spot_img
Thêm
    Trang chủCầu Nguyện & Suy NiệmLời Chúa Hàng NgàyThứ Hai, Tuần 24/TN: Thánh Cornêliô và thánh Cyprianô

    Thứ Hai, Tuần 24/TN: Thánh Cornêliô và thánh Cyprianô

    BÀI ĐỌC I: 1 Cr 11, 17-26.33

    Anh em thân mến, tôi truyền dạy điều này: tôi chẳng khen anh em, vì anh em hội nhau, không phải để được ích lợi hơn, nhưng là để ra tệ hơn. Trước tiên, tôi nghe đồn rằng: khi anh em họp nhau trong cộng đoàn, thì có sự chia rẽ giữa anh em, và tôi cũng tin phần nào. Vì cần phải có phe phái, để những người đã được thử thách, được tỏ rõ giữa anh em. Vậy khi anh em họp nhau lại thì không phải là để ăn bữa tối của Chúa, vì mỗi người đều lo đem bữa ăn riêng của mình đến để ăn. Vì thế người thì đói, người khác lại say sưa. Chớ thì anh em không có nhà để ăn uống sao? Hay là anh em khinh miệt Cộng Ðoàn Thiên Chúa, và làm nhục những kẻ không có gì? Tôi phải nói thế nào với anh em? Khen anh em ư? Về điều này, tôi chẳng khen anh em. Vì chưng, phần tôi, tôi đã lãnh nhận nơi Chúa điều mà tôi đã truyền lại cho anh em, là Chúa Giêsu trong đêm bị nộp, Người cầm lấy bánh và tạ ơn, bẻ ra và phán: “Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là Mình Ta, sẽ bị nộp vì các con: Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Cùng một thể thức ấy, sau bữa ăn tối, Người cầm lấy chén và phán: “Chén này là Tân Ước trong Máu Ta; mỗi khi các con uống, các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Vì mỗi khi anh em ăn bánh và uống chén này, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến. Vậy hỡi anh em, khi anh em họp nhau để dùng bữa, anh em hãy chờ đợi nhau.

    PHÚC ÂM: Lc 7, 1-10

    Khi ấy, lúc Chúa Giêsu đã nói với dân chúng xong, Người vào Capharnaum. Bấy giờ một viên sĩ quan có tên đầy tớ thân tín bị bệnh gần chết. Nghe nói về Chúa Giêsu, ông sai vài người kỳ lão Do-thái đi xin Người đến cứu chữa đầy tớ ông. Họ đến gần Chúa Giêsu và van xin Người rằng: “Ông ta đáng được Thầy ban cho ơn đó, vì thật ông yêu mến dân ta, và chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta”. Chúa Giêsu đi với họ, và khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này sai mấy người bạn đến thưa Người rằng: “Lạy Thầy, không dám phiền Thầy hơn nữa, vì tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà tôi, cũng như tôi nghĩ tôi không xứng đáng đi mời Thầy, nhưng xin Thầy phán một lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh. Vì tôi cũng chỉ là một sĩ quan cấp dưới, (tuy nhiên) tôi có những lính dưới quyền tôi, tôi bảo người này đi, thì nó đi; bảo người khác lại, thì nó lại; và bảo đầy tớ tôi làm cái này, thì nó làm”. Nghe nói thế, Chúa Giêsu ngạc nhiên và quay lại nói với đám đông theo Người rằng: “Ta nói thật với các ngươi, cả trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy”. Và những người được sai đi, khi về tới nhà, thấy tên đầy tớ lành mạnh.

     

     

    Suy Niệm 1: THÁNH THỂ, BÍ TÍCH CỦA ĐỨC TIN VÀ ĐỨC ÁI…

    Ông sĩ quan vừa tin tưởng Chúa Giêsu có năng lực chữa lành người đầy tớ mình, vừa ý thức rằng mình bất xứng, không đáng Chúa Giêsu bước đến nhà… Chúa Giêsu đã khen ngợi lòng tin mạnh mẽ ấy. Chính lòng tin ấy đã rút được năng lực chữa lành từ Chúa Giêsu cho người đầy tớ của ông.
    Trong mỗi Thánh lễ, khi sắp hiệp thông Thánh Thể (rước lễ), chúng ta cũng muốn diễn tả cùng một niềm tin mạnh mẽ như người sĩ quan này: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ được lành mạnh”. Trước đó, sau khi truyền phép Thánh Thể, vị chủ tế tuyên bố: “Đây là mầu nhiệm đức tin”. Như vậy, Thánh lễ/Thánh Thể là cử hành của đức tin. Hiệu quả của việc cử hành ấy cũng giả thiết lòng tin nơi chúng ta.
    Tin, tin tưởng… nhưng ta tin và tin tưởng điều gì? Ta tin Chúa quyền năng, không cần ‘đến nhà’ mà vẫn hiện diện và hoạt động được – cũng như Chúa quyền năng hiện diện trọn vẹn trong hình bánh, hình rượu! Ta tin Chúa yêu thương, vì yêu thương nên Người mới hiện diện trong bánh rượu như thế, theo chính lời Người nói đây: “mình Thầy bị nộp VÌ ANH EM… máu Thầy đổ ra CHO ANH EM…” Đi lễ, rước lễ, đó là ta đón nhận hay ‘cho phép’ Chúa Giêsu yêu thương và chữa lành mình – điều mà Chúa luôn khao khát.
    Từ cái nhìn ấy, ta hiểu nỗi buồn và thậm chí nỗi bực của thánh Phao lô trong văn mạch ‘tường thuật Thánh Thể’ ở Thư 1Cr. Ngài buồn bực và khiển trách các tín hữu ở đó vì họ qui tụ cử hành Thánh lễ/Thánh Thể mà thiếu bác ái trầm trọng. Cử hành tình yêu của Chúa mà lại sỉ nhục anh chị em nghèo của mình! “… mỗi người đều lo đem bữa ăn riêng của mình đến để ăn. Vì thế người thì đói, người khác lại say sưa. Chớ thì anh em không có nhà để ăn uống sao? Hay là anh em khinh miệt Cộng Ðoàn Thiên Chúa, và làm nhục những kẻ không có gì?”
    Ta thấy đó, ‘bữa ăn của Chúa’ phải là bữa ăn CHIA SẺ! Bữa ăn YÊU THƯƠNG! Từ chối yêu thương và chia sẻ, việc cử hành ‘bữa ăn của Chúa’ sẽ trở thành mỉa mai, vô nghĩa, thậm chí đó là chuốc lấy bản án cho mình!
    Những ngày ‘hậu Yagi’ này chúng ta nghe và nói nhiều về cứu trợ. CỨU TRỢ, đối với người Kitô hữu, chính là hành động kéo dài cử hành Thánh Thể đó!
    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    ……………………………………….

    Suy Niệm 2: HÃY YÊU VỚI MỘT TÌNH YÊU KHÔNG GIỚI HẠN

    Bài đọc 1 được các học giả Kinh Thánh xem là bản văn “cổ nhất” trình bày cho chúng ta về việc Chúa Giêsu thiết lập Bí Tích Thánh Thể. Những lời được ghi lại bởi Thánh Phaolô trở thành lời truyền phép mà chúng ta thường nghe trong mỗi thánh lễ. Điểm quan trọng nhất trong bài đọc 1 mà chúng ta thường không để ý đến là câu mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta: “‘mỗi khi uống, anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy.’ Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết” (1Cor 11: 25-26). Khi đọc những lời này, chúng ta thường nghĩ rằng Chúa Giêsu muốn chúng ta lập lại nghi thức bẻ bánh, tức là nghi thức trong phụng vụ Thánh Thể. Điều này không sai. Nhưng khi Chúa Giêsu nói những lời này, Ngài muốn chúng ta “làm việc này,” tức là phải đổ máu mình ra cho anh chị em mình: chồng hy sinh cho vợ, vợ hy sinh cho chồng, cha mẹ hy sinh cho con cái, con cái hy sinh cho cha mẹ và cho nhau, v.v. Chính qua những hy sinh nhỏ bé hằng ngày mà chúng ta “loan truyền Chúa đã chịu chết” cho chúng ta để rồi đến phiên mình, chúng ta cũng chết cho anh chị em của mình.

    Bài Tin Mừng hôm nay bắt đầu trình bày cho chúng ta về sứ điệp của Chúa Giêsu về Nước Thiên Chúa là cho mọi người [cả nam lẫn nữ] và đánh sập mọi bức tường ngăn cách của vấn đề sạch và ô uế (x. Lc 7:1-9:6). Nói cách cụ thể hơn, phần này nêu bật việc Chúa Giêsu vượt qua những hàng rào chia cách sự thanh sạch với ô uế để khôi phục lại sự sống và sự hiệp thông trong cộng đoàn cho những thành viên bị loại trừ. Điều này được bắt đầu trong câu chuyện chữa lành người đầy tớ của viên đội trưởng. Trong câu chuyện này, Thánh Luca trình bày cho chúng ta về việc người “dân ngoại ô uế” mở rộng cõi lòng cho sứ điệp của Chúa Giêsu về Nước Thiên Chúa. Theo các học giả Kinh Thánh, câu chuyện này là dấu hiệu báo trước về sứ mạng của Kitô giáo hướng đến với thế giới của dân ngoại. Trong câu chuyện này, Thánh Luca tập trung vào đề tài “ai là người xứng đáng để đón nhận những lợi ích” từ Chúa Giêsu, Đấng được xem là “ngôn sứ” trong Israel (x. Lc 7:16).

    Ngoài Chúa Giêsu, trong bài Tin Mừng có hai “nhân vật” chúng ta cần lưu ý đó là viên đại đội trưởng và các kỳ mục. Chúng ta cùng nhau phân tích thái độ của họ hầu học nơi họ những điều cần thiết cho việc đáp trả lại sứ điệp Nước Thiên Chúa. Trước tiên là viên đại đội trưởng. Ông ta là một người dân ngoại, có thể là người được vua Hêrôđê Antipas thuê làm việc. Chúng ta sẽ hiểu câu chuyện này khi đọc nó song song với câu chuyện được Thánh Luca trình thuật trong sách Công Vụ Các Tông Đồ về người dân ngoại đầu tiên tin vào Chúa cũng là viên đại đội trưởng tên là Cornelius (x. Cv 10). Tin Mừng trình bày cho chúng rằng, dù là một người dân ngoại, không có quan hệ gì với người Do Thái [đôi khi có lẽ là kẻ thù], “ông quý mến dân ta [dân Israel]” và “ông đã xây cất hội đường cho chúng ta” (Lc 7:5). Ông đã vượt qua khuynh hướng tự nhiên, đó là nghĩ đến chính mình và dân riêng của mình. Tình yêu ông mở rộng cho những người không có liên quan máu thịt với ông. Ông quý mến người đầy tớ đang bị bệnh nặng và mong muốn người đầy tớ được chữa lành. Chính tình yêu “cho những người không thuộc về máu mủ” của mình đã đưa ông đến với Chúa Giêsu. Hay nói cách khác, chính trong tình yêu của viên đại đội trưởng, chúng ta nhìn thấy tình yêu không phân biệt và vô điều kiện của Thiên Chúa được diễn tả qua Đức Giêsu. Tình yêu của viên đội trưởng thách đố chúng ta, những người tự xưng là những người “có đạo” hay “ngoan đạo.” Chúng ta vẫn thường giới hạn tình yêu của mình vào một nhóm người chúng ta cảm thấy “thoải mái” với. Đối diện với viên đại đội trưởng, chúng ta được mời gọi ra khỏi giới hạn của tình yêu, để yêu với một tình yêu vô hạn và vô điều kiện của Chúa Giêsu.

    “Nhân vật” thứ hai chúng ta suy gẫm là “mấy kỳ mục của người Do Thái.” Đây là nhóm đầu tiên trong hai nhóm mà viên đại đội trưởng sai đến với Chúa Giêsu. Công việc những người này làm là “đến gặp Đức Giêsu và khẩn khoản nài xin Người rằng: ‘Thưa Ngài, ông ấy đáng được Ngài làm ơn cho. Vì ông quý mến dân ta. Vả lại chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta’” (Lc 7:4-5). Hành động của họ dàn cảnh cho đề tài về việc ai sẽ là người xứng đáng để đón nhận ơn cứu độ từ Chúa Giêsu. Hệ quả chúng ta thấy là, các kỳ mục nói: Bởi vì tất cả những gì viên đại đội trưởng làm cho dân, chúng ta không nên xem ông như một người dân ngoại, như vậy, ông không ở ngoài phạm vi của phép lành mà Chúa Giêsu ban cho dân Israel. Nói cách khác, các kỳ mục cho rằng ông xứng đáng để nhận được ơn phúc từ Chúa Giêsu. Hình ảnh các kỳ mục mời gọi chúng ta có một cái nhìn rộng mở để đón nhận tất cả những người mà chúng ta nghĩ là không thánh thiện, không xứng đáng để đón nhận tình yêu của Chúa. Chúng ta phải cầu nguyện cho họ để họ cũng được hưởng những gì mà Chúa ban cho chúng ta, đó là ơn cứu độ.

    Đến đây, chúng ta trở lại với viên đại đội trưởng. Trước việc các kỳ mục cho rằng ông xứng đáng để nhận được ơn phúc từ Chúa Giêsu, viên đại đội trưởng không nghĩ mình xứng đáng nhận được ơn phúc đó, nên “khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này cho bạn hữu ra nói với Người: ‘Thưa Ngài, không dám phiền Ngài quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi. Cũng vì thế, tôi không nghĩ mình xứng đáng đến gặp Ngài. Nhưng xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ của tôi được khỏi bệnh. Vì chính tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: ‘Đi!’ là nó đi; bảo người kia: ‘Đến!’ là nó đến; và bảo người nô lệ của tôi: ‘Làm cái này!’ là nó làm.” (Lc 7:6-8). Trong những lời này, viên đại đội trưởng chân nhận rằng ông không phải là một người thánh thiện hoặc tốt lành như người khác nghĩ mà xứng đáng để Chúa Giêsu đến nhà và như thế lỗi phạm luật thanh sạch. Sử dụng lối loại suy từ kinh nghiệm của mình, ông chân nhận rằng Chúa Giêsu có quyền lực trên sự chết. Chỉ lời của Chúa Giêsu cũng đủ để phục hồi sức khỏe cho người đầy tớ. Thái độ này của viên đại đội trưởng chỉ cho chúng ta một sự thật rằng: ơn cứu độ là một món quà nhưng không của Thiên Chúa. Nó không lệ thuộc vào sự “xứng đáng” của một người, nhưng nó hệ tại tình yêu của Thiên Chúa.

    Đứng trước sự khiêm nhường của viên đại đội trưởng, Chúa Giêsu đã dùng ông làm gương sáng cho tất cả những người Do Thái [và cho chúng ta]: “Tôi nói cho các ông hay: ngay cả trong dân Israel, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế” (Lc 7:9). Trong những lời này, Chúa Giêsu khẳng định rằng, viên đại đội trưởng xứng đáng với sự quan tâm của Ngài không phải vì ông đã làm nhiều việc tốt cho dân Israel, nhưng ông tin rằng Thiên Chúa, qua Đức Kitô đã chiến thắng sự chết. Đức tin không mong chờ của ông đối nghịch với đức tin của những người được mong chờ phải tin, nhưng lại không tin. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta cũng làm nhiều việc tốt và chúng ta nghĩ mình tốt hơn người khác, xứng đáng hơn người khác để được ơn cứu độ. Khi làm như vậy, chúng ta làm việc tốt chỉ để so sánh mình với người khác, chứ chúng ta không làm việc tốt như là lối diễn tả đức tin và tình yêu của mình cho Thiên Chúa. Hãy dừng thái độ làm việc tốt để so sánh, để cho mình tốt hơn, thánh thiện hơn người khác. Nhưng hãy làm mọi việc tốt như là sự diễn tả cách chân thật đức tin, tình yêu, và niềm hy vọng của mình vào Chúa Giêsu.

     

    Lm. Anthony, SDB.

     

    ………………………………………………………………..

    Suy Niệm 3: Tôi không đáng rước Ngài

    1. Nghe tin Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, một sĩ quan ngoại giáo liền cậy nhờ những người làm lớn trong dân Do thái đến xin Chúa chữa đầy tớ yêu quí của ông đang hấp hối.  Và các ông đã đến trình cho Chúa  biết lai lịch của viên sĩ quan này. Tuy ông là người ngoại đạo, nhưng ông rất có thiện cảm với đạo giáo. Rồi các ông nài xin Chúa đến cứu chữa đầy tớ của ông. Chúa nhận lời.

    Người còn đi dọc đường thì viên sĩ quan  nhờ bạn hữu đến thưa không dám rước Người về nhà, chỉ xin Người phán một lời cho người bệnh được khỏi, như ông sai bảo binh lính và đầy tớ làm gì là họ làm theo.  Chúa thấy viên sĩ quan này có đức tin mạnh mẽ và lòng khiêm nhường như thế thì khen ngợi, và đã làm phép lạ cho đầy tớ ông được khỏi bệnh.

    1. Trong Tin Mừng, ít khi chúng ta gặp thấy Chúa Giêsu khen, nhất là khi lời khen dành riêng cho một ai đó. Hôm nay, Chúa Giêsu khen ngợi niềm tin của một sĩ quan Rôma, lời khen thiết thực đến mức có sức chữa lành một người tôi tớ của vị sĩ quan này. Điều lạ ở đây là người được Chúa Giêsu ca ngợi về niềm tin, không phải là một chức sắc tôn giáo Do thái, cũng không phải là một đạo hữu Do thái mà là một kẻ ngoại đạo cầm quyền đô hộ dân Người.

    Với những gì thánh Luca tường thuật, chúng ta dễ nhận ra rằng, Chúa Giêsu không quá phân biệt người có đạo hay kẻ ngoại, mà Chúa nhìn thấy tâm hồn của mỗi người… Điều mà Chúa khen tặng và sẵn sàng chữa lành hôm nay, chính là lòng tin, sự khiêm nhường cùng một số các đức tính khác mà chúng ta sẽ triển khai dưới đây.

     

    3. Niềm tin của vị sĩ quan.

    Lời của viên sĩ quan :”Vì tôi chỉ là một sĩ quan cấp dưới, (tuy nhiên) tôi cùng có lính dưới quyền tôi, tôi bảo người này đi, thì nó đi; tôi bảo người khác lại, thì nó lại; và bảo đầy tớ tôi làm cái này, thì nó làm”(Lc 7,8).

    Đây là một lời tuyên xưng đức tin cao độ. Với cách so sánh, ông tuy là quan nhỏ, nhưng cũng có cấp dưới và họ phải vâng lệnh ông, từ đó ông tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa, có quyền trên mọi quyền lực thần thiêng, có quyền trên mọi bệnh tật và tất cả đều phải vâng lệnh Người (quan niệm của người Do thái tin bệnh tật  là do tà thần và sự dữ).

    Điều đáng nói ở đây nữa là, một sĩ quan thường ỷ thế  vào quyền lực và tiền bạc để lo lắng cho người đầy tớ, nhưng không, ông tin Chúa Giêsu mới có thể chữa lành và niềm tin của ông đã được đền đáp (Hiền Lâm).

     

    1. Lòng thương người của vị sĩ quan.

    Ông thương bằng cách sẵn sàng chịu cực đủ thứ để mong cứu nó.  Theo luật pháp Rôma, một “nô lệ” được định nghĩa một “đồ dùng”, không có quyền pháp định nào. Chủ nhân có quyền tự do sinh sát đối với người nô lệ của mình.  Một văn sĩ Rôma chuyên về quản lý gia cư có lời khuyên những chủ trại mỗi năm nên kiểm kê các vật dụng và cũng khuyên họ ném bỏ bớt những món gì cũ kỹ, bể nát, “kể cả” những nô lệ già yếu không sử dụng được nữa. Có biết được như thế, chúng ta mới thấy thái độ của viên sĩ quan Rôma này đối với nô lệ là quá phi thường.

     

    1. Sự khiêm nhường của vị sĩ quan.

    Xét về thế giá và địa vị, viên sĩ quan đến xin Chúa chữa bệnh cho người tôi tớ hôm nay có quyền lực đại diện cho đế quốc Rôma để cai trị một vùng của người Do thái, ông có lính tráng và kẻ hầu người hạ, thậm chí xét về mặt chính trị, ông còn có quyền bắt, trục xuất hoặc ngăn cấm Chúa Giêsu  truyền đạo.

    Thế nhưng, ông nhận ra nơi con người Chúa Giêsu không đơn thuần là một thầy dạy như các luật  sĩ, mà là một vị tiên tri của Thiên Chúa, nên ông cảm thấy bất xứng trước mặt Ngài. Ông nhìn nhận mọi chức vụ và địa vị đều dưới quyền của Thiên Chúa, và ông đã khiêm tốn nói lên :”Lạy Thầy, không dám phiền Thầy hơn nữa, vì tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà tôi, cũng như tôi nghĩ tôi không xứng đáng đi mời Thầy, nhưng xin Thầy phán một lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh” (Lc 7,7).

     

    1. Truyện : Hạ mình xuống sẽ được nâng lên.

    Một hôm, Dương Chu sang nước Tống, vào ở trọ một nhà kia. Người chủ nhà trọ có hai nàng hầu, một nàng đẹp, một nàng thì xấu. Để ý quan sát, Dương Chu thấy trong nhà  ai cũng quí trọng người thiếp xấu mà khinh rẻ người thiếp đẹp. Lấy làm lạ, không hiểu nổi,  Dương Chu mới hỏi thằng bé trong nhà trọ. Thằng bé tiết lộ :

    – Người thiếp đẹp, tự cho mình là đẹp nên mất đẹp. Chúng tôi chẳng ai nhìn ra cái đẹp của nàng cả. Trái lại người thiếp xấu, tự biết mình là xấu, mà quên xấu, không còn ai nhìn thấy cái xấu của nàng nữa.

    Dương Chu liền gọi học trò đến, dặn :

    – Các con nhớ ghi lấy : giỏi mà bỏ được cái thói tự cao mình là giỏi, thì đi đâu mà chẳng được người yêu quí tôn trọng.

     

    Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com