spot_img
Thêm

    Thứ Hai: 22/12

    BÀI ÐỌC I: 1 Sm 1, 24-28

    Ngày ấy, sau khi đã cho Samuel dứt sữa, bà Anna liền bắt một con bò ba tuổi, lấy ba cân bột, một vò rượu, và dẫn con đến nhà Chúa ở Silô. Con trẻ lúc đó còn nhỏ bé. Họ tế lễ con bò và dâng con trẻ cho ông Hêli. Anna thưa: “Kính lạy ngài, chúc ngài khang an! Tôi là người đàn bà nọ đã đứng cầu xin Chúa nơi đây trước mặt ngài. Tôi đã cầu xin vì trẻ này, và Chúa đã cho tôi được như tôi xin. Vậy tôi xin dâng lại cho Chúa, trót mọi ngày nó thuộc về Chúa”. Và họ thờ lạy Chúa ngay ở đó.

    PHÚC ÂM: Lc 1, 46-56

    Khi ấy, Maria nói rằng: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Ðấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những ai kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai lòng trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng, và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi Người đến muôn đời!”. Maria ở lại với bà Isave độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà mình.

    Suy Niệm 1: NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ GIÁC NGỘ

    Cậu bé Samuel là đứa con cầu tự, được mẹ là bà Anna đưa đến nhà Chúa ở Silô để dâng cho Chúa, qua sự hướng dẫn của thầy Hêli. Niềm tin của bà Anna là: điều Chúa ban cho thì thuộc về Chúa! Xuyên qua kinh nghiệm được Chúa ban cho đứa con, bà Anna không chỉ nhận ra việc Chúa làm cụ thể này, mà bao việc lạ lùng khác nữa. Và nhận ra cách Chúa làm, nhận ra đường lối của Chúa nữa! Tất cả được diễn tả trong bài thánh ca của bà Anna, chất chứa tâm tình tri ân và niềm vui rộn rã:
    “Lòng tôi nhảy mừng trong Chúa cứu độ tôi… Thần trí tôi hướng lên Thiên Chúa của tôi… Cung nỏ người hùng bị bẻ tan, người kiệt sức lại nai nịt dũng khí; kẻ no đầy nay làm thuê vì miếng bánh, người đói lả nay lại được no nê. Người son sẻ sinh con đàn cháu đống, kẻ nhiều con lại trở nên héo tàn. Chúa cho chết và Chúa làm cho sống, cho đi xuống mồ rồi lại đem lên, làm cho nghèo rồi cho nên giàu có, hạ xuống thấp rồi lại nhắc lên cao. Cho kẻ bần cùng đứng dậy khỏi bụi tro, nâng cao kẻ nghèo khỏi phân nhơ rác rến, cho ngồi chung với vua quan tướng lãnh, đặt cho họ một ngai báu vinh quang!”
    Có thể nói, tuy chỉ là một phụ nữ thấp hèn trước mắt người đời, bà Anna đã ‘giác ngộ’, nghĩa là đã nhận hiểu chính Chúa, nhận hiểu hành động của Chúa, tấm lòng của Chúa, nhận hiểu Sự Thật!… Và khi hành động của Chúa đến hồi quyết liệt nhất trong công cuộc của Ngài, thì một phụ nữ thấp hèn khác là Maria bước lên khán đài, làm chứng cho cùng sự ‘giác ngộ’ nói trên, thậm chí mạnh mẽ và thâm sâu hơn rất nhiều. Đó là tâm tình và cảm nghiệm được chuyển tải trong lời Ngợi Khen (Magnificat).
    “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi… Ðấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và danh Ngài là thánh… Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai lòng trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng, và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài…”
    Những gì Maria cảm nhận được từ biến cố Truyền Tin và từ cuộc gặp gỡ chị Êlisabet đã vỡ oà trong lời Ngợi Khen/tạ ơn trên đây. Toàn là những việc tốt lành Chúa làm! Chúa đã làm trong lịch sử… Chúa đang làm trong hiện tại đây… và Chúa sẽ còn làm những việc kỳ diệu, bất ngờ hơn thế… cho Maria, cho dân tộc của Maria, và cho toàn thể nhân loại!
    Mùa Vọng đang khép dần lại, và việc mừng lễ Giáng Sinh đã rục rịch bắt đầu… Chúa muốn chúng ta điều này thiết yếu hơn tất cả: Đó là, chúng ta biết chiêm ngắm để nhận ra hành động của Chúa trong cuộc đời mình và trong thế giới xung quanh – và Chúa muốn chúng ta cho phép Chúa hành động nhiều hơn nữa, để biến đổi chúng ta và thế giới này.

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    ……………………….
    Suy Niệm 2:HÃY DÂNG CHO CHÚA CHÍNH CON NGƯỜI CỦA MÌNH 

    Khi chúng ta đến với Chúa chúng ta dâng gì cho Ngài? Đừng đến với Chúa với hai bàn tay trắng như được trình bày trong sách Đệ Nhị Luật: “Mỗi năm ba lần, tất cả đàn ông con trai của anh (em) phải đến trình diện Đức Chúa, ở nơi Người chọn: vào dịp lễ Bánh Không Men, lễ Ngũ Tuần và lễ Lều. Người ta sẽ không đến trình diện Đức Chúa tay không” (Đnl 16:16). Chúng ta thấy trong bài đọc 1 hôm nay, bà Hannah không đến với Đức Chúa với hai bàn tay trắng, nhưng bà đem của lễ đến dâng cho Chúa: “một con bò mộng ba tuổi, hai thùng bột và một bầu da đầy rượu” (1 Sam 1:24). Tuy nhiên, của lễ đẹp nhất và quý giá nhất mà bà dâng cho Chúa chính là đứa con của bà. Bà dâng cho Chúa đứa con, là tất cả những gì bà nhận được từ Ngài: “Tôi đã cầu nguyện để được đứa trẻ này, và Đức Chúa đã ban cho tôi điều tôi đã xin Người. Đến lượt tôi, tôi xin nhượng nó lại cho Đức Chúa. Mọi ngày đời nó, nó sẽ được nhượng cho Đức Chúa” (1 Sam 1:27-28). Chi tiết này mời gọi chúng ta dâng lên Chúa những gì là đẹp nhất, thiện hảo nhất và giá trị nhất trong cuộc đời chúng ta. Một cách cụ thể, chúng ta cần biến cuộc đời của mình thành hiến lễ tinh tuyền đẹp nhất dâng lên Thiên Chúa.

    Chi tiết thứ hai chúng ta có thể suy gẫm trong lời Chúa hôm nay là việc chúng ta thường đến với Chúa với rất nhiều điều để “xin.” Chúng ta xin Chúa ban cho mình hết cái này đến cái khác, từ vật chất đến nhân đức. Bên cạnh đó, chúng ta [nhất là những người sống đời thánh hiến] nói là chúng ta đã dâng cho Chúa nhiều thứ: những hy sinh, mệt nhọc, những trái ý trở trời, những đau khổ mà cuộc sống hoặc người khác mang đến cho mình. Nhưng nhìn lại, có thật là chúng ta đã dâng cho Chúa tất cả không? Nếu chúng ta dâng cho Chúa tất cả, tại sao chúng ta vẫn còn những nóng giận và hờn ghen, vẫn còn những hận thù và chia rẽ, vẫn còn những sa ngã và tội lỗi. Chúng ta có thể biện minh rằng: Nhưng tôi vẫn còn là con người. Đúng là như thế! Nhưng làm người chính là trở nên giống “Người” – đó là Đức Kitô, Con Người Thật. Khi chúng ta dâng cho Chúa tất cả, chúng ta cũng sẽ thốt lên như Thánh Phaolô rằng: “Từ nay không phải tôi sống, nhưng là Đức Kitô sống trong tôi” (Gal 2:20).

    Bài Tin Mừng hôm nay chứa đựng lời kinh mà nhiều người rất yêu mến, đó là, lời ca Magnificat. Lời ca Magnificat là một bản tóm tắt thật tuyệt vời cả lịch sử của dân Israel. Nói một cách khác, qua lời ca Magnificat, Mẹ Maria không chỉ nói về những công trình kỳ diệu Chúa đã làm cho Mẹ, nhưng cho cả dân tộc Israel qua việc Ngài trung thành giữ lời hứa với Abraham và con cháu ông cho đến muôn đời. Thật vậy, trong lời ca Magnificat, chúng ta nghe ẩn chứa bài ca chiến thắng của con cái Israel sau khi vượt qua biển đỏ thoát ách nô lệ Ai Cập. Đây cũng chính là bài ca của từng cá nhân con cháu Israel, nhất là bài ca của bà Hannah, Mẹ của Samuel (1 Sam 2:1-10). Và hôm nay, bài ca Magnificat đã trở thành lời kinh mỗi ngày của Giáo Hội, của mỗi người chúng ta để ca khen tình yêu, lòng trung thành và những kỳ công Chúa đã thực hiện.

    Có nhiều cách để tiếp cận bài ca Magnificat. Để rút ra những ý lực sống cho ngày hôm nay, chúng ta sẽ tiếp cận bài Tin Mừng theo lối phân tích những lý do mà làm cho lời ca này trở thành lời ca mà Mẹ Maria yêu thích nhất. Chúng ta có thể rút ra sáu lý do sau:

    1. Lý do để vui mừng và ngợi khen: Thiên Chúa là Đấng cứu độ chúng tôi (Is 61:10; 1 Sam 2:1; Hab 3:18). Đối với Mẹ, không có lý do nào để vui mừng và ngợi khen cho bằng niềm vui có Chúa là Đấng cứu độ. Chúng ta có vui mừng khi có Chúa là Đấng cứu độ không?
    2. Lý do để được diễm phúc muôn đời: Thiên Chúa đoái đến phận hèn của chúng tôi (1 Sam 1:11). Hãy luôn ý thức rằng chúng ta được diễm phúc muôn đời không phải vì chúng ta thông minh, tốt lành, hay thánh thiện, nhưng là vì Thiên Chúa đã nhìn đến phận hèn của chúng ta và đem lòng yêu thương và chọn chúng ta cho riêng Ngài.
    3. Lý do để Danh Thiên Chúa được tôn vinh: Thiên Chúa đã làm những việc cao cả cho chúng tôi (1 Sam 11:27; St 30:13; Tv 126:3). Điều này nhắc nhở cho chúng ta về những lời Chúa Giêsu đã nói với các Môn đệ: “Nếu không có Thầy, anh (chị) em sẽ không làm được gì!” (Ga 15:5). Chúng ta tôn vinh Thiên Chúa khi chúng ta để cho Ngài thực hiện những việc cao cả của Ngài trên cuộc đời của chúng ta, và công việc cao cả nhất đó là “tái hiện” lại mầu nhiệm thập giá trong cuộc đời của chúng ta. Chúng ta có “cho phép” Chúa làm điều Ngài muốn trên cuộc đời của chúng ta không?
    4. Lý do để kính sợ Chúa: Thiên Chúa là Đấng thương xót chúng tôi từ đời nọ tới đời kia (Tv 111:9; Tv 103:17). Thiên Chúa luôn tỏ lòng thương xót chúng ta mỗi khi chúng ta lỗi phạm đến Ngài; chiêm ngắm lòng thương xót vô biên của Ngài có làm cho lòng chúng ta kính sợ và không muốn làm buồn lòng Ngài bằng cách không phạm tội không?
    5. Lý do để biểu dương sức mạnh của Chúa: Thiên Chúa dẹp tan phường lòng trí kiêu căng, hạ bệ những ai quyền thế, nâng cao mọi kẻ khiêm nhường, cho kẻ đói nghèo được đầy dư, đuổi người giàu có về tay trắng (Tv 89:10; 138:6; Sir 33:12; Ez 17:24; Job 5:11; 12:19; Tv 107:9). Chỉ những người “bé mọn” mới hiểu được những mạc khải của mầu nhiệm Thiên Chúa. Chúng ta có để Chúa biểu dương sức mạnh của Ngài trong cuộc đời của chúng ta bằng một đời sống khiêm nhường và hoàn toàn lệ thuộc vào Chúa không?
    6. Lý do để biết Chúa luôn trung thành: Thiên Chúa luôn độ trì Israel theo lời đã hứa và giữ lòng thương xót cho tổ phụ Abraham (Tv 98:3; Is 41:8-9; Gen 12:3; 13:15; 22:18). Nhìn lại lịch sử cuộc đời của mình, chúng ta nhận ra rằng: Chỉ có chúng ta luôn bất trung với Chúa, còn Chúa thì luôn trung thành. Như vậy, chúng ta được mời gọi sống trung thành với lời cam kết khi chúng ta chịu phép Rửa Tội [hoặc khi tuyên khấn ba lời khuyên Phúc Âm] để thuộc trọn về Chúa.

    Tóm lại, lời ca Magnificat là bản tóm tắt những việc cao trọng mà Chúa đã thực hiện trong lịch sử của dân Israel. Điều này chứng tỏ cho chúng ta thấy Mẹ Maria luôn giữ những “điều Chúa làm cho dân của Mẹ” và suy đi nghĩ lại trong lòng. Cuộc đời của chúng ta chỉ trở thành lời kinh tạ ơn khi chúng ta “giữ trong lòng những điều kỳ diệu” Chúa đã thực hiện, chứ không giữ những tổn thương mà người khác đã làm cho chúng ta.

    Lm. Anthony, SDB.

    ……………………………………

    Suy Niệm 3: Bài ca Magnificat

    1. Nghe lời ca ngợi của bà Elizabeth, Đức Maria vô cùng xúc động vì ơn cao trọng Chúa ban, nên dâng lên Chúa lời cảm tạ ngợi khen như sau :
      Chúa là đấng toàn năng cao cả đã thương Mẹ là phận hèn tớ nữ, vì muôn đời Chúa hằng thương xót kẻ khiêm nhường, nghèo khó ; còn hạng kiêu căng, giầu có ỷ thế thì Chúa lật đổ xuống. Chúa luôn luôn giữ đúng lời hứa. Người đã cứu dân Người như đã phán hứa cùng các tổ phụ xưa.
      Mẹ Maria muốn nói với chúng ta : Thiên Chúa làm được mọi việc trọng đại lạ lùng cho chúng ta, với điều kiện chúng ta biết nhận mình hèn mọn, kém cỏi, thiếu sót tất cả; hoàn toàn trông cậy, tin tưởng, phó thác cho Chúa.
    1. Trong bài ca Magnificat (Lc 1,46-55), Đức Maria ca tụng kỳ công mà Thiên Chúa đã thực hiện ở nơi mình, đó là mầu nhiệm Nhập Thể. Đồng thời, bài ca này tuyên dương Thiên Chúa là Đấng“Toàn Năng”, “Lân Tuất”. Người lưu tâm đến những kẻ khó nghèo khiêm tốn. Đức Maria không những chỉ cảm tạ Thiên Chúa vì những đặc ân dành cho bản thân mình, nhưng còn chúc tụng Người vì tấm lòng trung tín và quảng đại dành cho dân Israel và toàn thể nhân loại. Đối lại, bài ca này mở màn cho những lời chúc tụng mà Hội Thánh dâng lên Đức Maria , kẻ có phúc vì đã tin.
    1. Bài ca Magnificat là bài ca tụng những kỳ công lạ lùng của Chúa đã làm để cứu chuộc nhân loại. Những sự lạ lùng cùa thời Cựu Ước là : việc tạo dựng, phép lạ xuất hành, việc ban hành Lề luật. Nhưng nơi Đức Maria, Chúa đã làm những điều cao cả hơn : Ngài đã cho Đấng Cứu Thế sinh ra làm người.
      Chúng ta cần nhậy cảm khám phá ra những kỳ công lạ lùng của Chúa nơi vũ trụ vạn vật, nơi xã hội và con người, nơi Hội thánh và những Kitô hữu, nơi chính bản thân mình để ca tụng quyền năng và sự khôn ngoan của Thiên Chúa.
    1. Mỗi Kitô hữu cũng được mời gọi để không ngừng hát lên và sống bài ca Magnificat :”Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, thần trí tôi hớn hở trong Đấng cứu độ tôi”. Đó phải là bài ca trong từng giây phút cuộc đời chúng ta. Không vui sao được khi biết rằng mình được Thiên Chúa yêu thương và cứu chuộc bằng chính máu của Con Một Ngài; không vui sao được khi biết rằng trong Người Con Một ấy chúng ta tìm được ánh sáng, chân lý, bình an và hy vọng; không vui sao được khi biết rằng trong hành trình về nhà Cha, có biết bao người tiến bước với ta (Mỗi ngày một tin vui).
    1. Chúng ta hãy đón nhận lời mời gọi của thánh Ambrôsiô khi giải thích bài ca Magnificat của Mẹ Maria, như sau :
      “Ước chi linh hồn của Mẹ Maria hiện diện trong mỗi tín hữu để ngợi khen Thiên Chúa; ước chi thần trí của Mẹ Maria hiện diện nơi mỗi tín hữu để nhảy mừng trong Thiên Chúa; trên bình diện thể xác, chỉ có một người là Mẹ của Chúa Kitô, nhưng trong bình diện đức tin, tất cả mọi linh hồn đều “sinh ra” Đấng Kitô. Thật vậy, mỗi tín hữu đón nhận trong tâm hồn Ngôi Lời Thiên Chúa… Linh hồn Mẹ Maria chúc tụng Thiên Chúa, và Thần trí Mẹ nhảy mừng trong Thiên Chúa, bởi vì,  được tận hiến hoàn toàn linh hồn và thần trí cho Chúa Cha và Chúa Con, Mẹ Maria, với hết tấm lòng yêu mến, tôn thờ một Vị Thiên Chúa Duy Nhất, nguồn mạch của mọi sự, tôn thờ một Thiên Chúa mà từ đó mọi sự được hiện hữu”.
    1. Chúng ta hãy học gương Mẹ Maria sống tâm tình biết ơn và cảm tạ.
      Biết ơn là bổn phận của thụ tạo đối với Đấng Tạo Hóa, biết ơn còn là sự chân nhận mình bé nhỏ không làm được gì, không có cái gì mà tất cả luôn luôn nhận ơn ban từ Chúa.  Nhưng biết ơn không chỉ dừng lại nơi nhận thức và công nhận điều mình được mà còn đòi hỏi sự đáp trả. Mẹ Maria là gương mẫu tuyệt hảo về tấm lòng biết ơn. Qua bài ca tuyệt diệu này, chúng ta thấy tâm hồn Mẹ đã tràn đầy lòng biết ơn sâu xa đối với Thiên Chúa. Chính vì lòng biết ơn đó đã làm Mẹ hướng tâm trí lên Thiên Chúa và trải rộng ra tới tha nhân.
    1. Truyện : Con người phải biết cám ơn.
      Có hai người bộ hành đi trong một khu rừng rậm. Đó là hai ông cháu. Trời nóng và oi bức. Họ khát nước. Cuối cùng, ông cụ và đứa cháu cũng tìm đến một con suối nhỏ. Hai người cúi xuống uống nước. Uống xong ông cụ nói :”Cảm ơn dòng suối nhỏ nhé”.
      Đứa cháu thấy vậy thì cười. Ông cụ liền hỏi :”Sao cháu lại cười” ? Đứa cháu trả lời :”Có gì mà ông phải cám ơn dòng suối chứ ? Nó có phải là người đâu ? Nó không nghe được lời ông nói, nó không hiểu được lời cám ơn của ông”.
      Ông cụ tỏ vẻ suy nghĩ. Dòng suối vẫn chảy róc rách. Chim vẫn hót vang trong cánh rừng. Sau một hồi lâu im lặng, ông bảo với đứa cháu:”Thế đấy, dòng suối có nghe thấy gì đâu. Nếu như có một con sói đến uống nước, có thể nó không biết ơn dòng suối. Nhưng chúng ta không phải là chó sói, mà là con người. Đừng quên điều đó cháu ạ. Cháu có biết con người nói hai tiếng cám ơn là để làm gì không” ?
      Đứa bé trầm ngâm. Nó chưa bao giờ suy nghĩ về điều đó. Cụ già chậm rải bảo cháu:”Cháu ơi, con người nói lên hai tiếng cám ơn  chính là để không bao giờ trở thành chó sói”.

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

                                                                                       

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com