BÀI ÐỌC I: 2V 25, 1-12
Ngày mồng mười tháng mười năm thứ chín triều đại Sêđêcia đã xảy ra như thế này: Nabucôđônôsor vua Babylon kéo cả đạo quân tấn công Giêrusalem, dựng trại quanh thành và đào hầm quanh tường thành. Thành bị bao vây cho tới năm thứ mười một đời vua Sêđêcia. Ngày mồng chín tháng tư, nạn đói hoành hành trong thành, dân chúng không còn bánh ăn. Tường thành bị chọc thủng một khoảng, thừa đêm tối tất cả các chiến sĩ chạy trốn qua lối cửa giữa hai tường, gần vườn vua. Khi ấy, quân Calđê vẫn bao vây thành. Vậy vua Sêđêcia chạy trốn qua con đường đi Araba. Nhưng quân Calđê đuổi theo kịp vua tại cánh đồng Giêricô: tất cả các chiến sĩ hộ tống vua đều bỏ vua mà chạy tứ tán. Sêđêcia bị bắt và điệu về cho vua Babylon đang ngự tại Rebla: vua này tuyên án xử ngài; rồi truyền giết các con của Sêđêcia ngay trước mặt ngài, truyền khoét mắt vua và xiềng vua dẫn về Babylon. Ngày mồng bảy tháng năm, chính là năm thứ mười chín triều đại vua Babylon, Nabuzarđan tướng quân, cận thần vua Baby-lon, đến Giêrusalem: đốt đền thờ Chúa, đền vua, và tất cả các nhà ở Giêrusalem. Tất cả các nhà đồ sộ, ông nổi lửa đốt hết. Quân binh Calđê đang ở với tướng quân, triệt hạ tường thành bao quanh Giêrusalem. Nabuzarđan tướng quân bắt đi phần dân còn sót trong thành, cả những kẻ trốn theo vua Babylon và tất cả những người khác. Còn hạng cùng đinh chỉ để lại (làm) những kẻ trồng nho và những người làm ruộng.
PHÚC ÂM: Mt 8, 1-4
Khi Chúa Giêsu ở trên núi xuống, đám đông dân chúng theo Người. Có một người cùi đến lạy Người mà thưa rằng: “Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch”. Chúa Giêsu giơ tay ra chạm đến anh ta và phán: “Ta muốn. Anh hãy lành bệnh”. Tức thì anh ta liền lành khỏi bệnh phong cùi. Chúa Giêsu phán bảo anh ta: “Hãy ý tứ, đừng nói với ai. Hãy đi trình diện với tư tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng cho họ biết”.
Suy Niệm 1: NHỮNG ĐAU KHỔ TRONG ĐỜI
Trong bài đọc 1 hôm nay, chúng ta nghe về câu chuyện Thành Thánh Giêrusalem bị phá huỷ, bắt đầu thời kỳ lưu đày ở Babylon của dân Israel. Khi vào Giêrusalem, vua Babylon đã “đốt Nhà Đức Chúa, đền vua và mọi nhà cửa ở Giêrusalem” (2 V 25:9). “Nhà Đức Chúa” chính là Đền Thờ mà Solomon xây dựng lên. Trong lịch sử dân Israel, đây là lần đầu tiên đền thờ bị phá huỷ. Đền Thờ sẽ được xây dựng lại sau thời lưu đày ở Babylon trong thời của Étra và Nêhemia, được mở rộng bởi Hêrôđê cả và bị phá huỷ bởi dân Roma [năm 70]. Ngoài việc phá huỷ Đền Thờ, đền vua và mọi nhà cửa khác, “ông còn phóng hoả đốt dinh thự các nhà quyền quý. Toàn thể đạo quân Canđê, dưới quyền quan chỉ huy thị vệ, phá huỷ các tường thành chung quanh Giêrusalem” (2 V 25:10). Những chi tiết trên chỉ cho thấy hai điều quan trọng nhất mà vua Nabucôđônôxô cần phá huỷ đầu tiên là “Nhà Đức Chúa” và “tường thành.” Đây là hai yếu tố bảo vệ dân Israel khỏi ngoại xâm. Khi phá huỷ hai nơi này, thì thành sẽ bị sụp đổ, dân sẽ bị lưu đày. Điều này cũng phản ánh rõ nét trong đời sống thường ngày của chúng ta. Cám dỗ luôn bắt đầu với việc thuyết phục chúng ta “quên Đức Chúa” và “lỏng lẻo trong việc canh giữ những bức tường nhân đức” mà chúng ta đã xây dựng. Khi thuyết phục chúng ta được hai điều này, cám dỗ sẽ hoàn toàn chiếm lấy chúng ta và làm cho chúng ta những gì mà nó muốn. Vì vậy, chúng ta phải luôn vui đắp sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc sống chúng ta. Biến chính mình thành ngôi đền thờ của Thiên Chúa và bao bọc chính mình bởi những nhân đức cần thiết để chống lại chước cám dỗ.
Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta câu chuyện Chúa Giêsu chữa lành người phong cùi. Chúng ta cũng tìm thấy câu chuyện này trong Tin Mừng Thánh Máccô (1:40-45). Điều đáng để chúng ta lưu ý là việc chữa lành được đặt trong bối cảnh “đi theo Chúa Giêsu”: “Khi Đức Giêsu ở trên núi xuống, đám đông lũ lượt đi theo Người” (Mt 8:1). Những lời này cho thấy, sau bài giảng trên núi, nhiều người đã trở thành môn đệ của Chúa Giêsu. Điều làm chúng ta ngạc nhiên là người mắc bệnh phong có phải là một người trong đám đông hay không. Theo thông lệ thời đó, những người mắc bệnh phong không được sống trong cộng đoàn. Như vậy, anh ta từ đâu đến? Điều này không được nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay. Tuy nhiên, trong bối cảnh của bài Tin Mừng, anh ta là một trong những người đang theo Chúa Giêsu. Chi tiết này cho thấy, những người theo Chúa Giêsu không phải là những người hoàn toàn thanh sạch. Họ có thể là những người bị loại trừ hoặc bị một “căn bệnh” nào đó ngăn cản họ hoàn toàn hội nhập vào đời sống cộng đoàn. Đây là hình ảnh của mỗi người chúng ta. Chúng ta cũng là những con người bất toàn. Trong mỗi người chúng ta cũng có một hoặc nhiều chứng bệnh ngăn cản chúng ta hoàn toàn hội nhập với đời sống cộng đoàn như bệnh ích kỷ, nói xấu, xét đoán, dèm pha, ghen tỵ, v.v. Khi nhận ra chứng bệnh của mình, chúng ta hãy chạy đến với Chúa Giêsu để xin Ngài chữa lành như Ngài đã làm cho người mắc bệnh phong.
Điều thứ hai chúng ta có thể suy gẫm là hành vi của người bị bệnh phong: “Bỗng có một người mắc bệnh phong tiến lại, bái lạy Người và nói: ‘Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch’” (Mt 8:2). Như chúng ta biết, bệnh phong trong Kinh Thánh được hiểu là bệnh do vi trùng Hansen hoặc một bệnh nào đó về da. Người mắc bệnh phong thực hiện ba điều: (1) đi đến, (2) tôn thờ, và (3) cầu xin. Thánh Mátthêu đã làm cho bản văn mang một ý nghĩa tôn giáo mạnh mẽ bằng việc làm cho người mắc bệnh phong gọi Chúa Giêsu là Chúa và bái lạy [tôn thờ] Ngài. Trong hành vi cầu xin, người mắc bệnh phong không xin cho ý mình được thể hiện, nhưng xin theo ý của Chúa Giêsu: “Nếu ngài muốn.” Điều này nhắc nhở chúng ta về thái độ của mình khi đến với Chúa, nhất là khi đến cầu xin Ngài điều gì. Chúng ta không xin để mọi sự xảy ra theo ý của mình, nhưng để mọi sự được xảy ra theo thánh ý Chúa.
Về phần mình, Chúa Giêsu cũng thực hiện ba hành động: (1) chạm đến anh ta, (2) chữa anh ta, và (3) sai anh ta đi thực hiện điều luật truyền dạy [“Người giơ tay đụng vào anh và bảo: ‘Tôi muốn, anh hãy được sạch.’ Lập tức, anh được sạch bệnh phong. Rồi Đức Giêsu bảo anh: ‘Coi chừng, đừng nói với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế và dâng của lễ, như ông Môsê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết’” (Mt 8:3-4)]. Trong hành vi chạm đến người mắc bệnh phong, Chúa Giêsu đã tỏ cho chúng ta thấy tình yêu của Ngài đã chạm đến những người không đáng yêu. Ngài không sợ chạm đến họ, thiết lập một tương quan với họ. Chi tiết này giúp chúng ta xét lại tình yêu của mình. Nó đã đạt đến mức độ không loại trừ ai và sẵn sàng thiết lập mối tương quan với những người không đáng yêu chưa?
Lm. Anthony, SDB.
………………….
Suy Niệm 3: Chúa chữa người phong cùi
- Trước lời cầu xin của anh phong cùi, Chúa Giêsu không thể làm ngơ vì nỗi khao khát được sạch của anh. Người đã đụng chạm đến anh và chữa lành mà không sợ mình bị nhiễm uế theo quan niệm người Do thái thời bấy giờ. Điều đó chứng tỏ Chúa Giêsu có quyền giải thoát con người khỏi tội lỗi. “Sạch” ở đây không chỉ có nghĩa là khỏe về phần xác, mà còn được hiểu là sự đổi mới trong tâm hồn nữa.
- Trong những chuyến đi diễn thuyết để kêu gọi giúp đỡ những người phong cùi trên khắp thế giới, vị đại ân nhân của họ là Raoul Folereau thường kể câu truyện như sau : Tại một thị trấn nọ, có một người đàn ông được mọi người yêu mến bỗng ngã bệnh. Sau khi chẩn đoán, bác sĩ nghi ngờ ông bị bệnh phong cùi. Từ đó, người ta không còn thấy ông ra đường nữa, và ngay cả trong nhà, ông cũng không còn được đi lại tự do nữa. Gia đình ông đã giam ông trên giường, khung trời còn lại của ông chính là tấm mùng. Một ngày nọ, người đàn ông trốn ra khỏi nhà, nhưng đã bị bắt lại. Và rồi một lần nữa, ông đã trốn thoát được, không phải để được sống tự do, mà là để tự vẫn. Người ta đưa xác ông đến giảo nghiệm, và kết quả cho thấy ông không hề mắc bệnh phong cùi.
Kể lại câu truyện trên đây, Raoul Folereau muốn nêu bật nỗi khổ tâm của những người mắc bệnh phong cùi. Nỗi đau đớn trong thể xác có lẽ chỉ là một phần nhỏ so với sự ruồng bỏ, mà xã hội ở bất cứ thời đại nào cũng dành cho người phong cùi .
- Hôm nay, Chúa Giêsu đã chữa lành cho một người bị bệnh phong cùi vì anh có lòng tin. Anh tiến lại bái lạy Người và nói :”Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch”.
Bệnh phong là bệnh nan y thời ấy. Không ai có thể chữa lành. Bệnh phong giống như người chết. Vì bị khai trừ ra khỏi cộng đoàn. Người bệnh phong này có đức tin mãnh liệt. Chỉ có Chúa mới có thể chữa ông. Chúa Giêsu “giơ tay đụng vào anh ta và bảo :”Tôi muốn, anh hãy được sạch”. Chúa là Thiên Chúa của sự sống. Chúa dựng nên sự sống. Không dựng nên sự chết. Chúa muốn sự sống cho con người. Chúa giơ tay đụng vào người bệnh. Bàn tay yêu thương đụng đến chỗ đau yếu nhất. Ngón tay thần linh ban sự sống. Như ngón tay Thiên Chúa chạm vào ngón tay Adong. Thiên Chua ban sự sống. Kỳ diệu hơn nữa, Thiên Chúa trả lại sự sống (Đc Ngô Quang Kiệt).
- Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng đánh đổ được huyền thoại của người đương thời với Ngài về bệnh phong cùi. Thật thế, trong quan niệm của người Do thái lúc đó, bệnh tật là một hình phạt trực tiếp của Thiên Chúa đối với tội lỗi của con người. Người mắc bệnh phong cùi là người đã từng mắc tội ác khủng khiếp đến độ đã bị Thiên Chúa trừng phạt nặng nề. Thế nên, khi bị đẩy ra bên lề xã hội, người phong cùi không những chịu đớn đau trong thể xác, mà còn phải gánh chịu sự tủi nhục do người đồng loại gây ra. Khi chữa lành người phong cùi, Chúa Giêsu muốn nói rằng Thiên Chúa vẫn tiếp tục yêu thương con người và chính tình yêu là sức mạnh chữa trị bệnh tật cho con người (Mỗi ngày một tin vui).
- “Người giơ tay đụng vào anh” (Mt 8,3).
Hình ảnh hiền từ và cử chỉ giơ tay chạm vào anh của Chúa Giêsu hôm nay đã làm cho người phong cùi thêm niềm hy vọng, cậy trông và ấm lòng. Vì thế, anh ta đã can đảm tiến lại gần Chúa Giêsu, mặc cho mọi lời dèm pha, khinh khi, nhục mạ. Anh ta tin và đi đến với Chúa Giêsu. Còn Chúa Giêsu đã giơ tay và chạm vào anh ta, khiến anh ta được sạch.
Hành động này của Chúa Giêsu đã xóa tan đi biết bao ngăn cách, đã trả lại cho anh một chỗ đứng trong xã hội, đã phục hồi nhân phẩm cho anh trong cuộc sống còn lại.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta, một mặt biết noi gương người phung cùi, can đảm, tin tưởng và bỏ qua mọi rào cản để đến với Chúa là mối lợi tuyệt đối và duy nhất của cuộc đời. Mặt khác, cũng mời gọi chúng ta hãy suy nghĩ đến bệnh cùi tâm linh của chúng ta là những ích kỷ, kiêu ngạo, bất nhân và ham danh, trục lợi… Đồng thời, như một lời mời gọi hãy bước theo Chúa Giêsu trên con đường yêu thương, xóa bỏ ngăn cách do kỳ thị…
- Truyện : Tôi muốn cho chị được hạnh phúc.
Một buổi tối nọ, Mẹ Têrêsa Calcutta đến khu nhà của những ngưới hấp hối do chính Mẹ thiết lập để tạo điều kiện cho những người nghèo khổ tìm được cái chết xứng với nhân phẩm con người. Buổi tối hôm đó, người ta đưa đến một người đàn bà đói khát và bệnh tật. Mẹ đã đến thăm và săn sóc người đàn bà này với tất cả sự ưu ái, dịu hiền. Sau khi đã hồi sức, người đàn bà mở tròn đôi mắt đẫm lệ và thì thào nói với Mẹ :
– Thưa bà, tại sao bà săn sóc tôi như thế ?
Mẹ Têrêsa trả lời :
– Bởi vì tôi muốn cho chị được hạnh phúc.
Trên khuôn mặt mà bóng tử thần đang chập chờn cướp lấy sự sống, đôi mắt người thiếu phụ bỗng sáng lên niềm vui. Người thiếu phụ cố gắng thì thào :
– Bà hãy lặp lại lần nữa đi.
Với tất cả âu yếm, Mẹ Têrêsa mỉm cười trả lời :
– Vâng, tôi muốn cho chị được hạnh phúc.
Như một điệp khúc không bao giờ ngừng, người thiếu phụ tiếp tục nói :
– Một lần nữa, xin bà hãy lặp lại điều đó một lần nữa.
Và người đàn bà khốn khổ nắm lấy tay Mẹ Têrêsa đặt trên ngực mình như muốn níu kéo một chút hơi ấm của tình người, hơi ấm của niềm hạnh phúc mà chỉ có một tâm hồn quảng đại mới có thể ban phát.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt