, không ổn đối với tôi. Giám mục Rivera của Santiago de Maria đã không có mặt, dù thực tế là ngài đã gửi điện tín yêu cầu các vị chờ ngài, nhưng các vị đã không chấp thuận yêu cầu ấy và đã biểu quyết bác bỏ. Phần mình, tôi đồng ý với yêu cầu của Đức cha Rivera và bỏ phiếu ủng hộ cho yêu cầu của ngài. Nhưng vì bốn vị kia muốn xúc tiến cuộc họp, phiếu của tôi đã không chống lại được bốn phiếu của các vị: đó là các giám mục Aparicio, Barrera, Alvarez và Revelo.
Thứ hai, tôi đã yêu cầu cần phải thảo luận về tính thích đáng của việc đưa ra một bản tuyên bố vào một thời điểm rất dễ gây thêm chia rẽ do sự bất đồng quan điểm trong Giáo hội, và trong bầu khí hiện nay, tuyên bố ấy có thể trao cho người ta một ấn tượng tồi tệ về các giám mục. Đức cha Revelo trả lời rằng ngài không quan tâm đến bầu khí, nhưng chỉ quan tâm đến việc thực thi trách nhiệm của mình.
Lý do khác của tôi là trước khi đưa ra một bản tuyên bố chống lại các linh mục, xem ra lẽ công bằng đòi phải nói chuyện với các linh mục ấy, và nếu được thì có sự hiện diện của cả Khâm sứ Tòa thánh, để mọi sự được sáng tỏ, và rồi có lẽ chẳng cần phải làm gì thêm.
Một lý do nữa của tôi, đó là nếu khách quan phân tích bức thư các linh mục và tu sĩ gửi vị Khâm sứ Tòa thánh, thì có thể sẽ không tìm thấy gì đáng bị lên án như vậy, vì cần phải phân tích các dữ kiện được đề cập trong bức thư – những dữ kiện dường như cho thấy rằng đúng hơn vị Khâm sứ Tòa thánh cần xét lại cách để nêu chứng tá đúng tinh thần Kitô giáo hơn. Tôi đã đặc biệt nhắc đến những dữ kiện đó, nhất là việc vị Khâm sứ đã ủng hộ Cha [Rogelio] Esquivel, dù biết rằng linh mục này chống lại quan điểm và đường hướng mục vụ của giám mục của mình.
Đức cha Aparicio đã nhân cơ hội này phát biểu rằng việc tôi bảo vệ các linh mục phản kháng Khâm sứ Tòa thánh chính là điều tôi đang làm với các giáo phận ở El Salvador, rằng tôi giảng thuyết đầy bạo lực, kích động lật đổ, rằng tôi gây chia rẽ giáo sĩ và các giáo phận, và rằng dường như các linh mục bây giờ quan tâm đến Tổng giáo phận nhiều hơn là các giám mục của họ.
Tôi không nhớ có bao nhiêu lời cáo buộc mà ngài đã đưa ra, và được các giám mục anh em của tôi ủng hộ: Đức cha Barrera, người cũng cho rằng tôi giảng bạo lực; Đức cha Alvarez, người đã nhân cơ hội để nói lên sự bất bình đối với tôi; và điều kỳ lạ nhất là Đức cha Revelo, mới đây được bổ nhiệm làm giám mục phụ tá cho tôi, cũng nhân cơ hội này nói rằng ngài không đồng tình với cách làm của tôi. Ngài nói tôi sai lầm khi giải thích rằng đường hướng của tôi chính là đường hướng đã được phác thảo bởi các văn kiện của Công đồng Vaticanô II, các thông điệp gần đây của các giáo hoàng, và Hội nghị Medellín. Theo Đức cha Revelo, tôi có thể sai lầm khi áp dụng các văn kiện đó, vì vậy ngài không có nghĩa vụ phải đồng ý với cách tôi làm.
Tôi chọn giữ thinh lặng trong khoảng thời gian còn lại của cuộc họp, vì bản tuyên bố ấy chỉ được đọc có một lần và không có cơ hội để làm sáng tỏ. Đúng hơn, nó đã được ký trong bầu khí căng thẳng như thế, điều này chỉ xác nhận cho tôi điều tôi đã nói lúc đầu: “Tất cả đã được sắp xếp trước!”
Rồi vào lúc điểm tâm sáng nay, các cố vấn đã cho tôi ý kiến của họ. Họ nghĩ tôi không cần đưa ra bất cứ sự phân trần nào cả, vì việc thiếu chữ ký của tôi bên cạnh chữ ký của các giám mục kia là đủ để nói lên tất cả, và mọi người cho rằng lá thư của các giám mục ủng hộ Khâm sứ Tòa thánh sẽ khơi sự tò mò về lá thư của các linh mục mà nhiều người vẫn chưa nhìn thấy, và do đó sẽ thúc đẩy người ta tìm xem các giáo sĩ nghĩ gì về vị Khâm sứ Tòa thánh. Hơn nữa, chính bức thư của các giám mục được viết cách không tốt – nó thậm chí có những lên án cá nhân chống lại các linh mục, mà không liên quan gì đến vấn đề này – và bức thư ấy sẽ càng làm giảm uy tín vị Khâm sứ Tòa thánh và hàng giáo phẩm. Các cố vấn của tôi nói: “Thật là đáng xấu hổ! Hành động như vậy sẽ càng gây chia rẽ thêm giữa người Công giáo vốn đã chia rẽ rồi”. Và nếu tôi muốn làm rõ, tốt hơn là viết cho Hội đồng Giám mục và gửi một bản cho Khâm sứ Tòa Thánh cũng như cho Tòa Thánh, để giải thích các lý do tôi không ký tên, đồng thời mô tả cái quá trình đã diễn ra. Có lẽ cũng nên đề nghị Đức cha Rivera điều tương tự, đó là viết một lá thư riêng bày tỏ sự không hài lòng của ngài về cuộc họp trong đó các giám mục kia cùng nhất trí viết thư ủng hộ vị Khâm sứ Tòa thánh.
Sau cuộc họp, vào lúc 9 giờ sáng nay, tôi có mặt tại Văn phòng Trợ giúp Pháp lý ở Externado San José, nơi có một số luật sư và sinh viên luật tập trung để ký lá đơn xin ân xá. Sau đó, họ gửi đơn đến Hội đồng Lập pháp, thay mặt cho những người đàn ông và phụ nữ đã bị bắt vì những sự kiện ở San Pedro Perulapán.
Tôi rất vui mừng thấy các luật sư và các sinh viên luật đã nhân cơ hội này củng cố nhiều hơn nữa khát vọng đoàn kết với nhau, gặp gỡ nhau thường xuyên, và cùng nhau nghiên cứu các vấn đề pháp lý để hỗ trợ cho nhu cầu của dân chúng, nhất là những người nghèo. Cụ thể, họ hứa sẽ nghiên cứu và phân tích Luật Bảo vệ Trật tự Công cộng và chứng minh rằng đó là sắc luật vi hiến. Họ sẽ gặp nhau vào thứ Hai tuần tới, lúc 7 giờ tối, ở cùng địa điểm, để quyết định từ này về sau sẽ họp bao lâu một lần, và về cách thức mà họ sẽ xúc tiến.
Sau đó, tại Văn phòng Tòa giám mục, tôi đã có một loạt các cuộc gặp gỡ rất thú vị, như cuộc gặp gỡ nhóm thừa sai Ricaldone, gồm một số học sinh trường Salêdiêng và một số nữ sinh Colegio de la Asunción.
Mẹ Lidia Valle cũng đến, mẹ hiện đang là phụ tá cho Mẹ Bề trên dòng Nữ Hiến sĩ Tình yêu Thiên Chúa, và mẹ đã giải thích cho tôi một số vấn đề của hội dòng.
Một cuộc phỏng vấn khác với Ingeniero Galván, người đóng góp một cách rất tiêu biểu cho việc tổ chức cơ quan điều hành giáo phận. Ông nói với tôi về một số chuyện liên quan đến Ủy ban Caritas, nghe có vẻ không hay lắm và chúng tôi sẽ phải xem xét kỹ hơn, cũng như một số dự án về truyền thông xã hội của Tổng giáo phận. Có vẻ như chương trình trên kênh YSAX của chúng tôi được đón nhận rộng rãi nhưng không đủ để vô hiệu hóa xu hướng chống lại Giáo hội đang ngày càng gia tăng. Theo ông, chúng tôi phải thử các chương trình ngắn hơn, phát sóng thường xuyên trong ngày để chúng đến được với những người không lắng nghe các chương trình dài và những người nghĩ không đúng về Giáo hội.
Hôm nay, trên báo chí đã xuất hiện lá thư mà các giám mục (Aparicio, Barrera, Alvarez và Revelo) gửi Khâm sứ Tòa thánh để tố cáo các linh mục đã viết kiến nghị yêu cầu vị Khâm sứ có một lập trường Phúc âm hơn. Việc công bố bức thư này đã gây ra một phản ứng rất tiêu cực đối với các giám mục, vì người ta xem đó là một biểu hiện thiếu cẩn trọng cho thấy sự thiếu hiệp nhất, do bức thư không được ký bởi Đức cha Rivera, người không có mặt trong cuộc họp, hay bởi tôi, vì tôi đã không đồng ý việc công bố nó.
Như thường lệ, vào thứ Tư, tôi được phỏng vấn trên đài phát thanh. Lần phỏng vấn này tập trung vào những sự kiện tại San Pedro Perulapan và một số câu hỏi được thính giả YSAX đặt ra.
Nguồn: facebook.com/le.cong.duc.lm