BÀI ĐỌC I: Dt 7, 1-3. 15-17
Anh em thân mến, Menkixêđê này là vua Salem, tư tế của Thiên Chúa Tối Cao, ông đã đi đón Abraham đang trên đường về sau khi đánh bại các vua, ông chúc lành cho Abraham. Và Abraham dâng cho ông một phần mười các chiến lợi phẩm. Giải nghĩa tên ông, trước tiên thấy tên ông mang tên vua công chính, rồi ông lại còn là vua Salem, nghĩa là vua hoà bình. Ông không cha không mẹ, không gia phả, không ngày sinh, không ngày tử, nhưng ông được so sánh với Con Thiên Chúa, nên ông làm tư tế muôn đời.
Việc còn hiển nhiên hơn nữa, nếu một tư tế khác được thiết lập theo phẩm hàm Menkixêđê, không phải chiếu theo luật xác thịt quy định, nhưng chiếu theo quyền năng của sự sống bất diệt. Vì đã chứng thực về ngài rằng: “Ngươi là tư tế theo phẩm hàm Menkixêđê tới muôn đời”.
PHÚC ÂM: Mc 3, 1-6
Khi ấy, Chúa Giêsu lại vào hội đường và ở đó có một người khô bại một tay. Người ta để ý quan sát xem Chúa có chữa bệnh trong ngày Sabbat không, để tố cáo Người. Chúa bảo người có tay khô bại rằng: “Ngươi hãy đứng ra giữa đây”. Rồi Người bảo họ: “Trong ngày Sabbat được làm sự lành hay sự dữ? Ðược cứu sống hay là giết chết?” Nhưng họ thinh lặng. Bấy giờ Người thịnh nộ đưa mắt nhìn họ và buồn phiền vì lòng họ chai đá, Người bảo bệnh nhân rằng: “Hãy giơ tay ra”. Người đó giơ tay ra và tay anh ta được lành. Lập tức, những người biệt phái đi ra bàn tính với những kẻ thuộc phái Hêrôđê chống đối Người và tìm cách hại Người.
Suy Niệm 1: NỖI ÁM ẢNH ‘NGÀY SA-BÁT’ NƠI NHỮNG NGƯỜI PHARISÊU
Lại là… ngày Sa-bát. Lại có người bệnh. Và lại có những người rình rập săm soi để bắt quả tang Chúa Giêsu vi phạm luật. Quả thực, một lần nữa, Chúa Giêsu lại… phạm luật về ngày Sa-bát!
Mà Người cố ý ‘phạm luật’ một cách công khai, dường như muốn nói “các anh khỏi cần rình, tui hành động giữa thanh thiên bạch nhật và ở giữa các anh, ngay trước mặt các anh đây”! … Quả thật, lần này Chúa Giêsu quyết định trực tiếp đương đầu, khi Người bảo bệnh nhân có tay khô bại rằng: “Anh hãy đứng ra giữa đây!” Rồi Người đặt thẳng vấn đề với những người kia: “Ngày Sa-bát, được làm điều lành hay điều dữ, được cứu sống hay giết người?”
Các chuyên gia săm soi đã thinh lặng vì không thể nói gì. Còn Chúa Giêsu thì vừa thịnh nộ vừa buồn phiền, vì thấy lòng họ chai đá. Giữa bầu khí hết sức căng thẳng đó, Người đã ung dung chữa lành bệnh nhân đáng thương kia. Nhóm biệt phái rất cay cú mà phải cứng họng; họ đi ra bàn tính tìm cách hại Chúa Giêsu… Nói cho cùng, cuối cùng họ đã thành công, vì đã đưa được Giêsu tới chỗ bị đóng đinh trên cây thập tự!
Nhân danh luật tôn giáo về ‘ngày Sa-bát’ để hy sinh con người! Rồi nhân danh Thiên Chúa để đóng đinh Giêsu! Cả hai việc đều cùng một bản chất thôi. Vẫn cùng bản chất, đó là những cuộc chiến tranh tôn giáo trong lịch sử nhân loại – mà oái ăm nhất là tai tiếng này có liên can đến cả Giáo hội của Chúa Giêsu sau này (như những cuộc thánh chiến, những Toà Điều Tra với những giàn hoả thiêu!)… Người ta nhân danh cả Chúa Giêsu để làm thế, như Đạo diễn Roger Young đã chèn một ‘scene’ tiêu biểu vào ngay đầu phim Jesus của mình, trong đó một đấng bậc long trọng tuyên bố “nhân danh Đức Giêsu Kitô” trước khi sai châm lửa vào đống củi lớn mà phía bên trên có treo một ‘tội đồ’…
Ngày nay, chúng ta văn minh tiến bộ hơn, ta không còn phát động ‘chiến tranh tôn giáo’ nữa, và loại trừ ngay cả ý niệm về ‘chiến tranh chính đáng’. Nhưng liệu nơi chúng ta đã hết những mầm mống ‘nhân danh’ như trên để ‘tấn công’ và áp chế con người? Liệu đã hết những ‘thánh soi’ khắc nghiệt chăm bẳm vào những chi tiết lặt vặt không đáng, làm cho người xung quanh thường xuyên cảm thấy nặng nề ngột ngạt một cách không cần thiết?
Não trạng nệ luật cũng là một phó sản của tân ngộ đạo và tân pelagio thuyết, mà Đức thánh cha Phanxicô gọi là ‘hai kẻ thù tinh vi của sự thánh thiện’. Nên chăng người ta có thể ‘lộn xộn’ một chút trong khí quyển bác ái, hơn là trật tự răm rắp mà không một chút lòng nhân?…
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
………………………….
Suy Niệm 2: Chúa chữa người bại tay
- Ngày hưu lễ, Chúa Giêsu vào hội đường. Ở đó có người bị bại một cánh tay. Nhóm biệt phái theo rình mò xem Chúa có chữa cho người bệnh này không. Biết thế, Chúa gọi người bệnh ra đứng giữa họ và hỏi: Ngày hưu lễ nên làm lành hay làm ác, cứu sống hay giết chết ? Họ không trả lời, vì họ ngoan cố không muốn biết sự thật mà chỉ tìm cách tố cáo thôi. Chúa nhìn họ vừa buồn vừa giận vì thái độ ngoan cố của họ. Rồi Chúa bảo người bệnh : Hãy đưa tay ra. Tức thì người ấy khỏi bệnh. Thấy vậy, nhóm biệt phái và liên kết với nhóm của Hêrôđê tìm cách giết Chúa.
- Theo truyền thống, người bại tay này làm nghề thợ xây đá. Nghĩa là anh cần có một bàn tay khỏe mạnh sớm hết sức, để có thể nuôi sống bản thân và gia đình. Không lạ gì trước những người Do thái “chẻ sợi tóc làm tư” dò xét, bắt bẻ để lên án. Theo luật Do thái, chỉ được chữa bệnh vào ngày sabat trong trường hợp nguy tử. Trường hợp của anh không phải là nguy tử, nhưng Ngài không thể nào để đến ngày mai. Ngài đã can đảm dám chữa lành anh ngay hôm nay. Ngày sabat là ngày dành cho Chúa, ngày làm điều lành, ngày cứu người. Nhờ đó, bàn tay anh có thể duỗi thẳng, anh có thể cầm lấy bàn tay người khác, cũng như có thể mưu sinh bằng chính bàn tay của mình (5 phút Lời Chúa).
- Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu có một phản ứng trước sự mù quáng của những người biệt phái. Chúng ta cứ tưởng tượng một bệnh nhân đang quằn quại trong đau khổ cần một bàn tay săn sóc chữa trị, thì người ta lại nại đến luật ngày Hưu lễ để bắt bẻ và cấm chế. Thánh Marcô như muốn tô đậm phản ứng của Chúa trước thái độ mù quáng như thế, khi viết :”Chúa Giêsu giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn khổ vì lòng chai đá của họ”. Chúa Giêsu vốn là Đấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Chúng ta hãy chiêm ngưỡng thái độ của Ngài đối với những người khốn khổ, những người tội lỗi, các bệnh nhân, những người bị đẩy ra bên lề xã hội, Ngài đồng bàn với họ, cảm thông với họ, tha thứ cho họ.
- Có câu chuyện kể rằng : hôm ấy một rabbi Do thái cưỡi ngựa đi từ Giêricô về Giêrusalem vừa đi vừa hát thánh ca, trên đường đi, chẳng may con ngựa trượt chân ngã xuống vực, nhanh tay vớ được cành cây nên rabbi không rơi xuống vực. Ông thấy con ngựa rơi xuống nước nên không hề hấn gì, nhưng bờ cao không lên được, ông định chặt nhành cây lấp đất cho con ngựa lên, nhưng sực nhớ hôm đó là ngày sabat không được làm việc tay chân nên thôi, ông liền phục trong bụi cây rình thấy một người hành hương cưỡi ngựa đi qua, ông rút súng bắn người ấy rơi xuống vực, cướp ngựa phóng đi và tiếp tục hát thánh ca…
Bài Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy việc Chúa Giêsu vạch trần sự giả hình của họ, ngày sabat mọi người đến nghe Lời Chúa, còn họ thì đến với ý đồ xấu nhằm để hại người. Giống như câu truyện trên, rabbi kia không dám cứu con ngựa của mình lên vì sợ phạm luật nhưng lại dễ dàng giết người cướp ngựa… Chúa Giêsu biết họ đang rình mò tìm kế hại Ngài, nhưng Ngài vẫn không ngần ngại chữa lành cho anh bị bại tay và qua đó Ngài đặt cho họ một câu hỏi để họ suy nghĩ :”Ngày sabbat nên làm điều lành hay làm điều dữ” ?
- Chúa Giêsu thấu rõ ác tâm của nhóm biệt phái, nhưng Ngài không chống đối bằng lời nói mà lấy việc làm, lấy việc cứu giúp người bệnh để sửa dạy họ. Ngài nêu gương cho chúng ta, thay vì ra mặt công khai chống đối kẻ làm hại mình hay người tội lỗi, chúng ta lấy việc lành, lời cầu nguyện, sự hy sinh của chúng ta để dẫn đưa họ về nẻo chính đường ngay.
- Truyện : Luật là luật
Chúng ta đã biết những người biệt phái luôn có cái nhìn cứng nhắc về lề luật. Họ chủ trương “luật là luật” và đã là luật thì phải giữ. Có thế thôi. Đối với những người như thế, chúng ta nên đọc và suy nghĩ về câu truyện này :
Một người Do thái qua đời, sau khi đã khám nghiệm các bác sĩ xác nhận người đó đã thực sự chết theo đúng ý nghĩa của y học và đã cấp giấy chứng thực để chôn cất.
Giữa lúc đang chuẩn bị hạ huyệt người ta bỗng nghe có tiếng kêu trong quan tài. Mở nắp quan tài ra, mọi người rất đỗi ngạc nhiên vì thấy kẻ chết đã sống lại.
Thế nhưng vị giáo trưởng chủ trì tang lễ ra hiệu cho mọi người thinh lặng rồi nói với kẻ chết như sau :
– Chúng tôi không biết rõ ông đang sống hay chết. Nhưng căn cứ theo giấy chứng thực của các bác sĩ, ông quả thực đã là người chết. Vậy chúng tôi cứ thi hành theo đúng nhận định của bác sĩ.
Nói xong, ông truyền cho tang lễ đóng nắp quan tài lại và tiếp tục nghi thức an táng.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

