spot_img
Thêm

    Thứ Tư, tuần 3 Phục Sinh

    BÀI ĐỌC I: Cv 8, 1-8

    Ngày ấy, Hội Thánh ở Giêrusalem bị bách hại dữ tợn. Ngoài các tông đồ, mọi người đều phân tán đi các miền Giuđêa và Samaria. Còn những người đạo đức lo chôn cất Têphanô; họ than khóc ông rất nhiều. Lúc đó Saolô tàn phá Hội Thánh; ông vào nhà này sang nhà nọ, bắt đàn ông lẫn đàn bà và tống ngục họ. Những người bị phân tán, đã đi khắp nơi rao giảng lời Thiên Chúa. Phần Philipphê thì đi xuống một thành thuộc xứ Samaria rao giảng Đức Kitô cho họ. Dân chúng chú ý đến những lời Philipphê rao giảng, vì họ cùng nghe biết và xem thấy các phép lạ ngài làm, quỷ ô uế đã ám nhiều người trong họ, lúc đó kêu lớn tiếng và xuất ra. Nhiều người bất toại và què quặt được chữa lành. Bởi đó, cả thành được vui mừng khôn tả.

    PHÚC ÂM: Ga 6, 35-40

    Khi ấy, Chúa Giêsu phán với đám đông rằng: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ. Nhưng Ta đã bảo các ngươi rằng: Các ngươi đã thấy Ta, nhưng các ngươi không chịu tin. Những ai Cha đã ban cho Ta sẽ đến với Ta. Và ai đến với Ta, Ta sẽ không xua đuổi ra ngoài. Bởi vì Ta từ trời xuống không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai Ta. Vậy ý của Cha, Đấng đã sai Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất, nhưng ngày sau hết, Ta sẽ cho nó sống lại. Quả vậy, ý của Cha Ta là hễ ai thấy Con và tin vào Người thì có sự sống đời đời”.

    Suy Niệm 1: LOAN BÁO CHÚA GIÊSU KITÔ TRONG MỌI HOÀN CẢNH

    Cái chết của Têphano đánh dấu sự mở đầu một cuộc bách hại khốc liệt, với sự tham gia của một nhân vật cốt cán là Saolô. Các môn đồ phải chạy tan tác khắp cả miền Giuđê và Samari. Trong bối cảnh này, sách Công vụ tường thuật câu chuyện về phó tế Philip… Điều thú vị là chúng ta thấy một bức tranh với hai gam màu rất tương phản: một đàng, tình trạng khốn đốn do bị săn đuổi bắt bớ; đàng khác, một bầu khí sục sôi sứ mạng loan báo Tin Mừng ngay chính trong hoàn cảnh ấy, với niềm phấn khích, hân hoan!…
    Cuộc bách hại như thế đã trở thành cơ hội để các môn đệ thừa sai có mặt và rao giảng khắp nơi – như thể người ta chữa cháy nhưng điều xảy ra là ngọn lửa sứ mạng Kitô giáo càng bùng lên cao hơn và lan rộng hơn. Chúng ta rút ra những điều căn bản:
    -Sứ mạng là lý do hiện hữu của Giáo hội, nên không thể ngừng trong bất cứ hoàn cảnh nào – như sau này thánh Phaolô sẽ nói về việc rao giảng lúc thuận cũng như lúc nghịch.
    -Thiên Chúa luôn muốn – và Ngài luôn biết cách – rút ra điều tốt lành cho con cái Ngài từ những nghịch cảnh hay những điều tệ hại… Câu chuyện Saolô được ơn hoán cải sau này là một ví dụ hùng hồn.
    -Nhưng điều nói trên không hề có nghĩa rằng các môn đệ thừa sai của Chúa Giêsu sẽ vô sự dù bị bách hại. Không! Không hề vô sự, mà phải chịu nhiều điêu đứng khốn khổ. Người ta muốn giết mình và người ta có quyền lực, có điều kiện để giết mình, thì mình… chết, thế thôi – như số phận của Têphano và của vô số các tông đồ…
    Tuy nhiên, chết như thế là sống! Bởi vì người môn đệ thừa sai tuẫn đạo vì tin vào Chúa Giêsu và làm chứng cho Người, nên có “sự sống đời đời”, như chính Chúa Giêsu tuyên bố: “Ta từ trời xuống không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Ðấng đã sai Ta… Ý của Cha Ta là hễ ai thấy Con và tin vào Người thì có sự sống đời đời”.
    Tất cả những điều này nhắc chúng ta: Số phận ở đời này là một chuyện, số phận vĩnh cửu là một chuyện khác! Và trong tư cách là những người tin, chúng ta phải chọn lựa.
    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    ………………………………………..

    Suy Niệm 2: THẤY VÀ TIN

    Bài đọc 1 trình bày cho chúng ta về cuộc bách hại mà các tín hữu đầu tiên phải đối diện. Sau cái chết của Têphanô, mọi người tản mác khắp nơi, không còn tụ họp tại Giêrusalem. Nhưng chính điều này đã làm cho lời Chúa bắt đầu trong hành trình đến tận cùng trái đất. Sau câu chuyện của Têphanô, hôm nay chúng ta bắt đầu nghe về câu chuyện của Philipphê: “Ông Philípphê xuống một thành miền Samari và rao giảng Đức Kitô cho dân cư ở đó. Đám đông một lòng chú ý đến những điều ông Philípphê giảng, bởi được nghe đồn và được chứng kiến những dấu lạ ông làm. Thật vậy, các thần ô uế vừa kêu lớn tiếng vừa xuất khỏi nhiều người trong số những kẻ bị chúng ám. Nhiều người tê bại và tàn tật được chữa lành. Trong thành, người ta rất vui mừng” (Cv 8:5-8). Trong những lời này, chúng ta thấy Philipphê dùng lời nói và hành động của mình để rao giảng Tin Mừng. Điều Chúa Giêsu đã hứa cho các môn đệ được thực hiện ở đây, đó là những phép lạ đi kèm để củng cố lời được rao giảng. Điều này mời gọi chúng ta nhìn lại đời sống chứng ta của mình: chúng ta có sử dụng cả lời nói và hành động để làm chứng cho Chúa không? Hay chúng ta chỉ nói mà không thực hành những điều chúng ta nói? Sự hiện diện chứng tá của Philipphê đã làm cho mọi người trong thành vui mừng. Sự hiện diện của chúng ta với anh chị em chung quang mình như thế nào: chúng ta đem niềm vui và sự hợp nhất, hay đem nỗi buồn và sự chia rẽ?

    Trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tiếp tục chỉ ra thực tại đứng sau dấu lạ hoá bánh ra nhiều cho đám đông dân chúng. Ngài tiếp tục khẳng định cho họ biết Ngài là bánh trường sinh: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ! Nhưng tôi đã bảo các ông: các ông đã thấy tôi mà không tin” (Ga 6:35-36). Nhưng thính giả của Ngài đã không tin Ngài. Như chúng ta biết, lối diễn tả “bánh hằng sống” không xuất hiện trong những bản văn của người Do Thái về manna. Theo các học giả Kinh Thánh, trong lời diễn tả ‘bánh hằng sống,’ lối diễn tả được sử dụng thông thường cho bánh đã từ từ đi khỏi lối diễn tả quen thuộc của Cựu Ước, đó là ‘bánh từ trời.” Trước tiên là chuyển thành ‘bánh của Thiên Chúa,’ và bây giờ, trong mối liên quan với việc khẳng định rằng ‘bánh Thiên Chúa mang lại sự sống cho thế gian (câu 33), chuyển thành ‘bánh hằng sống.’ Dù lối diễn tả có thay đổi, nhưng điều quan trọng ở đây chính là đức tin, điều kiện để đón nhận bánh hằng sống. Mỗi khi đến nhận bánh hằng sống, đức tin chúng ta phải được chiếu sáng. Vì qua đức tin, chúng ta sẽ nhận ra Đấng ban cho chúng ta bánh hằng sống.

    Chi tiết thứ hai là việc Chúa Giêsu cho thính giả của mình biết rằng, việc Ngài trở nên bánh trường sinh cho thế gian được sống là thánh ý của Cha Ngài: “Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi. Mà ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (Ga 6:37-40). Ngài đến để thực hiện điều Cha Ngài muốn, đó là ban cho con người chính Con Một của mình (x. Ga 3:16). Điều đáng lưu ý là việc Chúa Giêsu chỉ ra rằng điều con người cần thực hiện để được sống muôn đời là “thấy Người Con” và “tin vào Người Con.” Trong Tin Mừng Thánh Gioan, hai điều này rất quan trọng. Chúng ta sẽ thấy điều này được lặp lại trong hình ảnh người môn đệ được Chúa Giêsu yêu khi chạy đến mộ: ông đi vào mộ, ông thấy và đã tin. Điều này cũng được khẳng định trong sự kiện xảy ra cho Tôma, khi Chúa Giêsu cho ông xem tay và cạnh sườn Ngài, ông đã ‘thấy và đã tin.’ Nhưng Chúa Giêsu đi một bước khác là chúc phúc cho những người “không thấy mà tin.” Họ là những con người có khả năng thấy được thực tại vô hình trong những dấu lạ Chúa Giêsu thực hiện. Những người đó là chúng ta. Điều này có thật sự như vậy không? Thành thật mà nói, chúng ta cũng đã nhiều lần thấy những việc Chúa làm cho mình và cho người khác, nhưng chúng ta không tin. Rồi nhiều lần xin mà không thấy, thay vì tin chúng ta lại đánh mất niềm tin của mình. Trong cuộc sống thường ngày, đừng chỉ nhìn với con mắt thể lý, nhưng hãy nhìn với con mắt đức tin và con mắt của con tim thì chúng ta sẽ nhận ra Chúa đang hiện diện với chúng ta và tin vào Ngài.

    Lm. Anthony, SDB.

    ………………….

    Suy Niệm 3: Hãy tin vào Đức Kitô

    1. Bài Tin Mừng này cho chúng ta thấy : từ đầu bài giảng về Bánh Hằng Sống, Đức Giêsu có ý để thính giả đi từ phép lạ manna đến phép lạ hóa bánh ra nhiều; và từ phép lạ hóa bánh ra nhiều đến mầu nhiệm về Chúa và sứ mạng của Ngài. Khi thấy dân chúng chưa tin Ngài, Ngài lại hướng họ về Chúa Cha. Hôm nay, Đức Giêsu giải thích về ý nghĩa của lời Ngài nói :”Chính Ta là bánh trường sinh”.
    1. Như chúng ta biết, đám đông dân chúng đi theo Đức Giêsu là chỉ để được ăn uống no nê. Họ chỉ biết có của ăn cho thân xác. Như thánh Phaolô nói :”Đạo của họ là cái bụng”. Là Đấng Toàn Năng, Đức Giêsu có thể vung chiếc  đũa thần lên để thỏa mãn tất cả tất cả mọi nhu cầu thể lý của con người. Bằng chứng là với 5 chiếc bánh và 2 con cá, Ngài có thể nuôi sống một đám đông trên 5000 người.
      Nhưng Đức Giêsu đã không đến trong trần gian để cung cấp một thức ăn chóng hư nát như thế. Ngài đến làm cho con người được sống và sống sung mãn, và sự sống sung mãn ấy chính là sự sống vĩnh cửu. Của ăn dư dật mà Ngài đã dâng lên từ 5 chiếc bánh và 2 con cá là dấu chỉ của bánh trường sinh mà Ngài sẽ ban cho con người trong phép Thánh Thể, chỉ có bánh này mới làm cho con người được thỏa mãn trong nỗi khát vọng mà không một lương thực nào trên trần gian này có thể lấp đầy.
    1. Tin vào Đức Giêsu có nghĩa là đến với Ngài. Không chỉ dừng lại ở đó, mà chúng ta còn được mời gọi đi xa hơn nữa để đón nhận, tức là thông dự vào sự sống thần linh của Ngài bằng việc đón nhận chính Ngài.    Đây cũng chính là  lời mời gọi của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay :”Ai thấy người Con và tin vào người Con ấy, thì được sống muôn đời, và Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (Ga 6,40).
      Tại sao Đức Giêsu phải tuyên bố như vậy ? Thưa, bởi vì Ngài thấy lòng chai dạ đá nơi những người Do thái và họ đi tìm Ngài vì của ăn hư nát chứ không phải là của ăn tinh thần, tức là sự sống đời đời.
      Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta sống đức tin cách trưởng thành. Tức là sống cho Đức Kitô và vì Đức Kitô. Quả thật :”Người ta không chỉ sống nhờ cơm bánh mà còn nhờ Lời miệng Thiên Chúa phán ra”.
    1. Người tin Chúa Kitô, là người để Chúa Cha lôi kéo và giao hòa, nhưng trong thực tế, chúng ta sống tin thật sự hay chúng ta để các thực tại quyền lực trần gian chiếm hữu. Tuy môi miệng tuyên xưng “Tin” Đức Kitô, nhưng con tim và khối óc hướng theo tiền bạc, danh lợi, vì nó mà ta có thể bất chấp tất cả, chà đạp anh em bạn hữu để được cái bánh to, lợi lộc trần thế. Tâm tư của ta như thánh Phaolô đã từng ví von : Chúa của họ thờ là cái bụng, tức là mọi sự quyến rũ thấp hèn của thế gian (x.Pl 3,19).
      Sống đức tin sâu sắc, như thánh tông đồ Giacôbê xác quyết :”Đức tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2,17). Thật thế, phải được xây dựng và đặt nền tảng trên đức tin.
    1. “Tất cả những người Chúa Cha đã ban cho Ta đều sẽ đến với Ta’.
      Câu nói trên đây của Đức Giêsu có thể gây ra một vấn nạn : Phải chăng có những người Chúa Cha không ban cho Đức Giêsu ?
      Chúng ta nhớ lại chân lý bắt nguồn từ Thánh Kinh : Thiên Chúa muốn cho mọi người được cứu rỗi. Về phía Thiên Chúa,  đó là tuyệt đối  không luật trừ. Nhưng về phía con người, chúng ta cần phân biệt :
      Chúa Cha đã ban cho Đức Giêsu toàn thể nhân loại, là những con người có tự do. Và tất cả, cách này hay cách khác, đều được mời gọi để chọn lựa : chấp nhận hoặc từ chối Đức Giêsu. Chính trên bình diện tự do trách nhiệm này, sẽ có tách biệt giữa những người “đến” hay “không đến” với Đức Giêsu. Nói cách khác, giữa cộng đoàn nhân loại, có người tự do đáp trả “vâng” với ân huệ đức tin, đức tin này đưa họ đến với Đức Giêsu, và đã có những người trả lời “không”, những người này đã từ chối Đức Giêsu.

    6. Truyện : Lạy Chúa của con.
    Vào những ngày cuối tháng 6 năm 1848. Cuộc nội chiến xẩy ra ác liệt trên những đường phố của kinh thành Paris. Tiếng la hét om sòm vang lên khắp nơi. Nằm trên giường bệnh, nhà văn Chateaubriand nghe rõ mồn một. Ông cầm lấy cây Thánh giá và cầu nguyện :”Lạy Chúa Giêsu Kitô, chỉ có Chúa mới cứu vãn được  xã hội hiện tại này”.
    Rồi dán chặt đôi mắt một cách trìu mến vào tượng Chúa Giêsu chịu chết trên cây thánh giá, nhà văn thốt ra những lời cuối cùng đầy xúc động :”Đây chính là Chúa của con. Đây chính là vua của con”.

     

    Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                                   

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com