BÀI ÐỌC I: Dt 9, 15. 24-28
Anh em thân mến, Chúa Kitô là trung gian của Tân Ước, vì nhờ sự chết của Người để cứu chuộc các tội phạm dưới thời Cựu Ước, mà những kẻ được kêu gọi, đến lãnh lấy gia nghiệp đời đời đã hứa cho họ. Ðức Giêsu không tiến vào cung thánh do tay người phàm làm ra, chỉ là hình bóng cung thánh thật, nhưng Người vào chính thiên đàng, để từ đây xuất hiện trước tôn nhan Thiên Chúa vì chúng ta. Người không còn hiến dâng chính mình nhiều lần, như vị thượng tế vào cung thánh mỗi năm một lần với máu không phải của mình. Chẳng vậy, từ tạo thiên lập địa, Người đã phải chết nhiều lần: nhưng từ nay cho đến tận thế, Người chỉ xuất hiện một lần tế lễ chính mình để huỷ diệt tội lỗi. Như đã quy định, người ta chỉ chết một lần thế nào, sau đó là phán xét, thì Ðức Kitô cũng tế hiến một lần như vậy, để xoá tội lỗi của nhiều người. Người sẽ xuất hiện lần thứ hai, không phải để chuộc tội, nhưng để cứu độ những ai trông đợi Người.
PHÚC ÂM: Mc 3, 22-30
Khi ấy, những luật sĩ từ Giêrusalem xuống nói rằng: “Ông ấy bị quỷ Belgiêbút ám”, và nói thêm rằng: “Chính nhờ tướng quỷ mà ông ấy trừ quỷ”. Khi đã gọi họ lại, Chúa Giêsu phán bằng dụ ngôn rằng: “Satan lại trừ Satan làm sao được? Nếu một nước mà tự chia rẽ nhau, thì nước đó tồn tại làm sao được? Vậy nếu Satan dấy lên chống đối với chính mình và tự phân tán, thì nó không thể đứng vững được mà phải diệt vong. Chẳng ai có thể vào nhà một người khoẻ mạnh và cướp của y, nếu không trói được y trước đã, rồi sau mới cướp phá nhà y. Quả thật, Ta bảo các ông hay, mọi tội lỗi và mọi lời phạm thượng của con cái loài người sẽ được tha hết, nhưng kẻ nào nói phạm đến Chúa Thánh Thần, sẽ muôn đời không bao giờ được tha: nó mắc tội muôn đời”. Ðó là vì họ nói “Người bị thần ô uế ám”.
Suy Niệm 1: CHÚA TRỜI VÀ MA QUỈ
Thời trước, mỗi năm một lần vào mùa xuân, nhà vua (thiên tử) rời hoàng thành lên Đàn Nam Giao để long trọng cử hành lễ Tế Giao, tức tế Trời. Thực hành này xem ra ứng với việc vị thượng tế mỗi năm một lần vào nơi cực thánh bên trong bức màn Đền thờ để dâng lễ cho Thiên Chúa theo truyền thống Do thái giáo. Mà nói cho cùng, Ông Trời trong niềm tin dân gian chẳng phải là Thiên Chúa của Do thái-Kitô giáo đó sao? Ngay cả từ ‘Thiên Chúa’ của chúng ta cũng là ‘Thiên Chủ’, chúa tể trên trời, tức Ông Trời đó mà…
Chúa Giêsu là Thiên Tử (Con Trời) đích thực, là vị Thượng Tế của Giao ước mới đã dâng hy lễ chính mình trên Thập giá, một lần cho tất cả (once for all), không phải lặp lại mỗi năm một lần như trong giao ước cũ nữa. Lễ dâng duy nhất và cực trọng ấy được Hội Thánh cử hành cách ‘hiện tại hoá’ mỗi tuần hay mỗi ngày, nơi các Thánh lễ của chúng ta. Sở dĩ làm cho ‘hiện tại hoá’ được như vậy chính là nhờ Thánh Thần.
Niềm tin vào Thiên Chúa, hay Ông Trời, thật phổ quát hơn ta tưởng. Đó là chưa nói đến ‘Đấng Tối Cao’ trong ý niệm của nhiều tôn giáo khác nữa. Niềm tin về Thần Linh tối cao thậm chí thực tế cũng có nơi nhiều người tự nhận mình ‘vô thần’!
Do thái-Kitô giáo cũng có ý niệm về (sự tồn tại của) thiên thần và quỉ (ma quỉ), là những thụ tạo thuộc giới thần linh thuần tuý (tức vô hình). Nói rõ hơn, quỉ chính là thiên thần đã sa ngã, phản bội Thiên Chúa, nó hư hỏng và nó muốn lôi kéo con người hư hỏng. Chúng ta gọi điều này thuộc về ‘mầu nhiệm sự dữ’. Và cách nào đó, nhiều người ngoài Kitô giáo cũng chia sẻ niềm tin về sự tồn tại và hoạt động của quỉ hay ác thần.
Cả Thiên Chúa (Ông Trời) và ma quỉ đều vô hình. Vì thế có thể dễ lẫn lộn hành động của Thánh Thần Thiên Chúa và hành động của ma quỉ – nên mới cần phân biệt thần loại! Những người Do thái thời Chúa Giêsu đã từng nhầm lẫn và gán rằng “chính nhờ tướng quỉ mà ông ấy trừ quỉ”. Thật không có sự sai lầm nào khủng khiếp hơn. Chúa Giêsu bảo họ: “Quả thật, Ta bảo các ông hay, mọi tội lỗi và mọi lời phạm thượng của con cái loài người sẽ được tha hết, nhưng kẻ nào nói phạm đến Chúa Thánh Thần, sẽ muôn đời không bao giờ được tha: nó mắc tội muôn đời”…
Xin Chúa Giêsu củng cố nơi chúng ta niềm tin yêu và tôn thờ Thiên Chúa là Cha trên trời mà Người rao giảng. Xin Người giữ gìn chúng ta đừng bị lừa gạt bởi ma quỉ tinh quái, nhất là trong thời khủng hoảng cảm thức thần thiêng này…
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
…………………………….
Suy Niệm 2: Chúa lấy quyên nào
- Trong đoạn Tin Mừng này, Chúa Giêsu chữa lành cho những người bị quỉ ám. Các luật sĩ không tin Chúa Giêsu là Thiên Chúa nên cho rằng Ngài lấy quyền của tướng quỉ Bengiêbút mà trừ quỉ. Nhưng Chúa nói cho họ biết : nước nào tự chia rẽ thì làm sao tồn tại được. Ma quỉ cũng vậy, nếu nó chia rẽ, nó sẽ tiêu vong. Còn nếu Ngài nhờ tướng quỉ mà trừ quỉ thì ma quỉ đã tự chia rẽ nhau rồi, làm sao nó đứng vững được ?
- Các luật sĩ nói Chúa Giêsu bị quỉ vương Bengiêbút ám và dựa vào thế quỉ vương để trừ quỉ. Theo Chúa Giêsu, lời tố cáo đó là một điều vô lý. Quả thật, Satan không thể chống Satan. Nước nào, nhà nào chia rẽ thì sẽ đi tới chỗ diệt vong. Satan cũng vậy. Marcô 3,27 cho thấy : chẳng những Chúa Giêsu không bị quỉ chi phối, không theo phe quỉ, Ngài còn chống quỉ; quỉ là người mạnh, Chúa Giêsu còn mạnh hơn quỉ nữa” (Chú thích của bản dịch nhóm CGKPV).
- Những luật sĩ ấy chẳng những không nhìn nhận quyền phép Chúa Giêsu trong việc Ngài trừ quỉ mà còn xuyên tạc rằng Ngài dựa thế quỉ vương. Thái độ ấy bị Chúa Giêsu gọi là tội phạm đến Chúa Thánh Thần và là thứ tội duy nhất không được tha. Chúa Thánh Thần là nguồn bảy ân sủng, là Đấng được ban để tha tội qua công ơn cứu chuộc của Chúa Giêsu Kitô. Vì vậy, phạm đến Chúa Thánh Thần, nghĩa là khước từ ơn thánh và khước từ được cứu độ. Chúng ta chỉ được cứu độ nhờ đón nhận, còn khước từ thì Chúa cũng chịu vì sự tự do Chúa ban cho chúng ta. Chúng ta từ chối thì chúng ta mất linh hồn, không phải là Chúa không tha, mà là chúng ta khước từ sự tha thứ đó. Thánh Augustinô từng dạy:”Chúa dựng nên ta không cần ta, nhưng Chúa muốn cứu chuộc ta thì cần có ta cộng tác”. Chúa Thánh Thần hoạt động trong ta, mà ta xúc phạm đẩy Ngài ra để chỗ cho tà thần, thì làm sao được cứu độ?(Mỗi ngày một tin vui).
- Có lẽ chúng ta không đến nỗi “tệ” tới mức “nghi” Chúa Giêsu bị quỉ Bengiêbút ám, nhưng nghi sự trái cho người khác, hoặc thấy việc tốt người khác làm, không khen ngợi thì chớ, lại còn “tán chuyện” ra để đàm tiếu thì phải chăng đó là “chuyện thường ngày ở…” sở làm, trong xóm ngõ của chúng ta ? Để không mắc tội phạm đến Chúa Thánh Thần, chúng ta hãy nhìn nhận việc tốt của người khác một cách trân trọng, và nếu cần phải phân định việc gì hãy làm với tinh thần bác ái.
- Trong thời đại hôm nay nhiều giá trị, nhiều nguyên tắc đạo đức và luân lý đang bị đảo lộn khắp các tầng lớp xã hội. Nếu đưa mắt nhìn quanh, người ta sẽ thấy trong các tầng lớp xã hội, gia đình và tôn giáo đều có sự chia rẽ. Bao nhiêu giáo phái Kitô giáo khác nhau trên thế giới được tìm thấy xuất hiện, phái nào cũng mạo nhận là theo gót chân Chúa một cách trung thực. Ngay cả trong một giáo phái, cũng có sự chia rẽ và phe phái. Chính điều này đã làm cho nhiệm thể Chúa Kitô bị phân rẽ và tổn thương. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã cảnh báo điều đó khi trả lời cho người Do thái kết án Người là lấy quyền tướng quỉ đè bẹp lính quỉ.
- Những người luật sĩ bị coi là phạm đến Chúa Thánh Thần vì họ chối bỏ chân lý, không chấp nhận sự sám hối thì làm sao có thể tha tội được. Qua lời phân định của Chúa Giêsu về mức độ tội trạng được tha và không được tha, mỗi người chúng ta, một đàng ý thức về tội trạng của mình khi xét mình trước mặt Chúa để khơi dậy lòng thống hối; đàng khác phải luôn luôn bảo vệ và phát triển lòng tin cùng kính mến Chúa để tránh những xúc phạm đến Chúa. Nếu đã đã trót phạm tội mà ăn năn sám hối thì tội bao nhiêu cũng được tha. Cứ vững lòng tin.
- Truyện : Không nghi ngờ và thất vọng.
Người ta kể : một hôm có một chàng thanh niên đến gặp cha Placido Vicardi, dòng Biển Đức, ở Italia, để xin xưng tội. Chàng thanh niên này quì xuống và thưa với cha Vicardi :
– Thưa cha, con là kẻ tội lỗi khốn nạn nhất, vì con đã phạm đủ mọi thứ tội.
Cha Vicarđi đáp :
– Đúng, con đã phạm đủ mọi thứ tội, nhưng con không phải là kẻ có tội khốn nạn nhất, vì có một tội nặng nhất mà con đã không phạm tội ấy.
Chàng thanh niên ngẩng đầu lên nhìn cha Vicardi ngạc nhiên hỏi :
– Thưa cha, làm sao cha biết ? Tội đó là tội nào vậy ?
Cha Vicardi trả lời :
– Tội nặng nhất mà con đã không phạm, đó là con đã không nghi ngờ và thất vọng về lòng từ bi của Chúa. Sở dĩ cha biết như thế, vì nếu không, thì con đã không đến đây để xin lãnh nhận Bí tích Giải tội. Vậy, nhân danh Đấng giầu lòng từ bi và yêu thương mà con vẫn hằng tin tưởng cậy trông, cha tha thứ hết mọi tội lỗi cho con. Con hãy về, và cố gắng đền đáp lòng yêu thương tha thứ của Chúa nhá.Lm. Giuse Đinh Lập Liễm Gp. Đà Lạt

