spot_img
Thêm

    Thứ Hai, tuần 1 Mùa Chay

    BÀI ĐỌC I: Lv 19, 1-2. 11-18

    Chúa phán cùng Môsê rằng: “Ngươi hãy nói cho toàn thể cộng đồng con cái Israel: Các ngươi hãy nên thánh, vì Ta là Ðấng Thánh, là Thiên Chúa các ngươi. Các ngươi đừng trộm cắp, đừng nói dối, đừng phỉnh gạt kẻ khác, đừng lấy danh Ta mà thề dối, và đừng xúc phạm danh Thiên Chúa các ngươi. Ta là Chúa. Các ngươi đừng nhục mạ kẻ khác và đừng hà hiếp họ. Ðừng giam tiền công lại cho đến ngày mai. Ðừng nguyền rủa người điếc, đừng đặt trước kẻ mù vật gì có thể làm cho nó vấp ngã; nhưng các ngươi hãy kính sợ Chúa là Thiên Chúa các ngươi, vì Ta là Chúa. Ðừng làm điều bất công, cũng đừng xét đoán bất công. Ðừng thiên tư kẻ nghèo, cũng đừng nể mặt người quyền thế. Hãy cứ công minh mà xét đoán kẻ khác. Ðừng lăng mạ, cũng đừng gièm pha kẻ khác. Ðừng mưu sát ai. Ta là Chúa. Ðừng giữ lòng thù ghét anh em, nhưng hãy răn bảo họ công khai, để khỏi mang tội vì họ. Ðừng tìm báo oán, đừng nhớ lại lời mắng nhiếc của kẻ đồng hương. Hãy yêu thương bạn hữu như chính mình. Ta là Chúa”.

    PHÚC ÂM: Mt 25, 31-46

    Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Khi Con Người đến trong vinh quang, có hết thảy mọi thiên thần hầu cận, Người sẽ ngự trên ngai uy linh của Người. Muôn dân sẽ được tập họp lại trước mặt Người, và Người sẽ phân chia họ ra, như mục tử tách chiên ra khỏi dê. Chiên thì Người cho đứng bên phải, còn dê ở bên trái. Bấy giờ Vua sẽ phán với những người bên hữu rằng: “Hãy đến, hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy lãnh lấy phần gia nghiệp là Nước Trời đã chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã viếng thăm; Ta bị tù đày, các ngươi đã đến với Ta”. Khi ấy người lành đáp lại rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao giờ chúng con thấy Chúa là lữ khách mà tiếp rước, mình trần mà cho mặc; có khi nào chúng con thấy Chúa yếu đau hay bị tù đày mà chúng con đến viếng Chúa đâu?” Vua đáp lại: “Quả thật, Ta bảo các ngươi: Những gì các ngươi đã làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta”. “Rồi Người cũng sẽ nói với những kẻ bên trái rằng: “Hỡi phường bị chúc dữ, hãy lui khỏi mặt Ta mà vào lửa muôn đời đã đốt sẵn cho ma quỷ và kẻ theo chúng. Vì xưa Ta đói, các ngươi không cho ăn; Ta khát, các ngươi không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi chẳng tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi không cho đồ mặc; Ta đau yếu và ở tù, các ngươi đâu có viếng thăm Ta!” Bấy giờ họ cũng đáp lại rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói khát, khách lạ hay mình trần, yếu đau hay ở tù, mà chúng con chẳng giúp đỡ Chúa đâu?” Khi ấy Người đáp lại: “Quả thật, Ta bảo cho các ngươi biết, những gì các ngươi đã không làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta”. Những kẻ ấy sẽ phải tống vào chốn cực hình muôn thuở, còn các người lành thì được vào cõi sống ngàn thu”.

    Suy Niệm:

    KHÔNG LÀM ĐIỀU TỐT LÀ XẤU
    Đoạn sách Lêvi hôm nay (19,1-2.11-18) là một phiên bản của Mười Điều Răn. Đáng ghi nhận, ở đây đếm được 25 lệnh truyền, thì có 20 lệnh ‘đừng’ và 5 lệnh ‘hãy’! Chữ ‘đừng’ lặp đi lặp lại nhiều lần như thế, đề cập chi tiết về những điều xấu xa cần phải tránh trong cách cư xử với Thiên Chúa và tha nhân, cho thấy các điều răn của Chúa đặc biệt lưu ý con dân của Ngài phải tránh tội. Những tội được nêu ấy nói chung đã thành xu hướng, do nguyên tội làm con người bị hội chứng mất đề kháng, trở nên mù quáng trong nhận thức và yếu nhược trong ý chí – nên Chúa phải ‘răn’, phải cảnh giác.
    Bản liệt kê các giới răn ‘đừng’ dù khá chi tiết nhưng vẫn chỉ là tiêu biểu và có tính gợi mở, chứ không thể nào toàn triệt. Chẳng hạn, ngoài tương quan với Chúa và với tha nhân, đạo của chúng ta còn thể hiện nơi cách ta cư xử với chính mình và với công trình tạo dựng nữa. Các mệnh lệnh ‘đừng’ sẽ không thể kể hết được đâu – ví như ngày nay ta có thể bổ sung thêm: đừng phung phí tài nguyên, đừng tàn phá môi sinh, đừng xả rác thải bừa bãi, đừng lạm dụng kỹ thuật/công nghệ sinh học, công nghệ AI… vì như vậy là tội lỗi (những thứ tội mà cách đây ba ngàn năm chưa thể hình dung được)!
    Mệnh lệnh ‘hãy’ ít hơn, song có tính tổng hợp và nền tảng hơn. Một điều ‘hãy’ có tính cốt lõi sẽ hàm chứa không giới hạn các nội dung ‘đừng’. Ví dụ, “hãy nên thánh, vì Ta là Ðấng Thánh” / “hãy kính sợ Chúa là Thiên Chúa các ngươi” / “hãy yêu thương bạn hữu như chính mình”!… Loại mệnh lệnh ‘hãy’ này mới mang ý nghĩa mấu chốt, vì nó trực tiếp đặt chúng ta trong sự thiện! Nên nhớ rằng theo thánh Tôma, sự dữ chỉ là thiếu sự thiện đáng ra phải có. Khoa sư phạm ngày nay cũng khuyến khích dạy trẻ em bằng những mệnh lệnh ‘hãy’ hơn là mệnh lệnh ‘đừng’. Còn Đức cố giáo hoàng Phanxicô thì nhấn mạnh rằng Kitô giáo trước hết cốt ở ‘làm điều gì đó’ chứ không ở ‘tránh làm gì đó’ – nghĩa là ưu tiên ‘hãy’ hơn ‘đừng’, chẳng hạn, phải sống các Mối Phúc, phải làm các việc của lòng thương xót, chứ không duy chỉ lo sao tránh tội! Nói cách khác, không làm điều xấu là tốt, nhưng không làm điều tốt là xấu.
    Câu chuyện phán xét chung trong Tin Mừng Mátthêu (25,31-46) là một nền tảng Thánh Kinh cho tinh thần ‘làm điều gì đó tốt’ nói trên. Những người bên hữu được Chúa hài lòng vì đã làm các việc của lòng thương xót. Những người bên tả có vấn đề duy nhất là đã không làm các việc của lòng thương xót!
    Mấu chốt và tổng hợp hơn nữa, ở đây không còn chuyện phải giải quyết tương quan với Chúa và với con người một cách riêng rẽ, tách rời, mà đã trở thành ‘2 trong 1’. Chúa Giêsu tự đồng hoá Người với các anh chị em nghèo khổ khốn khó của chúng ta! Yêu người là yêu Chúa. Thập giới không chỉ rút gọn lại thành ‘mến Chúa yêu người’, mà thực tế còn có thể rút gọn hơn nữa, đó là: chúng ta yêu thương anh chị em nghèo bằng những việc làm cụ thể của lòng thương xót!
    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    ……………………………
    Suy Niệm 2: Giá trị việc lành dữ
    1. Đức Giêsu nói về ngày Ngài sẽ trở lại vũ trụ để phán xét mọi người. Ngày đó ta quen gọi là ngày cánh chung hay ngày tận thế. Trong bài Tin Mừng Đức Giêsu gợi lên hình ảnh của tòa phán xét cuối cùng, để dạy chúng ta sống tinh thần tương thân tương ái với hết mọi người. Đó cũng là tinh thần Mùa Chay đích thực mà Giáo hội mời gọi chúng ta.

    2.Trong ngày tận thế, Thiên Chúa sẽ phân chia loài người thành hai nhóm và Chúa ra ví dụ như người mục tử tách chiên ra khỏi dê. Ban ngày người mục tử  có thể chăn dắt chiên và dê lẫn lộn với nhau, nhưng đêm đến ông ta phải tách ra, dê để một nơi và chiên một nơi.
    Cũng thế, trong cuộc sống hôm nay, nơi trần gian này, Chúa để người lành kẻ dữ, người công chính và kẻ tội lỗi sống chung lẫn lộn với nhau, nhưng trong ngày tận thế, Chúa sẽ tách ra để người lành được hưởng an vui hạnh phúc, còn người tội lỗi phải vào chốn cực hình muôn đời.

    1. Trong ngày phán xét, Chúa chỉ xét xử dựa trên cách chúng ta cư xử với tha nhân mà thôi. Nếu chúng ta khước từ tha nhân, thì tức là chúng ta khước từ chính Chúa Giêsu, và như vậy Ngài cũng chối bỏ chúng ta trong ngày phán xét. Trái lại, mỗi hành động yêu thương mà chúng ta thực thi cho tha nhân cũng chính là một tiếp đón chúng ta dành cho Ngài và Ngài cũng căn cứ vào đó  để tiếp đón chúng ta trong ngày phán xét.
    1. Qua mọi thời, Đức Giêsu vẫn luôn hòa đồng với kẻ khốn cùng, những kẻ ngửa tay xin lòng trắc ẩn của nhân loại. Ngài ở trong các anh em bé mọn nhất, những người mù chữ, những trẻ em đường phố, những người bệnh tật lây lất khắp xóm chợ, những người bị suy sụp tinh thần được chia sẻ được yêu thương. Lòng yêu thương kéo sự hiện diện của Thiên Chúa nơi con người, và làm thế giới được tồn tại trong tình yêu như Fyodor Dostoyevky đã cảm nhận :”Lòng trắc ẩn là qui luật chính yếu của sự tồn tại con người”.
      Vì thế, chúng ta hiểu vì sao những tấm lòng mang tinh thần bác ái được đứng vào hàng ngũ của những kẻ bên phải trong ngày phán xét chung. Ngày chung cuộc theo Tin Mừng, những ai sống trong yêu thương chia sẻ được đón vào Vương quốc vĩnh cửu tình yêu với Đức Kitô.
    1. Lòng yêu thương chân thật phải được thể hiện trong đời sống thực tế chứ không trừu tượng. Bác ái cần hành động chứ không phải lý thuyết xuông. Chúa kể ra sáu tình cảnh rất thực tế và là nhu cầu thiết yếu của cuộc sống chứ không phải chuyện cao xa trừu tượng : Đói, khát, khách lạ, đau yếu, trần truồng, tù đầy. Nghĩa là đối tượng chúng ta nhắm đến là những thân phận đang cần chúng ta hơn hết. Điều đặc biệt hơn cả là  Đức Giêsu đồng hóa mình trong những thân phận bất hạnh đó. Những tình cảnh của những con người đau khổ kia lại là hiện thân của Đức Giêsu và là cơ hội cho chúng ta gặp Chúa :”Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính ta vậy”(Vinh Sơn). 
    1. Như vậy chúng ta thấy Đức Giêsu đặt trước chúng ta một chân lý tuyệt diệu : là tất cả mọi sự giúp đỡ hay không giúp đỡ, chúng ta làm hay không làm cho anh em mình là làm hay không làm cho chính Ngài.
      Chiara Lubich, người sáng lập phong trào Focolare chủ trương sống tinh thần Tin Mừng, chia sẻ một kinh nghiệm sống như sau : coi những kẻ đang đau khổ là hình ảnh Chúa Giêsu đang bị bỏ rơi trên Thập giá. Cũng như Chúa Giêsu bị bỏ rơi rất cần người an ủi giúp đỡ, ta cũng hãy giúp đỡ ủi an những kẻ đau khổ ấy.
    1. Truyện : Tìm thấy Chúa trong tha nhân.
      Một đêm trăng nọ, nhìn qua cửa sổ, một tu sĩ già bỗng nhìn thấy một thiên thần đang ngồi viết  trên một cuốn sách vàng. Lòng tràn ngập hân hoan, vị tu sĩ rón rén đến gần và lên tiếng hỏi :
      – Ngài đang viết gì trong quyển sách này thế ?
      – Ta đang ghi danh những ai yêu mến Thiên Chúa.
      Vừa lo lắng vừa hồi hộp, vị tu sĩ mới hỏi xem tên mình có trong sách không. Thiên thần giở từng trang, chăm chú đọc từng hàng nhưng không thấy tên ông. Thế nhưng điều đó không làm cho tu sĩ thất vọng. Ông nói với thiên thần :
      – Xin Ngài vui lòng ghi tên tôi như một thầy dòng  lúc nào cũng yêu mến tha nhân.
      Thiên thần chiều ý ông. Thế là tên ông được ghi vào sổ vàng.
      Sau khi vị tu sĩ già qua đời, xem lại nhật ký của ông, người ta thấy dòng chữ đầu tiên trong nhật ký chính là câu trích dẫn thư 1Ga 4,20: “Nếu ai nói mình yêu mến Chúa mà lại ghét anh em mình thì đó là kẻ nói dối, vì kẻ không yêu mến người anh em nó thấy đó  tất không thể yêu mến Thiên Chúa mà nó không thấy”. Tiếp theo lời trích dẫn vị tu sĩ ghi chú : “Tôi đi tìm kiếm linh hồn tôi, nhưng tôi không thấy; tôi đi tìm Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa vượt thoát khỏi tôi; tôi đi tìm người anh em, tôi đã gặp được Thiên Chúa và linh hồn tôi” (Mỗi ngày một tin vui).


    Lm
    . Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                       

               

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com