BÀI ĐỌC I: Ml 4, 1-2a
“Đây sẽ đến ngày bừng cháy lên như lò lửa: tất cả những kẻ kiêu căng và những người làm tội ác sẽ như rơm rạ, ngày ấy đến sẽ thiêu đốt họ, và không để sót lại cho họ cội rễ ngành chồi gì cả, Chúa các đạo binh phán như vậy. Phần các ngươi là những kẻ kính sợ thánh danh Ta, các ngươi sẽ được Mặt Trời công chính mọc lên cho, mang theo sự cứu chữa trong cánh Người”.
BÀI ĐỌC II: 2 Tx 3, 7-12
Anh em thân mến, chính anh em biết phải noi gương chúng tôi thế nào, bởi vì chúng tôi đã không lười biếng lúc ở giữa anh em, cũng không ăn bám của ai, nhưng chúng tôi làm lụng khó nhọc vất vả đêm ngày, để không trở nên gánh nặng cho người nào trong anh em. Không phải chúng tôi không có quyền, nhưng là để nêu gương cho anh em, để anh em bắt chước chúng tôi. Bởi vì khi chúng tôi còn ở với anh em, chúng tôi đã truyền dạy anh em rằng: “Nếu ai không muốn làm việc, thì đừng có ăn”. Vì chúng tôi nghe tin có một số người trong anh em sống nhàn cư, chẳng làm việc gì hết, nhưng lại dây mình vào mọi việc. Đối với những hạng người đó, chúng tôi mời gọi và khuyến cáo họ trong Chúa Giêsu Kitô, để họ yên hàn làm việc và dùng lương thực mình tìm ra.
PHÚC ÂM: Lc 21, 5-19
Khi ấy, có mấy người trầm trồ về đền thờ được trang hoàng bằng đá tốt và những lễ vật quý, nên Chúa Giêsu phán rằng: “Những gì các con nhìn ngắm đây, sau này sẽ đến ngày không còn hòn đá nào nằm trên hòn đá nào mà chẳng bị tàn phá”. Bấy giờ các ông hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, bao giờ những sự ấy sẽ xảy ra, và cứ dấu nào mà biết những sự đó sắp xảy đến?” Người phán: “Các con hãy ý tứ kẻo bị người ta lừa dối. Vì chưng, sẽ có nhiều kẻ mạo danh Thầy đến mà tự xưng rằng: ‘Chính ta đây và thời giờ đã gần đến’. Các con chớ đi theo chúng. Khi các con nghe nói có chiến tranh loạn lạc, các con đừng sợ, vì những sự ấy phải đến trước đã, nhưng chưa phải là hết đời ngay đâu”.
Bấy giờ Người phán cùng các ông ấy rằng: “Dân này sẽ nổi dậy chống lại dân kia, và nước này sẽ chống với nước nọ. Sẽ có những cuộc động đất lớn mọi nơi; sẽ có ôn dịch đói khát, những hiện tượng kinh khủng từ trên trời và những điềm lạ cả thể. Nhưng trước những điều đó, người ta sẽ tra tay bắt bớ, ức hiếp và nộp các con đến các hội đường và ngục tù, điệu các con đến trước mặt các vua chúa quan quyền vì danh Thầy; các con sẽ có dịp làm chứng. Vậy các con hãy ghi nhớ điều này trong lòng, là chớ lo trước các con sẽ phải thưa lại thể nào. Vì chính Thầy sẽ ban cho các con miệng lưỡi và sự khôn ngoan, mọi kẻ thù nghịch các con không thể chống lại và bắt bẻ các con. Cha mẹ, anh em, bà con, bạn hữu sẽ nộp các con, và có kẻ trong các con sẽ bị giết chết. Các con sẽ bị mọi người ghét bỏ vì danh Thầy. Nhưng dù một sợi tóc trên đầu các con cũng sẽ chẳng hư mất. Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con”.
Suy Niệm 1: SẼ ĐẾN HỒI CHUNG CUỘC
Chúa nhật 33 Thường niên, chúng ta đã tới sát gần sự kết thúc một chu kỳ Năm Phụng vụ. Âm hưởng cánh chung được nghe rất rõ. Thế giới đầy những khóc cười này, lịch sử đầy chìm nổi này sẽ đi về đâu? Nó sẽ không quay vòng như một quan niệm về ‘luân hồi’ nào đó. Nó cũng không đi mãi trên một quĩ đạo đường thẳng vô cùng vô tận. Thế giới và lịch sử này đã có điểm bắt đầu, và sẽ đi tới điểm kết thúc, trong đó số phận của mỗi người sẽ được ấn định. Như lời sách Malakhi:
“Ðây sẽ đến ngày bừng cháy lên như lò lửa: tất cả những kẻ kiêu căng và những người làm tội ác sẽ như rơm rạ… Phần các ngươi là những kẻ kính sợ thánh danh Ta, các ngươi sẽ được Mặt Trời công chính mọc lên cho, mang theo sự cứu chữa trong cánh Người” (x. Ml 4,1-2a).
Sự kết thúc và ấn định số phận chung cuộc ấy được mô tả là ‘Ngày của Chúa’. Đó là ngày mà “Chúa ngự tới cai quản chư dân trong đường chính trực” (x. Tv 97, Đáp ca). Ta nhận ra ngay ở đây: Ngày của Chúa, hay cánh chung, không nên làm ta lo lắng thất đảm, mà nên khơi lên trong ta niềm lạc quan và hy vọng. Bởi đó là ngày Chúa ngự đến kia mà!
Chúa Giêsu dùng hình ảnh Đền thờ Giêrusalem để xác nhận thực tại cánh chung. Giêrusalem huy hoàng tráng lệ, là niềm tự hào của dân Israel, là biểu tượng của sự vững bền… nhưng “Những gì anh em nhìn ngắm đây, sau này sẽ đến ngày không còn hòn đá nào nằm trên hòn đá nào mà chẳng bị tàn phá”… Nghĩa là, những gì xem ra vững chãi nhất trên cõi đời này cũng sẽ không còn. Tất cả sẽ qua đi, cho sự xuất hiện của một thế giới mới, với trời mới đất mới…
Trước cú chuyển tiếp từ lịch sử đến vĩnh cửu ấy, những biến động đầy đảo lộn sẽ xảy ra. Sẽ khốn khổ đấy. Tuy nhiên, Chúa Giêsu trấn an chúng ta: “Anh em sẽ bị mọi người ghét bỏ vì danh Thầy; nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng sẽ chẳng hư mất” (x. Lc 21,5-19).
Chính cảm thức về cánh chung cũng cần phải đúng đắn và tránh những cách nghĩ lệch lạc, chẳng hạn cách nghĩ của những người bạc nhược, thụ động, lười biếng, không làm gì cả, coi cuộc sống hiện tại này chỉ như một ‘phòng chờ’… Thánh Phaolô đã nhắc nhở: “Có một số người trong anh em sống nhàn cư, chẳng làm việc gì hết!” Thật đáng buồn biết bao. Vì thế, Phaolô đã làm gương, và mạnh dạn kêu gọi các tín hữu noi gương mình:
“Anh em biết phải noi gương chúng tôi thế nào, bởi vì chúng tôi đã không lười biếng lúc ở giữa anh em, cũng không ăn bám của ai, nhưng chúng tôi làm lụng khó nhọc vất vả đêm ngày, để không trở nên gánh nặng cho người nào trong anh em. Không phải chúng tôi không có quyền, nhưng là để nêu gương cho anh em, để anh em bắt chước chúng tôi” (x. 2Tx 3,7-12).
Có những người mải loay hoay lo cho cuộc sống bên kia mà không biết làm gì với cuộc sống bên này! Chúng ta đừng quên, câu hỏi thứ nhất không phải là ‘có cuộc sống bên kia không?’, mà là ‘có cuộc sống bên này không?’.
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
……………………………………
Suy Niệm 2: MỌI SỰ SẼ QUA ĐI
Chúng ta thường chứng kiến trong cuộc sống một thực tế làm nhiều người nghi ngờ về tình yêu của Thiên Chúa là người tốt thường bị thiệt, còn những người sống gian dối luôn được hưởng lợi. Nhiều người thốt lên trong cơn khốn cùng rằng: “Ông trời ơi [Chúa ơi!], ông có mắt không?” Hệ quả là chúng ta sống theo lối sống của những người “cứng cõi chống lại Thiên Chúa” (Ml 3:13). Chúng ta chỉ tôn thờ Thiên Chúa bằng môi bằng miệng, chứ không phụng thờ Ngài cách chân thật. Điều này được Ngôn Sứ Malakhi khuyến cáo trong bài đọc 1 hôm nay. Theo Ngôn Sứ Malakhi, chỉ những người kính sợ Thiên Chúa sẽ được xót thương. Họ sẽ được Thiên Chúa cho mặt trời công chính mọc lên, mang theo các tia sáng chữa lành bệnh tật của họ (x. Ml 3:20a). Chúng ta đang sống theo lối sống của loại người nào: kính sợ Thiên Chúa hay cứng cõi chống lại Thiên Chúa? Những người kính sợ Thiên Chúa là những người đón nhận tất cả những vui buồn, sướng khổ trong cuộc sống với tình con thảo.
Thánh Phaolô trong bài đọc 1 khuyến cáo các tín hữu Thessalonika tránh lối sống vô kỷ luật của những người không tuân theo những điều thánh nhân đã truyền dạy. Thánh nhân mời gọi họ lấy đời sống kỷ luật của mình làm gương sáng để cho họ bắt chước: “Khi ở giữa anh em, chúng tôi đã không sống vô kỷ luật. Chúng tôi đã chẳng ăn bám ai, trái lại đêm ngày đã làm lụng khó nhọc vất vả, để khỏi nên gánh nặng cho người nào trong anh em. Không phải là vì chúng tôi không có quyền hưởng sự giúp đỡ, nhưng là để nêu gương cho anh em bắt chước. Thật vậy, khi còn ở với anh em, chúng tôi đã chỉ thị cho anh em: ai không chịu làm thì cũng đừng ăn!” (2 Tx 3:7-10). Trong những lời này, Thánh Phaolô một cách nào đó trình bày cho chúng ta về giá trị của công việc. Công việc giúp chúng ta “giữ kỷ luật” cho cuộc sống của mình, đồng thời không trở nên gánh nặng cho người khác. Làm việc không chỉ để nuôi sống chính mình, nhưng còn dùng để làm gương sáng cho người khác. Nhiều người trong chúng ta [ngay cả những người tận hiến cho Thiên Chúa] nhìn công việc như gánh nặng, chứ không phải là phương tiện để qua đó có được một đời sống kỷ luật hầu trở nên gương sáng cho anh chị em mình. Làm việc với trọn con tim là cộng tác với Thiên Chúa trong công trình sáng tạo và cứu độ của Ngài. Hãy hãnh diện và chu toàn công việc của mình với niềm vui thánh.
Bài Tin Mừng hôm nay bắt đầu nói về những hậu quả sẽ xảy ra cho Giêrusalem vì không lắng nghe lời các Ngôn Sứ của Thiên Chúa (x. Lc 21:5-38). Phần này mở ra hai cánh cửa sổ. Qua cửa sổ thứ nhất, người đọc có thể nhìn vào Lc 19:47-21:4 nói về việc Giêrusalem từ chối Ngôn Sứ của Thiên Chúa, Người Con và Đền Thờ. Đồng thời nhìn thấy những hệ quả của sự loại trừ Chúa Giêsu và giáo huấn của Ngài của các nhà lãnh đạo tôn giáo trong Đền Thờ. Qua cửa sổ thứ hai, người đọc có thể nhìn vượt qua các sự kiện trong Luca chương 22-23 và nhìn thấy sự minh chứng [bào chữa] của Thiên Chúa cho Con Người bị loại trừ và sự làm cho các môn đệ của Chúa Giêsu được vững mạnh, những người môn đệ cũng sẽ bị loại trừ vì họ đi theo Chúa Giêsu. Là những môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta cũng sẽ phải đối diện với nhiều khó khăn và sự loại trừ. Nhưng hãy vững tin, vì Thiên Chúa sẽ minh chứng cho chúng ta. Như chúng ta vẫn thường nghe: Sự thật vẫn là sự thật, dù người ta có bóp méo hoặc nói thế nào về nó, nó vẫn mãi là sự thật. Nếu chúng ta sống ngay thẳng, chúng ta không có gì phải sợ trước lời dị nghị của người khác. Điều quan trọng là Chúa nhìn mình như thế nào!
Điều đầu tiên chúng ta lưu ý là việc Chúa Giêsu trong Tin Mừng Thánh Luca nhìn về sự kiện Đền Thờ bị phá huỷ: “Khi ấy, nhân có mấy người nói về Đền Thờ lộng lẫy nguy nga với những phiến đá đẹp và những đồ dâng cúng, Đức Giêsu bảo: “Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào” (Lc 21:5-6). Chi tiết này mở đầu cho những gì sẽ đi theo, đó là sự phá huỷ của Giêrusalem (x. Lc 21:20-24) và sự kết thúc của thế giới (x. Lc 21:25-33). Qua chi tiết này, Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta rằng tất cả mọi công trình tráng lệ được xây dựng bằng con người sẽ có một ngày bị sụp đổ. Nói cách khác, những gì được xây dựng bằng vật chất sẽ có ngày bị phá huỷ và sụp đổ. Chi tiết này nối kết chúng ta với bài đọc 1 hầu dạy chúng ta rằng chỉ có Thiên Chúa mới là Đấng vĩnh cửu.
Chi tiết thứ hai đáng để chúng ta lưu tâm là việc con người luôn hiếu kỳ về những gì sẽ xảy ra và họ muốn biết hết mọi chi tiết: “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước?” (Lc 21:7). Tuy nhiên, Chúa Giêsu khuyến cáo các môn đệ về tính hiếu kỳ [tò mò] của họ có thể làm cho họ bị lừa gạt: “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: ‘Chính ta đây’, và: ‘Thời kỳ đã đến gần’; anh em chớ có theo họ. Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục ngay đâu” (Lc 21:8-9). Thật vậy, nhiều lúc chúng ta thấy nhiều người dễ dàng rơi vào tình trạng “tin mù quáng” và để cho mình bị “lừa gạt.” Nói cách cụ thể hơn, nhiều người nghe chỗ nào có Chúa hoặc Mẹ hiện ra hoặc có cha nào làm “phép lạ” là chạy đến chỗ đó. Nhưng rồi cuộc sống lại không có tí thay đổi nào: vẫn mãi là những con người nóng giận, ganh tỵ, ghen ghét, tham lam và không tình thương, không tha thứ. Những dấu chỉ Chúa Giêsu đưa ra nhằm nhắc nhở chúng ta rằng khi ngày của Thiên Chúa đến, mọi sự sẽ trở nên bình an, không còn chiến tranh, loạn lạc và sợ hãi. Khi có Chúa trong cuộc đời của mình, chúng ta cũng sẽ thay đổi để trở nên những người mang bình an và niềm vui đến cho người khác.
Điểm kỳ diệu của Bài Tin Mừng hôm nay nằm từ câu 12-19. Nếu chúng ta lưu ý kỹ chúng ta sẽ thấy trích đoạn này được sắp xếp cách chặt chẽ theo cùng cấu trúc AB//A’B’. A và A’ có cùng nội dung, đó là nói về những điều các môn đệ sẽ phải đối diện khi theo Chúa Giêsu; còn B và B’ là lời trấn an của Chúa Giêsu cho các môn đệ. Cấu trúc này được phát triển cách tiệm tiến. Trong A, Chúa Giêsu nói về những bách hại đến từ bên ngoài mà người môn đệ phải đối diện; trong khi đó, A’ nói về những thách đố đến từ bên trong. Chúng ta có thể suy gẫm đoạn này dựa theo bốn ý rút ra từ cấu trúc trên:
Thứ nhất, khó khăn mà các môn đệ phải đối diện: “Người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù, điệu anh em đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy” (Lc 21:12). Những lời này cho thấy các môn đệ sẽ bị ngược đãi và phải đối diện với các cáo buộc bất công vì danh Chúa Giêsu. Họ phải trả lời cho những người hỏi họ về đức tin của mình, đồng thời họ phải bảo vệ đức tin đó cách tinh tuyền. Người môn đệ Chúa Giêsu cũng phải đối diện việc này trong thời đại hôm nay. Người ta cũng nhìn vào cuộc sống của chúng ta và chất vấn về lối sống và đức tin của chúng ta. Liệu chúng ta có thể trả lời họ không? Hay chúng ta bị họ thuyết phục để rồi chạy theo một lối sống xa lạ với Tin Mừng của Chúa Giêsu. Thành thật mà nói, nhiều người trong chúng ta đón nhận đức tin và rồi chôn vùi đức tin đó. Chúng ta chỉ đến nhà thờ hoặc cầu nguyện cũng chỉ vì bổn phận phải làm. Nói cách khác, chúng ta vì sợ phạm tội mà thực hiện những việc đạo đức chứ không phải vì lòng yêu mến. Chúng ta không quan tâm đến việc đào sâu đức tin của mình. Vì vậy, nhiều lần chúng ta không thể giải thích cho người khác về lý do chúng ta tin. Hơn nữa, vì không đưa đức tin vào cuộc sống, nên lối sống của chúng ta không phản chiếu được điều chúng ta tin. Lời Chúa mời gọi chúng ta nhìn lại đức tin của mình trong một thế giới đang chất vấn chúng ta về lý do chúng ta tin. Hãy biến cuộc sống của mình thành lời giải thích thuyết phục nhất.
Thứ hai, các môn đệ sẽ phải hành xử thế nào khi đối diện với khó khăn: “Đó sẽ là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy. Vậy anh em hãy ghi lòng tạc dạ điều này, là anh em đừng lo nghĩ phải bào chữa cách nào. Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được” (Lc 21:13-15). Trong những lời này, Chúa Giêsu thách đố và trấn an các môn đệ của Ngài khi đối diện với bắt bớ và đau khổ. Theo Chúa Giêsu, khi gặp phải khó khăn trong cuộc sống, người môn đệ không trốn chạy, cũng không “tìm đường tắt để đi” như những người không tin Chúa. Trái lại, đây là cơ hội để người môn đệ diễn tả đức tin và tình yêu của mình. Người ta thường nói, gặp khó khăn mà không bỏ nhau, điều đó mới chứng tỏ là một tình yêu chân thật. Khi gặp khó khăn mà vẫn gắn bó với Chúa, điều đó mới chứng tỏ tình yêu chúng ta dành cho Thiên Chúa sâu đậm thế nào.
Thứ ba, các môn đệ sẽ bị đau khổ bởi chính người thân của mình: “Anh em sẽ bị chính cha mẹ, anh chị em, bà con và bạn hữu bắt nộp. Họ sẽ giết một số người trong anh em. Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét” (Lc 21:16-17). Qua những lời này, Chúa Giêsu cho thấy những bách hại và đau khổ của người môn đệ không chỉ đến từ bên ngoài, như đã được trình bày ở trên. Người môn đệ còn phải chịu đau khổ bởi những người thân trong gia đình và bạn hữu của mình. Điều này cho thấy, để theo Chúa Giêsu, người môn đệ phải chấp nhận đối diện với những thách đố mà sẽ làm rạn nứt các mối tương quan trong gia đình hoặc giữa bạn bè. Cụ thể hơn, vì là môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta không sống theo lối sống của một số thành viên trong gia đình hay các bạn bè, vì lối sống đó nghịch lại với Tin Mừng Chúa Giêsu mang đến. Nhiều lần, vì cả nể mà chúng ta làm theo tình cảm để rồi chạy theo lối sống không đúng với điều Chúa muốn cho cuộc đời chúng ta. Hãy sống theo thánh ý Thiên Chúa hơn là theo ý muốn của người khác.
Thứ tư, các môn đệ vững tin vì Thiên Chúa luôn chăm sóc cho họ: “Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu. Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình” (Lc 21:18-19). Bài Tin Mừng kết thúc với những lời thật an ủi. Chúa Giêsu khẳng định cho các môn đệ rằng, cả những gì mà họ không lưu ý lắm, ví dụ như sợi tóc trên đầu có mọc lên hay rụng xuống, mà Thiên Chúa vẫn lưu tâm đến. Huống chi là mạng sống của họ. Thiên Chúa sẽ chăm sóc họ với một tình yêu tuyệt đối. Điều họ cần là sống trung thành và kiên trì trong đời sống đức tin. Liệu chúng ta có sống trung thành và gắn bó với Thiên Chúa trong mọi nơi mọi lúc không?
Lm. Anthony, SDB.
…………………………………
Suy Niệm 3: CHỜ ĐỢI NGÀY CHÚA ĐẾN
A. DẪN NHẬP
Hôm nay là tuần lễ áp chót của năm Phụng vụ nên tư tưởng các bài đọc Thánh lễ hôm nay hướng về thời thế mạt và việc Đức Kitô đến lần thứ hai. Qua bài đọc 1, tiên tri Malachia cho biết đối với những kẻ ác thì “Ngày của Chúa” sẽ là ngày phán xét, nhưng đối với người chính trực, đó là ngày cứu chuộc. Còn qua bài đọc 2, thánh Phaolô cho biết có một số tín hữu Thessalonica tin rằng ngày quang lâm của Chúa đã gần kề, nên không chịu làm việc gì cả. Ngài khuyên họ hãy tiếp tục sống và làm việc bình thường, làm ra của mà ăn chứ đừng ăn bám vào người khác. Chính ngài đã làm gương cho họ về điều này.
Trọng tâm của bài đọc hôm nay là Đức Giêsu loan báo việc đền thờ Giêrusalem sẽ bị tàn phá và liên kết với việc tàn phá đền thờ, Đức Giêsu nói về ngày tận thế. Trong khi chờ đợi “Ngày của Chúa” tức là ngày Chúa đến lần thứ hai, các tín hữu sẽ phải trải qua nhiều gian nan thử thách, phải qua một thời đại bị bách hại. Nhưng đừng sợ, hãy kiên trì vì sự bách hại sẽ là một cơ hội để làm chứng cho Tin Mừng. Chính Chúa sẽ làm cho các tín hữu chiến thắng trong thời kỳ sau cùng với điều kiện họ phải luôn bền đỗ.
Trong khi chờ đợi Ngày của Chúa, chúng ta phải có thái độ nào ? Chúng ta phải đặt hết niềm tin tưởng phó thác vào chương trình quan phòng của Chúa rồi sống an nhiên tự tại. Hãy cố gắng làm trọn nhiệm vụ của mình hằng ngày, làm một cách chu đáo. Đồng thời phải dọn mình chết lành, vì mọi sự sẽ phải qua đi, kể cả mạng sống mình, để khỏi phải bồn chồn lo lắng về ngày tận cùng của thế giới và nhất là của đời mình. Ước gì ngày quang lâm của Chúa sẽ là niềm hy vọng và niềm vui cho chúng ta khi chúng ta đang nóng lòng chờ đợi Chúa đến.
B. TÌM HIỂU LỜI CHÚA
+ Bài đọc 1 : Ml 3,19-20a
Khi trở về Giêrusalem, những người lưu đầy gặp một hoàn cảnh cực kỳ khó khăn, và họ ngạc nhiên vì không thấy Thiên Chúa thưởng công cho lòng trung tín của họ. Tiên tri Malachia nói với họ về “Ngày của Chúa “: đối với kẻ xấu, ngày của Chúa sẽ là ngày phán xét, nhưng đối với người chính trực, đó là ngày cứu chuộc. Giống như mặt trời, ngày của Chúa sẽ là ánh sáng cho người công chính, nhưng là lửa thiêu hủy những ai quay lưng lại với Người.
+ Bài đọc 2 : 2Tx 3,7-12
Nhiều tín hữu trong giáo đoàn Thessalonica nghĩ rằng sắp đến ngày tận thế rồi , nên họ lười biếng không muốn làm gì cả.
Thánh Phaolô khiển trách họ về lối sống đó, và ngài khuyên họ phải tích cực làm việc, không được ăn bám vào người khác. Chính ngài đã làm gương cho họ về việc lao động để làm ra lương thực nuôi sống mình.
+ Bài Tin mừng : Mt 25,14-30
Chúng ta nghe lời tiên báo về sự tàn phá Đền thờ Giêrusalem và cho biết hoàn cảnh của Giáo hội trong một thời đại thử thách. Tuy Đức Giêsu đưa ra lời tiên tri về Đền thờ bị phá hủy (đã xẩy ra vào năm 70) nhưng chủ yếu giao huấn của Ngài là nói về ngày sau hết của thế giới và của con người. Đồng thời Ngài cũng trấn an và hứa phù trợ những ai đặt trọn niềm trông cậy nơi Ngài.
C. THỰC HÀNH LỜI CHÚA
Chờ đợi ngày Chúa đến
I. NHỮNG LỜI TIÊN BÁO
- Đền thờ Giêrusalem tráng lệ
Ngày nay đền thờ Giêrusalem không còn vết tích nào, như lời Đức Giêsu đã tiên báo, tuy nhiên, tìm về nguồn gốc chúng ta được biết Đền thờ thứ nhất được vua Salômôn xây dựng rất nguy nga đồ sộ (1V 6,11t), nhưng rồi bị vua Nabuchodonosor chiếm và phá hủy vào năm 587. Sau thời lưu đầy, Esdras và Nêhêmia xây đền thờ thứ hai và khánh thành năm 515, nhỏ và kém nguy nga so với đền thờ thứ nhất. Sau đó, đền thờ Giêrusalem còn được tái thiết nhiều lần.
Lời Đức Giêsu nói về đền thờ Giêrusalem do vua Hêrôđê Cả cho xây cất lại, tân kỳ và khá đồ sộ nguy nga. Hoàn tất trước Chúa giáng sinh 19 năm, nên đến thời Đức Kitô còn rất mới.
Vẻ đẹp nguy nga của Đền thờ còn được sử gia Joseph Flavius (37-95) diễn tả trong cuốn “The Wars of Jews”, cuốn 5, phần 5 như sau :”Từ phía trước, vẻ mặt bên ngoài của đền thờ đã làm kinh ngạc con mắt và trí óc của con người, vì nó được bao phủ toàn bộ bằng những miếng vàng rất nặng, vào lúc mặt trời mọc, nó phản chiếu lại sự huy hoàng cực kỳ chói lọi, làm cho những ai cố gắng bắt buộc mình nhìn thẳng vào nó đều phải quay đi nơi khác, giống như thể họ vừa nhìn vào ngay ánh mặt trời. Nhưng từ ở đàng xa, đền thờ xuất hiện đối với những người lạ, giống như một ngọn núi được bao phủ bằng tuyết, vì đối với những phần không được mạ vàng, chúng lại cực kỳ trắng xóa”.
- Đền thờ sẽ bị phá hủy
Lúc đó, tại khuôn viên đền thờ Giêrusalem, có một số người nhìn ngắm và trầm trồ khen ngợi lối kiến trúc và vật liệu xây cất đền thờ, và người ta có cảm tưởng rằng đền thờ này thật kiên cố và sẽ không bao giờ bị phá hủy.
Nhưng ngược lại, đứng trước sự tráng lệ huy hoàng của đền thờ, Đức Giêsu quá xúc động vì Ngài đã nhìn thấy trước sự tàn phá của nó, nên Ngài nói :”Những gì các con nhìn ngắm đây, sau này sẽ đến ngày không còn hòn đá nào nằm trên hòn đá nào mà chẳng bị tàn phá”(Lc 21,6).
Thật thế, bốn mươi năm sau khi Đức Giêsu chịu chết, vào năm 70 sau dương lịch, vì sự nổi loạn của người Do thái, quân đội Rôma đã bao vây thành Giêrusalem và đền thờ bị phá hủy.
Theo nhà chú giải Thánh Kinh William Barclay, sử gia Joseph Flavius đã cho biết một con số tổn thất không thể tưởng tượng nổi : một triệu một trăm ngàn người bị chết trong vòng vây, và chín mươi bảy ngàn người bị bắt mang đi đầy.
- Ý nghĩa lời tiên báo của Chúa
Nghe Đức Giêsu loan báo như vậy, mọi người kinh hoàng. Họ muốn Chúa cho biết thời gian và dấu chỉ báo trước về ngày tàn phá đền thờ.
Đức Giêsu không trả lời về thời gian và dấu chỉ báo trước đền thờ Giêrusalem bị phá hủy, nhưng Ngài dựa vào lời tiên báo trên đây để nói về ngày tận thế, ngày mà Ngài sẽ trở lại trong vinh quang. Ngài cho biết ngày tận thế chắc chắn sẽ xẩy ra như đền thờ Giêrusalem bị phá hủy vậy.
Như vậy, ngày tận thế có thể được hiểu là ngày sau hết của đời sống mỗi người ở trên trần thế hoặc là ngày tận cùng của thế giới. Nếu hiểu ngày tận thế là ngày cuối cùng của cuộc sống mỗi người ở trần thế, thì ngày tận thế chính là cái chết của mỗi người, ngày Chúa gọi mỗi người ra khỏi thế gian đến trước tòa thẩm phán.
Khi nào ngày cuối hết của mỗi người hay khi nào ngày cuối hết của thế giới xẩy ra, và xẩy ra thế nào, đối với chúng ta không hẳn là quan trọng. Cái điều quan trọng là ta sửa soạn cho đến ngày đó. Điều ám chỉ trong Tin Mừng hôm nay là ta phải trả lẽ trước mặt Chúa, và nếu ta khôn ngoan, ta sẽ liệu làm hòa với Chúa khi còn đủ thời giờ trước khi Chúa đến.
II. CHUẨN BỊ CHO “NGÀY CỦA CHÚA”
“Ngày của Chúa” theo cái nhìn của các tiên tri chính là ngày mà Thiên Chúa ra tay hùng mạnh để giải thoát họ khỏi ách thống trị của ngoại bang. Dần dà qua dòng lịch sử cái nhìn về “Ngày của Chúa”đã được biến đổi. “Ngày của Chúa” chính là ngày chung cuộc của toàn thế giới. Vì thế, Ngày của Chúa là ngày xét xử kẻ dữ và ngày ban thưởng cho kẻ lành.
- Phải chịu đau khổ
Đức Giêsu cho biết ngày tận thế chắc chắn sẽ xẩy ra, nhưng trước ngày đó, mọi người sẽ phải đương đầu với bao đau khổ, bao gian nan thử thách.
Người tín hữu cùng với mọi người là anh em và cũng như họ sẽ phải đối mặt với những thăng trầm và biến động của lịch sử : chiến tranh, nổi loạn, động đất, dịch hạch, đói kém… Và vì họ là môn đệ của Đấng mà chính bản thân cũng bị ngược đãi vì lẽ công chính, thì đến lượt họ cũng phải chịu bắt bớ và ngược đãi thôi :”Người ta sẽ tra tay bắt bớ và ngược đãi các con, nộp cho các hội đường và nhà tù và điệu đến trước mặt vua chúa, quan quyền vì danh Thầy” (Lc 21,12).
- Nhưng phải bền đỗ : đừng sợ
Số phận của các người theo Chúa là phải trải qua những gian nan thử thách, phải bị ngược đãi, nhưng Đức Giêsu đã khuyên nhủ :”Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con” (Lc 21,19).
Bền đỗ hay kiên trì là gì ? Thưa là dù gặp phải gian truân thử thách, ta không lùi bước, không thối chí nản lòng, không bỏ cuộc nhưng vẫn luôn giữ vững niềm tin và lý tưởng sống của mình.
Câu này có ý nghĩa tổng quát, và có giá trị trong mọi thời, chứ không có ý chỉ về ngày tận thế. Điều này muốn nói : trong bất cứ mọi cơn thử thách nào, một khi người Kitô hữu biết bền đỗ đến cùng sẽ được bảo đảm về phần rỗi của mình, sự bền đỗ này là sự kiên tâm bền chí giúp người Kitô hữu can đảm tin tưởng đương đầu với mọi thử thách của cuộc sống thường nhật, cũng như các hoàn cảnh đặc biệt của thời bách hại. Sự bền đỗ này chắc chắn giúp ta được sống và được vào Nước Trời (x. Cv 14,22).
Truyện : Phải kiên trì
Một người đưa tin đến một lâu đài cũ kỹ và anh lấy búa gõ cửa. Không ai trả lời. Anh lại gõ và chỉ có tiếng vang dội lại. Nhưng anh biết có người trong nhà, anh nhìn thấy họ qua cửa sổ. Giận sôi lên, anh cầm búa và lấy hết sức giáng mạnh vào cửa hai ba chục lần.
Một khuôn mặt cau có ngó qua lỗ then cửa và lịch sự hỏi xem người khách có muốn vào không.
Vị khách nói như mê sảng :”Này ông, tôi vào được không ? Chẳng lẽ ai muốn vào cũng phải gõ như tôi” ?
Người trong nhà trả lời :”Ồ, ông biết đấy : có nhiều trẻ ở chung quanh đến đây, chúng gõ cửa một vài lần rồi bỏ chạy, nên chúng tôi biết là không cần để ý đến chúng. Nhưng khi nghe ông gõ cửa, tôi thực sự thấy ông muốn vào. Vì thế tôi ra mở cửa.
- Đề phòng tiên tri giả
Đức Giêsu còn cho biết trong thời gian chờ đợi ngày chung cuộc của thế giới sẽ có nhiều tiên tri giả, mạo danh Chúa để mê hoặc tín hữu, hay loan báo thời gian đã đến gần để làm mất niềm hy vọng nơi những kẻ tin.
Thời trước Đức Giêsu đã xuất hiện nhiều tiên tri giả. Đây là trường hợp cụ thể : tiên tri Giêrêmia nói thật với vua Sedecias chớ liên minh với Ai cập :”Nhưng các tiên tri giả vô đạo, ngoại tình, dối trá, chúng củng cố lũ ác ôn của nhà vua bằng những lời lừa gạt rằng :”Thành Giêrusalem sẽ được bình anh vô sự, không có tai họa nào cả”. Chẳng bao lâu, quân của vua Nabuchodonosor kéo đến phá tan tành vì liên minh với Ai cập chống lại Babylon. Và tất cả dân chúng bị bắt đi đầy sang Babylon.
Người ta thường nói :”Nhất ngôn hưng bang, nhất ngôn tán bang : một lời nói làm cho đất nước hưng thịnh, một lời nói có sức tàn phá đất nước.
Trước sức tàn phá của lời nói lừa gạt, Đức Giêsu dạy các môn đệ và chúng ta phải hết sức đề phòng những tiên tri giả, những lời dụ dỗ đường mật, những lời mỵ dân, những lời nịnh bợ, lôi cuốn chúng ta vào mê hồn trận, khiến chúng ta kiêu ngạo, lầm lạc nâng mình lên, sẽ bị ngã nhào :”Các con hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều kẻ mạo danh Thầy đến nói rằng :”Chính Ta đây và thời gian đã gần đến”(Lc 21,8).
Ngày nay, trong lãnh vực tôn giáo, người ta không còn ngây thơ nghĩ rằng niềm tin tôn giáo luôn luôn là một động lực thúc đẩy con người sống cho tình yêu và hòa bình nữa. Chúng ta thấy ngày nay đã có nhiều giáo phái đi ngược lại những điều răn của Thiên Chúa. Chúng ta đã thấy tôn giáo phát sinh ra những con người quá khích, những tên khủng bố. Họ đã nhân danh Thiên Chúa để giết người, càng giết nhiều người càng làm vui lòng Ngài ! Ngay cả Kitô giáo cũng có những người quá khích như thế. Những tiên tri giả đã xuất hiện rất nhiều.
Truyện : Tự sát tập thể
Ngày 26/03/1997 báo Chicago tribune số ra ngày 28/03/1997 đưa ra một bản tóm lược các vụ tự sát tập thể do các giáo phải rao giảng về ngày tận thế, và những người xưng minh là Đấng Thiên Sai – Messiah gây ra. Chúng ta đưa ra mấy trường hợp.
Ngày 18/01/1978, tại Jonestowm, Guyana, do sự thúc đẩy của Jim Jones, tự xưng là Đấng Thiên Sai, 913 người đã tự sát hay bị cưỡng ép uống độc dược chết trong rừng. Đây là một giáo phái Kitô hữu có tên People’s Temple, rao giảng về ngày tận thế. Sau đó là hàng loạt các vụ tự sát tập thể của các giáo phái cực đoan khác nhau xuất hiện.
Ngày 05/10/1994, chính quyền Thụy sĩ đã tìm thấy xác chết của 48 người có liên hệ với Order of the Solar Temple – Tu hội đền thờ mặt trời – trong một ngôi nhà ở nông trại và trong 3 ngôi nhà gỗ, tất cả đều bị đốt cháy. Ngày 23/12/1995, 16 thành viên khác của Order of the Solar bị đốt cháy trong một ngôi nhà ở Grenoble, trong vùng núi French Alps. Tất cả các xác chết được xếp theo hình ngôi sao nằm dưới nền nhà. Ngày 22/03/1997, thêm 5 thành viên nữa của Order tự vẫn chết ở St. Casimir, Québec, Canada. Các tín đồ của giáo phái này tin rằng việc tự tử sẽ đưa họ đến một thế giới mới trên một hành tinh khác gọi là Sirius.
- Hãy củng cố đức tin
Trước những bách hại, trước những gian nan thử thách, thậm chí cả chia rẽ trong gia đình, Đức Giêsu khuyên họ :”Đừng sợ”. Hãy tin tưởng trong phó thác và bền đỗ trong đức tin, vì Thiên Chúa luôn quan phòng che chở cho những ai biết trông cậy nơi Ngài.
Đối với Đức Giêsu, bách hại và thử thách không phải là điều đáng sợ mà là một cơ may, để người tín hữu có dịp “làm chứng”, để cho kẻ bách hại hiểu biết đức tin của người tín hữu chứng tỏ lòng tin vào Thiên Chúa trong cơn thử thách.
Quả thật, Thiên Chúa muốn niềm tin phải là một hành động tín nhiệm sâu xa nơi Ngài, một biểu lộ tín thác tuyệt đối vào Ngài, cho dù phải thử thách lớn lao nhất, kể cả sự chết. Đức hồng y Fulton Sheen có viết :”Để trắc nghiệm đức tin của ta, cần phải xem phản ứng lúc đau khổ và thử thách, chứ không phải lúc thuận buồm xuôi gió”.
Hugues Cousin có thể kết luận :”Người ta đã hiểu được rằng Luca viết chương 21 này không nhằm mục đích mô tả trước cho độc giả biết diễn biến của lịch sử, cho bằng muốn thổi cho họ một luồng sinh khí, để họ sống hiên ngang giữa những gian truân, thử thác, nhắc nhở cho họ biết rằng thời gian hiện tại có một giá trị tích cực. Chính ở đây và lúc này mà Thiên Chúa đang vẫy tay mời gọi ta… Một niềm hy vọng như thế không làm giảm thiểu tầm quan trọng của những trách vụ trần thế, nhưng đúng hơn còn giúp chu toàn những trách vụ ấy nhờ vào những động cơ mới”(Fiches dominicales C, tr 360).
III. CÔNG VIỆC CỦA CHÚNG TA
Những biến cố Đức Giêsu đã cảnh giác trong bài Tin Mừng hôm nay đang dồn dập xẩy ra. Những biến cố ấy đã giúp chúng ta chuẩn bị cho ngày sau hết của đời mình cũng như của thế giới chưa ? Chúng ta đã chuẩn bị trong tin tưởng và bình an chưa ? Chúng ta có thể làm hai việc sau đây :
- Chu toàn bổn phận hằng ngày
Trong bài đọc 2 hôm nay, chúng ta được biết khi ấy tại giáo đoàn Thessalonica có nhiều tín hữu tưởng rằng sắp đến ngày thế mạt, ngày Đức Giêsu Kitô trở lại. Họ còn bị nhiều người tự xưng là tiên tri đến để tuyên bố nhiều điều làm xáo trộn đời sống thường nhật của các tín hữu, khiến cho đời sống cộng đoàn bị xáo trộn, nhiều người bỏ bê việc bổn phận của mình với lý do “bận lo việc phần hồn”.
Trước tình hình đó, thánh Phaolô đã phải lên tiếng cảnh cáo họ :”Nếu ai không muốn làm việc, thì đừng có ăn”. Thánh nhân nói thẳng với họ rằng :”Chúng tôi nghe tin có một số người trong anh em sống nhàn cư, chẳng làm việc gì hết, nhưng lại dây vào mọi việc. Đối với những hạng người ấy, chúng tôi mời gọi và khuyến cáo họ trong Chúa Giêsu Kitô, để họ yên tâm làm việc và dùng lương thực mình tìm ra”.
Chúng ta hãy kiên trì thực hiện các việc bổn phận hằng ngày từ việc nhỏ đến việc lớn cách chu đáo. Chúng ta phải sẵn sàng đối mặt với những khó khăn, thử thách, trở ngại theo những đòi hỏi của Tin Mừng. Thậm chí, có khi vì sống theo Tin Mừng, chúng ta có bị bách hại, bị cô lập, bị khinh dể đi chăng nữa, thì ngay cả những lúc đó, Đức Giêsu vẫn mời gọi chúng ta :”Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con”. Chúng ta cứ bền đỗ và tin tưởng, vì Thiên Chúa là Cha hằng yêu thương không bao giờ bỏ mặc chúng ta là con cái của Ngài. Nếu chúng ta dám đặt cuộc đời chúng ta trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa, Ngài sẽ chăm sóc cho chúng ta.
- Dọn mình chết lành
Chúng ta đang ở vào những ngày cuối năm Phụng vụ để chuẩn bị năm phụng vụ mới sẽ diễn ra vào ngày Chúa nhật thứ nhất Mùa Vọng sắp tới. Nói tới giờ kết thúc cuộc đời, có lẽ là điều thích hợp trong lúc này, bởi vì mọi sự sẽ qua đi như lời Đức Kitô đã nói và cuộc đời của con người cũng sẽ có ngày kết thúc.
Nói đến ngày tận thế, xem ra là vấn đề mơ hồ và xa xôi, đưa đến bi quan, nhưng lại là điều có thật. Tuy nhiên, khi nói tới ngày kết thúc cuộc đời mình thì đó là điều chắc chắn và thiết thân. Mỗi người phải lo cho số phận mình, không ai có thể thay thế được.
Nhưng có nhiều người cứ sống như không bao giơ chết, họ sống không mục đích, họ sống cho qua ngày như trên mộ bia của anh chàng Bopp có viết câu :”Đây là nơi yên nghỉ của một người không biết tại sao mình sống”.
Sống mà không biết tại sao mình sống , sống để làm gì và sau này sẽ ra sao, cho nên người ta chỉ biết sống để hưởng thụ, càng nhiều càng tốt, không cần biết tương lai sẽ ra sao.
Truyện : Sắm sẵn hành trang chưa ?
Một quan lớn kia có nuôi một tên hề để hầu hạ. Quan trao cho nó một cây gậy, bảo nó cứ giữ cho đến khi có ai điên rồ hơn nó thì hãy cho.
Cách vài hôm sau, quan thọ bệnh nguy kịch. Hề ta vào thăm, hỏi rằng :
– Khi qua đời rồi, quan sẽ đi đâu ?
– Ta đi xa lắm.
– Vậy bao giờ quan về ? Một tháng nữa chăng ?
– Không.
– Một năm à ?
– Cũng không .
– Vậy thì bao giờ quan mới về ?
– Chẳng bao giờ về được.
– Thế thì trong cuộc man du đó quan đã sắm sẵn hành trang gì chưa ?
– Chứa sắm gì hết.
– Đi xa mà chẳng có hành trang gì, quan thật điên hơn tôi. Vậy xin nhận lấy cây gậy này (Ms Lê văn Thái, Những tia sáng 2, tr 159).
Giờ đây, trong tâm tình chờ đợi ngày trở lại của Đức Kitô, chớ gì từng người trong cộng đoàn giáo xứ chúng ta biết mau mắn thực hiện ngay những gì mà mình có thể làm được. Chúng ta hãy mau chóng đến với bí tích Hòa giải, để giao hào với Chúa và anh chị em. Chúng ta hãy mở cửa lòng mình để chia sẻ cho anh chị em mình một chút tình thương. Chúng ta hãy dành thời giờ để lắng nghe và chia sẻ với những người thân yêu trong gia đình : cha mẹ với con cái, anh chị em với nhau.
Trong thời gian chờ đợi “Ngày của Chúa”, chúng ta hãy cố gắng chu toàn bổn phận hằng ngày cách tốt đẹp hơn. Khi Chúa đến, chúng ta sẽ không phải bồn chồn lo lắng, trái lại sẽ vui vẻ đón Chúa trong niềm tin tưởng và chờ đợi Chúa đưa chúng ta vào cõi vĩnh hằng hưởng hạnh phúc đời đời.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt
………………………………
Suy Niệm 4: Ai bền đỗ, sẽ giữ được mạng sống
Tháng 11 ở Đức mang đầy vẻ tang tóc. Thời tiết ảm đạm, khí trời ẩm ướt, khắp nơi mây mù che phủ, mặt trời ít ló dạng, cây cối chỉ còn tấm thân trơ trụi. Trong đời sống tâm linh cũng như những biến cố ngoài xã hội cũng vậy. Ngày mồng chín là ngày tưởng niệm những hội đường Do thái bị đốt cháy trước thế chiến, ngày Chúa Nhật thứ ba là ngày quốc tang, tưởng niệm các chiến sĩ trận vong. Chúa Nhật sau lễ các đẳng linh hồn nơi các nhà thờ công giáo thường tưởng niệm những người đã quá cố trong năm. Thứ tư trước Chúa Nhật cuối cùng của năm phụng vụ là ngày lễ sám hối và cầu nguyện nơi các nhà thờ Tin lành, sau đó là ngày dành tưởng niệm những người đã qua đời đang khi người công giáo mừng lễ Chúa Kitô Vua. Trên thế giới này mọi sự đều qua đi, không có gì là vĩnh cửu! Cho dù chúng ta muốn hay là không, một ngày nào đó thần chết sẽ đến và chấm dứt tất cả. Sự chết thuộc về số phận của con người giống như những chiếc lá vàng rơi rụng ngoài thiên nhiên vào cuối thu. Ai cũng biết thế nhưng chúng ta vẫn cố gắng tìm mọi cách tránh né. Khổ nỗi thần chết không để mặc con người muốn làm gì thì làm. Hôm nay Đức Giêsu cho chúng ta một lời khuyên: Hãy đối diện trực tiếp với vấn đề này, bởi vì chuyện đó chắc chắn sẽ xảy ra. Chúng ta không thể nào ngồi chờ chết. Hãy ý thức rằng một ngày nào đó sẽ đến lượt chúng ta, thế nên hãy sống những ngày tháng còn lại tốt đẹp và ý nghĩa hơn. Sứ điệp cùa Đức Giêsu thật rõ ràng: Hãy can đảm đối diện. Ngày kết thúc của thế giới chính là ngày chúng ta từ giã cõi đời này. Thật là một truyền thống tốt đẹp trong những ngày này chúng ta đem hoa ra nghĩa trang thăm người thân và thắp một ngọn nến và đồng thời suy nghĩ về ngày kết thúc cuộc đời của chính mình.
Đức Giêsu nói đến ngày mà cuộc sống của con người hoàn toàn thay đổi. Tất cả đều sụp đổ, sẽ không còn “tảng đá nào trên tảng đá nào”. Chiến tranh và bạo loạn sẽ xảy ra khắp nơi, sẽ có những trận động đất, ôn dịch, hạn hán hay những hiện tượng lạ trên bầu trời. Thậm chí người Kitô hữu còn bị ngược đãi truy lùng. Phải chăng đây là những gì Đức Giêsu muốn cảnh báo chúng ta? Chúng ta nên hoảng sợ vì tất cả thành đen tối mù mịt, … Tôi không tin rằng đây là điều mà Ngài muốn nhắm tới. Bởi vì nếu chúng ta biết lắng nghe và hiểu rõ thì chúng ta sẽ khám phá ra tia sáng xuất hiện ở cuối đường hầm. Trong lúc tăm tối chúng ta không nên hoảng loạn và nhất là nhẹ dạ tin vào những kẻ lừa đảo. Trong những lúc đó hãy hướng mắt nhìn lên Thiên Chúa. Sự công chính của Ngài giống như mặt trời soi sáng cuộc sống chúng ta. Những ai bền đỗ sẽ thấy mặt trời xuất hiện và qua đó tiếp nhận ánh sáng và sự ấm áp. Thiên Chúa qua hình ảnh mặt trời nhằm diễn tả rằng: Thiên Chúa tặng ban cho chúng ta sự sống. Ngài sẽ chiếu sáng cuộc đời chúng ta. Ở đâu cuộc sống trở nên tăm tối, buồn khổ và đầy bất công, Thiên Chúa có thể trở thành mặt trời xua tan mây mù che phủ. Khi chúng ta biết đặt niềm tin tưởng nơi Ngài và cầu nguyện, Ngài sẽ trở nên suối nguồn của niềm trông cậy. Qua những cử chỉ bác ái của người khác chúng ta cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa dành cho mình.
Chúng ta biết rõ, mặt biển không phải lúc nào cũng phẳng lặng. Chúng ta lo lắng toan tính đủ đường nhưng không phải lúc nào cuộc sống cũng nằm gọn trong lòng bàn tay. Hãy đặt lòng tin vào Đấng đã từng tuyên bố: Mặt trời luôn luôn hiện hữu mặc dù có lúc chúng ta không thể nhìn thấy. Thiên Chúa luôn đồng hành với chúng ta. Với sự hiện diện và lời chúc lành của Ngài chúng ta luôn sống trong ánh sáng. Lời của Đức Giêsu sẽ tặng ban chúng ta sức mạnh và lòng can đảm: “Dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không mất đâu! Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình”. Chúng ta là con cái sự sáng. Nói một cách khác, Thiên Chúa là mặt trời công chính luôn chiếu toả trên cuộc sống của chúng ta.
Lm. Phêrô Trần Minh Đức

