spot_img
Thêm

    Thứ Tư, Tuần XXVII/TN

    BÀI ĐỌC I: Gl 2, 1-2. 7-14

    Anh em thân mến, mười bốn năm sau, tôi lại lên Giêrusalem cùng với Barnaba và có đem Titô theo. Tôi đã theo ơn mạc khải mà lên đó, và tôi đã trình bày với các đấng đó về Tin Mừng mà tôi rao giảng nơi các dân ngoại, tôi bàn hỏi riêng với những bậc vị vọng, vì e rằng mình đang bôn tẩu hoặc đã bôn tẩu luống công chăng.

    Trái lại, khi các đấng ấy thấy rằng tôi được uỷ nhiệm rao giảng Tin Mừng cho người không chịu cắt bì, cũng như đã uỷ nhiệm cho Phêrô rao giảng cho những người đã chịu cắt bì, (vì Đấng đã ban cho Phêrô làm Tông đồ cho những người đã chịu cắt bì, cũng đã ban cho tôi làm Tông đồ lo cho các dân ngoại), và khi đã nhận biết ơn đã ban cho tôi, thì Giacôbê, Kêpha và Gioan, là những vị được kể như cột trụ, đã bắt tay tôi và Barnaba, tỏ tình thông hảo. Thế là chúng tôi đi sang các dân ngoại, còn các đấng thì đi đến với những người đã chịu cắt bì. Bấy giờ chúng tôi chỉ còn phải nhớ đến những người nghèo khổ, và đó là chính điều tôi đã định tâm thi hành.

    Nhưng khi Kêpha đến Antiôkia, tôi đã phản đối ông ngay trước mặt, vì ông làm điều không phải. Vì chưng trước khi mấy người bên Giacôbê đến, thì ông vẫn dùng bữa với những người dân ngoại, nhưng khi những người ấy đến, thì ông lẩn lút và tự lánh mặt đi, bởi sợ những người thuộc giới cắt bì. Những người Do-thái khác đều giả hình như ông, thậm chí cả Barnaba cũng bị lôi cuốn theo sự giả hình của họ. Nhưng khi thấy họ không thẳng thắn sống theo chân lý Tin Mừng, tôi đã nói với Kêpha trước mặt mọi người rằng: “Nếu ông là Do-thái, mà còn sống theo thói người dân ngoại, chứ không theo thói người Do-thái, thì lẽ nào ông bắt ép người dân ngoại phải theo thói người Do-thái sao? Đó là lời Chúa.

     

    PHÚC ÂM: Lc 11, 1-4

    Ngày kia, Chúa Giêsu cầu nguyện ở một nơi. Khi Người cầu nguyện xong, có một môn đệ thưa Người rằng: “Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện như Gioan đã dạy môn đệ ông”. Người nói với các ông: “Khi các con cầu nguyện, hãy nói:

    ”Lạy Cha, nguyện danh Cha cả sáng. Nước Cha trị đến. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày. Và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha mọi kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ“. Đó là lời Chúa.

     

    Suy Niệm 1: NGHĨ VỀ MỐI HIỆP NHẤT GIÁO HỘI…

    Phaolô hoán cải rất gọn gàng, đơn giản. Nhưng chuyện sứ vụ của Phaolô khá tế nhị, ngay cả có những gay cấn… Vị Tông đồ Dân ngoại hoạt động độc lập trong hàng chục năm đầu tiên, nhưng đồng thời cũng ý thức mình thuộc về một cơ chế… Phaolô tôn trọng Phêro song cũng sẵn sàng đương đầu quyết liệt khi cần thiết – chẳng hạn ở đây, liên quan đến vấn đề người ta bắt anh em gốc dân ngoại phải cắt bì, và việc Phêro tỏ ra giả hình khi không dám dùng bữa cách công khai với dân ngoại… Nhìn tổng quan, có thể thấy sự hiệp nhất của Giáo hội thuở đầu tiên này cũng không hề dễ dàng hơn bất cứ thời nào về sau…
    Xung quanh sự kiện Phaolô trình diện các Tông đồ tại Giêrusalem và được xác thực tư cách Tông đồ Dân ngoại, có một thông tin có vẻ ‘bên lề’ nhưng rất quan trọng được nêu ra. Đó là, sự quan tâm đến những người nghèo khổ xét như là một dấu hiệu hay điều kiện chung của căn tính tông đồ và căn tính Hội Thánh. Phaolô cho biết rằng mình cũng có mối quan tâm đối với người nghèo ngay từ đầu! Như vậy, mối quan tâm người nghèo trở thành là một dấu chỉ thực tế của sự hiệp nhất trong lòng Giáo hội!
    Lời cầu nguyện mà Chúa Giêsu dạy các môn đệ (Kinh Lạy Cha) cũng là một nền tảng thâm sâu của hiệp nhất. Khi gọi Thiên Chúa là CHA, ‘lạy Cha’, chúng ta nhìn nhận và ‘cử hành’ mối tương quan cha-con với Cha trên trời. Tiếng gọi ‘CHA’ chất chứa trong đó nhận thức rõ Đấng ấy LÀ AI và THẾ NÀO đối với mình. Chính Chúa Giêsu chia sẻ cho ta mối tương quan cha-con này với Cha duy nhất trên trời – nghĩa tử hệ của chúng ta được sinh ra từ tử hệ của Người. Đồng thời, chúng ta không xin gì ngoài điều CHA muốn, đó là “nguyện danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến”!… Nghĩa là, chúng ta hiệp nhất ở nguồn, và hiệp nhất cả ở hướng đích nữa!
    Kinh Lạy Cha, vì thế, là một bản ‘tuyên tín’ với trọng lượng không kém Kinh Tin Kính. Cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha một cách ý thức và chân thành, đó là chúng ta đang nuôi dưỡng và cử hành sự hiệp nhất sâu xa của Giáo hội, một sự hiệp nhất không tĩnh tại, mà năng động (và cả căng thẳng) như chính đời sống Giáo hội.
    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    …………………………………………………
    Suy Niệm 2: Chúa dạy các môn đệ Kinh Lạy Cha
    1. Thời Chúa Giêsu, mỗi nhóm tín ngưỡng có một bài kinh riêng, đặc trưng của nhóm mình. Bài kinh mà Chúa Giêsu sắp dạy cũng là đặc trưng của Kitô giáo. Kinh Lạy Cha là lời cầu nguyện tuyệt vời nhất được chính Chúa Giêsu dạy cho chúng ta. Còn gì hạnh phúc bằng khi chúng ta được gọi Thiên Chúa là Cha. Khi đã ở trong tương quan Cha – con, thì trước hết, chúng ta phải nghĩ đến danh Cha và Nước Cha. Còn nhu cầu của chính chúng ta chắc chắn Cha chúng ta sẽ lo liệu. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải trình bày lên Cha sự thiếu thốn mọi mặt của chúng ta trong sự khiêm tốn và phó thác.
    1. Cầu nguyện được ví như hơi thở, là hoạt động căn bản của đời sống tâm linh. Cầu nguyện đối với người Công giáo là tâm tình con thảo với Cha trên trời, là thể hiện niềm tin và phó thác cho sự an bài quan phòng của Thiên Chúa. Hôm nay, môn đệ xin với Thầy Giêsu dạy cách cầu nguyện, và Người đã dạy các môn đệ một mẫu cầu nguyện tuyệt hảo mà chúng ta gọi là Kinh Lạy Cha.
      Cả hai thánh sử Matthêu và Luca đều ghi lại Kinh Lạy Cha, nhưng kinh Lạy Cha của thánh Luca ngắn hơn và ít hơn hai điều. Nhưng cả hai đều nhằm tới những điều căn bản nhất về tâm tình cầu nguyện mà Chúa Giêsu dạy chúng ta.
    1. Thánh Luca đặt kinh Lạy Cha sau lời xin của các môn đệ “xin Thầy dạy chúng con cầu nguyện như Gioan đã dạy môn đệ mình”. Như thế Kinh Lạy Cha là lời kinh Chúa Giêsu đã nhằm đáp ứng yêu cầu của các môn đệ có một bài kinh đặc biệt cho nhóm theo Chúa Giêsu. Khởi đầu, Chúa Giêsu dạy ta xưng Thiên Chúa là “Cha” rõ ràng đây là một nét khác biệt với các tôn giáo khác. Mỗi khi chúng ta đọc hai tiếng “Lạy Cha”, chúng ta cảm thấy lòng đầy vui sướng, hạnh phúc và hy vọng để cầu nguyện tâm sự với Thiên Chúa của mình. Kinh Lạy Cha, mẫu gương của những lời cầu nguyện, chúng ta phải ý thức rằng lời cầu nguyện đích thực cần phải được qui hướng về Thiên Chúa. Cầu nguyện là thờ phượng, tôn vinh Thiên Chúa chứ không phải để xin ơn này hay ơn kia cho bản thân (5 phút Lời Chúa).
    1. Trong Kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu dạy các Tông đồ gọi Thiên Chúa là Cha. Thực ra, quan niệm gọi Thiên Chúa là Cha không chỉ phổ thông trong dân tộc Do thái : Trong Cựu ước, nhờ giáo huấn của các Tiên tri, người Do thái gọi Thiên Chúa là Cha : Ngài là Cha của toàn dân; nhưng cả các dân tộc vùng Tiểu Á ngày xưa cũng gọi các thần minh là Cha. Tuy nhiên, cách xưng hô Cha, tiếng Do thái là Abba, mà Chúa Giêsu dạy các Tông đồ hoàn toàn khác hẳn với tiếng Cha của người Do thái trong Cựu Ước. Đó là tiếng thông dụng thường ngày nơi miệng con trẻ gọi cha mình. Như thế, tiếng Cha trong kinh Lạy Cha là nền tảng mạc khải của Chúa Giêsu và là lời tuyên tín của Cộng đoàn Giáo hội do Chúa Giêsu thiết lập, kêu lên với Thiên Chúa (Mỗi ngày một tin vui).
    1. Trong các tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung, có rất nhiều môn phái : Thiếu Lâm, Nga Mi, Võ Đang… Mỗi môn phái có những đặc trưng khác nhau thể hiện qua cách suy nghĩ, chiêu thức tấn công, phòng thủ, phương pháp luyện tập nội công… Các thành viên trong mỗi môn phái đều thực hành lối sống và nét đặc trưng của môn phái mình. Nhìn lối sống của họ, người ngoài có thể nhận ra họ thuộc môn phái nào.
      Ông Gioan Tẩy Giả có các môn đệ của mình. Họ học theo cách suy nghĩ, cầu nguyện, cư xử, hành động của ông. Nhìn lối sống của họ,  người ngoài có thể nhận biết là môn đệ của Gioan Tẩy Giả.
      Sau một thời gian rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu cũng có nhiều môn đệ. Các ông cũng muốn học theo cách sống, lối suy nghĩ, hành động, nói năng của Chúa Giêsu. Hôm nay, họ xin Người dạy họ cầu nguyện. Đáp lại mong ước chính đáng và đúng đắn của họ, Chúa Giêsu đã dạy họ Kinh Lạy Cha.
    1. Truyện : Lạy Cha chúng con…
      Có một Giám mục trên đường kinh lý giáo phận, ghé thăm một bà lão. Người ta nói  bà là tấm gương cho cả làng soi chung. Trong khi thăm, vị Giám mục hỏi :
      – Bà thường đọc sách đạo đức nào nhất ?
      – Thưa Đức Cha, con không biết đọc – bà cụ trả lời. Nghe thế vị Giám mục hỏi :”Nhưng bà hay cầu nguyện cơ mà”? Thấy vị Giám mục muốn biết bí quyết của mình, bà thật thà thưa :
      – Thưa Đức Cha, con chỉ biết tràng hạt  thôi : kinh Lạy Cha, kinh Kính mừng và kinh Tin kính. Mỗi ngày con khởi sự đọc tới 10 lần, nhưng thường thì con không đọc xong.
      – Tại sao thế ? – Bà cụ thưa :”Tại vì khi bắt đầu đọc : Lạy Cha chúng con… con không hiểu tại sao Chúa có thể tốt lành đến mức cho phép một bà già hèn mọn như con được gọi Ngài là Cha. Điều đó làm con bật khóc và rồi con không thể nào đọc tiếp hết chuỗi được”. Nghe thuật lại kinh nghiệm trên, vị Giám mục khuyến khích :
      – À , này bà cụ, đó là lời cầu nguyện giá trị bằng tất cả những lời cầu nguyện của chúng tôi. Bà cứ tiếp tục cầu nguyện theo câu đó nhé !

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

                                                                                                   

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com