spot_img
Thêm

    Thứ Ba, tuần 6 Phục Sinh

    BÀI ĐỌC I: Cv 16, 22-34

    Trong những ngày ấy, dân thành Philipphê xúm lại chống đối Phaolô và Sila; các nhà chức trách cho người xé áo choàng các ngài, và ra lệnh đánh đòn. Khi đã đánh các ngài nhừ tử, họ cho tống ngục, và truyền cho viên canh ngục canh giữ cẩn thận. Được lệnh như thế, viên cai ngục giam các ngài vào ngục sâu nhất, và còng chân các ngài lại.

    Đến nửa đêm, Phaolô và Sila cầu nguyện ca tụng Thiên Chúa; các tù nhân đều lắng nghe các ngài. Bỗng xảy ra một cuộc động đất lớn, làm rung chuyển cả nền móng ngục thất. Tức khắc mọi cửa đều mở tung, và xiềng xích mọi tù nhân đều rơi xuống. Viên cai ngục giật mình thức dậy, thấy các cửa ngục mở tung, thì rút gươm toan tự vẫn, vì tưởng những người bị xiềng đã tẩu thoát. Nhưng Phaolô kêu lớn tiếng rằng: “Anh chớ hại mình, vì chúng tôi còn tất cả ở đây”. Viên cai ngục gọi lấy đèn, rồi chạy vào tù, và run rẩy sấp mình dưới chân Phaolô và Sila; đoạn dẫn hai ngài ra ngoài và nói: “Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu thoát?” Hai ngài đáp: “Hãy tin vào Chúa Giêsu, thì anh và cả nhà anh sẽ được cứu độ”.

    Hai ngài giảng dạy lời Chúa cho anh và mọi người trong nhà. Ngay lúc đó, giữa ban đêm, viên cai ngục đem hai ngài đi, rửa vết thương, và lập tức anh ta được chịu phép rửa cùng với tất cả người nhà. Rồi anh đưa hai ngài lên nhà, dọn bàn ăn. Anh và cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa.

    PHÚC ÂM: Ga 16, 5b-11

    Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Bây giờ Thầy về với Đấng đã sai Thầy, mà các con không ai hỏi Thầy: Thầy đi đâu? Nhưng vì Thầy đã nói với các con điều đó, nên lòng các con tràn ngập u sầu. Dầu vậy Thầy phải nói sự thật cho các con: Thầy đi thì ích lợi cho các con, vì nếu Thầy không đi, thì Đấng Phù Trợ sẽ không đến với các con, nhưng nếu Thầy ra đi, Thầy sẽ sai Người đến với các con. Khi Người đến,Người sẽ tố cáo thế gian về tội lỗi, về sự công chính và về án phạt. Về tội lỗi vì họ đã không tin vào Thầy. Về sự công chính, vì Thầy về cùng Cha, và các con sẽ không còn thấy Thầy. Về án phạt, vì thủ lãnh thế gian này đã bị xét xử”.

    Suy Niệm 1: NGƯỜI CAI NGỤC GIÁC NGỘ VÀ TIN VÀO CHÚA GIÊSU

    Câu chuyện về người cai ngục trở lại, tin vào Chúa Giêsu Kitô cùng với cả gia đình ông ở thành Philipphe là một câu chuyện nữa cho thấy sự thật về “Thầy ở với anh em mọi ngày cho đến tận thế”, về “có Chúa cùng hoạt động với các ông”, và về Đấng Phù Trợ được ban cho các Tông đồ…
    Thật vậy, chuyện là Phaolô và Sila bị xé áo, bị đánh nhừ tử, rồi bị giam trong ngục sâu… Nhưng các ngài vẫn cầu nguyện lớn tiếng ca ngợi Chúa, rồi “bỗng xảy ra một cuộc động đất lớn, làm rung chuyển cả nền móng ngục thất, tức khắc mọi cửa đều mở tung, và xiềng xích mọi tù nhân đều rơi xuống”… Viên cai ngục toan tự tử, vì như vậy là không tránh được cái chết…
    Nhưng Phaolô đã kịp can ngăn: Chúng tôi vẫn còn nguyên ở đây, anh đừng hành động dại dột!… Chính sự kiện hai tù nhân Phaolô và Sila còn ở nguyên đó là điều đã có sức giúp người cai ngục tâm phục khẩu phục và tin vào Chúa Giêsu! Giờ đây, chính anh tự nguyện giúp các ngài trốn thoát… Phép lạ ấn tượng kia là cho anh và gia đình anh trước khi là cho Phaolô và Sila!
    Viên cai ngục trong câu chuyện trên đã giác ngộ. Anh hiểu ra đâu là tội lỗi và đâu là sự công chính, anh cũng hiểu ra ai mới là Đấng xét xử chân thật và thế nào mới là án phạt đích thực. Và anh đã can đảm và khôn ngoan chọn lựa.
    Sự giác ngộ này là hoa quả của Thánh Thần hoạt động nơi anh. Như Chúa Giêsu đã tuyên bố: “Khi Đấng Phù Trợ đến, Người sẽ tố cáo thế gian về tội lỗi, về sự công chính và về án phạt. Về tội lỗi vì họ đã không tin vào Thầy. Về sự công chính, vì Thầy về cùng Cha, và các con sẽ không còn thấy Thầy. Về án phạt, vì thủ lãnh thế gian này đã bị xét xử”…
    Bối cảnh phiên toà, sự xét xử, kết án, thi hành án chiếu theo quan điểm của quyền lực thế gian mà Phaolô và Sila kinh nghiệm có thể giúp hiểu hơn lời nói trên của Chúa Giêsu. Nền tư pháp, tố tụng và công lý của Thiên Chúa định nghĩa tội lỗi và sự công chính, theo cách khác hẳn thế gian – cách hiểu về án phạt cũng vậy. Từ chối tin vào Chúa Giêsu, đó là tội. Sự công chính ở nơi Chúa Giêsu, vì Chúa Cha hoàn toàn hài lòng về Người và đứng về phía Người. Án phạt nằm ở chính nơi tội, nơi sự chọn lựa không tin, đúng hơn là một điều gì áp vào từ ngoài.

    Rốt cuộc, chúng ta đứng trước một câu hỏi duy nhất: Có tin Chúa Giêsu và đón nhận Người hay không?

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    …………………………..

    Suy Niệm 2:ĐẤNG BẢO TRỢ SẼ XÉT XỬ THẾ GIAN

    Bài đọc 1 trình bày cho chúng ta những chống đối và đau khổ mà Phaolô và Xila phải chịu trong hành trình rao giảng Tin Mừng tại Philípphê: “Hồi ấy, đám đông ở Philípphê nổi lên chống ông Phaolô và ông Xila. Các quan toà, sau khi đã cho lột áo hai ông, thì ra lệnh đánh đòn. Khi đã đánh nhừ tử, họ tống hai ông vào ngục, và truyền cho viên cai ngục phải canh giữ cẩn thận. Được lệnh đó, người này tống hai ông vào phòng giam sâu nhất và cùm chân lại” (Cv 16:22-24). Dù bị ngược đãi, Phaolô và Xila vẫn trung thành với sứ mệnh của mình. Hai ngài vẫn tôn vinh Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh, ngay cả khi bị giam trong ngục tù. Chính trong hoàn cảnh khó khăn của ngục tù, hai ngài vẫn tiếp tục mang Tin Mừng đến cho anh chị em mình. Điều này xảy ra trong sự kiện viên cai ngục đón nhận đức tin khi chứng kiến bàn tay Chúa ở với Phaolô và Xila: “Hai ông liền giảng lời Chúa cho viên cai ngục cùng mọi người trong nhà ông ấy. Ngay lúc đó, giữa ban đêm, viên cai ngục đem hai ông đi, rửa các vết thương, và lập tức ông ấy được chịu phép rửa cùng với tất cả người nhà. Rồi ông ấy đưa hai ông lên nhà, dọn bàn ăn. Ông và cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa” (Cv 16:30-34). Hình ảnh này giúp chúng ta hiểu hơn về đời sống chứng tá của mình. Nhiều khi chúng ta bỏ cuộc khi gặp thử thách và khó khăn. Đời sống làm chứng cho Chúa Giêsu luôn mời gọi chúng ta ngợi khen Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh. Chính trong những khó khăn và thách đố mà chúng ta chứng tỏ sự trung thành của chúng ta cho Chúa, đồng thời cảm nghiệm được bàn tay của Thiên Chúa luôn ở với chúng ta. Tóm lại, những người vẫn cất lời ca ngợi Chúa ngay cả khi đối diện với những nghịch cảnh của cuộc sống là những chứng nhân Tin Mừng tuyệt hảo nhất.

    Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục trình thuật cho chúng ta về những lời an ủi của Chúa Giêsu cho các môn đệ trước khi Ngài ra đi về với Chúa Cha: “Bây giờ Thầy đến cùng Đấng đã sai Thầy, và không ai trong anh em hỏi: ‘Thầy đi đâu?’ Nhưng vì Thầy nói ra các điều ấy, nên lòng anh em tràn ngập ưu phiền” (Ga 16:5-6). Việc ra đi của Chúa Giêsu làm các môn đệ ưu phiền. Phần này nhằm mục đích giới thiệu những gì Chúa Giêu sẽ nói với các môn đệ trong phần sau và sử dụng một vài câu nói của phần đi trước như là (1) điểm quy chiếu là Chúa Giêsu, Đấng nói cho họ nghe những điều sẽ xảy ra, (2) sự tương phản giữa việc khi Chúa Giêsu ở với các môn đệ và sự ra đi của Ngài được lặp lại, (3) việc sử dụng cụm từ “ngay từ đầu.” Điều chúng ta lưu ý ở đây là điều Chúa Giêsu nói với các môn đệ là nguyên nhân làm cho các ông ưu phiền [trong câu 6]. Những lời này ngược với những lời Chúa Giêsu nói trong 15:11, “Thầy nói những điều này với anh em để niềm vui của Thầy ở trong anh em, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn.” Những chi tiết này cho chúng ta thấy lời nói của Chúa Giêsu “như con dao hai lưỡi” cắt tận tâm can chúng ta để lộ ra những cảm xúc vui buồn của cuộc sống. Hãy để lời Chúa diễn tả cũng như hướng dẫn cảm xúc của ngày sống chúng ta.

    Nhưng Chúa Giêsu cho các môn đệ biết về mối lợi họ sẽ nhận được khi Ngài ra đi về với Chúa Cha: “Song, Thầy nói thật với anh em: Thầy ra đi thì có lợi cho anh em. Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với anh em” (Ga 16:7). Trong những lời này, Chúa Giêsu lặp lại cho các môn đệ rằng họ phải vui mừng khi ngài ra đi (x. Ga 14:27b-28). Bên cạnh đó, cụm từ “Thầy ra đi thì có lợi cho anh em” ám chỉ đến sự hoàn thành của kế hoạch Thiên Chúa đã hoạch định (x. Ga 11:50), đó là Đấng Bảo Trợ sẽ đến khi Chúa Giêsu ra đi. Theo các học giả Kinh Thánh, việc đến của Đấng Bảo Trợ có thể được liên kết với món quà của Thánh Thần mà các môn đệ chỉ nhận được sau khi Chúa Giêsu được tôn vinh (x. Ga 7:39; 20:17,22). Chi tiết trên chỉ cho chúng ta thấy rằng có nhiều thứ trong cuộc sống chúng ta nghĩ là điều tuyệt hảo nhất và chúng ta cố giữ lại cho riêng mình cho đến muôn đời. Nhưng trong kế hoạch của Thiên Chúa, những điều đó chỉ là “bước chuẩn bị” cho một điều gì tốt đẹp hơn mà Thiên Chúa dành cho chúng ta. Vì vậy, chúng ta đừng “ngủ quên” trong những niềm vui hoặc thành công của mình, nhưng biết tiếp tục nhìn về phía trước, nhìn về những niềm vui trọn vẹn hơn [trên thiên đàng] mà trong kế hoạch yêu thương, Thiên Chúa dành riêng cho chúng ta.

    Bài Tin Mừng kết thúc vời lời của Chúa Giêsu về vai trò xét xử thế gian của Đấng Bảo Trợ: “Khi Người đến, Người sẽ chứng minh rằng thế gian sai lầm về tội lỗi, về sự công chính và việc xét xử: về tội lỗi: vì chúng không tin vào Thầy; về sự công chính: vì Thầy đến cùng Chúa Cha, và anh em không còn thấy Thầy nữa; về việc xét xử: vì Thủ lãnh thế gian này đã bị xét xử rồi” (Ga 16:8-11). Vai trò của Đấng Bảo Trợ trong những lời trên mang tính chất pháp lý. Lối diễn tả “chứng minh” có thể mang nghĩa: (1) “mang ra ánh sáng,” “làm tỏ lộ ra”; (2) “kết tội.” Mặc dù, “Đấng Bảo Trợ” thường được xem như một người chuyển cầu hoặc bảo vệ, truyền thống của Thánh Gioan đã chuyển “đấng bảo vệ” của Israel, là Môsê, thành người tố cáo Israel. Lối diễn tả “Thần Khí sự thật,” liên kết với Đấng Bảo Trợ trong cộng đoàn Thánh Gioan, có thể ám chỉ đến một người hướng dẫn như thiên thần cho những người công chính và cho hoạt động bên trong của lương tâm. Với Đấng Bảo Trợ đến, việc xét xử thế gian của Chúa Giêsu được quyết định và tội bị xét xử là “không tin,” tội mà được nói đến nhiều lần trong Tin Mừng. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta cũng không tin vào Chúa Giêsu: Chúng ta không tin khi chúng ta phạm tội; chúng ta không tin khi chúng ta không sống một đời sống cống chính; chúng ta không tin khi chúng ta không để cho tình yêu của Chúa Giêsu biến đổi chúng ta; chúng ta không tin khi để cho tình yêu thập giá trở nên vô hiệu trong cuộc sống chúng ta. Đời sống đức tin chỉ chiếu sáng khi chúng ta để cho mình hoàn toàn được Thiên Chúa chiếm lấy và sử dụng theo thánh ý Ngài.

    Lm. Anthony, SDB.

    ……………………….

    Suy Niệm 3: Chúa Thánh Thần sẽ đến

    1. Đang lúc buồn sầu, rồi nghĩ đến giây phút Thầy trò chia ly, lại nghe nói đến những sự bách hại mai ngày, các Tông đồ thêm chán nản. Đức Giêsu thương hại, nhìn các ông và hứa sẽ sai Thánh Thần đến ủng hộ các ông. Vì Đức Giêsu về trời là điều kiện phải có để Thánh Thần đến. Vì thế, bài Tin Mừng hôm nay ghi lại lời Đức Giêsu loan báo về việc Chúa Thánh Thần đến ở với các Tông đồ để an ủi, soi sáng và ban thần lực cho các ông.
    1. Về phương diện tự nhiên, “Partir, c’est mourir un peu” (Tục ngữ Tây phương) : ra đi là chết trong lòng một ít. Cuộc ra đi nào ít nhiều cũng thế cả, buồn cho người ở cũng như người đi. Nhưng nếu sự ra đi ấy có ích và nhất là cần thiết thì Đức Giêsu khuyên chúng ta chấp nhận sự ra đi đó. Đàng khác, có sống thì phải có chết, có đoàn tụ có ngày cũng chia ly, đó là qui luật của cuộc sống, chính Đức Giêsu cũng nếm cảm và kinh qua qui luật đó. Nhưng Chúa chết là để sống lại, ra đi là để đoàn tụ :”Thầy về cùng Cha,và “Để Thầy ở đâu các con sẽ ở đó với Thầy”.
      Hơn nữa, Ngài còn nói với các môn đệ :”Thầy ra đi thì có lợi cho các con, vì nếu Thầy không ra đi  thì Đấng Bảo Trợ không đến với các con”, Đấng Bảo Trợ Chúa nói đây là Chúa Thành Thần. Chúa Thánh Thần đến soi sáng, trợ giúp và thúc đẩy các Tông đồ minh chứng về Đức Giêsu và tiếp tục sứ mạng của Ngài.
    1. Động từ “ra đi” trong bản văn Tin Mừng được nhắc đến nhiều lần, nhưng mang hai ý nghĩa khác nhau. Trước hết, “ra đi” là đi về cùng Chúa Cha; thứ đến, “ra đi” là không còn ở với các môn đệ một cách thể lý nữa. Có “ra đi” thì có trở về. Thầy Giêsu, sau cuộc Khổ nạn và Phục sinh, sẽ đến với các môn đệ nhưng đó là sự hiện diện mới mẻ, thiêng liêng hơn và cũng thân mật hơn, thâm sâu hơn. Thầy sẽ gửi Thánh Thần đến dạy dỗ các môn đệ, cho các ông biết rằng từ nay Ba Ngôi Thiên Chúa sẽ đến, ngự trị nơi tâm hồn con người. Thánh Thần cũng sẽ đến làm chứng về Thầy Giêsu, soi sáng cho các môn đệ hiểu được những lời Thầy mình dạy ngày nào. Rốt cùng, đặt thế gian trước sự lựa chọn hoặc tin vào Đức Giêsu để được cứu rỗi, hoặc cứng lòng ở lì trong tội lỗi (5 phút Lời Chúa).
    1. Chúa Thánh Thần đến, Người sẽ chứng minh rằng thế gian sai lầm :
      – Chúa Thánh Thần đến sẽ làm chứng về Đức Giêsu là Đấng công chính, và như vậy Người cũng chứng thực về tội lỗi của những  người từ chối và giết Đức Giêsu.
      – Chúa Thánh Thần cũng dùng những dấu lạ để làm chứng về sự công chính của Đức Giêsu : là Đấng đã tử nạn, phục sinh và lên trời.
      – Chúa Thánh Thần cũng làm chứng cho sự thật  là ma quỉ và tay sai sẽ bị xét xử và luận phạt, vì Thập giá của Đức Giêsu là nguồn ơn cứu độ.
    1. Một nguyên tắc triết lý rất cơ bản là “Errare humanum est”, nghĩa là đã là người thì thế nào cũng có sai lầm. Cho nên nhận ra những sai lầm của mình là một điều cần thiết và rất hữu ích để còn có thể sửa sai, để ngày càng hoàn thiện chính mình. Từ đó lời khuyên thứ nhất của đoạn Tin Mừng này là mỗi người chúng ta hãy khiêm tốn ý thức mình không phải là hoàn hảo, mình còn nhiều sai lầm, mình cần tự nhận ra những sai lầm ấy.
      Trong bài hát về Chúa Thánh Thần, có câu :”Thánh Thần khấn xin Ngài đến, hồn con đang mong chờ Ngài… Ngài ơi, xin Ngài mau đến chiếu sáng tối tăm u mê sai lầm, Ngài ơi xin Ngài mau đến hiển linh Ngài ơi”. Lời khuyên thứ hai của bài Tin Mừng hôm nay là chúng ta phải nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng  thì mới thấy rõ và đúng những sai lầm của mình.
    1. Ngày nay, qua tiếng nói Lương tâm và nơi các dấu chỉ, Chúa Thánh Thần vẫn đang hoạt động và thúc dục mỗi người biết làm lành lánh dữ. Tuy nhiên, vì còn mang nặng tính tự kiêu, ích kỷ và bảo thủ, nên nhiều khi chúng ta đã bỏ qua tiếng nói của Lương tâm, không đón nhận Chúa Thánh Thần vì lý do sợ Chân lý, sợ Sự thật. Như thế, đôi khi vẫn cứ đi sai đường trệch lối mà không biết, nhưng cũng không thiếu những lúc ta cố tình không chịu biến đổi, dẫu biết điều đó là không đúng, là sai.
      Vì thế, việc hồi tâm là điều cần thiết. Bởi lẽ, trong thinh lặng nội tâm, Chúa Thánh Thần sẽ giúp chúng ta biết được đâu là điều tốt nên làm và đâu là điều xấu nên tránh.
    1. Truyện : Con hiểu làm sao được.
      Chú bé bị mù từ bẩm sinh. Nhờ cuộc giải phẫu,  mắt chú được trông thấy những cảnh vật chúng quanh sao mà đẹp thế. Chú liền nói với mẹ :”Sao bao lâu nay mẹ không nói cho con hay đất trời đẹp quá”. Bà mẹ bật khóc nói : “Con ạ, mẹ đã cố gắng nói cho con hay đấy chứ, nhưng lúc đó con làm sao hiểu được” !
      Nếu Thánh Linh không gỡ màn che, mở con mắt tâm linh cho ta, thì ta cũng chẳng thấy sự hiện diện của Chúa (Góp nhặt).Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                                   

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com