BÀI ĐỌC I: Kh 3, 1-6. 14-22
Tôi là Gioan, tôi đã nghe Chúa phán bảo tôi rằng: “Hãy viết cho thiên thần Giáo đoàn Sarđê rằng: ‘Đây là lời Đấng có bảy thần linh Thiên Chúa và bảy ngôi sao: Ta biết các việc của ngươi làm; ngươi có tiếng là đang sống, nhưng ngươi đã chết. Hãy lo tỉnh dậy, hãy bồi dưỡng chút sinh khí sắp tàn. Vì Ta không thấy các việc ngươi làm trọn hảo trước mặt Thiên Chúa Ta. Vậy hãy nhớ lại ngươi đã đón nhận và nghe lời Chúa thế nào, hãy giữ lấy lời ấy và hãy ăn năn hối cải. Vì nếu ngươi không tỉnh thức, Ta sẽ đến với ngươi như một kẻ trộm, ngươi sẽ không biết giờ nào Ta sẽ bất chợt đến cùng ngươi. Nhưng tại Sarđê ngươi có một số người đã không làm dơ bẩn áo của họ; và họ sẽ tháp tùng Ta trong bộ áo trắng của họ vì họ xứng đáng. Như vậy kẻ chiến thắng sẽ mặc áo trắng, và Ta sẽ không xoá bỏ tên người ấy khỏi Sách hằng sống, và Ta sẽ tuyên danh người ấy trước mặt Cha Ta và các thiên thần Người. Ai có tai thì hãy nghe điều Thần linh phán với các giáo đoàn.
“Hãy viết cho giáo đoàn Laođicia rằng: ‘Đây là lời của Amen, chứng nhân trung thực, nguyên thuỷ công trình sáng thế của Thiên Chúa. Ta biết các việc làm của ngươi: ngươi không lạnh mà cũng không nóng; phải chi ngươi lạnh hẳn hoặc nóng hẳn đi! Bởi vì ngươi hâm hẩm, không lạnh không nóng, nên Ta sẽ mửa ngươi ra khỏi miệng Ta. Bởi vì ngươi nói rằng: Tôi giàu có, tôi sung túc, tôi không thiếu thốn gì nữa. Bởi vì ngươi không biết rằng thực ra ngươi vô phúc, đáng thương, nghèo khó, đui mù và trần trụi. Vậy ngươi hãy nghe lời Ta khuyên bảo: Hãy mua vàng ròng mà làm giàu, mua áo trắng tinh mà mặc, hầu che giấu sự trần trụi xấu hổ của ngươi; hãy mua thuốc nhỏ vào mắt, cho mắt ngươi được sáng. Ta răn bảo và sửa dạy những kẻ Ta yêu thương. Vậy hãy sốt sắng hơn lên và hối cải đi. Này Ta đứng ngoài cửa, Ta gõ; nếu ai nghe tiếng Ta mà mở cửa cho Ta, Ta sẽ vào nhà người ấy và dùng bữa tối với nó, và nó sẽ dùng bữa với Ta. Ai chiến thắng, Ta sẽ cho ngồi với Ta trên ngai của Ta, cũng như Ta đã chiến thắng và ngự với Cha Ta trên ngai của Người. Ai có tai thì hãy nghe điều Thần linh phán với các giáo đoàn”. Đó là lời Chúa.
PHÚC ÂM: Lc 19, 1-10
Khi ấy, Chúa Giêsu vào Giêricô và đi ngang qua thành, thì kìa, có một người tên là Giakêu, ông thủ lãnh những người thu thuế và là người giàu có. Ông tìm cách để nhìn xem Chúa Giêsu là người thế nào, nhưng không thể được, vì người ta đông quá, mà ông lại thấp bé. Vậy ông chạy lên trước, trèo lên một cây sung để nhìn xem Người, vì Người sắp đi ngang qua đó. Khi vừa đến nơi, Chúa Giêsu nhìn lên và trông thấy ông ấy, nên Người bảo ông rằng: “Hỡi Giakêu, hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải lưu lại tại nhà ngươi”. Ông vội vàng trụt xuống và vui vẻ đón tiếp Người. Mọi người thấy vậy, liền lẩm bẩm rằng: “Ông này lại đến trọ nhà một người tội lỗi”. Ông Giakêu đứng lên thưa cùng Chúa rằng: “Lạy Ngài, tôi xin bố thí nửa phần của cải tôi cho kẻ khó, và nếu tôi có làm thiệt hại cho ai điều gì, tôi xin đền gấp bốn”. Chúa Giêsu bảo ông ấy rằng: “Hôm nay nhà này được ơn cứu độ, bởi người này cũng là con cái Abraham. Vì chưng, Con Người đến tìm kiếm và cứu chữa điễu gì đã hư mất”. Đó là lời Chúa.
Suy Niệm 1:
ĐÓN NHẬN NGƯỜI, ĐỪNG LOẠI TRỪ NGƯỜI
Cũng ở Giêrico, hôm qua là chuyện anh mù, một người nghèo, nghèo tận cùng, được gặp Chúa Giêsu và được đón nhận vào ‘đoàn hành hương’ của Chúa. Hôm nay, một người giàu – là ông Dakêu – được Chúa ghé ở lại nhà! Nghèo giàu khác nhau, nhưng cả hai cùng khốn khổ vì bị loại trừ. Và Chúa Giêsu đã đem lại sự chữa lành, sự biến đổi, và đón nhận những người bị loại trừ như vậy.
Ông Dakêu tuyên bố rằng ông bố thí một nửa gia tài cho kẻ khó, và đền gấp bốn cho những ai ông đã gây thiệt hại. Chúng ta có thể tự hỏi tại sao ông có thể quyết định chuyện lớn như vậy một cách nhanh chóng như thế. Hẳn là thực tế, quyết định ấy đã nằm sẵn trong ông, ở dạng tiềm năng, và chờ khi có đủ yếu tố thì nó ‘hiển thị’ thành hiện thực. Yếu tố ấy là ông được Chúa Giêsu đón nhận vô điều kiện. Người không kỳ thị ông, không xa lánh ông dù ông đầy tội lỗi. Người ‘về phe’ ông!
Biết bao anh chị em xung quanh chúng ta khốn khổ vì sa lầy, bế tắc trong tình trạng sống có ‘vấn đề’ của họ, nhưng họ vẫn có thực tiềm năng thay đổi… và nếu họ được đón nhận, sự thay đổi hoàn toàn có thể xảy ra. Chính chúng ta cũng vậy, và bất cứ vị thánh nào cũng vậy. Vị thánh nào cũng là một hối nhân, được Chúa đón nhận trước – như thánh Phaolô nói rõ: Chúa đã chết vì chúng ta ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi!… Vì thế, đến lượt mình, chúng ta được mời gọi đón nhận anh chị em mình, bất kể họ ở trong tình trạng nào. Biết đâu chỉ cần ta dừng lại, lắng nghe và nối kết với ai đó… như cách Chúa Giêsu cư xử với anh mù hôm qua và ông Dakêu hôm nay… thì ta đã giúp đem lại sự thay đổi có tầm sống chết cho một con người!
Nhưng để có được động lực ấy, tinh thần ấy, ta phải nối kết với Chúa Giêsu và rút năng lực ấy ra từ Người. “Hôm nay nhà này được ơn cứu độ… vì Con Người đến tìm và cứu những gì hư mất!” Ai gặp và đón nhận Chúa Giêsu, thì lập tức được giải thoát – đây là ý nghĩa của chữ “hôm nay” trong lời đoan chắc trên của Chúa. Vậy mà tại sao chúng ta không gọi ‘thánh Dakeu’, ‘thánh Bartime’ nhỉ?
Dù sao, phải cảm ơn Bartime và Dakeu, vì đã xác nhận mạnh mẽ cho chúng ta rằng kỳ thị và loại trừ người thì chẳng khác gì giết người, và ngược lại, nếu sẵn sàng đón nhận người – dù chỉ bằng một cử chỉ đơn sơ – có thể ta đang mở cho người con đường sống! Với mọi con người, Chúa Giêsu là chuyên gia ‘tìm và cứu’ (search and rescue)… vậy thì chúng ta đừng bao giờ ‘tìm và diệt’ (search and destroy)!
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
………………………………..
Suy Niệm 2: HÃY MỞ CỬA CON TIM CHO CHÚA
Trong bài đọc 1 hôm nay, Thánh Gioan thuật lại cho chúng ta lời Đức Chúa dành cho Hội Thánh Xácđê và Hội Thánh Laođikia. Trong lời sấm dành cho Hội Thánh Xácđê, Đức Chúa đã khiển trách họ về tình trạng “sống mà như đã chết”: Ta biết các việc ngươi làm, biết ngươi được tiếng là đang sống, mà thực ra đã chết” (Kh 3:1). Đây cũng là lời cảnh tỉnh cho mỗi người chúng ta vì nhiều lần chúng ta sống nhưng tình yêu và đời sống thiêng liêng của chúng ta đã chết từ lâu. Đức Chúa mời gọi chúng ta “hãy tỉnh thức! Hãy củng cố chút sức còn lại đang suy tàn, vì Ta nhận thấy các việc của ngươi không được hoàn hảo trước mặt Thiên Chúa của Ta. Vậy hãy nhớ lại: ngươi đã lãnh nhận và nghe Lời Chúa thế nào; hãy tuân giữ và hối cải!” (Kh 3:2-3). Chúng ta cần củng cố lại “tình yêu thuở ban đầu.” Chúng ta cần nhớ lại sự nhiệt tình lắng nghe lời Chúa và đem ra thực hành khi chúng ta mới bắt đầu yêu Ngài. Cuộc sống là một hành trình hướng về sự thiện hảo mỗi ngày. Những ai ngủ quên trong chiến thắng hay thất vọng trong thất bại sẽ dễ dàng trở thành người sống mà như đã chết!
Trong lời sấm của Đức Chúa dành cho Hội Thánh Laođikia, Đức Chúa khiển trách tình trạng “hâm hâm” của họ: “Ta biết các việc ngươi làm: ngươi chẳng lạnh mà cũng chẳng nóng. Phải chi ngươi lạnh hẳn hay nóng hẳn đi! Nhưng vì ngươi hâm hẩm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta” (Kh 3:15-16). Những lời này nói đến tình trạng sống nửa vời, sống “theo chiều gió.” Đây cũng là tình trạng của nhiều người trong chúng ta. Nhiều lần, chúng ta cũng đã không dành trọn vẹn tình yêu của mình cho Chúa và cho nhau. Tình yêu của chúng ta chia năm sẻ bảy đến nỗi chúng ta sống trong tình trạng “bốn mùa thay đổi trong một ngày.” Đức Chúa mời gọi chúng ta phải kiên định và sẵn sàng mở cửa khi Ngài gõ: “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta. Ai thắng, Ta sẽ cho ngự bên Ta, trên ngai của Ta, cũng như Ta đã thắng và ngự bên Cha Ta, trên ngai của Người. Ai có tai, thì hãy nghe điều Thần Khí nói với các Hội Thánh” (Kh 3:20-22). Liệu chúng ta có mở cửa cho Chúa khi Ngài gõ hay không?
Câu chuyện trong bài Tin Mừng hôm nay chỉ được tìm thấy trong Tin Mừng Thánh Luca. Chúng ta nghe đoạn Tin Mừng này được trích đọc trong Chúa Nhật XXXI – Thường Niên vừa qua. Trong đoạn Tin Mừng này, hai đề tài lớn trong Tin Mừng Thánh Luca được mang lại với nhau, đó là tội lỗi và sự giàu có. Cả hai đề tài này được gộp chung lại trong hình ảnh của Dakêu: “Ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có” (Lc 19:2). Chi tiết này ám chỉ đến việc cả những người giàu và những người tội lỗi đều “tìm cách để xem cho biết Đức Giêsu là ai” (Lc 19:3). Nhưng trong mỗi nhóm, họ có những giới hạn của họ. Chi tiết này được diễn tả qua hình ảnh thấp bé của Dakêu. Dù giới hạn, nhưng khát vọng vượt qua giới hạn để “xem cho biết Đức Giêsu” là động lực thúc đẩy Dakêu tìm ra sáng kiến để đạt được mục đích của mình.
Chúa Giêsu không loại trừ bất kỳ ai đến với Ngài, dù là những người giàu có hay tội lỗi. Ngài chính là người đi bước trước để mời gọi họ bước vào trong mối tương quan với Ngài như Ngài đã làm với Dakêu: “Khi Đức Giêsu tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông: “Này ông Dakêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!” (Lc 19:5).
Trước lời mời gọi của Chúa Giêsu, có hai phản ứng khác nhau xảy ra: “Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: ‘Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ!’” (Lc 19:6-7). Đương sự thì cảm nghiệm được tình thương và đáp trả không do dự. Con những người “bên ngoài,” những người chỉ “đứng xem” mà không muốn bước vào mối tương quan với Chúa Giêsu thì không đáp trả, nhưng lại phàn nàn. Điều này thường xảy ra trong đời sống hằng ngày của chúng ta. Cũng một sự kiện xảy ra, nhưng những người liên quan sẽ có thái độ khác với những người “không dính dáng” đến. Để có được một sự đáp trả tích cực với lời mời gọi của Chúa Giêsu, chúng ta phải cần có một mối tương quan cá vị với Ngài. Dù chúng ta có đọc, có quan sát, có học bao nhiêu kinh nghiệm của người khác về Thiên Chúa, mà chúng ta không có mối tương quan cá vị với Ngài, chúng ta sẽ không thể hiểu lý do tại sao Chúa Giêsu lại có cái nhìn bao dung và thái độ yêu thương dành cho những người tội lỗi. Nói cụ thể hơn, những người có được con tim của Chúa sẽ hiểu được tại sao mình phải đón nhận và tha thứ cho những anh chị em làm cho mình đau khổ.
Chi tiết cuối cùng để chúng ta suy gẫm là việc Chúa Giêsu khẳng định rằng ơn cứu độ đã đến với nhà của Dakêu: “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Ápraham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất” (Lc 19:9-10). Có ba điều kiện cần thiết để đón nhận ơn cứu độ, đó là (1) Chúa Giêsu đến ở lại với Dakêu, (2) Dakêu đón nhận Chúa Giêsu vào nhà mình, và (3) sự thay đổi cuộc sống nơi Dakêu. Thật vậy, sự hiện diện của Chúa Giêsu làm xảy ra điều mà con người không thể. Một người giàu có đi qua lỗ kim! Nhưng điều này chỉ xảy ra với một sự thay đổi triệt để. Trong câu khẳng định trên của Chúa Giêsu về việc Dakêu cũng là con của Ápraham ám chỉ rằng những người bị con người loại ra vẫn không nằm ngoài dân được Thiên Chúa tuyển chọn.
Lm. Anthony, SDB.

