BÀI ĐỌC I: Ep 3, 2-12
Anh em thân mến, anh em đã nghe biết Thiên Chúa ban phát ân sủng để cho tôi mưu ích cho anh em: vì nhờ ơn mạc khải mà tôi biết được sự mầu nhiệm, như tôi vừa mới viết ra trong ít lời trên kia. Đọc những lời đó, anh em có thể nhận thức được sự am hiểu của tôi trong mầu nhiệm Đức Kitô. Mầu nhiệm đó chưa hề tỏ ra cho con cái loài người ở các thế hệ khác được biết, nhưng hiện nay, đã được mạc khải cho các thánh Tông đồ và các tiên tri của Người, trong Thánh Thần. Và nhờ Tin Mừng, các Dân ngoại được nên đồng thừa tự, đồng một thân thể, và đồng thông phần lời hứa của Người trong Chúa Giêsu Kitô.
Tôi đã được nên người phục vụ Tin Mừng đó, do ân huệ Thiên Chúa đã ban cho tôi, bằng cách thi thố sức mạnh của Người. Tôi là kẻ hèn nhất trong các thánh, nhưng đã được ơn này là rao giảng cho Dân ngoại những sự giàu có không thể thấu hiểu được của Đức Kitô, và soi sáng cho mọi người biết cách thức phân phát mầu nhiệm đã được ẩn giấu từ muôn thuở trong Thiên Chúa, Đấng tạo thành vạn vật: khiến các chủ thần và quyền thần thiên quốc đều phải nhờ Hội Thánh mới biết được sự khôn ngoan muôn hình vạn trạng của Thiên Chúa, thể theo dự định từ trước muôn đời mà Ngài đã thi hành trong Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Trong Người, chúng ta được cậy trông và nhờ lòng tin vào Ngài, chúng ta mạnh dạn đến cùng Ngài. Đó là lời Chúa.
PHÚC ÂM: Lc 12, 39-48
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con hãy hiểu biết điều này, là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, ắt sẽ tỉnh thức, không để nó đào ngạch nhà mình. Cho nên các con hãy sẵn sàng: vì giờ nào các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến”.
Phêrô thưa Người rằng: “Lạy Thầy, Thầy nói dụ ngôn đó chỉ về chúng con hay về mọi người?” Chúa phán: “Vậy con nghĩ ai là người quản lý trung tín khôn ngoan mà chủ đã đặt coi sóc gia nhân mình, để đến giờ phân phát phần lúa thóc cho họ? Phúc cho đầy tớ đó, khi chủ về, thấy nó đang làm như vậy. Thầy bảo thật các con, chủ sẽ đặt người đó trông coi tất cả gia sản mình. Nhưng nếu đầy tớ ấy nghĩ trong lòng rằng: ‘Chủ tôi về muộn’, nên đánh đập tớ trai tớ gái, ăn uống say sưa: chủ người đầy tớ ấy sẽ về vào ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết, chủ sẽ loại trừ nó, và bắt nó chung số phận với những kẻ bất trung. Nhưng đầy tớ nào đã biết ý chủ mình mà không chuẩn bị sẵn sàng, và không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều. Còn đầy tớ nào không biết ý chủ mình mà làm những sự đáng trừng phạt, thì sẽ bị đòn ít hơn. Vì người ta đã ban cho ai nhiều, thì sẽ đòi lại kẻ ấy nhiều, và đã giao phó cho ai nhiều, thì sẽ đòi kẻ ấy nhiều hơn”. Đó là lời Chúa.
Suy Niệm 1: ĐƯỢC GIAO ÍT, BỊ ĐÒI ÍT; ĐƯỢC GIAO NHIỀU, SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU
Vẫn tiếp tục thông điệp TỈNH THỨC, nhưng hôm nay Chúa Giêsu lưu ý cách riêng đặc tính bất ngờ, với mô tả “Con Người đến như kẻ trộm”… Phê rô hỏi ai phải tỉnh thức như vậy, mọi người hay nhóm môn đệ được Chúa đặc biệt tuyển chọn… Chẳng biết vì sao mà ông hỏi như thế, nhưng ta ghi nhận Chúa Giêsu không vặn vẹo gì ông, mà chỉ trả lời trực tiếp vào trường hợp của Phêrô và các anh em môn đệ: Chính các anh là những người quản lý gia trang của chủ, và thông điệp tỉnh thức trước hết là dành cho các anh đó!
Quản lý là thay mặt chủ mà quản trị cơ nghiệp và công cuộc của chủ. Quản lý là người có trách nhiệm săn sóc gia nhân của chủ. Chúa Giêsu diễn tả sự bất trung và bỏ bê trách nhiệm bằng hình ảnh “chè chén say sưa, đánh đập tôi trai tớ gái”… Và Chúa cũng lưu ý rằng quản lý được chủ ưu ái tin dùng, đãi ngộ đặc biệt, nên nếu quản lý bất trung thì sẽ phải chịu khiển trách hơn những người khác: Ai được giao phó nhiều, sẽ bị đòi nhiều hơn!
Như vậy, nhờ câu hỏi của Phêrô mà các nhà ‘quản lý’ của Chúa trong Giáo hội nhận được những lời nhắc nhở cách riêng của Chúa Giêsu ở đây: Phải trung tín và tỉnh thức! Đừng ‘tự diễn biến’, đừng bị lung lạc bởi ‘các thế lực thù địch’, và đừng ‘suy thoái’ trở thành “chè chén say sưa và đánh đập tôi trai tớ gái” vô tội vạ!
Nguyên tắc “được giao nhiều, bị đòi nhiều hơn” cũng vẫn giữ nguyên hiệu lực đối với các nhà ‘quản lý’ của Chúa hôm nay. Như người Việt Nam có câu “ăn cơm Chúa, múa tối ngày” thật đơn sơ mà sâu sắc! Nó có nghĩa rằng không chỉ phản loạn làm bậy mới là không tỉnh thức – mà bạc nhược, lười biếng, đam mê hưởng thụ, cầu an cầu nhàn cũng là không tỉnh thức.
Tất cả chúng ta đều ‘ăn cơm Chúa’ và đều là những nhà quản lý của Chúa theo một nghĩa nào đó – điều này càng đúng đối với các linh mục, tu sĩ theo một nghĩa đặc biệt. Chúng ta có múa điệu múa của Chúa tối ngày không, nghĩa là, chúng ta có tỉnh thức không?
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
……………………………………………
Suy Niệm 2: Hãy trung thành với nhiệm vụ
- Sau khi dạy dân chúng về việc phải tỉnh thức và sẵn sàng chờ giờ Chúa đến, Đức Giêsu quay sang dạy các môn đệ về tinh thần tỉnh thức và sẵn sàng. Đức Giêsu lại dùng một dụ ngôn khác dạy về bổn phận những người có trách nhiệm trong Hội thánh. Mỗi người chúng ta, tùy theo công việc và địa vị đều có trách nhiệm phải chu toàn những bổn phận Chúa trao. Như đầy tớ trung thành với chủ, họ biết chăm sóc và bảo vệ tài sản của chủ mình, chúng ta cũng có bổn phận phải xây dựng và bảo vệ Hội thánh để chuẩn bị đón Đức Giêsu trở lại trong vinh quang.
- Trong bài Tin Mừng hôm nay, một lần nữa, Đức Giêsu nhắc lại việc phải tinh thức và sẵn sàng chờ đợi Chúa đến. Ngài sẽ đến trong ngày Quang lâm và ngày sau hết của đời mỗi người.
Đại tướng Marc Arthur sau đệ nhị thế chiến, với tư cách của một tướng lãnh già dặn kinh nghiệm trong binh pháp, có nói :”Lịch sử của những thảm bại trong chiến tranh có thể tóm gọn trong hai chữ :”Quá muộn”. Quá muộn vì chưa sẵn sàng. Quá muộn vì chưa chuẩn bị đủ. Có lẽ vị tướng này đã từng nghiền ngẫm câu nói của một danh tướng thời La Mã xưa để làm cẩm nang cho việc điều hành chiến tranh :”Si vis pacem, para bellum” : nếu muốn được bình yên phải chuẩn bị chiến tranh.
Và thời xưa người Trung hoa đã từng có tư tưởng như vậy :”Bình thời luyện vũ, loạn thế độc thư” : Thời bình thì phải lo luyện võ, thời loạn thì phải lo đọc sách. Nói như vậy là người ta khuyến cáo họ, lúc bình yên thì đừng ngồi không đấy mà hưởng thụ, mà phải luyện võ, phải chuẩn bị cho chiến tranh, để khi chiến tranh xẩy đến thì đã sẵn sàng, đã chuẩn bị để đối phó với mọi tình huống bất trắc có thể xẩy ra.
- Dụ ngôn thứ hai hôm nay nói về “một người quản lý trung thành”(Lc 12,41-48). Dụ ngôn này nói riêng cho những người có trách nhiệm lãnh đạo. Theo Luca thì người lãnh đạo là một người được Chúa trao cho việc coi hay nói theo từ ngữ mà Luca thích dùng đó là người “quản lý” giáo đoàn (Lc 16,1.3.8). Vì được Thiên Chúa trao cho nhiệm vụ lãnh đạo cho nên người đó phải “trung thành” phục vụ mọi người cho tới khi Chúa quang lâm. Nếu trung thành sẽ được trọng thưởng. Trái lại, nếu nghĩ rằng, Chúa chậm quang lâm, rồi lợi dụng chức vụ để lo cho bản thân (ăn uống lu bù) và ngược đãi kẻ khác (đánh đập tôi trai tớ gái) thì khi đến ngày Chúa quang lâm sẽ bị trừng phạt nặng. Chức vụ càng cao thì hình phạt càng nặng.
- Chúng ta còn trẻ hay đã già, khỏe mạnh hay đau yếu, điều đó không quan trọng, nhưng quan trọng ở chỗ là chúng ta đang sống thế nào ? Đang thức hay ngủ mê ? Có biết chu toàn nhiệm vụ được trao phó không ?
Một ngày nọ vào năm 1780 bỗng cả vùng tiểu bang Connecticut bị tối hẳn lại. Ai nấy đều cho rằng đã đến ngày tận thế. Khi đó hội đồng lập pháp tiểu bang đang họp. Nhiều người yêu cầu hoãn cuộc họp để họ có thể về nhà cùng với gia đình chờ Chúa đến. Nhưng ông chủ tịch nói :”Không biết hôm nay có phải là tận thế không : nếu không thì không cần hoãn họp. Còn nếu phải thì chúng ta càng cần chu toàn nhiệm vụ hơn nữa. Xin thắp nến lên”(Drinkwater).
- Chúng ta nên lưu ý : đừng bao giờ nghĩ mình còn trẻ, còn khỏe mạnh, còn lâu mới chết, vì không thiếu gì trường hợp : “Lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống trời ơi hỡi trời”. Quả thực, không ai biết trước về ngày giờ chết của mình, không ai phỏng đoán được tuổi nào mình sẽ từ biệt cõi đời. Đó là quyền phép trong tay Chúa, vì thế, Chúa bảo chúng ta phải tỉnh thức và sẵn sàng.
Hơn nữa, Chúa còn bảo chúng ta phải luôn khôn khéo sử dụng các ơn lành Chúa ban. Chúng ta là những người quản lý được Chúa trao vốn, người nhiều người ít. Nhiều hay ít không quan trọng, nhưng phải biết trung tín và khôn ngoan để thi hành đúng ý chủ là làm lợi ra với số vốn đó. Bởi vì chúng ta sẽ phải trả lời và tính sổ với Chúa khi chúng ta nhắm mắt lìa đời, Chúa sẽ căn cứ vào đó để thưởng hay phạt chúng ta.
- Truyện : Người quản gia trung thành.
Vào năm 1981, tờ Nữu Ước Thời báo, là nhật báo nổi tiếng Hoa Kỳ có đề nghị rằng chính phủ Hoa kỳ nên trả lương hưu trí và gắn huy chương cho ông cụ người Trung hoa,73 tuổi. Ông cụ không phải là một nhà chính trị, quân sự, kinh tế hay là một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, mà chỉ là một người lao công, làm việc cho một lãnh sự quán Hoa kỳ tại một thị trấn nhỏ ở Trung hoa.
Khi Hoa kỳ cắt đứt liên lạc ngoại giao với Trung hoa, lãnh sự quán này bị đóng cửa và trong suốt 35 năm, ông cụ mỗi ngày vẫn đến quét sân vườn và lau sàn nhà một lần.
Tờ Nữu Ước Thời báo viết :”Một người thiếu trung tín chắc chắn sẽ lập luận rằng : Thôi, cần chi quét là cây mỗi ngày cho mệt, có ai biết đâu ? Lá cây đâu có biết nói mà sợ ? Nhưng ông cụ này trung tín làm bổn phận suốt 35 năm, mặc dù không nhận được lương và không có ai kiểm soát.Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

