spot_img
Thêm

    Thứ Năm, Tuần XXIX/TN

    BÀI ĐỌC I: Ep 3, 14-21

    Anh em thân mến, tôi quỳ gối trước mặt Cha Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Người là nguồn gốc mọi danh phận làm cha trên trời dưới đất. Xin Người chiếu theo sự giàu có vinh quang của Người và nhờ Thánh Thần của Người, thêm sức mạnh cho anh em được nên người thiêng liêng, và nhờ đức tin, anh em được Đức Kitô ngự trong lòng anh em, làm cho anh em đâm rễ sâu và lập nền kiên cố trong đức mến, để anh em được hiệp cùng các thánh mà hiểu biết chiều rộng, dài, cao, sâu, và cũng được biết lòng mến của Đức Kitô vượt quá trí hiểu loài người, để anh em được sung mãn trong mọi sự viên mãn của Thiên Chúa.

    Nguyện cho Đấng toàn năng ban cho chúng ta mọi sự, dư đầy quá sự chúng ta cầu xin hay hoài bão, theo như quyền lực Người thi thố trong chúng ta: nguyện cho Người được vinh quang trong Hội Thánh và trong Đức Giêsu Kitô, qua mọi thế hệ muôn đời. Amen. Đó là lời Chúa.

     

    PHÚC ÂM: Lc 12, 49-53

    Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian, và Thầy mong muốn biết bao cho lửa cháy lên. Thầy phải chịu một phép rửa, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi hoàn tất. Các con tưởng Thầy đến để đem sự bình an xuống thế gian ư? Thầy bảo các con: không phải thế, nhưng Thầy đến để đem sự chia rẽ. Vì từ nay, năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba người chống lại hai, và hai người chống lại ba: cha chống đối con trai, và con trai chống đối cha; mẹ chống đối con gái, và con gái chống đối mẹ; mẹ chồng chống đối nàng dâu, và nàng dâu chống đối mẹ chồng”. Đó là lời Chúa.

     

     

    Suy Niệm 1: TÔN GIÁO VÀ PHỤNG TỰ ĐÂY, CÒN LỬA Ở ĐÂU?

    Những lời của thánh Phaolô trong đoạn Thư Êpheso hôm nay đặc biệt sâu sắc và rất thiết thực cho cuộc canh tân/cải tổ của chúng ta trong tư cách cá nhân và Giáo hội của bối cảnh hiện tại.
    “Tôi nguyện xin Chúa Cha, trong sự phong phú của Ngài là Đấng vinh hiển, ban cho anh em được củng cố mạnh mẽ nhờ Thần Khí của Ngài, để con người nội tâm nơi anh em được vững vàng”: Mấy chữ “con người nội tâm” gợi cho ta về chiều sâu tâm linh, về cái hồn cốt bên trong của chúng ta, cái nhu cầu không ngừng cập nhật ‘trái tim mới, thần khí mới’ nơi chúng ta – mà nhiều khi ta quên tiệt! Nhiều khi cái ‘con người ngoại diện’, tức tất cả những khía cạnh hữu hình bên ngoài, quá quan trọng đến nỗi hút lấy mọi năng lực và quan tâm của mình, như thể ‘con người nội tâm’ không hề tồn tại hay không cần được chăm sóc để sống và triển nở!
    Con người nội tâm ấy chính là khả năng hiểu biết và yêu thương, theo nghĩa thâm sâu và chân thực nhất. Như thánh Phaolô diễn tả: “Xin cho anh em, nhờ lòng tin, được Đức Kitô ngự trong tâm hồn, … được bén rễ sâu và xây dựng vững chắc trên đức ái, để cùng toàn thể dân thánh, anh em đủ sức thấu hiểu mọi kích thước dài rộng cao sâu, và nhận biết tình thương của Đức Kitô, là tình thương vượt quá sự hiểu biết. Như vậy, anh em sẽ được đầy tràn tất cả sự viên mãn của Thiên Chúa”…
    Khả năng hiểu biết và yêu thương như vậy là khả năng sống với cái nhìn siêu nhiên. Bởi rất có thể chúng ta ‘đi đạo’, là ‘tín hữu’, mà chẳng có ‘cái nhìn siêu nhiên’ mấy! Bởi nhiều khi chúng ta suy nghĩ và hành động thiên về ‘vô thần thực tiễn’ và ‘duy vật thực tiễn’ hơn! Đó là sự biểu hiện của tính ‘thế tục thiêng liêng’ mà Đức thánh cha Phanxicô xác nhận là nguy hại cho Giáo hội hơn bất cứ sự dữ nào khác.
    Chúa Giêsu nói Người đến “ném lửa vào mặt đất”, và Người “ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên”. LỬA ở đây chính là Thần Khí của sự hiểu biết và YÊU THƯƠNG chân thực nói trên. Lửa ấy bùng lên, đó là con người nội tâm bùng lên, với khả năng nhìn, hiểu biết, và yêu thương được trao ban bởi chính Thần Khí… Tưởng nên nhắc lại câu chuyện về nhà phát minh ra lửa và dụng cụ làm ra lửa được cung kính tôn thờ (trên bàn thờ) bởi dân chúng và chức sắc tôn giáo thuộc bộ lạc nọ từ thế hệ này sang thế hệ khác, mà… ở giữa họ chẳng thấy lửa đâu!
    Chúng ta không thiếu tôn giáo, không thiếu phụng tự… nhưng có thực có LỬA, và LỬA có bùng lên nơi chúng ta, để thắp sáng và sưởi ấm thế giới băng giá này không?
    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    …………………………………………………………

    Suy Niệm 2: Những thử thách của việc trung thành

    1. Chúng ta nghĩ thế nào khi nghe Đức Giêsu nói :”Thầy đến để gây chia rẽ”(Lc 12,51)). Một câu nói xem ra nghịch lý, khó chấp nhận. Nhưng nếu phân tích sâu xa thì câu nói đó lại là một chân lý tuyệt vời. Hòa bình đích thực chỉ có sau khi đã quyết liệt chiến đấu để chọn lựa. Hòa bình chỉ có khi đã phân rẽ sự ác khỏi điều thiện, bóng tối ra khỏi ánh sáng… Nhờ ngọn lửa thanh tẩy, bợn nhơ được loại bỏ để chỉ còn lại sự tinh tuyền trọn hảo.
    1. Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu nói :”Các con tưởng Thầy đến đem sự bình an đến thế gian ư ? Không phải thế đâu, Thầy đến để đem sự chia rẽ” (Lc 12,51). Với tư cách là một người hiền lành và khiêm nhường trong lòng, làm sao Đức Giêsu đã đến trần gian để gây chia rẽ và xáo trộn ? Tuy nhiên, nhiều khi vì Ngài mà xáo trộn và chia rẽ xẩy ra.
      Chúng ta cần hiểu rằng : bằng hai chữ hòa bìnhchia rẽ, Đức Giêsu kêu gọi người ta chọn lựa thái độ trước Tin Mừng của Ngài : Nhiều người nghĩ rằng Đấng Messia là Đấng mang hòa bình đến (x.Is 9,5), Đức Giêsu xác nhận là đúng thực, sứ mạng của Ngài là một sứ mạng Hòa bình. Nhưng Ngài cần thấy phải giải thích thêm : chữ “Hòa bình” có nhiều nghĩa : hòa bình kiểu thế gian và hòa bình của Thiên Chúa. Đức Giêsu nói rằng Ngài đến thế gian không phải để đem hòa bình kiểu thế gian, mà là thứ hòa bình của Thiên Chúa. Thứ hòa bình của Thiên Chúa mà Đức Giêsu mang đến, người ta chỉ sẽ nhận được sau khi người ta đã cố gắng chiến đấu để sống theo Tin Mừng của Ngài.
      Thực tế cho thấy là sứ vụ của Đức Giêsu đã gặp chống đối, và Lời rao giảng của Ngài đã gây chia rẽ giữa những người tin và những người không tin, chia rẽ xẩy ra ngay trong lòng gia đình.
    1. Cuộc sống của người Kitô hữu là một cuộc chiến đấu không ngừng. Trận chiến mà chúng ta tham dự là trận chiến chống lại sức mạnh của ác thần. Vương quốc Chúa Giêsu thiết lập là một vương quốc luôn trong tình trạng chiến tranh, Giáo hội của Ngài luôn trong tình trạng thánh chiến. Thánh chiến ở đây không có nghĩa là chiếm lại Thánh địa, các nơi thánh hay bất cứ lãnh thổ trần gian nào, nhưng là chống lại sức mạnh của tối tăm, hận thù, tội lỗi và chết chóc.
    1. Bất cứ cuộc chiến tranh nào cũng gây nên chết chóc đau thương. Hòa bình mà nhân loại đạt được lắm khi là giá của rất nhiều mạng người. Người Kitô hữu cũng đeo đuổi một cuộc thánh chiến, nhưng là để đạt được bình an trong tâm hồn. Sự bình an ấy, chúng ta chỉ có thể đạt được bằng giá của một cuộc chiến đấu liên lỉ chống lại tội lỗi và khuynh hướng xấu trong chính bản thân. Vì thế, người Tây phương có câu ngạn ngữ :”Si vis pacem, para bellum” : nếu muốn có hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh. Nếu muốn có bình an trong tâm hồn, hãy chuẩn bị đương đầu với những cạm bẫy và sức mạnh của ác thần luôn bủa vây lôi kéo chúng ta đến tội lỗi (R.Veritas).
    1. Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên”.
      Một đạo sĩ Ấn độ dạy các đệ tử:”Đêm tàn và ngày xuất hiện, ánh sáng tới và bóng tối lui là khi nhìn vào mặt nhau, người ta nhận ra nhau là anh em”. Ánh sáng mặt trời, mặt trăng  giúp ta thấy rõ sự vật, nhưng không thể biến một người xa lạ thành người anh em của chúng ta. Vậy thứ ánh sáng kỳ diệu ấy từ đâu? Ánh sáng ấy phát xuất từ trái tim. Thứ ánh sáng ấy tỏa ra từ khắp các trang sách Tin Mừng. Khi người xứ Samaria nhân hậu cúi xuống băng bó vết thương cho người bị nạn, ánh sáng ấy đã bừng lên. Ánh sáng đó khiến hai người xa lạ nhìn vào mặt nhau và nhận ra nhau là anh em. Ta hãy khơi cho ngọn lửa yêu thương bừng cháy, đẩy lui bóng tối hận thù, ích kỷ; mở rộng tâm hồn đón nhận  và trao tặng yêu thương, để mọi người nhìn nhận nhau như là anh em đích thực. Bấy giờ, đêm sẽ tàn, ngày mới sẽ bắt đầu, bóng tối nhường chỗ cho ánh sáng, và ánh sáng tỏa rạng từ các trái tim chan hòa yêu thương.
    1. Truyện : Ozanam, ngọn lửa nhiệt tình.
      Năm 1843, thành phố Paris đang bị xáo trộn, Đạo Công giáo bị đe dọa, các cơ sở tôn giáo bị phá phách. Tại Lyon, bọn thợ thuyền cũng kéo cờ đỏ, hát những bài phạm đến Chúa và phản đạo. Năm ấy Ozanam học luật ở Paris. Dầu còn thanh niên, cậu đã dùng ngòi bút và việc bác ái để phản công. Cậu siêng năng đọc Phúc âm, rước lễ. Cậu thụ giáo với giáo sư Ampère về học thức và đạo đức. Và cậu mạnh bạo bênh vực Giáo hội. Với Ozanam các sinh viên, trước đây rụt rè lo sợ, bây giờ mạnh bạo. Các giáo sư đại học cũng phải kiêng nể Công giáo. Cậu tổ chức các buổi diễn thuyết làm sống lại Đạo Công giáo. Về phía dân chúng, cậu đã cùng 6 anh em khác lập Hội Bác Ái Vinh Sơn giúp đỡ các người nghèo khổ. Hồi 18 tuổi, cậu đã thề :”Nhất định hy sinh đến thí mạng cho dân nghèo”. Đồng thời với Ozanam, Montalembert tranh đấu cho tự do giáo dục của Giáo hội, tại nghị trường. Dù là giáo sư đại học, Ozanam vẫn hàng tuần  đi các khu nghèo khó để dạy giáo lý  cho những công nhân nghèo khổ.
      Ngày nay, Giáo hội cũng cần nhiều tâm hồn có lửa nhiệt tình như Ozanam.Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

                                                                                                   

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com