BÀI ÐỌC I: Rm 12, 5-16a
Anh em thân mến, chúng ta tuy nhiều người, nhưng cũng chỉ là một thân thể trong Ðức Kitô, và tương quan với mỗi người, kẻ này là chi thể của người kia. Nhưng chúng ta được những ân huệ khác nhau tuỳ theo ân sủng đã ban cho chúng ta: nếu là ơn nói tiên tri, thì hãy xử dụng sao cho xứng đối với đức tin; nếu là chức phận giúp việc, thì hãy chuyên cần giúp việc; nếu là thầy dạy, hãy lo dạy dỗ; nếu là khuyên bảo, hãy lo khuyên bảo; nếu là người phân phát, hãy có lòng chân thành; nếu là người cai quản, hãy cần mẫn; nếu là kẻ thương giúp, hãy vui vẻ. Ðức ái không được giả hình. Hãy chê ghét điều ác và trìu mến điều lành. Hãy thương yêu nhau trong tình bác ái huynh đệ: Hãy nhân nhượng tôn kính nhau. Hãy siêng năng, chớ biếng nhác: hãy sốt mến trong tâm thần và phụng sự Chúa. Hãy hân hoan trong niềm cậy trông, nhẫn nại trong gian truân và kiên tâm cầu nguyện. Hãy giúp đỡ các thánh khi họ thiếu thốn, và ân cần tiếp khách đỗ nhà. Hãy chúc phúc cho những kẻ bắt bớ anh em: Hãy chúc phúc, chứ đừng chúc dữ. Hãy vui mừng với kẻ vui mừng, và khóc lóc với kẻ khóc lóc. Hãy đồng tâm hiệp ý với nhau: đừng tự cao tự đại, một hãy ưa thích những sự hèn kém. Ðừng tự đắc cho mình là khôn.
PHÚC ÂM: Lc 14, 15-24
Khi ấy, một người đồng bàn thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Phúc cho kẻ sẽ được ăn tiệc trong nước Thiên Chúa”. Người phán cùng kẻ ấy rằng: “Có một người kia dọn tiệc linh đình, và đã mời nhiều thực khách. Tới giờ dự tiệc, ông sai đầy tớ đi báo cho những kẻ được mời để họ đến, vì mọi sự đã dọn sẵn sàng rồi. Nhưng mọi người đồng thanh xin kiếu. Người thứ nhất nói với ông rằng: “Tôi mới tậu một thửa ruộng, tôi cần phải đi xem đất, nên xin ông cho tôi kiếu”. Người thứ hai nói: “Tôi mới mua năm đôi bò, và tôi phải đi thử chúng, nên xin ông cho tôi kiếu”. Người khác lại rằng: “Tôi mới cưới vợ, bởi đó tôi không thể đến được”. “Người đầy tớ trở về thuật lại những điều đó cho chủ mình. Bấy giờ chủ nhà liền nổi giận, bảo người đầy tớ rằng: “Anh hãy cấp tốc đi ra các công trường và các ngõ hẻm thành phố mà dẫn về đây những người hành khất, tàn tật, đui mù và què quặt”. Người đầy tớ trở về trình rằng: “Thưa ông, lệnh ông ban đã được thi hành, thế mà hãy còn dư chỗ”. Ông chủ lại bảo người đầy tớ rằng: “Anh hãy ra ngoài đường ngoài ngõ và cố ép người ta vào cho đầy nhà tôi. Vì tôi bảo cho các người biết: không một ai trong những kẻ đã được mời, sẽ được nếm bữa tiệc của tôi”.
Suy Niệm 1: XIN KIẾU, VÀ HỐI TIẾC VĨNH VIỄN…
Đó là một bữa tiệc linh đình, nhưng các khách mời lần lượt xin kiếu, để rồi cuối cùng phòng tiệc được lấp đầy bởi …những người khác! Những kẻ xin kiếu đều có lý do – như ta thường nghe nói: muốn, thì người ta có cách; không muốn, thì họ có lý do!
Chúng ta để ý, ông chủ tiệc có vẻ ở thế yếu và bị động, khi mà ‘số phận’ của bữa tiệc hầu như hoàn toàn tuỳ thuộc vào sự hưởng ứng hay không hưởng ứng của những khách mời kia. Thế nhưng sự việc không hẳn thế, ông thể hiện mình là ai và mình có quyền chủ động như thế nào bằng cách sai đầy tớ ra đường mời mọi người vào dự tiệc, nhất là những người “hành khất, tàn tật, đui mù, què quặt”… Ông thực sự ý thức về giá trị của bữa tiệc cũng như về quyền chủ động của mình, khi tuyên bố: “Không một ai trong những kẻ đã được mời, sẽ được nếm bữa tiệc của tôi!”…
Điều đó có nghĩa là… đừng tưởng bở! Ừ thì các người có tự do để quyết định đến hay không, ừ thì tôi không thể cưỡng ép các người dự tiệc, nhưng nếu các người nói ‘không’, thì hãy biết rằng chính các người đang từ chối điều sẽ làm cho các người hối tiếc vĩnh viễn…
Nếu chúng ta không muốn hối tiếc vĩnh viễn, thì hãy bỏ cái thái độ cao ngạo, bất cần của những kẻ xin kiếu kia. Hãy tin vào lòng tốt của vị chủ tiệc, tin vào giá trị của bữa tiệc, và chân thành khiêm tốn hưởng ứng lời mời thật tốt lành được dành cho mình… Chúng ta chỉ có ‘được’ thôi, chứ không mất gì đâu – và cái ‘được’ ở đây là được sự sống vĩnh cửu!
Vâng, cuối cùng thì thái độ đơn sơ, khiêm tốn chính là chìa khoá giúp chúng ta có thể nói ‘vâng’ với bữa tiệc trong Nước Thiên Chúa. “Lòng con chẳng dám tự cao, mắt con chẳng dám tự hào Chúa ơi… Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ, trong con, hồn lặng lẽ an vui…” (x. Tv 130).
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
……………………………
Suy Niệm 2: ĐỪNG TỪ CHỐI BÀN TIỆC CỦA THIÊN CHÚA
Trong bài đọc 1 hôm nay, Thánh Phaolô khuyên nhủ tín hữu Rôma về cách thức sống trong cộng đoàn. Thánh nhân dùng hình ảnh liên đới của các bộ phận trong thân thể để so sánh với sự liên đới của các thành viên trong cộng đoàn. Giống như trong một thân thể, các bộ phận có những chức năng riêng biệt, nhưng tất cả làm việc để mang lại ích lợi cho toàn thân thể. Cũng giống như thế, trong cộng đoàn mỗi thân thể “có đặc sủng khác nhau tuỳ theo ân sủng Thiên Chúa ban” (Rm 12:6). Để đạt được điều này Thánh Phaolô tiếp tục đưa ra những điều cần thiết mà mỗi thành viên trong cộng đoàn phải thực hiện, đó là “lòng bác ái không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghét điều dữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình; nhiệt thành, không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa. Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân, và chuyên cần cầu nguyện. Hãy chia sẻ với những người trong dân thánh đang lâm cảnh thiếu thốn, và ân cần tiếp đãi khách đến nhà” (Rm 12:9-13). Không những thế, khi có xung khắc, các thành viên phải “chúc lành cho những người bắt bớ anh em, chúc lành chứ đừng nguyền rủa: vui với người vui, khóc với người khóc. Hãy đồng tâm nhất trí với nhau, đừng tự cao tự đại, nhưng ham thích những gì hèn mọn” (Rm 12:14-16a). Khi sống được điều này, chúng ta mới hiểu được niềm vui khi dự tiệc mà nhiều người từ chối trong bài Tin Mừng.
Đề tài về bàn tiệc được Thánh Luca tiếp tục trong bài Tin Mừng hôm nay: “Khi ấy, một trong những kẻ đồng bàn nói với Đức Giêsu rằng: “Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!” (Lc 14:15). Những lời này cho thấy hạnh phúc thay cho những ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa. Tuy nhiên, Công Đồng Vaticanô II dạy rằng: phụng vụ dưới thế là “cảm nếm trước” phụng vụ trên trời. Nói cách cụ thể hơn, khi chúng ta dự bàn tiệc Chúa dọn sẵn dưới thế [Thánh Thể] là chúng ta cảm nếm trước bàn tiệc trong Nước Thiên Chúa. Đáng buồn thay, nhiều người trong chúng ta không cảm nếm được điều này nên xem việc tham dự bàn tiệc dưới thế là một điều buồn chán. Chỉ những người tìm thấy niềm vui trong bàn tiệc Thánh Thể mới có thể cảm nếm được niềm hạnh phúc khi tham dự bàn tiệc trong Nước Thiên Chúa.
Như đã được trình bày trước đó (Lc 5: 27-32), dụ ngôn này cũng nói đến việc hoán chuyển vị trí: Chúa Giêsu từ người được mời trở thành Người mời. Dụ ngôn này cũng được tìm thấy trong Tin Mừng Thánh Mátthêu (21:1-10). Dụ ngôn chủ yếu nói về việc không đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa để đến với Nước của Ngài, Nước mà mở rộng cho hết mọi người. Chúng ta tìm thấy điều này trong những lời sau: “Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người. Đến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng: ‘Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn.’ Bấy giờ mọi người nhất loạt bắt đầu xin kiếu. Người thứ nhất nói: ‘Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu.’ Người khác nói: ‘Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu.’ Người khác nói: ‘Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được’” (Lc 14:16-20). Những lời này cho thấy, nhiều người được mời, nhưng tất cả đều từ chối. Chúng ta có lần nào từ chối lời mời của Thiên Chúa chưa? Lý do từ chối của chúng ta là gì? Chúng ta cùng tìm hiểu xem mình thuộc nhóm nào trong ba nhóm từ chối lời mời gọi của Thiên Chúa được nêu ra trong bài Tin Mừng.
Như chúng ta mong chờ ở Thánh Luca, hai lời từ chối đầu tiên liên quan đến việc theo đuổi tiền bạc. Một người xem việc đi thăm miếng đất mình mới mua quan trọng hơn tương quan với ông chủ tiệc và niềm vui có được từ bữa tiệc. Người thứ hai thì cũng như thế, xem việc thử năm cặp bò quan trọng hơn dự tiệc. Còn người thứ ba thì xem đời sống hôn nhân [tương quan với con người] quan trọng hơn niềm vui dự tiệc. Lý do của người thứ ba ẩn chứa một vấn đề đang xảy ra trong cộng đoàn của Thánh Luca, đó là trong khi có cái nhìn tích cực về đời sống hôn nhân, Thánh Luca cũng xem trọng đời sống độc thân. Việc nhấn mạnh đến điểm này không trái ngược với sự miêu tả tích cực về những người môn đệ nữ, bởi vì trong một xã hội trọng nam khi nữ, việc không lập gia đình có thể là một giải phóng. Ba lý do được đưa ra để giúp chúng ta xem lại tương quan của chính mình. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta từ chối niềm vui đến với Chúa, đến tham dự bàn tiệc [thánh lễ] vì chúng ta có nhiều lý do để từ chối. Chúng ta đặt những mối tương quan với vật chất và với con người lên trên tương quan với Chúa. Hãy tìm lại niềm vui có Chúa và có nhau trong bàn tiệc Chúa dọn sẵn!
Nếu chúng ta lưu ý, chúng ta sẽ nhận ra câu chuyện được đặt trên con số ba: Ba người được mời, ba người từ chối, ba lần ông chủ sai đầy tớ đi. Nhân tố này đưa chúng ta nhận ra rằng những người không được chọn để mời là những người được gọi trong lần thứ hai và thứ ba mà ông chủ sai các đầy tớ đi (Lc 14:21-23). Họ là những người được đánh giá thấp trước nhan thánh Chúa. Nếu không có việc những người đầy tớ được sai đi trong lần thứ hai và thứ ba thì sẽ không có câu chuyện. Chính vì vậy, đây là yếu tố quan trọng nhất của câu chuyện. Điều này nói cho chúng ta biết rằng những người được xem là không quan trọng, không nằm trong danh sách khách mời cuối cùng lại được ngồi vào trong bàn tiệc. Còn “những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi” (Lc 14:24). Chi tiết này mời gọi chúng ta nhìn mọi người với ánh mắt thiện cảm. Và đây cũng là lời cảnh tỉnh cho chúng ta, vì nếu không nhận ra được đặc ân của mình, đó là được Chúa yêu thương và mời gọi làm môn đệ của Ngài, chúng ta sẽ bị loại ra ngoài.
Lm. Anthony, SDB.
………………………….
Suy Niệm 3: Dự bàn tiệc Nước Trời
- Thiên Chúa yêu thương con người, Ngài mở rộng cửa để đón tiếp mọi người vào dự bàn tiệc Nước Trời. Lời mời gọi có tính cách rộng rãi, Ngài mời gọi mọi người không trừ ai, dù tốt dù xấu, miễn là phòng tiệc phải đầy người. Tuy thế, lời mời gọi đó còn chờ sự đáp ứng của từng người, mỗi người có quyền tự do, họ có thể chấp nhận hay từ chối. Trong thực tế nhiều người đã từ chối lời mời gọi thật tình đó với đủ mọi lý do. Hôm nay, Đức Giêsu muốn nói đến lòng thương xót của Chúa Cha đối với mọi người, đặc biệt những người Do thái. Nhưng họ đã không đón nhận và đánh mất tình thương ấy, vì thế, ân lộc bị cất đi khỏi họ.
- Hình ảnh đặc biệt của đoạn Tin Mừng hôm nay là một “bữa tiệc”. Trong Thánh Kinh, bữa tiệc thường qui hướng về hạnh phúc do Thiên Chúa ban cho (Is 25,6).
Tin Mừng hôm nay thuật lại : Hôm ấy, Đức Giêsu đang ngồi ăn chung với nhiều người khác trong một bữa tiệc do một thủ lãnh biệt phái khoản đãi. Bữa tiệc này làm cho một trong những thực khách được mời liên tưởng đến bữa tiệc thiên quốc, nên đã buột miệng nói ra “Phúc cho ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa”(Lc 14,15).
Nghe thấy vậy, Đức Giêsu dùng ngay một dụ ngôn để trả lời cho người ấy. Đại khái, Ngài cũng đồng ý với người đó cho rằng, được hưởng hạnh phúc trong Nước Thiên Chúa là một hạnh phúc thật lớn. Nhưng rồi Ngài đặt vấn đề. Vấn đề là người ta có sẵn sàng nhận lời mời vào Nước ấy hay không ?
3.Tại Palestina, mỗi khi có tổ chức một bữa tiệc lớn, thì khách luôn luôn được mời trước, và người chủ tiệc cũng nhận được câu trả lời của khách trước. Khi tiệc rượu đã sẵn, ông chủ sai các đầy tớ đi báo cho người được mời để họ đến dự. Bởi thế, một lời từ chối vào phút cuối quả là một tổn thương lớn cho người chủ tiệc.
Thiên Chúa là ông chủ của bữa tiệc Nước Trời cũng đã chuẩn bị một bữa tiệc lớn cho Israel. Các Tiên tri được sai đi gọi mời, và khách được mời cũng sống trong tâm tình chờ đợi. Nếu có sách các Tiên tri để loan báo về bữa tiệc thì cũng có các Thánh vịnh nói lên tâm tình tin tưởng và đợi chờ Thiên Chúa. Thế nhưng, khi giờ đến, lúc tiệc rượu đã chuẩn bị sẵn sàng thì khách được mời lại từ chối.
- “Omnia parata sunt” : mọi sự đã sẵn sàng . Hạnh phúc Nước Trời luôn được Thiên Chúa chuẩn bị sẵn tất cả cho ta, cũng như cỗ bàn được ông chủ trong dụ ngôn chuẩn bị chu đáo (giáo huấn Tin Mừng, Giáo hội, bí tích, ơn Chúa…). Thế nhưng, tại sao lại có nhiều người không đến dự tiệc ? Thưa, vì họ không muốn từ bỏ những thứ đang quyến rũ họ : một thửa đất mới, năm cặp bò mới tậu, một người vợ mới cưới. Những người đó đã không sai khi coi trọng những thứ vừa kể, nhưng họ sai vì coi chúng trọng hơn Nước Trời. Đức Giêsu đã dạy :”Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài. Tất cả những thứ kia Ngài sẽ thêm cho” (Mt 6,33)(Mỗi ngày một tin vui).
- Chúng ta tự hỏi tại sao trước lời mời gọi đầy vinh dự của ông chủ giầu có mà khách mời lại có quá nhiều lý do để từ chối ! Mà lại là từ chối vụng về bằng những lý do nhỏ nhặt không xứng tầm với “bữa tiệc lớn”. Ấy là chưa nói địa vị, vai vế của người chủ tiệc hẳn cũng đáng cho họ nể trọng. Chẳng lẽ họ ghen với ông vì ông giầu có; hay tại họ mặc cảm vì mình nghèo. Kể dụ ngôn này, hiển nhiên Đức Giêsu muốn nói tới “bữa tiệc trong Nước Thiên Chúa” mà Cha Ngài chính là chủ tiệc. Quả thật đây là một nan đề cho thái độ lựa chọn của con người : mọi lý do để từ chối đều trở nên bất xứng trước lời mời như thế của Thiên Chúa. Từ chối là dấu chẳng còn tình nghĩa gì với Ngài. Bởi vì nếu yêu thì đã chấp nhận lời mời (5 phút Lời Chúa).
- Truyện : Hai bữa tiệc.
Có người đã tưởng tượng ra thiên đàng và hỏa ngục như hai bàn tiệc thịnh soạn được bầy ra.
Bàn tiệc dưới hỏa ngục cũng mâm cỗ đầy, thế nhưng khách dự tiệc thì ngồi ủ rũ buồn thiu, bởi vì mỗi người cầm một đôi đũa dài đến độ gắp được thức ăn nhưng không thể đưa thức ăn ấy vào miệng của mình được.
Bàn tiệc trên thiên đàng thì cũng y hệt như vậy, nhưng khác một điều thay vì gắp thức ăn cho vào miệng mình, thì người ta lại gắp thức ăn đưa vào miệng cho người đối diện. Thế là vui vẻ cả nhà vì ai cũng được ăn no nê.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

