spot_img
Thêm

    Thứ Hai, tuần 2/ TN

    BÀI ĐỌC I: Dt 5, 1-10

    Tất cả các vị Thượng tế được chọn giữa loài người, nên được đặt lên thay cho loài người mà lo việc Chúa, để hiến dâng lễ vật và hy lễ đền tội. Người có thể thông cảm với những kẻ mê muội và lầm lạc, vì chính người cũng mắc phải yếu đuối tư bề. Vì thế cũng như người phải dâng lễ đền tội thay cho dân thế nào, thì người dâng lễ đền tội cho chính mình như vậy. Không ai được chiếm vinh dự đó, nhưng phải là người được Thiên Chúa kêu gọi, như Aaron. Cũng thế, Ðức Kitô không tự dành lấy quyền làm thượng tế, nhưng là Ðấng đã nói với Người rằng: “Con là Con Cha, hôm nay Cha sinh ra Con”. Cũng có nơi khác Ngài phán: “Con là Tư tế đến muôn đời theo phẩm hàm Menkixêđê”. Khi còn sống ở đời này, Chúa Kitô đã lớn tiếng và rơi lệ dâng lời cầu xin khẩn nguyện lên Ðấng có thể cứu Mình khỏi chết, và vì lòng thành kính, Người đã được nhậm lời. Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã học vâng phục do những đau khổ Người chịu, và khi hoàn tất, Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho tất cả những kẻ tùng phục Người. Người được Thiên Chúa gọi là Thượng tế theo phẩm hàm Menkixêđê.

    PHÚC ÂM: Mc 2, 18-22

    Khi ấy, môn đồ của Gioan và các người biệt phái ăn chay, họ đến nói với Chúa Giêsu rằng: “Tại sao môn đồ của Gioan và các người biệt phái ăn chay, còn môn đồ Ngài lại không ăn chay?” Chúa Giêsu nói với họ: “Các khách dự tiệc cưới có thể ăn chay khi tân lang còn ở với họ không? Bao lâu tân lang còn ở với họ, thì họ không thể ăn chay được. Nhưng sẽ đến ngày tân lang bị đem đi, bấy giờ họ sẽ ăn chay. Không ai lấy vải mới mà vá áo cũ, chẳng vậy, miếng vải vá sẽ rút lại mà kéo áo cũ, và chỗ rách lại tệ hơn. Cũng không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, chẳng vậy, rượu sẽ làm vỡ bầu da, và rượu đổ, bầu da hư. Nhưng rượu mới phải để trong bầu da mới”.

    Suy Niệm 1: VỀ TỰ DO VÀ VÂNG PHỤC

    Đứng trước sự chất vấn về vấn đề ăn chay, vốn là một thực hành truyền thống của nhiều nhóm trong tôn giáo Do thái (nhưng các môn đệ của Chúa Giêsu lại không đang thực hành), Chúa Giêsu đã tỏ ra rất TỰ DO trong chọn lựa của nhóm mình và trong câu trả lời cho chất vấn ấy. Người cho biết rằng đã có yếu tố mới, nên tình hình đã khác, và do đó thực hành kia không còn phù hợp nữa. Sự chọn lựa không ăn chay của nhóm môn đệ Người là sự chọn lựa thích nghi để phù hợp với tình hình mới. Vải mới không vá áo cũ được, rượu mới không chứa trong bầu da cũ được. Không phải truyền thống nào cũng tốt vượt thời gian; một số thực hành truyền thống cần phải được thanh lọc.

    Yếu tố mới ấy, cái làm cho tình hình trở nên đổi khác ấy là… ‘chàng rể’, tức sự có mặt của chính Chúa Giêsu ở giữa họ! Bạn còn nhớ câu chuyện kể về ‘đám cưới trong nhà thờ’ không? Vị cha sở phàn nàn đám cưới diễn ra trong nhà thờ ồn ào quá. Cha phó gợi nhắc: Chúa Giêsu từng dự đám cưới ở Cana! Cha sở la lên: Nhưng hồi ấy ở Cana đâu có bí tích Thánh Thể!… Bạn thấy đó, cha sở qui hướng về ‘bí tích Thánh Thể’ hơn là về Chúa Giêsu! Thật dở khóc dở cười, phải không?

    Trong khi rất TỰ DO đối với truyền thống con người thì Chúa Giêsu luôn tìm kiếm sự VÂNG PHỤC thánh ý Chúa Cha. Thư Do thái nói rằng Người phải trải qua đau khổ để học vâng phục. Và chính nhờ vâng phục đến cùng mà “Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho tất cả những kẻ tùng phục Người”! Nghĩa là, bởi vâng phục ý Cha mà Chúa Giêsu trở thành đối tượng cho sự vâng phục của chúng ta – trong sự vâng phục này, chúng ta được cứu độ và được tự do!

    Mọi sự vâng phục có ý nghĩa, vì thế, đều đặt trên nền tảng vâng phục thánh ý Thiên Chúa. Cha Arrupe, trong tư cách Tổng quyền Dòng Tên, đã nói với các vị bề trên các cộng đoàn trong Dòng như sau: “Anh em có quyền kỳ vọng sự vâng phục từ thuộc cấp của mình trong mức độ chính anh em vâng phục thánh ý Thiên Chúa”…

    Khỏi phải nói, dù chúng ta là bề trên hay thuộc cấp, để vâng phục thánh ý Thiên Chúa thì chúng ta phải tự do đối với thụ tạo, theo gương Chúa Giêsu. Càng tự do, càng có khả năng vâng phục; và càng vâng phục, sẽ càng tự do hơn. Ở tột đỉnh, khi chúng ta hoàn toàn vâng phục Thiên Chúa, chúng ta sẽ tự do hoàn toàn!

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    …………………………..

    Suy Niệm 2: Tranh luận về chay tịnh

    1. Các môn đệ của Đức Giêsu bị chê trách là không ăn chay như các môn đệ của Gioan và người biệt phái. Đức Giêsu đã bênh vực các ông và cho người ta thấy rằng việc thiện cũng phải biết làm đúng lúc, đúng nơi. Vì thế, đừng vội phê bình người khác khi chưa nắm vững hoàn cảnh sự kiện. Điều quan trọng là Đức Giêsu chính là Tin Mừng, Ngài đã đến đem niềm vui ơn cứu độ nên chúng ta phải biết sống vui tươi, tin tưởng, ủ rũ âu sầu là không hợp thời, không đúng lúc nữa.
    1. Người Do thái rất coi trọng việc ăn chay. Mục đích của ăn chay là chuẩn bị gặp Chúa, hoặc gặp Đấng Messia sắp đến. Vào đầu thế kỷ I, người ta nghĩ rằng Đấng Messia sắp đến, cho nên càng ăn chay nhiệm nhặt hơn, nhất là nhóm biệt phái và nhóm môn đệ Gioan Tẩy Giả.
      Theo Do thái giáo thời Đức Giêsu, việc ăn chay liên kết với việc mong Đấng Thiên Sai. Người ta bất mãn với thời thế và nóng lòng chờ đợi thời kỳ thiên sai. Nhưng các môn đệ của Gioan và các người biệt phái chỉ biết giữ chay mà không để ý đến ý nghĩa của việc ăn chay. Nên khi thấy các môn đệ Chúa không ăn chay thì trách Chúa.
    1. Phần Đức Giêsu thì tự biết mình là Messia đến khai mở một kỷ nguyên vui mừng. Ngài so sánh thời gian Ngài sống ở trần gian là một tiệc cưới và bản thân Ngài là chàng rể. Bởi đó Ngài ăn uống tự nhiên bình thường và để cho các môn đệ Ngài cũng ăn uống như thế.
      Vì thế, khi người ta tra vấn Ngài :”Tại sao các môn đệ ông không ăn chay”? Ngài trả lời:”Chẳng lẽ khách dự tiệc lại có thể ăn chay trong khi chàng rể còn ở với họ”? Ngài lại cho biết trước rằng tình hình sẽ thay đổi khi Ngài chịu nạn và chịu chết. Khi đó các môn đệ Ngài sẽ ăn chay để chuẩn bị  đón ngày Ngài quang lâm (x. Cv 13,1-3).
      Như vậy, vấn đề quan trọng không phải là ăn chay hay không ăn chay, mà là ý thức ý nghĩa của việc ăn chay. Sống trong giai đoạn nào thì phải theo tinh thần của giai đoạn ấy.  Nói cách cụ thể hơn, giai đoạn đang sống với Chúa Giêsu là thời kỳ mới cho nên phải sống theo tinh thần mới, tức là tinh thần vui mừng:”Rượu mới thì bình cũng phải mới”. 
    1. Bao lâu chàng rể còn ở với họ, họ không thể ăn chay được” (Mc 2,19).
      Các môn đệ đã đến và ở lại với Chúa Giêsu, tâm hồn và cuộc đời các ông tràn ngập niềm vui. Bao lần ta đã hát bài “Chúa chính là mùa xuân con mong chờ”, nhưng sống với Chúa đối với ta có thực sự là niềm vui không ?
      Cuộc đời của người Kitô hữu có những giai đoạn ăn chay sám hối, nhưng chủ yếu là vui mừng như đang dự tiệc cưới và được ở gần chàng rể. Thực vậy, được biết Chúa là một niềm vui, được theo Ngài là một niềm vui, được làm việc Ngài giao là một niềm vui. Ngay cả được vác thập giá Ngài trao cũng là một niềm vui, và khi ăn năn sám hối cũng vẫn vui vì biết mình sẽ được tha thứ.
      Ta hãy nhớ lại hạnh các thánh : các ngài không bao giờ tuyệt vọng, không bao giờ cằn nhằn, không bao giờ đòi vất bỏ Thánh giá Chúa trao… trong lòng các ngài luôn có một niềm vui mà không ai, không  gì  và không hoàn cảnh nào dập tắt được.
    1. Ta vui cười trong ĐAU KHỔ vì đau khổ không phải luôn là hình phạt, nhưng có khi là nguyên do của một vui mừng. Theo lời Chúa Giêsu : hạt giống rơi xuống đất có mục nát ra mới sinh hoa kết quả. Người mẹ lúc sinh con phải buồn phiền, nhưng sẽ khoan khoái khi biết mình đã thêm cho đời một mụn con.
      Ta  mỉm cười khi THẤT BẠI hay phải thất nghiệp vì có khi ta thất bại vì ta chán nản. Ta sẽ tìm giải quyết trong vui tươi như thĩ Alfred de Musset đã diễn tả :

      Tôi đi qua cánh đồng
      Một con chim hát trên tổ
      Dưới chân nó, bầy chim con chết lăn lóc,
      Thế mà chim mẹ vẫn hát trong cảnh bình minh.
      Hỡi hồn ta, mày đừng khóc nữa,
      Vì cho đi mày mất hết mọi sự
      Thiên Chúa, Đấng ngự trên trời thanh thẳm
      Vẫn là nguồn hy vọng ở trần gian cho mày. 

    1. Truyện : Lời khuyên của mẹ.

                Khi thấy con có nét mặt buồn sầu, một hôm mẹ bảo đứa nhỏ :
    – Con hãy vào rừng khóc thảm thiết xem rừng bảo con sao.
    Đứa bé vào rừng khóc hu hu, khóc lóc thảm thiết lắm. Vừa khóc, vừa nghe thì thấy cả khu rừng đều khóc lóc thảm thiết như đứa bé. Đứa bé đã về học với mẹ như vậy.

                Hôm sau mẹ lại bảo nó :
    – Con hãy vào rừng và cười thật lớn, xem khu rừng sẽ đối với con thế nào.
    Đứa bé cũng làm như vậy và hôm nay thấy cả khu rừng cùng cười vang.
    Do vậy, mẹ bảo nó :
    – Vui buồn không phải do ngoại cảnh mà do lòng mình mà có.

    Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

                                                                                       

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com