BÀI ĐỌC I: Ep 1, 15-23
Anh em thân mến, khi nghe biết lòng tin của anh em đối với Chúa Giêsu, và lòng mến của anh em đối với hết thảy các thánh, tôi không ngừng tạ ơn Chúa cho anh em, khi nhớ đến anh em trong kinh nguyện. Xin Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, là Cha vinh hiển, ban cho anh em thần trí khôn ngoan và mạc khải, để nhận biết Người. Xin cho mắt tâm hồn anh em được sáng suốt, để anh em biết thế nào là trông cậy vào ơn Người kêu gọi, thế nào là sự phong phú gia nghiệp vinh quang nơi các thánh, và thế nào là quyền năng vô cùng lớn lao của Người đối với chúng ta, là những kẻ tin, chiếu theo hành động của sức mạnh quyền năng Người, công việc mà Chúa đã thực hiện trong Đức Kitô, tức là làm cho Ngài từ cõi chết sống lại, và đặt Ngài ngự bên hữu mình trên trời, vượt trên mọi cấp trật, các lãnh thần, quyền thần, dũng thần, và quản thần, vượt trên mọi danh hiệu được xưng hô cả đời này lẫn đời sau.
Chúa khiến mọi sự quy phục dưới chân Ngài, và tôn Ngài làm đầu toàn thể Hội Thánh là thân thể Ngài, và là sự sung mãn của Đấng chu toàn mọi sự trong mọi người. Đó là lời Chúa.
PHÚC ÂM: Lc 12, 8-12
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Hễ ai xưng nhận Thầy trước mặt người đời, thì Con Người cũng sẽ xưng nhận nó trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa; nhưng ai chối bỏ Thầy trước mặt người đời, thì sẽ bị chối bỏ trước mặt thiên thần của Thiên Chúa. Và hễ kẻ nào nói phạm đến Con Người, thì nó sẽ được tha. Nhưng kẻ nào nói phạm thượng đến Thánh Thần, thì sẽ không được tha.
“Khi người ta điệu các con vào các hội đường, đến trước mặt vua quan và chính quyền, các con chớ lo lắng phải thưa làm sao, hay phải nói thế nào, vì trong giờ ấy, Thánh Thần sẽ dạy các con phải nói thế nào”. Đó là lời Chúa.
Suy Niệm 1: TIN TƯỞNG DỰA VÀO THÁNH THẦN ĐỂ ĐỐI DIỆN VỚI THẾ LỰC ĐỜI
Sau một loạt những tuyên bố “khốn cho…” nói với giới Phariseu và kinh sư (chủ yếu về những sự giả hình của họ), Chúa Giêsu quay lại với các môn đệ và nhắc nhở: “Anh em phải coi chừng men Phariseu, là thói đạo đức giả!”
Giả hình hay đạo đức giả là đẹp đẽ khoe ra ở ngoài mà giấu kín ở bên trong là những xấu xa. Nhưng Chúa Giêsu lưu ý: chẳng có gì giấu kín mà không lộ ra. Theo đó, “những gì anh em nói lúc đêm hôm sẽ được nghe giữa ban ngày, điều rỉ tai trong buồng kín sẽ được công bố trên mái nhà”! Vậy thì hãy quang minh chính đại chứ đừng xấu xa để rồi lấp liếm.
Quang minh chính đại là nhất quán từ trong ra ngoài, là ‘có nói có, không nói không’ cách thành thật, thẳng thắn. Điều này được Chúa Giêsu báo trước là sẽ nguy hiểm, vì sẽ gặp khó khăn với quyền lực thế gian, cụ thể là sẽ bị đưa ra toà! Nhưng đừng sợ, vì người ta sẽ chẳng làm gì được anh em đâu, ngoài việc giết chết thân xác anh em. Cha trên trời mới có toàn quyền trên anh em cả xác lẫn hồn, và Ngài không bỏ quên, ngược lại Ngài luôn quan tâm anh em đến từng sợi tóc! Vì thế, hãy sợ toà phán xét của Ngài, ‘toà trời’, chứ đừng sợ ‘toà đời’…
Trước ‘toà trời’ ấy, ai đã tuyên nhận Chúa Giêsu cách quang minh chính đại giữa người đời thì sẽ được Con Người (tức chính Chúa Giêsu) tuyên nhận trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa. Còn ai đã chối Người thì sẽ bị Người chối.
Nhưng đó là ‘toà trời’, chuyện về sau. Còn hiện nay là chuyện ‘toà đời’, thì Chúa Giêsu nhắn nhủ đừng lo phải nói gì, vì khi đó “Thánh Thần sẽ dạy cho anh em biết những điều phải nói”. Thánh Thần là ‘trùm cuối’ để các môn đệ Chúa Giêsu tin tưởng dựa vào, đến nỗi nếu người ta (cả quyền lực thế gian lẫn các môn đệ Chúa) “nói phạm đến Con Người thì còn có thể được tha, nhưng nói phạm đến Thánh Thần thì sẽ không được tha”!
Như vậy, tuyên bố “ai nói phạm đến Thánh Thần sẽ không được tha” dù có thể được chú giải cách mở rộng ra mọi khung cảnh như nhiều người vẫn làm, thì ở đây trước hết tuyên bố này nhằm trấn an các môn đệ Chúa khi phải đương đầu với các nhà cầm quyền thế gian. Hãy nói theo Thánh Thần, nếu người ta chống lại anh em, đó là họ chống lại Thánh Thần và họ sẽ phải chịu trách nhiệm trả lẽ…
Chúng ta cũng ghi nhận rằng toàn văn mạch này (Lc 12,1-12) nói về việc ‘NÓI’ (nói lúc đêm hôm… nói trong buồng kín… nói tuyên nhận hay nói chối bỏ Chúa Giêsu… đừng lo phải nói gì, bào chữa làm sao… Thánh Thần dạy điều phải nói… nói phạm đến Con Người… nói phạm đến Thánh Thần…).
Tóm lại, chúng ta hãy tin tưởng vào Chúa Thánh Thần, và hãy để Thánh Thần dạy cho mình nói, nhất là khi hữu sự.
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
…………………………….
Suy Niệm 2: CAN ĐẢM LÀM CHỨNG CHO CHÚA GIÊSU
Trong bài đọc 1 hôm nay, Thánh Phaolô bày tỏ lòng tri ân của mình khi nghe về những điều tốt lành mà các tín hữu Êphêsô đã thực hiện, nhất là lòng tin của họ vào Chúa Giêsu và lòng mến họ dành cho mọi người (x. Ep 1:15-16). Bên cạnh đó, thánh nhân còn trình bày cho chúng ta thấy nội dung chính của lời cầu nguyện mà ngài dâng lên Thiên Chúa để cầu nguyện cho các tín hữu Êphêsô: “Tôi cầu xin Chúa Cha vinh hiển là Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ban cho anh em thần khí khôn ngoan để mạc khải cho anh em nhận biết Người. Xin Người soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ, đâu là niềm hy vọng anh em đã nhận được, nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú anh em được chia sẻ cùng dân thánh, đâu là quyền lực vô cùng lớn lao Người đã thi thố cho chúng ta là những tín hữu” (Ep 1:17-19). Những lời này chỉ ra hai điều quan trọng chúng ta khẩn xin Thiên Chúa trong lời cầu nguyện là ơn khôn ngoan để nhận biết Thiên Chúa và con tim rộng mở để nhận ra niềm hy vọng đích thực của mình chỉ ở nơi Thiên Chúa mà thôi. Kế đến, Thánh Phaolô trình bày cho các tín hữu Êphêsô biết chính trong mầu nhiệm vượt qua mà Đức Kitô được Thiên Chúa tôn “lên trên mọi quyền lực thần thiêng, trên mọi tước vị có thể có được, không những trong thế giới hiện tại, mà cả trong thế giới tương lai. Thiên Chúa đã đặt tất cả dưới chân Đức Kitô và đặt Người làm đầu toàn thể Hội Thánh; mà Hội Thánh là thân thể Đức Kitô, là sự viên mãn của Người, Đấng làm cho tất cả được viên mãn” (Ep 1:21-23). Nếu Thiên Chúa là đầu của Hội Thánh và mỗi người chúng ta là chi thể trong nhiệm thể của Ngài, chúng ta thuộc về Đức Kitô và sống dưới sự hướng dẫn của Ngài. Chỉ khi đi theo sự hướng dẫn của Ngài, chúng ta mới đạt đến cùng đích của ơn gọi của mình và đạt đến sự viên mãn trong tình yêu của Thiên Chúa.
Bài Tin Mừng hôm nay được đặt trong bối cảnh các môn đệ Chúa Giêsu sẽ gặp những chống đối từ bên trong và bên ngoài (x. Lc 12:1-59). Sự chống đối khi theo Chúa Giêsu luôn là điều mà người môn đệ phải đối diện qua mọi thời. Chúa Giêsu đã nói, “tôi tớ không trọng hơn chủ. Nếu họ bắt bớ Thầy, thì họ cũng sẽ bắt bớ anh [chị] em” (Ga 15:20). Dù biết và hiểu điều này, nhưng nhiều người trong chúng ta vẫn còn tỏ ra “ngạc nhiên” và không chấp nhận thực tại này. Lời Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta đón nhận thực tại và hành xử như Chúa Giêsu đã dạy. Chúng ta có thể chia bài Tin Mừng hôm nay làm ba phần:
Phần 1 (Lc 12:8-9) trình bày cho chúng ta hai thái độ sẽ xảy ra khi bị chống đối, đó là tuyên nhận và không tuyên nhận Con Người trước mặt thiên hạ: “Thầy nói cho anh em biết: phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Con Người cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa. Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì sẽ bị chối trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa” (Lc 10:8-9). Những lời này ám chỉ đến thực tại đang xảy ra trong cộng đoàn Thánh Luca, đó là có người trung thành với ơn gọi làm môn đệ của mình, nhưng cũng có người từ chối khi gặp chống đối và bắt bớ. Theo Thánh Luca, những ai trung thành với ơn gọi làm môn đệ của mình cho đến cùng, Con Người [Chúa Giêsu] sẽ là Người nâng đỡ và đón nhận họ trong ngày phán xét. Còn những người không tuyên nhận Ngài sẽ bị từ chối. Mỗi người chúng ta cũng đang sống ơn gọi làm môn đệ Chúa Giêsu. Nhưng nhiều lần chúng ta cũng đã từ chối Ngài qua những lời nói, những hành động thiếu bác ái, thiếu cảm thông, thiếu tha thứ của mình. Chúng ta hãy bắt đầu lại, hãy sống trung thành với ơn gọi môn đệ của mình dù người khác không sống trung thành. Đừng để những khó khăn và chống đối lấy đi niềm vui làm môn đệ Chúa Giêsu của chúng ta.
Trong phần 2 (Lc 12:10), Chúa Giêsu nói cho các môn đệ biết về điều họ phạm khi bị chống đối sẽ không được tha, đó là “bất cứ ai nói phạm đến Con Người, thì còn được tha; nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần, thì sẽ chẳng được tha.” Theo các học giả Kinh Thánh, câu 10 này phải được đọc và hiểu trong tương quan với câu 11 và 12. Trong bối cảnh của Tin Mừng Thánh Luca và nhất là trong bối cảnh phải đối diện với việc chống đối từ bên trong và bên ngoại của người môn đệ, tội “không được tha” được hiểu là một sự từ chối mang tính ngoan cố trước sứ điệp Tin Mừng [sứ điệp Kitô giáo] mà Giáo Hội, được tràn đầy Chúa Thánh Thần, rao giảng. Nói cách khác, tội không được tha này là tội “đóng kín” cửa lòng trước tác động của Chúa Thánh Thần để đón nhận sứ điệp Tin Mừng mà Chúa Giêsu trao cho Giáo Hội rao giảng. Chi tiết này mời gọi chúng ta xét lại thái độ của chúng ta trước tác động của Chúa Thánh Thần. Mỗi ngày [mỗi Chúa Nhật] chúng ta lắng nghe sứ điệp Tin Mừng được công bố, nhưng chúng ta đóng kín cửa lòng mình lại, chúng ta ngoan cố từ chối sự tác động của Chúa Thánh Thần trên tâm trí chúng ta để rồi sứ điệp Tin Mừng không có chỗ trong cuộc sống chúng ta. Hãy dễ dạy với Chúa Thánh Thần vì Ngài là Đấng sẽ đưa chúng ta đến chân lý toàn vẹn.
Phần 3 (Lc 10:11-12) trình bày cho chúng ta thái độ các môn đệ cần có khi bị chống đối mà không rơi vào tình trạng phạm tội “không thể được tha.” Theo lẽ tự nhiên, khi bị chống đối chúng ta thường tìm cách biện minh cho chính mình hay chúng ta chạy trốn không dám đối diện với chống đối. Chúa Giêsu trấn an các môn đệ [và chúng ta] rằng: “Khi người ta đưa anh em ra trước hội đường, trước mặt những người lãnh đạo và những người cầm quyền, thì anh em đừng lo phải bào chữa làm sao, hoặc phải nói gì, vì ngay trong giờ đó, Thánh Thần sẽ dạy cho anh em biết những điều phải nói.” Trong những lời này, Chúa Giêsu khẳng định vị trí quan trọng của Chúa Thánh Thần trong việc đón nhận sứ điệp Tin Mừng và trong việc làm chứng cũng như sự trung thành sống sứ điệp đó. Khi bị chống đối, dù bị người khác bỏ rơi, chúng ta không đơn độc đối diện với những khó khăn vì chính Chúa Thánh Thần luôn ở với chúng ta. Ngài là nhân vật chính, Đấng sẽ dạy chúng ta phải làm gì và nói gì. Vì vậy, khi bị chống đối và bắt bớ, chúng ta phải giữ cho mình bình thản và mở rộng cõi lòng với Chúa Thánh Thần để chúng ta có thể sáng suốt nói và làm những điều Chúa muốn, chứ không làm theo phản ứng tự nhiên của mình.
Lm. Anthony, SDB.
………………………………………..
Suy Niệm 3: Hãy tuyên xưng danh Chúa
- Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục ghi lại những lời Chúa dạy hôm qua là môn đệ của Chúa hãy mạnh dạn sống và rao giảng Tin mừng, đừng sợ vì đã có Chúa quan phòng. Ngoài ra Chúa dạy thêm : đừng sợ vì ngày phán xét chính Chúa Giêsu sẽ tuyên bố nhận kẻ can đảm làm chứng cho Ngài và hơn nữa, có Chúa Thánh Thần soi sáng cách ăn nói và ứng phó khi người môn đệ bị đưa ra trước những nhà cầm quyền thế gian.
- Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu biết rằng các môn đệ sẽ chịu nhiều thử thách, thế nên Người đã cảnh giác rằng các ông có thể sẽ mất đi những hồng ân của Thiên Chúa và rơi vào tình trạng nghi ngờ hay từ bỏ đức tin. Mặt khác, Người cũng bảo đảm rằng Chúa Thánh Thần sẽ giúp sức cho chúng ta trong những cuộc bách hại.
Đồng thời, Chúa Giêsu cũng lên án những kẻ nói phạm đến Thánh Thần. Tội nói phạm đến Chúa Thánh Thần là thái độ của những kẻ cứng lòng từ chối tình yêu và sự tha thứ của Thiên Chúa mà không thực lòng muốn sám hối.
- Thế nào là tội phạm đến Chúa Thánh Thần ?
Chúa Giêsu nói :”Và hễ kẻ nào nói phạm đến Con Người, thì nó sẽ được tha. Nhưng kẻ nào nói phạm đến Thánh Thần, thì sẽ không được tha”(Lc 12,10) . Đây là một vấn nạn rất khó giải thích. Chúa Thánh Thần là nguồn của bảy ơn sủng, là Đấng được ban để tha tội qua công ơn cứu chuộc của Chúa Giêsu Kitô. Vì vậy, phạm đến Chúa Thánh Thần, nghĩa là khước từ ơn thánh và khước từ ơn cứu độ. Chúng ta chỉ được cứu độ nhờ đón nhận, còn khước từ thì Chúa cũng chịu vì sự tự do Chúa ban cho chúng ta. Chúng ta từ chối thì chúng ta mất linh hồn, không phải là Chúa không tha, mà là chúng ta khước từ sự tha thứ đó. Thánh Augustinô từng dạy :”Chúa dựng nên ta không cần ta, nhưng Chúa muốn cứu chuộc ta thì cần có ta cộng tác”. Chúa Thánh Thần hoạt động trong ta, mà ta xúc phạm đẩy Ngài ra để chỗ cho tà thần, thì làm sao được ơn cứu độ (Hiền Lâm) ?
- Chúa muốn mọi người được ơn cứu độ, nhưng để hưởng ơn cứu rỗi Chúa, con người phải cộng tác bằng việc sám hối ăn năn. Vì thế, bao lâu còn sống ở trần gian mà có lòng thống hối, thì tội gì cũng được tha; còn khi cố chấp, không hối cải, thì tội không thể được tha. Tội phạm đến Chúa Thánh Thần chính là tội cố chấp, ngoan cố ở trong tình trạng tội lỗi, khước từ mọi ân huệ của Chúa, chắc chắn không được hưởng ơn tha thứ .
- Tử đạo và chối đạo ngày nay :”Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng nhìn lại cuộc sống. Ngày nay những cuộc bách hại đạo công khai không còn, nhưng những khó khăn mọi mặt mà người Kitô hữu đang trải qua cũng đủ để họ tuyên xưng đức tin đến mức tử đạo. Ngược lại, khước từ sống theo những cam kết đức tin cũng là một hình thức chối đạo. Chối đạo khi không có những hành động cụ thể, khi đóng khung đức tin vào những việc đạo đức làm vì thói quen, khi không nhận ra tình yêu quan phòng của Thiên Chúa”(Mỗi ngày một tin vui).
- Thánh Stêphanô Nguyễn Văn Vinh, khi bị quân lính bắt bước qua Thánh giá, đã mạnh dạn tuyên xưng :”Tôi thà chết chứ không bao giờ chịu giẫm lên Thánh giá, vì tôi biết đạo Chúa Giêsu là đạo thật”. Đức Giêsu củng cố lòng trung thành của các môn đệ trước những biến cố sắp xẩy đến với Người. Người đảm bảo phần thưởng cho các ông trên Quê Trời, nếu các ông mạnh mẽ ra đi làm chứng cho Người, can đảm tuyên xưng niềm tin vào Người, và sẵn sàng chịu vu khống cáo gian vì Người. Ngày hôm nay, Đức Giêsu vẫn không ngừng kêu gọi chúng ta ra đi làm chứng và giới thiệu Chúa cho những người khác.
- Truyện : Có, tôi tin chứ
Trong một tu viện đang bị quân đội Xô Viết chiếm đóng, một cuộc đối thoại đang diễn ra giữa Tu viện trưởng và một sĩ quan Sô Viết. Ông này nói :
– Hiện giờ chỉ có hai chúng ta, không một ai chứng kiến, vậy ông hãy nói sự thật, đừng sợ gì cả ! Hãy nói cho tôi biết là ông không tin vào tất cả những chuyện Chúa bà, tôn giáo mà ông tuyên xưng đây
Vị Tu viện trưởng trả lời :
– Có, tôi tin chứ !
Viên sĩ quan liền rút súng lục ra, gí thẳng vào thái dương Cha và nói :
– Nếu ông không nói là ông chẳng tin gì cả thì tôi sẽ bắn! Và Tu viện trưởng lặp lại một lần nữa lời tuyên xưng của mình. Viên sĩ quan hạ súng xuống và kêu lên vui vẻ :
– Đây là điều mà tôi trông đợi, đây là người mà tôi tìm kiếm. Tôi cũng vậy, bây giờ tôi tin vào Chúa Kitô.
Rồi cuộc đối thoại tiếp tục trong hướng tinh thần đó (Trích trong cuốn “Bưng biền của Thiên Chúa” của cha Georges). Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

