Thêm

    Thứ Bảy, tuần 12 Thường Niên

    BÀI ÐỌC I: Ac 2, 2. 10-14. 18-19

    Chúa phá tan các báu vật nhà Giacóp chẳng nương tay: trong cơn thịnh nộ, Chúa phá huỷ thành luỹ thiếu nữ Giuđa. Người quật xuống đất và làm sỉ nhục cả vương quốc, cả quan chức cao sang. Các kỳ lão của thiếu nữ Sion ngồi dưới đất thinh lặng, mình mang áo nhặm và rắc tro trên đầu. Còn các trinh nữ Giêrusalem gục đầu xuống đất. Mắt tôi hao mòn vì quá khóc than, lòng tôi bàng hoàng thổn thức, gan tôi đổ tràn trên đất, vì các tai hoạ của thiếu nữ dân tôi: các trẻ thơ, hài nhi măng sữa, xỉu la liệt giữa phố phường. Chúng xin mẹ: “Bánh mì rượu tốt ở đâu?” Chúng ngã xỉu ngoài đường phố như bị gươm đao. Chúng tắt thở ngay nơi lòng mẹ. Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, ta sánh ngươi cùng ai, ta ví ngươi như kẻ nào? Hỡi trinh nữ Sion, ta sánh ngươi cùng ai để an ủi? Vì nỗi khổ ngươi man mác tựa biển khơi, nào ai chữa nổi ngươi? Các tiên tri của ngươi nói bậy nói sai, chẳng vạch cho ngươi một vài gian ác, cùng chẳng giục ngươi khóc lóc ăn năn, mà chỉ tiên kiến những điều giả dối, khiến ngươi bị trục xuất và lưu đày. Trên tường thành thiếu nữ Sion, lòng họ kêu vang lên Chúa. Hãy chan hoà suối lệ đêm ngày, đừng để mắt ngươi yên nghỉ. Hãy chỗi dậy, hãy ca ngợi mỗi đầu canh đêm, hãy giốc đổ lòng ra như nước trước Nhan Chúa, hãy giơ tay cầu khẩn Chúa cho lũ trẻ thơ, chúng ngã xỉu vì đói ở góc đường xó chợ.

    PHÚC ÂM: Mt 8, 5-17

    Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt đau đớn lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi, tôi bảo người kia đến thì anh đến, tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!” Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. Ðoạn Chúa nói với viên sĩ quan rằng: “Ông cứ về, ông được như ông đã tin”. Và ngay giờ ấy, gia nhân ông đã được lành mạnh. Khi Chúa Giêsu vào nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang sốt rét liệt giường. Chúa chạm đến tay bà và cơn sốt biến đi. Bà chỗi dậy tiếp đãi các ngài. Ðến chiều, họ đưa đến cho Chúa nhiều người bị quỷ ám: Chúa dùng lời đuổi quỷ, và chữa lành tất cả các bệnh nhân, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói rằng: “Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta, và đã mang lấy những nỗi đau thương của chúng ta”.

    Suy Niệm 1: CHÚA GÁNH LẤY ĐAU KHỔ CỦA TA – HÃY VỮNG TIN VÀO CHÚA!

    Lời Chúa vẫn tiếp tục nói về đau khổ nhân sinh… mà đoạn sách Ai ca hôm nay là một mô tả rất ấn tượng. Để ý, ở đây, tác giả gán cho Chúa là tác nhân hành động, gây ra những thảm cảnh cho dân Chúa: “Chúa phá tan các báu vật nhà Giacóp chẳng nương tay: trong cơn thịnh nộ, Chúa phá huỷ thành luỹ thiếu nữ Giuđa. Người quật xuống đất và làm sỉ nhục cả vương quốc, cả quan chức cao sang”… Nhưng ta phải đọc hiểu những điều như thế trong nhãn giới ‘hoà giải’ với sự thật căn bản rằng Chúa không muốn chúng ta đau khổ!
    Chính vì tựa vào niềm tin sâu xa rằng Chúa không muốn ta đau khổ mà Thánh vịnh 73 tha thiết cầu xin: “Ðời sống con người cơ khổ, xin Chúa đừng nỡ quên hoài… Xin Chúa nhìn lại lời minh ước, vì nơi hang hốc và đồng ruộng đầy dẫy bạo hành. Xin đừng để người khiêm cung trở về tủi hổ, xin cho người cơ hàn nghèo khổ được ngợi khen danh Chúa”…
    Thiên Chúa làm người nơi Chúa Giêsu đã nghe rất nhiều lời cầu xin tha thiết như thế. Như lời cầu xin của viên đại đội trưởng hôm nay: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt đau đớn lắm!”… Lại hãy để ý, viên đại đội trưởng này đã cầu xin với lòng tin mạnh mẽ, khiến Chúa Giêsu phải trầm trồ khen ngợi rằng Người “chưa thấy một lòng tin như vậy trong Israel”! Lòng tin được biểu dương ấy của viên sĩ quan này có những đặc tính gì?
    Thứ nhất, ông tin vào tình yêu thương xót của Chúa Giêsu;
    Thứ hai, ông tin vào quyền năng của Chúa Giêsu;
    Và thứ ba, ông dùng kinh nghiệm của bản thân mình để củng cố lòng tin đặt nơi tình thương và quyền năng của Chúa!
    Lòng tin mạnh mẽ của viên sĩ quan đã được đáp đền. Chúa chữa cho cậu bé trong nhà của ông. Trong cùng văn mạch hôm nay, chúng ta còn thấy Chúa chữa lành bà mẹ vợ Phê rô nữa, và nhất là Chúa chữa bệnh, trừ quỉ cho rất nhiều người khốn khổ trong thành… Phúc Âm Máttheu đã dẫn lời trong Isaia để đúc kết nguyên lý chữa lành của Chúa Giêsu là: “Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta, và đã mang lấy những nỗi đau thương của chúng ta”!
    Thật tuyệt vời và cảm động biết bao, Chúa không muốn chúng ta đau khổ nên Người gánh lấy mọi đau khổ của chúng ta (không phải hô biến nó, làm cho nó bốc hơi, mà là đảm nhận lấy nó thay cho chúng ta). Và điều duy nhất Chúa muốn nhìn thấy nơi ta là một lòng tin mạnh mẽ đặt nơi chính Chúa. “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh”!

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    ………………….
    Suy Niệm 2: ĐẾN VỚI CHÚA GIÊSU ĐỂ ĐƯỢC CHỮA LÀNH

    Bài đọc 1 trình bày cho chúng ta tình cảnh đau thương đang xảy ra cho thiếu nữ Xion và trinh nữ Giêrusalem: Hàng kỳ mục của thiếu nữ Xion ngồi thinh lặng ngay trên thềm đất, đầu rắc đầy tro bụi, mình mặc áo vải thô. Các cô trinh nữ Giêrusalem gục đầu sát đất. Suối lệ tuôn trào đến mòn đôi mắt, ruột gan tôi đòi đoạn, tâm can tôi rối bời; vì con gái dân tôi rã rời tan nát, còn lũ sơ sinh và bầy trẻ dại gục ngã khắp quảng trường” (Ac 2:10-11). Hai nàng khóc thương cho đàn con của mình không có của ăn và nơi nương tựa. Tình cảnh hoang tàn này xảy ra vì hai nàng cùng con cái đã chạy theo điều hão huyền mà bỏ quên Đức Chúa. Chính Đức Chúa đã sai các ngôn sứ đến để kêu gọi họ trở về và kêu cầu Ngài, hầu được giải thoát khỏi cảnh sầu thương khốn khổ: “Ngôn sứ của ngươi tỏ cho ngươi thấy toàn điều hư ảo, toàn chuyện khói mây, còn lỗi lầm ngươi, chúng không vạch rõ để đảo ngược vận số của ngươi. Điều chúng thấy là điều huyền hoặc, chỉ đưa ngươi vào ảo tưởng mà thôi. Tự đáy lòng, hãy kêu lên Chúa, hỡi tường thành của thiếu nữ Xion! Cứ để mặc suối lệ ngươi tuôn chảy, ngày đêm chẳng khi ngừng. Chớ khi nào ngơi nghỉ, cũng đừng để dòng lệ khô đi” (Ac 2:14,18). Những lời này nhắc nhở chúng ta về những lúc chúng ta chạy theo những điều hão huyền của thế gian mà quên Đức Chúa. Cuối cùng chúng ta kết thúc trong đau thương và nước mắt. Thiên Chúa mời gọi chúng ta đến với Ngài, mở lòng cho Ngài, nói cho Ngài biết những vết thương của mình để Ngài cho chúng ta được bồi dưỡng nghỉ ngơi trong tình yêu của Ngài hầu những vết thương của chúng ta được chữa lành. Đây chính là hình ảnh chúng ta thấy trong bài Tin Mừng hôm nay.

    Chúng ta tìm thấy trong bài Tin Mừng hôm nay những sự kiện chữa lành của Chúa Giêsu. Cụ thể là, (1) Chúa Giêsu chữa lành người đầy tớ của viên đại đội trưởng (Mt 8:5-13), (2) Chúa Giêsu chữa lành mẹ vợ của Phêrô (Mt 8:14-15), và (3) chữa lành những người đau ốm vào buổi chiều (Mt 8:16-17). Chúng ta có thể rút ra điều gì để suy gẫm trong ba sự kiện chữa lành này?

    Trong câu chuyện chữa lành người đầy tớ của viên đại đội trưởng chúng ta thấy một sự tương phản đáng lưu ý với trình thuật chữa người bị mắc bệnh phong [trình thuật đi trước] theo luật lệ Torah đưa ra. Câu chuyện này giúp chúng ta nếm trước sứ mệnh cho dân ngoại (x. Mt 28:19). Câu chuyện không được tìm thấy trong Tin Mừng Thánh Máccô, nhưng xuất hiện trong Tin Mừng Thánh Luca trong một hình thức khác (x. 7:1-10) và cũng theo một hình thức khác trong Tin Mừng Thánh Gioan (x. 4:46-54). Thánh Mátthêu mở rộng cốt chuyện căn bản với câu 11 và 12 (x. Lc 13:28-29). Để hiểu hơn về ý nghĩa câu chuyện, chúng ta viết lại theo kiểu hội thoại như sau:

    Viên đại đội trưởng: “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm.”

    Chúa Giêsu:                “Chính tôi sẽ đến chữa nó.”

    Viên đại đội trưởng:  “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: ‘Đi!’, là nó đi, bảo người kia: ‘Đến!’, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: ‘Làm cái này!’, là nó làm.”

    Chúa Giêsu:                “Tôi bảo thật các ông: ‘tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế. Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp trong Nước Trời. Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.’ Rồi Đức Giêsu nói với viên đại đội trưởng rằng: ‘Ông cứ về đi! Ông tin thế nào, sẽ được như vậy!’ Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.”

    Trong cuộc đối thoại, chúng ta thấy viên đại đội trưởng [người chỉ huy khoảng 100 lính] là một người dân ngoại. Ông đến cầu xin Chúa Giêsu chữa lành cho người đầy tớ (Gk pais – có nghĩa là “đứa bé trai” hoặc có thể là “con” (x. Ga 4:46). Trong lời cầu xin của mình, viên đại đội trưởng dùng kinh nghiệm của ông về “sức mạnh của lời [mệnh lệnh] để liên tưởng đến sức mạnh của lời Chúa Giêsu phán. Nói cách cụ thể hơn, nếu ông là một con người mà những mệnh lệnh ông đưa ra đều được thực hiện, huống gì lời [mệnh lệnh] của Chúa Giêsu sẽ có sức mạnh như thế nào. Trong lời nói “chỉ nói một lời,” viên đội trưởng cho thấy sự tử tế, khiêm nhường và nhạy bén trước sự khó xử của người Do Thái để vào nhà của một người dân ngoại, vì điều này sẽ biến họ thành người bị ô uế. Những lời trên của viên đại đội trưởng thật phi thuờng đến nỗi chúng được sử dụng trong phụng vụ Thánh Thể của nghi thức Latin như là lời tuyên xưng sự không xứng đáng để đón nhận Chúa Giêsu trong Thánh Thể. Đứng trước sự khiêm nhường của viên đại đội trưởng, Chúa Giêsu đã khen ông, không chỉ về thái độ nhạy bén, khiêm nhường mà còn về đức tin ông học được qua kinh nghiệm sử dụng quyền của mình. Theo các học giả Kinh Thánh, lời khen của Chúa Giêsu dành cho viên đại đội trưởng chỉ ra vấn đề đang xảy ra trong cộng đoàn Thánh Mátthêu, đó là thiếu đức tin (vào Chúa Giêsu như là Đấng Messia). Từ những chi tiết trên, chúng ta nhận ra rằng qua kinh nghiệm hằng ngày của mình chúng ta có thể cảm nghiệm hay đúng hơn đạt đến kinh nghiệm về Thiên Chúa. Để đạt được điều này, chúng ta phải có thái độ tốt lành, khiêm nhường và nhạy bén như viên đại đội trưởng.

    Sau khi chữa lành người đầy tớ của viên đại đội trưởng [người dân ngoại và là người đàn ông], Chúa Giêsu chữa mẹ vợ của Phêrô [một người phụ nữ]. Chi tiết này giúp chúng ta hiểu lời khẳng định của Chúa Giêsu về tính phổ quát của ơn cứu độ, điều mà Ngài đã nói đến trong câu 11 và 12. Hành vi chữa lành mẹ vợ của Phêrô cũng giống với hành vi chữa lành người mắc bệnh phong, đó là chạm vào người mắc bệnh vì cả hai là người Do Thái: “Đức Giêsu đến nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt. Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà trỗi dậy phục vụ Người” (Mt 8:14-15). Điều này khác với việc chữa lành người đầy tớ của viên đại đội trưởng [chỉ phán một lời mà không đụng vào] vì là người dân ngoại. Qua câu chuyện chữa lành mẹ vợ của Phêrô “ở nhà,” Thánh Máttthêu muốn nâng cao quyền năng của Chúa Giêsu như là Đức Chúa. Nói cách khác, Chúa Giêsu không chỉ có quyền năng khi ở trong Đền Thờ, nhưng cả ở nhà. Quyền năng của Chúa Giêsu được thể hiện trong câu chuyện này qua hai hành động: (1) nhìn thấy – hành động này cho thấy Chúa Giêsu không cần người khác nói cho biết là mẹ vợ của Phêrô bị bệnh. Vừa vào nhà là Ngài đã thấy điều đó. (2) chạm vào tay bà – cái chạm nhẹ có sức chữa lành là đủ để cho cơn sốt biến mất. Sức khoẻ của bà trở lại như thường và bà trở lại công việc phục vụ Đức Kitô [chi tiết này khác với Tin Mừng Thánh Máccô là phục vụ “họ”]. Câu chuyện này mời gọi chúng ta sống thái độ phục vụ chân thành. Trong khi phục vụ, chúng ta phải nhớ rằng mình phục vụ vì Chúa Giêsu chứ không phải vì bất kỳ một lý do nào khác.

    Câu chuyện về những chữa lành vào chiều tối được xem như là bản tóm tắt của sứ vụ Chúa Giêsu được sai đến, đó là để lời Kinh Thánh được ứng nghiệm: “Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giêsu. Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau, để ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia đã nói: Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta” (Mt 8:16-17). Chúa Giêsu trừ quỷ là câu trả lời cho những yếu đuối của con người, còn chữa lành mọi kẻ đau ốm là câu trả lời cho những bệnh tật mà con người phải chịu. Đoạn trích trên được lấy trực tiếp từ sách Ngôn Sứ Isaia (53:4), đó là Bài Ca Thứ Tư của Người Tôi Tớ Đau Khổ. Đây là bài ca quan trọng để hiểu cái chết của Chúa Giêsu trong Tin Mừng Thánh Mátthêu. Trong bài ca Isaia, người Tôi Trung “mang lấy” bệnh tật trên mình, trong khi đó Tin Mừng Chúa Giêsu “lấy đi” [chữa lành] bệnh tật. Điều Thánh Matthêu muốn nhấn mạnh ở đây là sứ vụ chữa lành của Chúa Giêsu được xác nhận bởi lời các ngôn sứ. Như thế, Ngài đến để kiện toàn, chứ không phải để huỷ bỏ Lề Luật và các Ngôn Sứ. Là những người môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi tiếp tục sứ mệnh chữa lành của Ngài. Mong sao khi gặp mình, anh chị em chúng ta được chữa lành chứ không mang thêm vết thương trong lòng vì những lời nói, hành động không hay không đẹp của chúng ta.

    Lm. Anthony, SDB.

    …………………………

    Suy Niệm 3: Chúa chữa lành người đầy tớ của viên đại đội trưởng

    1. Chúa Giêsu đến thành Capharnaum, thì một viên sĩ quan ngoại giáo đến van xin Ngài chữa cho đầy tớ ông bị bại liệt đau khổ. Ngài hứa sẽ đến cứu chữa, nhưng ông quá khiêm tốn, không dám rước Chúa về nhà, chỉ xin Chúa phán một lời cho đầy tớ ông lành bệnh. Chúa thấy ông ta có lòng tin và khiêm tốn như thế thì ngạc nhiên và hết lời khen ngợi. Ngài bảo viên sĩ quan : ông cứ về, ông tin thế nào thì được như vậy. Và ngay lúc đó đầy tớ ông được khỏi bệnh.
    1. Tin Mừng hôm nay thuật lại câu truyện lòng tin của viên sĩ quan đại đội trưởng Rôma, một lòng tin đã khiến Chúa Giêsu phải ngạc nhiên. Nếu Chúa Giêsu đã khen lòng tin của người đàn bà bị bệnh loạn huyết khi bà nghĩ rằng chỉ cần đụng vào gấu áo Ngài cũng đủ để được khỏi, thì lòng tin của viên đại đội trưởng này còn mạnh hơn nhiều. Ông tin rằng Chúa Giêsu chỉ cần nói một lời, thì đầy tớ của ông, dù có ở xa đến đâu cũng sẽ được lành. Trước lòng tin ấy, Chúa Giêsu đã thốt lên :”Tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế”.
    1. Viện đại đội tưởng này, tuy là người ngoại, nhưng ông đã có một niềm tin mạnh khiến Chúa Giêsu phải ngạc nhiên.
      Đối với chúng ta ngày nay, cần phải hiểu rõ hơn thế nào là niềm tin và đức tin. Sách Giáo lý Công giáo viết :” Đức tin là một hồng ân nhưng không của Thiên Chúa, được trao ban cho tất cả những ai cầu xin với lòng khiêm hạ; đó là nhân đức siêu nhiên cần thiết để được cứu độ. Hành vi đức tin là một hành vi nhân linh, nghĩa là một hành động của lý trí con người, dưới tác động của Chúa Thánh Thần. Ngoài ra, đức tin còn có đặc tính chắc chắn, vì được đặt nền tảng trên Lời Chúa; đức tin có đặc tính năng động “nhờ Đức ái” (Gl 5,6); đức tin luôn tăng triển, đặc biệt nhờ lắng nghe Lời Chúa và cầu nguyện. Trong hiện tại, đức tin cho chúng ta nếm trước niềm vui trên trời (số 28).
    1. Ngoài niềm tin mạnh mẽ và sâu sác, viên sĩ quan này còn có một sự khiêm tốn thẳm sâu trước mặt Chúa. Xét về thế giá và địa vị, viên sĩ quan đến xin Chúa chữa bệnh cho người đầy tớ hôm nay có quyền lực đại diện cho đế quốc Rôma để cai trị một vùng của người Do thái, ông có lính tráng và kẻ hầu người hạ, thậm chí xét về mặt chính trị, ông còn có quyền bắt, trục xuất hoặc ngăn cản Chúa Giêsu truyền đạo.
      Thế nhưng, ông nhận ra con người Chúa Giêsu không đơn thuần  là một thầy dạy như các luật sĩ, mà là một vị tiên tri của Thiên Chúa, nên ông đã cảm thấy bất xứng trước mặt Ngài. Ông nhìn nhận mọi chức vụ và địa vị đều dưới quyền của Thiên Chúa, và ông đã khiêm tốn nói lên :”Lạy Thầy, không dám phiền Thầy hơn nữa, vì tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà tôi, cũng như tôi nghĩ không xứng đáng đi mời Thầy, nhưng xin Thầy phán một lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh”. 
    1. Ngoài đức tin và lòng khiêm tốn, vị sĩ quan này còn có lòng thương người, bằng chứng là ông không xin gì cho ông mà lại xin cho người đầy tớ của ông được khỏi bệnh. Tin Mừng còn cho thấy một bên là hình ảnh của con người đau khổ bệnh tật, một bên là tình yêu cứu chữa của Chúa Giêsu. Sợi giây nối kết con người khốn khổ với Chúa Giêsu chính là lòng tin của con người. Chúa Giêsu đã làm phép lạ chữa lành người đầy tớ của viên đại đội trưởng là do lòng tin của ông. Lòng tin của người này cần thiết để cho người khác được cứu chữa.
      Ngày nay, Chúa Giêsu cũng cần lòng tin của chúng ta để cứu chữa những người đau khổ chung quanh chúng ta. Lòng tin ấy được thể hiện bằng những cử chỉ cụ thể, những sự hiện diện để giúp đỡ ủi an.  Lòng tin ấy cũng chính là một thể hiện của tình yêu Thiên Chúa đối với con người. Tin ở tình yêu Thiên Chúa ngay giữa những lúc ốm đau thử thách  là thái độ cơ bản nhất của người Kitô hữu. Thiên Chúa yêu thương con người, tình yêu ấy vượt mọi suy nghĩ, mọi giới hạn của ngôn ngữ loài người, đó phải là sứ điệp mà người Kitô hữu mang lại cho người khác (Mỗi ngày một tin vui).
    1. Truyện : Nỗ lực rồi cậy trông.
      Nữ thủ tướng Margaret Hilda Thatcher sinh ra tại một thị trấn nhỏ của Anh. Từ nhỏ, bố của Margaret đã giáo dục cô rất nghiêm khắc. Ông thường xuyên nói với cô những câu như :”Cho dù làm bất cứ việc gì cũng phải tranh làm đầu tiên, tuyệt đối không được đứng sau người khác. Cho dù ngồi xe bus cũng phải ngồi hàng ghế đầu. Hơn nữa, tuyệt đối không được phép nói :” “khó quá” hay “con không làm được”.
      Quả thực đối với cô bé Margaret, yêu cầu như vậy là quá nghiêm khắc. Nhưng có điều cũng chính vì sự giáo dục nghiêm khắc của bố như vậy nên Margaret đã hình thành  thái độ học tập tích cực. Mỗi khi làm chuyện gì, Margaret luôn mang trong mình niềm tin tất thắng,  hơn nữa sẽ cố gắng hết sức để thực hiện mục tiêu của mình. Cô đã dùng hành động thực tế để chứng minh mình phải “vĩnh viễn ngồi ở ghế hàng đầu”.
      Hồi Margaret học đại học, nhà trường đề ra kế hoạch dạy tiếng Latinh trong vòng năm năm. Kết quả chỉ trong một học kỳ, Margaret đã học xong hết, hơn nữa thành tích thì lại rất cao. Cô đã xuất sắc đứng đầu. Margaret không chỉ có thành tích  xuất sắc mà còn tích cực tham gia thể thao, ca hát, diễn thuyết và những hoạt động khác của trường. Cô đã trở thành học sinh ưu tú của trường. Giảng viên đại học của Margaret đã từng nói :”Margaret là học sinh xuất sắc nhất của trường chúng tôi từ khi thành lập đến nay. Cô bé lúc nào cũng tự tin, luôn làm tốt mọi chuyện”.  Cô đã có một niềm tin mạnh  vào cuộc sống và tương lai của mình.
      Về sau, Thatcher trở thành một nữ thủ tướng đầu tiên trong lịch sử nước Anh, trở thành ngôi sao sáng chói trên vũ đài chính trị Châu Âu.

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                                   

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com