BÀI ĐỌC I: Ed 47, 1-2. 8-9. 12
Trong những ngày ấy, thiên thần dẫn tôi đến cửa nhà Chúa, và đây nước chảy dưới thềm nhà phía hướng đông, vì mặt tiền nhà Chúa hướng về phía đông, còn nước thì chảy từ bên phải đền thờ, về phía nam bàn thờ. Thiên thần dẫn tôi qua cửa phía bắc, đưa đi phía ngoài, đến cửa ngoài nhìn về hướng đông, và đây nước chảy từ bên phải. Người ấy lại nói với tôi: “Nước này chảy về phía cồn cát, phía đông, chảy xuống đồng bằng hoang địa, rồi chảy ra biển, biến mất trong biển và trở nên nước trong sạch. Tất cả những sinh vật sống động, nhờ suối nước chảy qua, đều được sống. Sẽ có rất nhiều cá và nơi nào nước này chảy đến, nơi đó sẽ trở nên trong lành, và sự sống sẽ được phát triển ở nơi mà suối nước chảy đến. Gần suối nước, hai bên bờ ở mỗi phía, mọi thứ cây ăn trái sẽ mọc lên; lá của nó sẽ không khô héo, và trái của nó sẽ không bao giờ hết; mỗi tháng nó có trái mới, vì dòng nước này phát xuất từ đền thờ; trái của nó dùng làm thức ăn, và lá của nó dùng làm thuốc uống. Đó là lời Chúa.
BÀI ĐỌC II: 1 Cr 3, 9b-11. 16-17
Anh em thân mến, anh em là toà nhà của Thiên Chúa. Theo ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi, tôi như một kiến trúc sư lành nghề, đã đặt nền móng, còn kẻ khác thì xây lên. Nhưng mỗi người hãy xem coi mình xây lên thế nào? Vì chưng không ai có thể xây dựng một nền tảng khác, ngoài nền tảng đã được xây dựng là Đức Kitô.
Anh em không biết anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Nếu ai xúc phạm tới đền thờ của Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt người ấy. Vì đền thờ của Thiên Chúa là thánh mà chính anh em là đền thờ ấy. Đó là lời Chúa.
PHÚC ÂM: Ga 2, 13-22
Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusa-lem; Người thấy ở trong đền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc. Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ, và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”.
Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi”.
Bấy giờ người Do-thái bảo Người rằng: “Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy”. Chúa Giêsu trả lời: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Ngưòi Do-thái đáp lại: “Phải bốn muơi sáu năm mới xây được đền thờ này mà ông, ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?” Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người. Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói. Đó là lời Chúa.
Suy Niệm: ĐÂU LÀ ĐỀN THỜ ĐÍCH THỰC CỦA THIÊN CHÚA?
Ngày lễ kỷ niệm Cung hiến Đền thờ Laterano, ‘Nhà thờ Mẹ’ của Giáo hội, gợi cho chúng ta ý thức lại Đền thờ thực sự là gì.
Trước hết, khi Chúa Giêsu xua đuổi những kẻ buôn bán ở sân Đền thờ Giêrusalem, Người đã có một hành động biểu tượng – không khác việc chúng ta cố gắng bảo vệ khi các nhà thờ hay ảnh tượng thánh của mình bị xúc phạm (chẳng hạn, thánh giá và tượng Chúa chịu nạn bị đập phá ở vườn sau Đan viện Thiên An cách đây ít năm)… Bởi ngay trong sự kiện ấy, Chúa Giêsu đã mạc khải Đền thờ đích thật là chính Thân Thể của Người, sẽ bị phá huỷ (tức bị giết chết) và sẽ được xây lại (tức Người sống lại) sau ba ngày!
Thông điệp Dilexit nos mới đây của Đức thánh cha Phanxicô gợi ý cho chúng ta về sự nối kết GIỮA mạch suối sự sống chảy ra từ Đền thờ trong thị kiến của Êdekien VÀ nước cùng máu chảy ra từ cạnh sườn bị đâm thâu mở toang của Chúa Giêsu chết trên thập giá. Chúa Giêsu là Đền thờ chân thực, ở đó Chúa Cha được tôn thờ và phụng sự cách chân thực! Và ở đó nguồn suối sự sống và ân sủng chảy ra tràn trào cho con người.
Rõ ràng, Chúa Giêsu đã bảo vệ sự thánh thiêng của Đền thờ Giêrusalem (một yếu tố của giao ước cũ) nhằm để gợi mở và hướng chỉ ĐỀN THỜ đích thực là chính bản thân Người (nơi tôn thờ Thiên Chúa của Giao Ước Mới). Có thể nói, tương quan giữa hai đền thờ cũ và mới ấy là tương quan giữa phương tiện và mục đích. Cũng vậy, tương quan giữa các nhà thờ gỗ/ đá / bê tông của chúng ta với ‘Nhà Thờ Thiêng Liêng’ là tương quan phương tiện-mục đích! Nhà thờ này để phục vụ cho việc xây dựng NHÀ THỜ kia!
Nhà Thờ Thiêng Liêng – là Thân Thể Chúa Kitô – chính là Hội Thánh, là CHÚNG TA! Bởi Hội Thánh (còn gọi là Giáo hội) là Thân Thể mầu nhiệm của Chúa Kitô, Đấng là Đầu! Thánh Phaolô nói trong 1Cr: “Anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa”.
Tất cả điều nói trên dẫn ta tới một kết luận đầy thích thú tự hào và cũng đầy thách đố: Thiên Chúa được tôn thờ cách đích thực nơi con người và đời sống toàn thời gian (fulltime) và mọi nơi chốn của chúng ta, trong tư cách cộng đoàn và cá nhân, và như những chi thể gắn bó với Đầu là Chúa Giêsu Kitô. Và chúng ta tôn thờ Thiên Chúa như vậy thông qua khả năng YÊU THƯƠNG của mình (mến Chúa yêu người)! Đây là điểm tới của Thông điệp Dilexit nos, nói về sứ mạng yêu thương của những người cảm nhận sâu xa mình được Thiên Chúa yêu thương hết mực qua cạnh sườn mở toang của Chúa chịu đóng đinh.
Làm lan toả tình yêu thương xót của Thiên Chúa trên thế giới này, đó là cách tôn thờ Thiên Chúa đúng trọng tâm và, do đó, phù hợp nhất. Chúng ta cần các nhà thờ gỗ / đá / bê tông là để trang bị cho mình khả năng YÊU THƯƠNG này. Tất cả chúng ta không được quên điều đó. Các mục tử, các vị lãnh đạo cộng đoàn càng không thể quên.
Ai đã từng đến Đền thờ Laterano, cũng như các Đại thánh đường khác ở Rôma, có thể nhận ra thực tế này: Xem ra số người từ khắp nơi trên thế giới đến các Đền thờ này để tham quan du lịch, để chiêm ngưỡng kiến trúc trong mỗi năm có thể vượt xa con số các tín hữu đến để cầu nguyện và cử hành phụng tự!
Nên chăng chúng ta cần thường xuyên ‘thăm viếng’ và khảo sát tình trạng ngôi Nhà Thờ Thiêng Liêng đích thực của Thiên Chúa – là Giáo hội, là chính CHÚNG TA – để xem có chuyện ‘buôn bán’, ‘đổi tiền’ và các kiểu tục hoá diễn ra ở đó hay không?
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

