spot_img
Thêm

    Thứ Ba, Tuần XXVII/TN

    BÀI ĐỌC I: Gl 1, 13-24

    Anh em thân mến, anh em nghe nói về đời sống của tôi trước kia, khi theo đạo Do-thái: tôi đã bắt bớ và phá hoại Hội Thánh của Thiên Chúa thái quá. Trong đạo Do-thái, tôi đã vượt hẳn nhiều bạn đồng giống nòi, đồng tuổi với tôi, và tôi nhiệt thành hơn bất cứ ai đối với truyền thống của cha ông tôi.

    Nhưng khi Đấng tách riêng tôi ra từ lòng mẹ, và dùng ơn Người mà kêu gọi tôi, để tôi rao giảng Người trong các dân ngoại, thì không lúc nào tôi bàn hỏi người xác thịt máu huyết, và tôi không lên Giêrusalem để gặp các vị làm tông đồ trước tôi, nhưng tôi đi ngay đến Arabia, rồi lại trở về Đamas. Đoạn ba năm sau, tôi mới lên Giêrusalem để gặp Phêrô, và lưu lại với ông mười lăm ngày. Tôi không gặp một tông đồ nào khác, ngoài Giacôbê, anh em của Chúa. Những điều này tôi viết cho anh em, đây trước mặt Thiên Chúa, tôi không nói dối.

    Thế rồi tôi đã đi về miền Syria và Cilicia. Nhưng các giáo đoàn của Đức Kitô ở xứ Giuđêa chưa biết mặt tôi, họ chỉ nghe đồn rằng: “Người xưa kia bắt bớ chúng ta, giờ đây lại rao giảng đức tin mà thuở trước ông muốn bài trừ”, và vì tôi, họ ngợi khen Thiên Chúa. Đó là lời Chúa.

    PHÚC ÂM: Lc 10, 38-42

    Khi ấy Chúa Giêsu vào một làng kia, và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình. Bà có người em gái tên là Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận rộn với việc thết đãi khách. Bà đứng lại thưa Người rằng: “Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với”.

    Nhưng Chúa đáp: “Martha, Martha, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện (quá). Chỉ có một sự cần mà thôi, Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất”. Đó là lời Chúa.

    Suy Niệm 1: HỌC KINH NGHIỆM TỪ NHỮNG VỐ BỊ QUÊ…

    Nhiều khi chỉ cần ôn lại những trường hợp đây đó người ta bị ‘quê’ trong các câu chuyện Thánh Kinh cũng rất hữu ích cho ta cảnh giác với cách suy nghĩ chủ quan nông cạn của mình và học biết cẩn trọng phân định ý Chúa. Hôm nay có hai câu chuyện bị quê như vậy.
    Phaolô lúc ban đầu nghĩ mình đúng khi hăng hái bắt bớ và tìm cách tiêu diệt các Kitô hữu. Nhưng rồi khi ngã ngựa trên đường đi, Phaolô mới biết mình sai, và bị quê… Martha ở Bêtania phàn nàn với Chúa Giêsu: “Thầy ơi, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với”. Và Chúa trả lời rằng cô em đã chọn điều tốt nhất. Martha bị quê…
    Rất nhiều chuyện bị quê như thế. Như các môn đệ cấm trẻ nhỏ đến với Chúa Giêsu, được Chúa sửa rằng hãy để trẻ nhỏ đến với Thầy… Như các ông tranh làm lớn, Chúa sửa rằng phải trở nên nhỏ mới vào được Nước Trời… Như đám đông đi với Chúa đã quát tháo bảo người mù ở Giêrico im đi, thì Chúa Giêsu nghe tiếng anh, Người đứng lại và yêu cầu đưa anh tới với Người… Như người ta đánh giá ‘công phúc’ qua số lượng tiền dâng cúng, còn Chúa Giêsu thì đề cao bà goá vừa mới bỏ hai đồng kẽm vào thùng…
    Đặc biệt, những người Phariseu và các kinh sư bị quê hết lần này đến lần khác, khi họ dạy cho Chúa Giêsu giữ ngày sabat hay đừng lân la với người tội lỗi, và Chúa Giêsu đã làm ngược lại quan điểm của họ… Cả Phêro cũng bị quê nhiều, khi can Thầy đừng đi con đường khổ nạn, để bị Thầy mắng là ‘Satan’… Gia cô bê và Gioan thì muốn kéo lửa từ trời xuống thiêu huỷ nguyên một làng ở Samaria, hai ông bị Thầy nghiêm khắc quở trách…
    Trong các dụ ngôn của Chúa Giêsu, có đầy các tình huống bị quê. Như người con cả nghĩ sai nên đã vùng vằng với cha mình… Như ông tư tế và thầy Lêvi tưởng rằng mình có đủ lý do biện minh cho việc bỏ đi qua trong sự kiện đó… Như ông nhà giàu tích trữ đầy của cải và tự nhủ mình chỉ còn có việc hưởng thụ thôi, mà không biết rằng nội đêm ấy mình sẽ chết…
    Người ta bị quê không chỉ một cách cá nhân, mà còn trên bình diện cộng đồng nữa, như người Do thái tự hào mình là dân ưu tuyển của Thiên Chúa và khinh rẻ dân ngoại – họ được Chúa Giêsu ‘sửa lưng’ khi nhắc lại chuyện tướng Naaman người Xyria và bà goá Sarepta, và khi Chúa cảnh báo: những kẻ đứng đầu sẽ xuống chót, những kẻ rốt hết sẽ lên hàng đầu, hay “những người thu thuế và các cô gái điếm sẽ vào Nước Thiên Chúa trước các ngươi”…
    Ngay cả Đức Maria, tuyệt vời như thế, mà vẫn không tránh bị quê một mức nào đó, và cần được soi sáng để hiểu đúng hơn và xác tín hơn, chẳng hạn khi Maria thắc mắc “việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi đâu biết đến người nam”…
    Chắc chắn mỗi chúng ta đều đang có những cách nghĩ cách làm nào đó mà khi đối chiếu với ý Thiên Chúa, ta sẽ bị quê… Chỉ có một giải pháp cho vấn đề này thôi, đó là luôn hỏi Chúa và thực sự lắng nghe tiếng Chúa.
    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    …………………………………………….
    Suy Niệm 2: Chị em Mácta và Maria ở Bêtania
    1. Hai chị em Mácta và Maria đón tiếp Chúa Giêsu tại làng Bêtania, nơi mà Chúa Giêsu đã quen biết hai chị em. Lúc Chúa tới nhà , Mácta lo lắng chuẩn bị bữa ăn trong lúc Maria ngồi yên bên Chúa để nghe lời Ngài. Câu trả lời của Đức Giêsu trước đề nghị của Mácta không có nghĩa là Ngài phủ nhận tất cả sự quan tâm lo lắng của Mácta. Nhưng Đức Giêsu muốn cho thấy một điều cao quý hơn là : lắng nghe Lời Chúa. Lo lắng cho Chúa là điều đáng quý, nhưng để hất tâm trí lắng nghe và thi hành Lời Chúa lại càng quý giá gấp bội.
    1. Theo truyền thống của các giáo phụ, Mácta và Maria trong Tin Mừng hôm nay là đại biểu của hai lối sống về người môn đệ Chúa Kitô. Mácta đại diện cho những người thích lối sống hoạt động. Còn Maria đại diện cho lối sống chiêm niệm và cầu nguyện. Lời trách móc của Mácta như gián tiếp cho rằng việc của mình làm là đúng, là tốt hơn người khác. Nhân cơ hội này Chúa Giêsu chỉ cho Mácta và chúng ta một bài học về sự lượng giá một công việc. Chúa bảo :”Chỉ có một chuyện cần mà thôi”, đó chính là ngồi nghe Lời Chúa dạy. Chúa không phủ nhận những việc bác ái, phục vụ cộng đoàn. Nhưng tất cả những hoạt động phục vụ sẽ trở thành vô ích nếu không khởi đi từ tinh thần Tin Mừng. Việc bác ái, tông đồ chỉ thực sự mang lại ơn ích cho người khác khi nó xuất phát từ một tâm hồn cầu nguyện, thích nghe Lời Chúa (5 phút Lời Chúa).
    1. Hoạt động và cầu nguyện là hai trạng thái luôn đi đôi với nhau trong đời sống của người Kitô hữu. Đôi khi chúng ta cảm thấy thành công vì những hoạt động bên ngoài, nhưng chúng ta quên đi điều vô cùng quan trọng là đời sống cầu nguyện. Chính những lúc đó chúng ta đang tìm chính mình. Để hoạt động có hiệu quả, chúng ta cần lắng nghe tiếng Chúa trong cầu nguyện. Chính những giây phút ấy, chúng ta được tiếp thêm sức mạnh để dấn thân và hoạt động hăng say hơn. Chúa không chê trách Mácta nhưng Chúa mời gọi bà hãy biết nghỉ ngơi bên Chúa, Người sẽ bổ sức cho.
    1. Trong Tông huấn Lời Chúa (Verbum Domini) số 3, Đức Giáo hoàng Bênêdictô XVI nhấn mạnh vai trò của Lời Chúa :”Xuyên suốt dòng lịch sử, Dân Chúa gặp thấy sức mạnh nơi Lời Chúa và ngày nay cũng vậy, Giáo hội tăng cường nhờ nghe, cử hành và học hỏi Lời Chúa”.Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu cũng khẳng định vai trò quan trọng bậc nhất của Lời Người. Mácta tất bật công việc phục vụ là tốt, nhưng Maria đã chọn phần tốt nhất, là ngồi dưới chân và lắng nghe Lời Chúa.  Ngày nay, nhiều người chẳng đoái hoài, thậm chí còn thấy chán ngán với việc lắng nghe Lời Chúa, bởi vì Lời Chúa  luôn thách thức và đòi hỏi con người thay đổi não trạng, hành vi của mình để sống đúng phẩm giá hơn. Ước gì chúng ta luôn có được niềm vui khi lắng nghe Lời Chúa, và có động lực để thực thi Lời ấy trong cuộc sống hằng ngày (Học viện Đa Minh).
    1. Chắc hẳn Chúa Giêsu đã đánh giá cao sự hy sinh bận rộn của Mácta. Đó là biểu hiện lòng mến cao độ. Tuy nhiên, qua cử chỉ của cô Maria, Chúa Giêsu đã nhận được  một tâm tình cao đẹp hơn. Đó là lắng nghe Lời Chúa, đặt Ngài vào chỗ nhất trong cuộc sống, chọn Ngài làm tất cả. Chúa Giêsu muốn lấy cử chỉ đó làm biểu tượng  nói lên sự chọn lựa đúng đắn của con người. Đó là chọn Ngài làm cơ nghiệp, là đặt Ngài vào trọng tâm của cuộc sống.
    1. Lời Chúa hôm nay một lần nữa mời gọi chúng ta thống nhất đời sống. Có những giây phút ưu việt dành cho cầu nguyện, thờ phượng, còn phần lớn thời giờ được dành cho những sinh hoạt khác. Đối với người Kitô hữu phải biến mọi sinh hoạt thành lời cầu nguyện kéo dài, thành những hy tế trên bàn thờ. Chính qua những sinh hoạt ấy, chúng ta gặp gỡ, lắng nghe, thực thi thánh ý Thiên Chúa.
    1. Truyện : Con người chỉ vĩ đại khi cầu nguyện.Frederic Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã trải qua một cuộc khủng hoảng đức tin trầm trọng lúc còn là sinh viện đại học.Một hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường cổ ở Paris. Đứng cuối nhà thờ, anh nhìn thấy một bóng đen đang quỳ cầu nguyện cách sốt sắng ở dẫy ghế đầu. Đến gần, chàng sinh viên mới nhận ra người đang cầu nguyện ấy không ai khác hơn là nhà bác học Ampère. Anh đứng lặng lẽ một lúc để theo dõi cử chỉ của nhà bác học. Và vừa khi đứng lên ra khỏi giáo đường, người sinh viên đã theo gót ông về cho đến phòng làm việc của ông.Thấy chàng thanh niên đang đứng trước của phòng với dáng vẻ rụt rẻ, nhà bác học liền lên tiếng hỏi :
      – Anh bạn trẻ, anh cần gì đó ? Tôi có thể giúp anh giải một bài toán vật lý nào không ?
      Chàng thanh niên đáp một cách nhỏ nhẹ :
      – Thưa thầy, con là một sinh viên khoa văn chương. Con dốt khoa học lắm, xin phép thầy cho cho con hỏi một vần đề liên quan đến đức tin !
      Nhà bác học mỉm cười cách khiêm tốn :
      – Anh lầm rồi, đức tin là môn yếu  nhất của tôi. Nhưng nếu được giúp anh điều gì, tôi cũng cảm thấy hân hạnh lắm ?
      Chàng sinh viên liền hỏi :
      – Thưa thầy, có thể vừa là một bác học vĩ đại, vừa là một tín hữu cầu nguyện bình thường không
      Nhà bác học ngỡ ngàng trước câu hỏi của người sinh viên, và với đôi môi run rẩy đầy xúc cảm, ông trả lời :
      – Con ơi, chúng ta chỉ vĩ đại  khi chúng ta cầu nguyện mà thôi !Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

                                                                                                   

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com