BÀI ĐỌC I: 1 V 8, 1-7. 9-13
Trong những ngày ấy, các kỳ lão Israel, cùng những thủ lãnh các chi họ và những trưởng gia tộc con cái Israel đều tề tựu trước mặt vua tại Giêrusalem, để cung nghinh hòm bia Thiên Chúa từ thành Đavít, tức là thành Sion. Trong ngày đại lễ, nhằm tháng Ethanim, tức tháng bảy, toàn dân Israel tụ họp quanh vua Salomon. Khi các kỳ lão Israel đến, các tư tế liền khiêng hòm bia, và mang hòm bia Chúa đi, mang cả nhà tạm giao ước và tất cả những đồ thánh trong nhà tạm; các tư tế và các thầy Lêvi phụ trách khiêng đi.Vua Salomon và toàn dân Israel tề tựu quanh ngài, tiến đi với ngài trước hòm bia, và tế lễ vô số chiên bò không kể xiết. Các tư tế khiêng hòm bia Thiên Chúa đặt vào nơi đã chỉ định tại đền thờ, nơi cực thánh, dưới cánh các tượng vệ binh thần. Các tượng này giang cánh trên nơi để hòm bia, và che phủ hòm bia và các đòn khiêng. Trong hòm bia không có gì khác ngoài hai bia đá mà Môsê đã đặt vào hòm ở núi Horeb, lúc Chúa lập giao ước với con cái Israel khi họ ra khỏi đất Ai-cập. Khi các tư tế lui ra khỏi cung thánh, thì có mây bao phủ nhà Chúa. Vì mây mù, nên các tư tế không thể đứng đó mà thi hành chức vụ: vì vinh quang của Chúa tràn đầy nhà Chúa. Bấy giờ Salomon nói rằng: “Chúa đã từng phán sẽ ngự trong đám mây. Vậy tôi đã xây cất ngôi nhà làm nơi ở cho Chúa, một nơi vững chắc Chúa ngự đến muôn đời”.
PHÚC ÂM: Mc 6, 53-56
Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ qua biển rồi, các ngài tới miền Giênêsarét và ghé bến. Các ngài lên khỏi thuyền, tức thì người ta nhận ra Người, họ liền rảo chạy khắp miền, và nghe tin Người ở đâu thì khiêng những người đau yếu nằm trên chõng đến đó. Bất cứ Người vào làng trại hay đô thị nào, người ta cũng đặt các bệnh nhân ở các nơi công cộng và xin Người cho họ ít là được chạm tới gấu áo Người, và tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh.
Suy Niệm 1: CHẠM TỚI CHÚA GIÊSU, BẠN ĐƯỢC CHỮA LÀNH
Giao ước là một trong những điều quan trọng trong Cựu Ước, nhất là đối với con cái Israel. Bài đọc 1 hôm nay thuật lại cho chúc ta việc vua Salômôn mang Hòm Bia Giao Ước của Đức Chúa đặt vào trong Đền Thờ và đặt vào Nơi Cực Thánh: “Các tư tế đưa Hòm Bia Giao Ước của Đức Chúa vào nơi đã dành sẵn trong cung Đơvia của Đền Thờ, tức là Nơi Cực Thánh, dưới cánh các Kêrubim” (1 V 8:6). Chúng ta đọc thầy rằng, “trong Hòm Bia không có gì ngoài hai Bia đá ông Môsê đã đặt vào đó, trên núi Khôrếp, khi Đức Chúa lập Giao Ước với con cái Israel vào thời họ ra khỏi đất Aicập” (1 V 8:9). Nói cách cụ thể hơn, Hòm Bia chứa đựng Mười Điều Răn mà Đức Chúa đã ban cho cái Israel. Điều này cho thấy, tuân giữ các điều răn chính là tuân giữ giao ước đã ký kết với Đức Chúa, và đây chính là điều “cực thánh.” Chúng ta cũng đã ký kết giao ươc với Thiên Chúa khi chúng ta chịu phép rửa hoặc khi chúng ta khấn dòng. Việc tuân giữ các giới răn hoặc luật dòng là việc “cực thánh.” Chúng ta có thể nói rằng khi giao ước được giữ trọn, thì “vinh quang Đức Chúa đã tràn ngập Đền Thờ Đức Chúa” (1 V 8:11). Mỗi người chúng ta là Đền Thờ Đức Chúa vì chúng ta mang trong mình “Hòm Bia Giao Ước.” Vì vậy, mỗi người chúng ta giữ cho mình được thánh thiện để vinh quang Thiên Chúa tràn ngập trong cuộc đời chúng ta.
Bài Tin Mừng hôm nay là phần kết của chương 6 của Tin Mừng Thánh Máccô. Chương này bắt đầu với việc Chúa Giêsu bị từ chối và bị “coi thường” ở quê hương mình. Ngài không làm gì ở đó, mà chỉ “chữa lành một vài người đau ốm ở đó bằng việc đặt tay trên họ” (Mc 6:5). Và hôm nay kết thúc với cùng một chủ đề. Tuy nhiên, trong chương này Chúa Giêsu muốn chữa một loại bệnh “nguy hiểm nhất,” đó là bệnh “thiếu đức tin” mà đã được nói đến trong phần mở đầu của chương (Mc 6:6). Thật vậy, trong phần mở đầu, Chúa Giêsu không làm phép lạ vì những người dân ở Nazareth “thiếu niềm tin”; kế đến, sau phép lạ hoá bánh ra nhiều, các môn đệ sợ hãi khi Chúa Giêsu đi trên mặt nước sau phép lạ hoá bánh ra nhiều vì họ cũng thiếu lòng tin (Mc 649-50). Còn chúng ta hôm nay thế nào? Đức tin của chúng ta vào Chúa Giêsu có được gia tăng mỗi ngày khi thấy những điều tốt đẹp Ngài làm cho chúng ta hay không? Nếu chúng ta vẫn thiếu niềm tin vào Chúa Giêsu, hãy xin Ngài như các tông đồ đã xin Ngài: Lạy thầy, xin thêm lòng tin cho con (x. Lc 17:5).
Người ta thường nói: “Tiếng lành thì đồn xa.” Điều này thật đúng cho Chúa Giêsu trong ngày hôm nay: “Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Đức Giê-su. Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó” Mc 6:54-55). Nhưng trong kinh nghiệm hằng ngày, chúng ta cũng khám phá ra rằng: Không chỉ có “tiếng lành đồn xa,” mà “tiếng dữ cũng được đồn xa không kém,” nhiều khi còn xa hơn tiếng lành! Thật vậy, có nhiều người khi nghe đến tên của họ, ai cũng nhảy lên vui sướng và muốn được gặp, được sống với. Nhưng ngược lại, có những người khi tên của họ vừa được xướng lên, ai cũng phải “rùng mình khiếp sợ” hay “bĩu môi chắt lưỡi.” Chúng ta thuộc loại nào trong hai loại trên? Hãy sống thế nào để mọi người luôn muốn gặp, muốn biết và muốn sống với chúng ta. [Điều này là một lời mời gọi khẩn thiết cho những người sống đời thánh hiến cho Thiên Chúa].
Một chi tiết trong bài Tin Mừng hôm nay mà được xem là thách đố nhất cho chúng ta là: “Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi” (Mc 6:56). Chúng ta thấy, bất cứ ai chạm đến Chúa Giêsu đều được chữa lành. Chúng ta không chỉ chạm đến “tua áo choàng” của Ngài, chúng ta chạm đến chính Thịt và Máu Ngài. Hơn thế nữa, chúng ta không chỉ chạm vào Mình và Máu Ngài, chúng ta còn được rước Ngài vào lòng của chúng ta. Quả thật, không những chúng ta chạm đến Ngài, mà Ngài chạm đến miệng lưỡi và con tim chúng ta khi chúng ta rước Ngài trong Bí Tích Thánh Thể. Nhưng chúng ta có được chữa khỏi những chứng bệnh làm chúng ta xa cách Chúa và xa cách nhau không? Đừng làm cho việc “chạm đến Chúa Giêsu” mỗi ngày trở nên vô hiệu trong cuộc sống chúng ta!
Lm. Anthony, SDB.
…………………………………
Suy Niệm 3: Chúa chữa lành các bệnh nhân
- Khi Chúa Giêsu vừa lên bờ đến miền dân ngoại là Ghenêxaret, người ta đã nô nức kéo nhau đến với Chúa. Khi người đi đến đâu thì người ta cũng khiêng những người bệnh tật đến đấy, xin cho chạm vào áo Người. Tất cả những ai được chạm vào áo Người đều được khỏi bệnh. Chúa Giêsu luôn tỏ ra yêu thương và quan tâm đến con người, nhất là những người đau khổ và yếu đuối. Không ai đến với Người mà phải thất vọng.
- Sự hiện diện của Chúa Giêsu.
Chúng ta vẫn thường hát :”Đâu có tình yêu thương, ở đấy có Đức Chúa Trời, đâu có lòng từ bi, ở đấy có ân sủng Người…” Phải, nơi nào có Chúa, nơi đó có niềm vui, bình an, trông cậy và chữa lành. Cụ thể là như bài Tin Mừng hôm nay nói tới, Chúa Giêsu có mặt ở đâu, thì người ta chen nhau tới với Người để được ân sủng Người chữa lành. Sự hiện diện của Chúa Giêsu là sự hiện diện của tình yêu và lòng bác ái. Ngài gần gũi và quan tâm đến con người, đặc biệt những người đau khổ và yếu đuối.
Thế nên, Chúa Giêsu mời gọi mọi người chúng ta sống chiều kích hiện diện đầy yêu thương, đem đến bình an và thực thi đức bác ái, hầu xoa dịu sự đau khổ của kiếp người. Chính sự hiện diện đó làm cho mọi người cảm kích mà chạy đến với Chúa, tựa như bông hoa tỏa hương thu hút muôn loài đến với nó.
- Lúc bệnh và đau khổ là lúc người ta dễ hướng về Chúa.
Người hấp hối than thở với Cha sở rằng chẳng cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa. Cha sở lấy một chiếc ghế đặt bên cạnh, rồi bảo ông hãy nghĩ rằng Chúa Giêsu đang ngồi đó, hãy đặt tay mình trên tay Ngài trên thành ghế. Người đó làm theo và cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa. Mấy hôm sau, được tin ông qua đời, Cha sở đến thăm và thấy tay ông vẫn còn đặt trên bàn tay vô hình ở thành ghế (Góp nhặt).
- “Người ta cũng đặt kẻ đau ốm ở ngoài chợ và xin Chúa Giêsu cho họ được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì được khỏi” (Mc 6,56).
Ngày quốc tế bệnh nhân được thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II thiết lập liên kết với ngày lễ kính Đức Mẹ tại Lộ Đức, nơi khách hành hương tuôn đến xin chữa bệnh và chứng kiến những phép lạ chữa lành. Chính Ngài cũng chứng nhận về những ơn lạ Thiên Chúa ban cho trong những đau đớn thương tích của Ngài. Kinh nghiệm được chữa lành như thế cũng là kinh nghiệm về tình yêu của Thiên Chúa, bởi mọi sự chữa lành đều phát xuất từ lòng thương xót của Thiên Chúa.
Nói cách khác, lòng thương xót là phương dược Thiên Chúa chữa lành mọi cơn đau đớn bệnh tật của con người. Bất cứ ai chạm đến Chúa đều được khỏi. Niềm tin vững mạnh đó càng thôi thúc bệnh nhân mọi thời nài xin Mẹ khẩn cầu Chúa thương chữa lành những ai đang đau đớn thể xác, tinh thần và linh hồn, những người đang đối mặt với bệnh tật. Tình yêu của Chúa chữa lành bệnh nhân, tình yêu của Mẹ khẩn nài cho bệnh nhân (5 phút Lời Chúa).
- Tất cả đều cảm thấy “cần đến Chúa” cho nên họ đã đích thân đến với Chúa và Chúa đã không phụ lòng mong ước của họ.
Một ngày kia, có một nhà lãnh đạo Trung hoa theo Kitô giáo đến thăm Hoa Kỳ. Sau khi nghe ông nói chuyện tại một buổi hội họp, một sinh viên hỏi :”Tại sao nước ông đã có Khổng Tử mà còn muốn có Kitô giáo nữa” ?
Ông đáp :”Có ba lý do :
– Thứ nhất : Khổng Tử là một vị tôn sư, còn Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế. Chúng tôi cần Đấng Cứu Thế hơn là cần vị tôn sư.
– Thứ hai : Khổng Tử đã chết, Đức Kitô vẫn đang sống, chúng tôi cần một Đấng Cứu Thế đang sống chứ không cần một người đã chết.
– Thứ ba : Khổng Tử cũng có ngày chịu phán xét, chúng tôi cần biết Đức Kitô là Đấng Cứu Thế trước khi là vị thẩm phán”.
- Truyện : Hãy đến với Chúa ngay đi.
June là một em bé 5 tuổi xinh đẹp và lanh lợi. Cha của em là một mục sư. Mẹ em mỗi khi đi đâu thường cho em theo. Ngày nọ, khi hai mẹ con vào bưu điện, một ông lão thấy em liền nói :
– Này bé, ai cho bé mái tóc đẹp thế ?
– Chúa cho cháu đó !
Nói xong bé nhìn thẳng vào ông hỏi :
– Thế ông có được Chúa cho gì không ? Có được Chúa cứu không ?
Ông già kinh ngạc và xúc động trước câu hỏi đơn sơ đó. Ông thẫn thờ đáp :
– Không, bé ạ !
– Thế thì ông phải đến với Chúa ngay đi. Rồi Chúa sẽ cho ông thành một người thật đẹp đẽ !
Nói xong, bé vội chạy theo mẹ. Ít tuần sau, người ta thấy ông tìm đến nhà thờ và xin theo đạo. Ông cho biết lời của em bé luôn ám ảnh trong đầu và ông quyết định theo Chúa.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm Gp. Đà Lạt

