Thêm

    23/07 – Thứ Năm, Thánh Birgitta

    BÀI ÐỌC I: Gr 2, 1-3. 7-8. 12-13

    Ðây lời Chúa phán cùng tôi rằng: “Ngươi hãy đi và hãy la vào tai Giêrusalem rằng: Ðây Chúa phán: Ta đã nhớ mối tình thanh xuân của ngươi, nhớ đến tình yêu thời đính hôn của ngươi, khi đó ngươi theo Ta trong sa mạc, trong phần đất chưa gieo trồng. Lúc ấy Israel đã được thánh hiến cho Chúa, và là hoa quả đầu mùa của Người; những ai động đến nó, phải đắc tội và phải chuốc lấy tai hoạ”. Chúa phán như vậy. “Ta đã dẫn dắt các ngươi vào đất phì nhiêu, để các ngươi hưởng dùng hoa quả của nó; nhưng vừa ở đó, các ngươi đã làm dơ bẩn đất của Ta và biến cơ nghiệp Ta thành nơi ghê tởm. Các tư tế không nói: ‘Chúa ở đâu?’; (các kẻ) nắm giữ lề luật không nhìn biết Ta, còn các chủ chăn thì phản bội Ta, và các tiên tri lại nhân danh Baal mà nói tiên tri và chạy theo các bụt thần giả trá”. Chúa lại phán: “Hỡi tầng trời, hãy kinh ngạc về điều này, và hỡi các cửa trời, hãy ưu sầu thảm não! Vì chưng, dân Ta đã phạm hai tội xấu xa: Họ đã từ bỏ Ta là nguồn nước hằng sống, để đào những giếng rạn nứt không giữ nước được”.

    PHÚC ÂM: Mt 13, 10-17

    Khi ấy, các môn đệ đến gần thưa Chúa Giêsu rằng: “Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?” Người đáp lại: “Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: “Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai, và nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành”. “Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe”.

    Suy Niệm 1:

    VẤN ĐỀ CHÍNH LÀ LẠC MẤT CHÚA, THÌ GIẢI PHÁP LÀ GÌ?
    Đoạn sách Giê rê mia hôm nay là lời Chúa nhắc nhở dân qua miệng vị ngôn sứ, có thể tóm tắt như sau: Chúa thương dân này, Ngài đã chăm sóc họ, đưa dẫn họ ra khỏi thảm cảnh ở Ai cập và cho họ định cư trong đất hứa, với tất cả những ân huệ tốt lành mà Ngài ban cho tại mảnh đất này. Nhưng dân bắt đầu sinh hư hỏng, họ không còn dành cho Chúa trọn tấm lòng và ngoan ngoãn với Chúa như thời trước nữa. Họ không còn tìm kiếm Chúa nữa, mà chạy theo những thần khác, những giá trị khác!…
    Tất cả tình hình ấy được đúc kết trong mô tả này: “Họ đã bỏ Ta là nguồn nước hằng sống, để đào giếng rạn nứt”. Giếng rạn nứt thì không giữ nước được. Bỏ hình bắt bóng. Đảo lộn bậc thang giá trị. Chúa và đường lối Chúa bị gạt ra rìa để nhường chỗ cho những thứ ‘thời thượng’ của con người. Kết quả là mất sức sống, mất niềm vui, mất bình an, mất cả tự do nữa… như những kẻ nghiện ma túy đang tự hủy hoại cuộc đời mình!
    Chúa không bỏ dân trong tình cảnh đó, Ngài nhắc nhở họ rằng Ngài là nguồn sống, hãy trở về với Ngài để có đầy tràn sức sống… Đây là sự thật được phản ánh trong lời cầu nguyện của Thánh vịnh 35: “Lạy Chúa, nguồn sống là ở nơi Chúa, và trong sự sáng của Ngài, chúng con nhìn thấy ánh sáng. Xin Chúa dành tình thương cho những ai thờ Chúa, và đức công minh Ngài cho những kẻ lòng ngay”…
    Vấn đề chính yếu là đánh mất Chúa, quay lưng với Chúa. Không một vấn đề nào khác hệ trọng hơn vấn đề này. Vì thế, giải pháp là trở về nối kết với Chúa. Chỉ có cách duy nhất ấy mới cải tử hoàn sinh cho chúng ta!… Và người ta không phải cãi nhau rằng Chúa thế này hay thế kia theo tưởng tượng chủ quan của mỗi người, vì Thiên Chúa đã đến cụ thể và hữu hình nơi Chúa Giêsu. Ta chỉ có việc đón nhận và tin vào Giêsu, là đủ!
    Đó là ý nghĩa của điều Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Phúc cho mắt anh em vì được thấy; và phúc cho tai anh em vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo anh em: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều anh em thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều anh em nghe, mà không được nghe”…
    Cả chúng ta hôm nay nữa, chúng ta cũng chia sẻ trong cái phúc ấy, vì Chúa Giêsu vẫn còn nguyên đó cho chúng ta, trước hết trong Lời và trong Thánh Thể của Người…

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    ……………………..
    Suy Niệm 2:  HẠNH PHÚC MI KHI ĐƯỢC NGHE LỜI CHÚA

    Bài đọc 1 thuật lại sấm ngôn của Đức Chúa qua miệng ngôn sứ Giêrêmia về sự bất trung của Israel. Thời gian đầu khi mới được Đức Chúa chọn làm dân riêng, Israel tỏ lòng trung nghĩa: “Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ, tình yêu của ngươi khi ngươi mới thành hôn, lúc ngươi theo Ta trong sa mạc, trên vùng đất chẳng ai gieo trồng (Gr 2:2). Với lòng trung nghĩa, Đức Chúa đã đưa Israel vào trong vùng đất màu mỡ mà Ngài đã hứa cho tổ phụ của họ. Nhưng khi đã chiếm được đất hứa, Israel nhanh chóng quên Đức Chúa để chạy theo những ngẫu tượng: Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi để các ngươi được ăn hoa trái thổ sản của nó. Nhưng một khi vào rồi, các ngươi đã làm nhơ nhớp đất của Ta, và biến gia sản của Ta thành đồ ghê tởm. Hàng tư tế cũng chẳng thèm hỏi: ‘Đức Chúa ở đâu?’ Các chuyên viên Lề Luật chẳng biết đến Ta, các mục tử thì chống lại Ta, còn ngôn sứ lại nhờ Baan mà tuyên sấm, chúng đi theo những thần vô tích sự” (Gr 2:7-8). Hình ảnh bất trung của Israel phần nào phản ánh mối tương quan của chúng ta với Đức Chúa. Nhiều lần, chúng ta rất gắn bó với Đức Chúa khi nhận ra những ân huệ Ngài đã ban cho chúng ta hoặc khi cảm nghiệm được Ngài ở thật gần. Nhưng rồi, với thời gian trôi, những quyến rũ của trần thế về danh vọng và của cải vật chất làm chúng ta xa rời Đức Chúa. Nhưng Đức Chúa luôn trung thành với giao ước của Ngài. Bài đọc 1 mời gọi chúng ta canh tân lại tình yêu của mình dành cho Đức Chúa, Đấng luôn yêu thương dù chúng ta nhiều lần bỏ Ngài.

    Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và các môn đệ sau khi Chúa Giêsu kể cho đám đông nghe dụ ngôn người gieo giống. Cuộc đối thoại xoay quanh lý do tại sao Chúa Giêsu lại dùng dụ ngôn mà nói với dân chúng. Thật vậy, sau khi nghe Chúa Giêsu kể về dụ ngôn, các môn đệ thắc mắc về lý do tại sao Chúa Giêsu dùng dụ ngôn để nói với thính giả của mình: “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ?” (Mt 13:10). Nếu đặt câu hỏi này trong bối cảnh của câu chuyện (câu 1 và 2), câu hỏi này chỉ ra rằng đám đông vẫn đang còn hiện diện với các môn đệ khi họ hỏi Chúa Giêsu. Như thế, đám đông cũng nghe thấy câu trả lời của Chúa Giêsu. Trong câu trả lời, Chúa Giêsu chỉ ra mục đích của các dụ ngôn Ngài dùng trong giảng dạy là để cho thính giả hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời: “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, không hiểu” (Mt 13:11-13). Trong những lời của Chúa Giêsu, điểm đáng lưu ý là việc Chúa Giêsu nói ai có thì được cho thêm. Theo ngôn ngữ học, thì được sử dụng ở đây là thì bị động [được cho]. Điều này mang tính thần học, tức là Thiên Chúa sẽ ban. Sự thật cay đắng ở đây không phải mang nghĩa kinh tế, nhưng mang nghĩa thiêng liêng hoặc kiến thức: Nếu chúng ta mở rộng cõi lòng với trọn niềm tin và hy vọng vào mạc khải của Thiên Chúa về kế hoạch cứu độ của Ngài, thì chúng ta sẽ thăng tiến rất nhanh trong sự hiểu biết. Nếu chúng ta khép kín chính mình, chúng ta sẽ đánh mất điều được trao ban. Chúng ta đang mở lòng hay đóng con tim với mạc khải của Thiên Chúa?

    Khi nói về sự hiểu biết về mầu nhiệm nước trời, khác với các thính giả của Chúa Giêsu, các môn đệ là những người có phúc: “Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe” (Mt 13:16-17). Những lời này chỉ ra cho chúng ta thấy các môn đệ chính là những chứng nhân trực tiếp [mắt thấy tai nghe] những lời Chúa Giêsu nói và những việc Ngài làm. Đây chính là đặc ân của các môn đệ. Chúng ta cũng là những chứng nhân của Chúa Giêsu. Mặc dù chúng ta không nhìn thấy và nghe Ngài cách thể lý như các môn đệ đầu tiên, chúng ta vẫn nhìn thấy và nghe Ngài cách thiêng liêng qua con tim tràn đầy tình yêu. Điều này giúp chúng ta thấy mình được chúc phúc mỗi khi lắng nghe lời Chúa được công bố hay đến với Ngài trong giây phút cầu nguyện.

    Lm. Anthony, SDB.

    ……………………….

    Suy Niệm 3: Lý do giảng bằng dụ ngôn

    1. Sấm ngôn của tiên tri Isaia làm chúng ta khó hiểu. Tại sao lắng nghe mà không hiểu ? Trố mắt nhìn mà chẳng thấy ? Phải chăng Thiên Chúa không muốn cho chúng ta hiểu ? Nếu tách lời sấm riêng ra, thì chúng ta có thể đặt vấn đề như vậy. Nhưng lời sấm này đặt trong mạch văn và trong toàn bộ Thánh Kinh thì không thể cắt nghĩa như vậy.
      Thiên Chúa luôn yêu thương và muốn cứu thoát con người. Chúa Giêsu được sai xuống trần gian chỉ vì mục đích đó. Thế nên, nếu con người không được ơn cứu độ, không phải vì tại Thiên Chúa, nhưng vì tại con người bưng tai chẳng thèm nghe, bịt mắt không thèm nhìn mà thôi.
    1. Lưu ý quan trọng :
      Đoạn Tin Mừng gây không ít thắc mắc cho người đọc vì nó khiến chúng ta nghĩ rằng Chúa Giêsu cố ý dùng dụ ngôn khó hiểu  để người ta không hiểu được và không được cứu rỗi.
      Thực ra, ở đây Chúa Giêsu trích một câu của tiên tri Isaia. Mà Isaia nói đến một thực tế (chứ không phải ý muốn của Thiên Chúa) là sự cứng lòng của dân, đến nỗi dù họ có tai có mắt mà cũng như điếc như mù, cho họ nghe và xem cái gì cũng vô ích. Một số người thời Chúa Giêsu cũng thế.
      Bởi vậy, Chúa Giêsu khuyến khích chúng ta :”Ai có tai thì nghe”, nghĩa là ai cũng có khả năng hiểu dụ ngôn (ai cũng có tai), nhưng điều quan trọng là dùng khả năng đó để thực hiện những điều mình đã nghe. Càng thực hiện thì càng hiểu Nước Trời hơn, càng sống Lời Chúa thì càng hiểu Lời Chúa hơn (Giải thích của Carôlô).
    1. Hôm nay Chúa Giêsu giải thích cho các Tông đồ về việc Ngài dùng dụ ngôn để giảng dạy về mầu nhiệm Nước Trời. Lý do rất dễ hiểu vì đạo của Chúa là đạo từ trời.
      Bởi vậy trong lời giảng, Chúa Giêsu hay dùng dụ ngôn để giúp cho dân chúng dễ hiểu hơn. Thực ra khi nói về Nước Trời, một thực tại không dễ diễn tả  bằng ngôn ngữ loài người, và nếu có cố gắng, thì con người cũng không thể hiểu nổi vì nó vượt khỏi thế giới khả giác. Hoặc như thánh Phaolô nói : “Đây là thực tại mà mắt con người chưa từng thấy, tai chưa từng nghe, lòng người chưa từng cảm nghiệm”. Thực tại ấy không thể thu hẹp trong một vài câu định nghĩa, mà phải diễn tả bằng dụ ngôn, vì cách diễn tả này không giới hạn, nhưng tạo thuận lợi cho việc tìm hiêu sâu xa hơn.
    1. Câu trả lời của Chúa Giêsu, mới nghe thì hình như có vẻ mâu tuẫn. Chúa giảng dạy dân chúng hẳn là có mục đích để cho họ hiểu, và việc Chúa thay đổi cách giảng, dùng hình thức dụ ngôn, cũng không ngoài mục đích đó, vì dụ ngôn là sự so sánh cụ thể làm cho dễ hiểu một giáo huấn trừu tượng, nghĩa là dùng hình ảnh cụ thể trong đời sống để so sánh làm cho người ta dễ hiểu một giáo thuyết trừu tượng. Thế mà Chúa lại nói : Chúa giảng dạy dụ ngôn để cho dân chúng không hiểu được mầu nhiệm Nước Trời, mà chỉ dành riêng cho các môn đệ được hiểu thôi. Như thế là tại sao ? Sau khi giảng dạy dụ ngôn người gieo giống, Chúa đã tuyên bố :”Ai có tai để nghe thì hãy nghe”. Chúa đã dùng dụ ngôn mà nói, có ý gợi lên nơi thính giả sự tò mò tìm hiểu, và nếu ai không hiểu mà hỏi Chúa sẽ được Chúa giải thích cho.
    1. Dụ ngôn là một thứ ngôn ngữ nói với những người trong cuộc, những người sống trong tình thân với nhau. Để hiểu được dụ ngôn, cần phải có hai đức tính quan trọng, đó là tâm hồn rộng mở và ước muốn tìm hiểu.
      Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ:”Về phần các con đã được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không”. Nói khác đi, các môn đệ đã được chấp nhận vào cộng đoàn những kẻ tin vào Chúa Giêsu, vì thế, các ông có thể hiểu rõ các mầu nhiệm. Còn những kẻ ở ngoài, nhất là những kẻ ở bên ngoài vì kiêu hãnh, vì khép kín, vì định kiến, như các luật sĩ và biệt phái, thì khi nhìn vào các mầu nhiệm họ chỉ thấy bí ẩn và khó hiểu. Chính cách trả lời của Chúa là tiêu chuẩn để biết được  ai là người thuộc về Chúa và ai là người ngoài cuộc :”Nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe. Còn các con, mắt các con thật có phúc vì được thấy, tai các con có phúc vì được nghe” (Mt 13, 16) (Mỗi ngày một tin vui).
    1. Truyện : Lời tỏ tình của Thiên Chúa.
      Một nhà bác học nọ muốn làm một cuộc nghiên cứu tại một vùng sa mạc. Ông nhờ một người Ả rập làm hướng đạo. Lên đường từ rạng đông, người bác học thấy người Ả rập làm một cử chỉ khó hiểu là trải tấm thảm  lên cát và hướng về mặt trời phủ phục cầu nguyện. Nhà bác học hỏi :

                – Ông bạn làm gì vậy ?
    Người Ả rập trả lơi :
    – Tôi cầu nguyện với Chúa.
    Nhà bác học lại hỏi :
    – Nhưng ông bạn có thấy, có nghe, có sờ được Chúa không ?
    Thấy người Ả rập thinh lặng vì bị tấn công quá bất ngờ, nhà bác học nói thêm :
    – Ông bạn quả là một tên khùng, ông bạn tin ở một người mà ông bạn không bao giờ thấy được, sờ được.
    Ngày hôm sau, khi mặt trời vừa lên, nhà bác học bước ra khỏi lều nhìn chung quanh và đưa ra nhận xét :
    – Hẳn tối qua phải có một con lạc đà đi ngang qua đây.
    Một chút ánh sáng lóe lên trong ánh mắt người Ả rập, anh hỏi nhà bác học :
    – Ông có thấy tận mắt con lạc đà không ?
    Dĩ nhiên nhà bác học  chỉ có thể trả lời là không.
    Sau câu trả lời không ấy, người Ả rập kết luận :
    – Ông quả là một người ngu : ông không thấy, không nghe, không sờ được con lạc đà mà lại bảo rằng đêm qua nó đi qua đây.
    Nhà bác học liền lý luận như một nhà khoa học chân chính :
    – Tôi không thấy, không nghe, không sờ được nó, nhưng tôi thấy dấu chân nó trên cát, đó là dấu chỉ biểu hiện con lạc đà.
    Người Ả rập đưa tay về hướng mặt trời và nói :
    – Ông hãy nhìn những dấu vết của Đấng Tạo hóa. Hãy biết rằng Ngài hiện hữu và yêu thương chúng ta.

    Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                                   

     

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com