BÀI ĐỌC I: Ge 4, 12-21
Đây Chúa phán: “Các dân hãy chỗi dậy và tiến đến đồng Giosaphát: vì Ta sẽ ngự nơi đó để phán xét mọi dân tộc chung quanh. Các ngươi hãy tra lưỡi hái, vì mùa gặt đã tới. Này, các ngươi hãy xuống đi, vì bàn ép đã đầy, các chum đã tràn, vì tội ác của chúng đã gia tăng. “Có vô số dân tộc trong cánh đồng giết chóc: vì ngày Chúa đến trong cánh đồng giết chóc đã gần. Mặt trời mặt trăng đã ra tối tăm, các vì sao đã mất ánh sáng. Từ Sion, Chúa sẽ hét to, và từ Giêrusalem, tiếng Người sẽ vọng ra: trời đất sẽ rung chuyển và Chúa sẽ là niềm cậy trông của dân Người, là sức mạnh của con cái Israel. Các ngươi sẽ biết rằng Ta là Thiên Chúa các ngươi, đang ngự trên Sion, núi thánh của Ta: Giêrusalem sẽ là thành thánh và các ngoại kiều không còn lai vãng qua đó nữa. “Trong ngày ấy, sẽ xảy ra là các núi sẽ nhỏ mật ngọt, các đồi sẽ chảy ra sữa; nước sẽ chảy qua các sông ở Giuđa, mạch nước từ đền thờ Chúa sẽ chảy ra tưới suối gai góc. Ai-cập sẽ trở nên hoang vu; Iđumê sẽ trở thành rừng bị tiêu huỷ: lý do là tại chúng ngược đãi con cái Giuđa, và đổ máu vô tội trong lãnh thổ của chúng. Còn đất Giuđa sẽ có người cư ngụ đời đời, và Giêrusalem cũng sẽ có người cư ngụ từ đời nọ tới đời kia. Ta sẽ rửa sạch máu chúng mà trước Ta chưa rửa sạch, và Chúa sẽ ngự tại Sion”.
PHÚC ÂM: Lc 11, 27-28
Khi ấy, Chúa Giêsu đang giảng cho dân chúng, thì từ giữa đám dân chúng, có một phụ nữ cất tiếng nói rằng: “Phúc cho dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!” Nhưng Người phán rằng: “Những ai nghe và giữ lời Thiên Chúa thì có phúc hơn”.
Suy Niệm 1: NGHE VÀ GIỮ LỜI THIÊN CHÚA THÌ CÓ PHÚC HƠN!
Chúng ta tiếp tục nghe âm vang về ‘ngày của Chúa’ trong sách Giôel, với hai hình ảnh tương phản. Đó là hình ảnh về cánh đồng giết chóc, về “mặt trời ra tối tăm và các vì sao mất ánh sáng”… để rồi Thiên Chúa sẽ ngự đến Sion, và “các núi sẽ nhỏ mật ngọt, các đồi sẽ chảy ra sữa; nước sẽ chảy qua các sông ở Giuđa, mạch nước từ đền thờ Chúa sẽ chảy ra tưới suối gai góc”…
Một lần nữa, ‘ngày của Chúa’ vừa gợi sắc thái cánh chung, vừa nói về sự bắt đầu của biến cố mở ra cánh chung ấy: là biến cố Chúa Giêsu Kitô. Đứng trước thông điệp ‘tiên tri’ như thế, tâm tình của con cái Chúa là mừng vui: “Người hiền đức, hãy mừng vui trong Chúa! Chúa hiển trị, địa cầu hãy hân hoan; hải đảo muôn ngàn, hãy mừng vui! Mây khói và sương mù bao toả chung quanh, công minh chính trực là nền kê ngai báu” (x. Tv 96).
Niềm vui nói trên được cảm nhận bởi một số người được ơn ‘nắm bắt’ biến cố Chúa Giêsu Kitô, như người phụ nữ kia cất tiếng lên khi nghe Chúa giảng. “Phúc cho dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú”… Giêsu tuyệt vời quá, nhưng ca ngợi trực tiếp thì ngại, nên mượn tiêu điểm khác là người mẹ đã sinh hạ và nuôi dưỡng Giêsu!
Đó là cơ hội rất tốt để Chúa Giêsu tuyên bố mối phúc vừa chân thực hơn vừa phổ cập cho hết mọi người, không giới hạn: “Những ai nghe và giữ lời Thiên Chúa thì có phúc hơn”! Đây chính là niềm vui đã được báo trước về ‘ngày của Chúa’.
Là Kitô hữu, đạo của chúng ta là đạo của ‘niềm vui có Chúa’, ‘niềm vui gặp Chúa’. Ai cũng được mời gọi đi vào và cảm nếm niềm vui này, bằng cách thức không quá khó khăn, đó là: nghe và giữ lời Thiên Chúa, ngay ở đây và lúc này trong đời sống hiện tại này. Nghe và giữ lời Thiên Chúa, chúng ta sẽ mừng vui đi xuyên qua ‘cánh đồng chết chóc’ để đến với sự khải thắng chung cục là ngày Chúa dứt khoát hiển trị.
Lm. Giuse ê Công Đức, PSS.
………………………..
Suy Niệm 2: TIÊU CHUẨN CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ: LẮNG NGHE VÀ THỰC HÀNH LỜI CHÚA
Trong bài đọc 1, Ngôn Sứ Giôen vẽ lên một bức tranh của ngày “phán xét.” Viễn cảnh này vượt ra khỏi lối suy nghĩ thông thường của người Do Thái, đó là Thiên Chúa là Đấng xét xử các dân nước, chứ không chỉ xét xử một mình Israel: “Có lời Đức Chúa phán: Các dân nước hãy bắt đầu di chuyển, tiến lên cánh đồng Giôsaphát, vì tại đó Ta sẽ ngự toà xét xử mọi dân nước chung quanh” (Ge 4:12). Nói cách khác, Thiên Chúa là Chúa của muôn dân nước, chứ không riêng Israel. Đây chính là điểm nối kết bài đọc 1 và bài Tin Mừng: Tương quan với Thiên Chúa không thể bị giới hạn vào trong mối tương quan tự nhiên, máu thịt, nhưng mở rộng cho những ai lắng nghe và thực thi thánh ý Ngài. Điều này không có nghĩa là tương quan ruột thịt, tự nhiên không quan trọng. Ngôn sứ Giôen cho thấy tương quan tự nhiên vẫn có một vị trí quan trọng khi nói đến những đặc ân mà Đức Chúa dành cho dân Israel và núi Thánh của Ngài là Giêrusalem: “Từ Xion Đức Chúa gầm lên, từ Giêrusalem tiếng Người vang dội, trời và đất chuyển rung. Nhưng Đức Chúa là nơi cho dân Người nương náu, là nơi trú ẩn cho con cái Israel. ‘Bấy giờ các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa các ngươi, Đấng ngự tại Xion, núi thánh của Ta. Giêrusalem sẽ là nơi thánh, người ngoại quốc sẽ chẳng còn qua đó nữa’” (Ge 4:16-17). Sứ điệp của Ngôn Sứ Giôen trong bài đọc 1 mời gọi chúng ta đi ra khỏi lối suy nghĩ và hành động hạn hẹp của mình, đó là chỉ dành tình thương cho những người có tương quan ruột thịt với chúng ta hay những người “tự nhiên” chúng ta ưa thích. Yêu thương và đối xử tốt với những người có tương quan tốt với chúng ta là điều tốt, điều phải làm. Tuy nhiên, tình yêu của chúng ta phải vượt ra khỏi mối tương quan đó để ôm trọn mọi người không cùng máu huyết và theo bản tính “tự nhiên” chúng ta không thích, không ưa cho lắm. Đây chính là lời mời gọi mà Chúa Giêsu đặt trước các môn đệ của Ngài trong bài Tin Mừng hôm nay.
Ngày hôm qua chúng ta nghe Chúa Giêsu khẳng định việc ai không đi với Ngài là chống lại Ngài và ai không thu góp với Ngài là kẻ phân tán (x. Lc 11:23). Người môn đệ là người luôn đi với Chúa Giêsu và trở nên sợi dây nối kết mọi người như Ngài. Bài Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta những điều cần thiết mà người môn đệ phải có để trở nên người môn đệ chân chính của Chúa Giêsu. Dù rất ngắn, nhưng bài Tin Mừng chứa đựng nhiều chi tiết quan trọng để chúng ta suy gẫm về ơn gọi làm môn đệ của mình.
Chi tiết đầu tiên trình bày cho chúng ta về Chúa Giêsu như một người Thầy: “Khi ấy, Đức Giêsu đang giảng dạy” (Lc 11:27). Chúng ta biết Chúa Giêsu đang giảng dạy gì: Ngài giảng dạy về Nước Thiên Chúa. Các sách Tin Mừng cho chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu là một vị thầy tuyệt vời và có sức cuốn hút người nghe. Mỗi lần Ngài giảng dạy, dân chúng tuôn đến để nghe Ngài vì Ngài giảng dạy như Đấng có uy quyền chứ không như các thầy biệt phái và luật sĩ (x. Mt 7:29). Điều này cũng xảy ra trong lần giảng dạy được trình thuật hôm nay. Trong số thính giả, “có một người phụ nữ lên tiếng thưa với Người: ‘Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!’” (Lc 11:27). Theo nghĩa đen của bản văn, chúng ta dễ dàng nhận ra người phụ nữ đang ám chỉ đến Mẹ Maria. Tuy nhiên, bản văn không dừng lại ở đó mà đi xa hơn để nói cho chúng ta biết rằng đây chỉ mới là cấp độ thứ nhất trong tương quan với Chúa Giêsu. Cấp độ này dựa trên tương quan tự nhiên, tương quan máu huyết. Nói cách khác, qua những lời khen của mình, người phụ nữ cho thấy rằng người được chia sẻ vinh quang với Chúa Giêsu là người có mối tương quan máu huyết với Ngài, là người đã cưu mang và cho Ngài bú mớm. Đứng trước lời khen này, Chúa Giêsu chỉ ra một mối tương quan cao hơn, mối tương quan mang tính siêu nhiên: “Nhưng Người đáp lại: ‘Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa’” (Lc 11:28).
Qua hai cấp độ này, Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta rằng, ơn gọi của người môn đệ không thuộc bình diện tự nhiên, nhưng thuộc bình diện siêu nhiên. Chúng ta không thể sống ơn gọi này chỉ dựa vào sức tự nhiên của mình, nhưng phải dựa trên ân sủng, dựa trên việc lắng nghe lời Chúa và đem ra thực hành trong đời sống hằng ngày. Nếu đi sâu hơn một tí, chúng ta sẽ nhận ra điều được ám chỉ trong khẳng định của Chúa Giêsu là người môn đệ không thể chỉ hành động theo bản tính tự nhiên của mình, nhưng phải hành động theo sự hướng dẫn của lời Chúa. Điều này mời gọi chúng ta phải cẩn thận về lời ăn tiếng nói và những thái độ sống của mình. Nhiều khi chúng ta để cho bản tính tự nhiên ngự trị và chi phối chúng ta, để rồi chúng ta nói những lời thiếu tế nhị và có những hành động thiếu bác ái với anh chị em mình. Là người môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi luôn soi chiếu cuộc đời mình vào mẫu gương của Ngài. Hãy trở nên một Đức Kitô khác cho mọi người, nhất là trong lời ăn tiếng nói và trong hành động thường ngày.
Lm. Anthony, SDB.
…………………………….
Suy Niệm 3:Thế nào là hạnh phúc thực sự
- Giữa đám đông đang nghe Đức Giêsu giảng, có một phụ nữ, vì cảm phục trước việc Chúa làm phép lạ trừ quỳ câm, ngây thơ không biết khen ngợi Chúa thế nào, đã thốt ra câu khen ngợi Mẹ Ngài :”Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm”. Nhưng Chúa nói :”Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Chúa”. Chúa nói thế không phải là Ngài coi rẻ Đức Maria, trái lại còn gián tiếp ca tụng Người : Người vừa là Mẹ ruột đã sinh ra Ngài, vừa là một người luôn lắng nghe và thực hiện lời Thiên Chúa.
- Dân gian có câu :”Một ngươi làm nên cả họ thơm lây…” Khi thấy sự thành công của Chúa Giêsu đầy quyền năng trên quỷ thần, giảng dạy hay, chữa nhiều bệnh tật, dân dân lũ lượt theo Người… thì một người phụ nữ trong đám đông kêu lên :”Phúc cho lòng dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú mớm”. Xét theo phương diện này, thì Mẹ Maria là Đấng Đầy Ơn Phúc đã cưu mang Chúa Giêsu và cho Người bú mớm. Tuy nhiên, hiểu rộng ra, đây cũng là cái phúc chung cho mọi người chúng ta. Bởi vì Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Lời Thiên Chúa, và cũng được hiểu Lời Chúa là chính Chúa. Cho nên, khi chúng ta yêu mến Lời Chúa, năng đọc và suy gẫm Lời Chúa, chính chúng ta đang làm mẹ cưu mang Chúa trong tâm hồn, và đang làm cho Chúa được lớn lên trong ta (Hiền Lâm).
- Diễm phúc thứ nhất là Đức Mẹ đã sinh ra Chúa Cứu Thế, và hạnh phúc thứ hai là Mẹ đã thực hành Lời Chúa. Trong Tin Mừng hôm nay chính Chúa Giêsu đã dành cho mẹ Ngài một lời ca tụng đẹp đẽ nhất : đã nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa. Phúc cho mẹ không phải chỉ vì mẹ đã cho Chúa bú mớm, nhưng còn vì Mẹ đã ân cần đón nhận lời Chúa, mẹ đã suy niệm và để lời Chúa thành chính sự sống của mẹ. Quả thực, không có ai đã nghe lời Chúa và thực hành lời Chúa bằng Đức Mẹ. Tóm lại, Đức Maria là Mẹ Chúa Giêsu, vừa sống đời sống của Chúa, vừa sống đúng lời Chúa, nên mẹ đã được hai diễm phúc : một là đã sinh ra Chúa, dưỡng dục Chúa, hai là đã thực hành Lời Chúa, nên mẹ là người hoàn hảo nhất. (Phạm Văn Phượng).
- Trong cuộc sống, có nhiều điều làm cho chúng ta được vui vẻ, hạnh phúc : một lời khen chân thành, một bản nhạc du dương, một bức tranh tuyệt đẹp, một trận bóng hấp dẫn, một gia đình ấm êm… Khi nghe Đức Giêsu giảng, một người phụ nữ đã cất tiếng khen ngợi Mẹ Maria là người hạnh phúc, vì Mẹ đã cưu mang, sinh hạ và dưỡng nuôi Đức Giêsu. Đáp lại, Đức Giêsu đã mạc khải một chân lý quan trọng : Đức Maria là người diễm phúc nhưng không phải chỉ vì tương quan huyết nhục với Đức Giêsu, mà trên hết, vì Mẹ luôn lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa. Lắng nghe và thực hành Lời Chúa làm cho chúng ta được hạnh phúc, vì được trở nên người thân thuộc trong gia đình của Người. Gắn bó mật thiết với Lời Chúa giúp chúng ta xây căn nhà cuộc đời trên nền đá vững chắc, không một sức mạnh nào có thể tàn phá được.
- Chúa Giêsu đáp rằng :”Đúng hơn phải nói rằng : Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa”. Nói như thế, Chúa Giêsu không có ý phủ nhận vai trò của Mẹ Maria trong việc cưu mang, sinh hạ và nuôi dưỡng, nhưng qua những lời trên đây, Ngài mạc khải mối tương quan sâu xa giữa Ngài và Mẹ Maria; mối tương quan ấy không chỉ dừng lại ở huyết nhục, nhưng hơn ai hết, Mẹ là người đã triệt để lắng nghe và giữ lời Thiên Chúa; cả cuộc đời Mẹ, từ biến cố truyền tin cho đến khi đứng dưới chân Thập giá, Mẹ đã đón nhận Lời Chúa, qua tiếng Xin Vâng.
- Một đời sống đạo đức gương mẫu vẫn luôn là một hấp lực và tác động người khác hơn cả những gì được viết trong sách vở. Mẹ Maria đã nêu gương cho chúng ta trong việc lắng nghe và thực thi Lời Chúa. Đó là mối phúc mà ai trong chúng ta cũng có thể đạt được. Ước gì chúng ta tìm được hạnh phúc trong việc cưu mang Lời Chúa; cưu mang bằng cách lắng nghe, đón nhận và tuân giữ, để rồi một khi Lời Chúa đã trở nên sức sống, chúng ta có thể đem sự sống đó đến cho những người chung quanh chúng ta.
- Truyện : Thực hành Lời Chúa dạy.
Có người nô lệ da đen kia đạo đức và trung thành, do được chủ mến chuộng, mỗi khi cần có thêm đầy tớ trong nhà, chủ thường dẫn theo người nữ tì da đen này để cô chọn cho chủ.
Một hôm, cô đã chọn một ông già có tật. Chủ nhất định không chịu mua vì nghĩ rằng hắn chẳng được việc và chẳng đáng giá. Nhưng vì cô nữ tì cứ nài nỉ mãi nên buộc lòng ông chủ phải mua người nô lệ già này bị bệnh nặng. Cô nữ tì săn sóc ông với tất cả tình của người con hiếu thảo. Ông chủ ngạc nhiên hỏi :
– Bộ ông ấy là cha mày, sao mày chăm sóc ông ấy kỹ như thế ?
Người nữ tì trả lời :
– Thưa ông, người kia không phải là bố cháu, cũng không phải là bà con của cháu, trái lại còn là kẻ thù của cháu nữa. Bởi vì khi cháu con nhỏ, hắn đã bắt cóc cháu khỏi vòng tay cha mẹ của cháu, bán cháu như một đứa nô lệ. Nhưng vì cháu là người Công giáo nên cháu luôn thực hành lời dạy của Chúa Giêsu :”Hãy tha thứ thì sẽ được thứ tha”.Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

