BÀI ĐỌC I: Is 2, 1-5
Điềm Isaia con trai của Amos đã thấy về Giuđa và Giêru-salem. Điềm sẽ xảy ra trong những ngày sau hết, là núi của nhà Chúa được xây đắp trên đỉnh các núi, và núi ấy sẽ cao hơn các đồi, và các dân nước sẽ đổ về đó. Nhiều dân tộc sẽ đến và nói rằng: “Hãy đến, chúng ta hãy lên núi Chúa và lên nhà?Thiên Chúa? của Giacóp. Người sẽ dạy chúng ta đường lối của Người, và chúng ta sẽ đi theo ý định của Người”; vì luật pháp sẽ ban ra từ Sion, và lời Chúa sẽ phát ra từ Giêrusalem. Người sẽ xét xử các dân ngoại và khiển trách nhiều dân tộc. Họ sẽ lấy gươm mà rèn nên lưỡi cày, lấy giáo rèn nên lưỡi liềm. Nước này không còn tuốt gươm ra đánh nước kia nữa; người ta cũng sẽ không còn thao luyện để chiến đấu nữa. Hỡi nhà Giacóp, hãy đến, và chúng ta hãy bước đi trong ánh sáng của Chúa.
BÀI ĐỌC II: Rm 13, 11-14
Anh em thân mến, biết rằng thời này là lúc chúng ta phải thức dậy. Vì giờ đây, phần rỗi chúng ta gần đến, hơn lúc chúng ta mới tin đạo. Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Chúng ta hãy từ bỏ những hành vi ám muội và mang khí giới ánh sáng. Chúng ta hãy đi đứng đàng hoàng như giữa ban ngày, không ăn uống say sưa, không chơi bời dâm đãng, không tranh chấp ganh tị. Nhưng hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và chớ lo lắng thoả mãn những dục vọng xác thịt.
PHÚC ÂM: Mt 24, 37-44
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Trong thời ông Noe xảy ra thế nào, thì lúc Con Người đến cũng như vậy. Cũng như trong những ngày trước đại hồng thuỷ, người ta ăn uống, dựng vợ gả chồng, mãi đến chính ngày ông Noe vào tàu mà người ta cũng không ngờ, thình lình đại hồng thuỷ đến và cuốn đi tất cả, thì khi Con Người đến, cũng sẽ xảy ra như vậy. Khi ấy sẽ có hai người đàn ông đang ở ngoài đồng, một người được tiếp nhận, một người bị bỏ rơi. Và có hai người đàn bà đang xay bột, một người được tiếp nhận, còn người kia bị bỏ rơi. Vậy hãy tỉnh thức, vì không biết giờ nào Chúa các con sẽ đến. “Nhưng các con phải biết điều này, là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông ta sẽ canh phòng, không để cho đào ngạch khoét vách nhà mình. Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến”.
Suy Niệm 1: MÙA VỌNG: SỐNG DƯỚI SỰ HIỆN DIỆN KÍN ẨN CỦA THIÊN CHÚA
Hôm nay chúng ta bắt đầu mùa phụng vụ mới – Mùa Phụng Vụ Năm A – với Chúa Nhật I Mùa Vọng. Như chúng ta biết, bất kỳ khởi đầu nào đều có niềm vui và sự nhiệt tình. Trong cuộc sống, chúng ta tìm kiếm niềm vui trong những điều khác nhau: có người tìm niềm vui trong công việc, cũng có người tìm niềm vui trong đời sống gia đình, có người tìm thấy niềm vui trong phục vụ nhưng cũng có người tìm thấy niềm vui trong khi được phục vụ. Thánh Vịnh Gia trong Chúa Nhật đầu mùa phụng vụ mời gọi chúng ta tìm niềm vui trong việc đến với Chúa: “Ta vui mừng trẩy lên đền thánh Chúa.” Để sống trọn vẹn tinh thần Mùa Vọng, chúng ta cùng nhau tìm hiểu cách ngắn gọn ý nghĩa của mùa này trước khi đi vào chia sẻ lời Chúa của Chúa Nhật hôm nay.
Chúng ta có thể bắt đầu với chính từ “Mùa Vọng”: “Mùa Vọng” không có nghĩa là “mong chờ” như nhiều người trong chúng ta có thể nghĩ. Nó được dịch từ chữ parousia, có nghĩa là “hiện diện” hoặc, chính xác hơn, “sự đến.” Nói cách khác, từ này có nghĩa là khởi đầu của sự hiện diện. Trong thời cổ xưa, từ này là một thành ngữ mang tính chuyên môn về sự hiện diện của vua hay một người cai trị và cũng là của vị chúa đang được tôn thờ. Như thế, “Mùa vọng” có nghĩa là một sự hiện diện được bắt đầu, sự hiện diện của Thiên Chúa. Nhìn từ khía cạnh này, Mùa Vọng nhắc cho chúng ta hai điều: thứ nhất là sự hiện diện của Thiên Chúa trong thế giới [và trong cuộc đời của mỗi người chúng ta] đã bắt đầu rồi. Ngài đã bắt đầu hiện diện dù cho Ngài hiện diện trong một cách thức thật dấu ẩn; thứ hai là sự hiện diện của Thiên Chúa chỉ mới bắt đầu và chưa trọn vẹn và hoàn toàn. Sự hiện diện của Ngài đang trong tiến trình phát triển, hướng đến hình thức trọn vẹn của nó. Sự hiện diện của Ngài đã bắt đầu, và chúng ta, những người tin, là những người mà qua chúng ta Thiên Chúa mong muốn được hiện diện trong thế giới. Qua đức tin của chúng ta, niềm hy vọng của chúng ta, và tình yêu của chúng ta Ngài muốn ánh sáng của Ngài chiếu toả lần này qua lần khác trong bóng tối của thế giới. Vậy, tinh thần của Mùa Vọng là: biến cuộc sống của chúng ta thành sự hiện diện của Thiên Chúa trong thế giới này.
Trong bài đọc 1, Ngôn Sứ Isaia có thị kiến về tương lai của núi Nhà Đức Chúa. Đây là một viễn cảnh sẽ xảy ra sau thời lưu đày. Lúc này, núi Nhà Đức Chúa không chỉ dành riêng cho con cái Israel mà là cho muôn dân muôn nước: “Dân dân lũ lượt đưa nhau tới, nước nước dập dìu kéo nhau đi” (Is 2:2-3). Họ kéo đến núi Đức Chúa để biết và bước theo đường lối của Thiên Chúa. Trên núi Đức Chúa, muôn dân sẽ cảm nghiệm được sự bình an trọn vẹn. Sẽ không còn chiến tranh nữa vì “họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau, và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến” (Is 2:4). Tuy nhiên, chi tiết đáng lưu ý là muôn dân đến được núi Đức Chúa là nhờ ánh sáng của Người soi đường (x. Is 2:5). Đây là điều mà Ngôn Sứ Isaia đã tiên báo về Đức Giêsu, Đấng là ánh sáng đưa dẫn con người về với Thiên Chúa. Ngài là Đấng muôn dân trông đợi. Ngài là ánh sáng đưa dẫn chúng ta ra khỏi bóng tối tội lỗi để trở về với Thiên Chúa. Điều quan trọng là mỗi người chúng ta có chấp nhận để cho ánh sáng Chúa Giêsu soi dẫn cuộc đời chúng ta không?
Đề tài về ánh sáng tiếp tục được Thánh Phaolô khai triển trong bài đọc 2. Thánh nhân mời gọi các tín hữu Rôma phải “thức dậy, vì hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo” (Rm 13:11). Khi ngày Thiên Chúa đến, mọi người sẽ sống trong ánh sáng. Vì vậy họ cần phải thực hiện hai điều: (1) loại bỏ những việc làm đen tối, và (2) cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu (Rm 13:12). Hai việc này được Thánh Phaolô giải thích cách cặn kẽ như sau: “Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng” (Rm 13:13-14). Mỗi ngày sống của chúng ta là ngày của Thiên Chúa đến. Ngài đến với chúng ta trong từng phút giây. Vì vậy, mỗi ngày chúng ta cũng phải thực hiện hai việc trên, đó là loại bỏ đi những việc làm đen tối và cầm lấy ánh sáng đức tin để làm chứng cho Chúa trong môi trường mình sống. Tóm lại, mỗi ngày qua đi, điều xấu dần biến mất trong cuộc đời chúng ta và điều tốt ngày càng phát triển và đạt đến mức hoàn thành của nó.
Chúng ta bắt đầu nghe các bài Tin Mừng Chúa Nhật trong năm nay được trích từ Tin Mừng Thánh Mátthêu. Chúa Nhật đầu tiên của năm phụng vụ, Giáo Hội chọn đoạn Tin Mừng nói về việc Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ của Ngài phải sẵn sàng để chờ đón Con Người đến. Bài Tin Mừng có thể được chia ra làm hai phần: Trong phần 1 (Mt 24:27-41), Chúa Giêsu dùng sự kiện của quá khứ để dạy các môn đệ phải biết hành xử thế nào trong ngày Con Người quang lâm; phần 2 (Mt 24:42-44) nói về thái độ sẵn sàng của người môn đệ.
Như chúng ta đã trình bày ở trên, nhiều người trong chúng ta nghĩ rằng , Mùa Vọng là mùa trông chờ Chúa đến. Điều đáng buồn thay là nhiều người nghĩ mình chỉ trông chờ Chúa đến trong ngày giáng sinh. Trước ngày giáng sinh hoặc sau ngày giáng sinh Chúa không đến. Trong phần 1 của bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy rằng, Chúa đến với chúng ta khi chúng ta đang làm những công việc thường ngày của mình. Ngài sử dụng sự kiện xảy ra thời ông Nôê để nói lên điều này: “Thời ông Nôê thế nào, thì ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy. Vì trong những ngày trước nạn hồng thuỷ, thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nôê vào tàu. Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thuỷ ập tới cuốn đi hết thảy” (Mt 24:37-39). Trong những lời này, Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta rằng Con Người sẽ đến khi chúng ta đang ăn uống, cưới vợ gả chồng. Nhiều khi chúng ta để mình bị cuốn trôi vào những công việc thường ngày đến nỗi không còn nhìn thấy ý nghĩa của những việc bình thường đó. Hãy nhớ rằng Thiên Chúa đến với chúng ta qua những gì mà chúng ta xem là không quan trọng. Ngài đến khi chúng ta đang bận rộn với công việc thường ngày của mình. Chỉ những người tỉnh thức mới có thể nhận ra Ngài trong cái bình thường của ngày sống.
Tư tưởng kế tiếp là trong ngày Con Người quang lâm, mọi sự sẽ sáng tỏ cho dù trong cuộc sống chúng ta nhìn mọi sự không có gì khác nhau: “Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy. Bấy giờ, hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại; hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại” (Mt 24:39-41). Trong những lời này, chúng ta thấy hai người làm chung một việc, nhưng một người được chọn [đem đi] còn một người không được chọn [bỏ lại]. Thánh Matthêu sử dụng hình ảnh hai người đàn ông và hai người đàn bà để ám chỉ việc Chúa đến với hết mọi người. Tuy nhiên, điều đáng để chúng ta suy gẫm là điều gì để làm cho một người được chọn? Trong bối cảnh của bài Tin Mừng, điều làm cho một người được chọn là thái độ tỉnh thức trước sự hiện diện của Chúa trong từng giây phút sống, nhất là trong khi làm những công việc thường ngày của mình. Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta cũng làm những việc như nhiều người khác. Chúng ta phải nhớ rằng mình thuộc về Thiên Chúa [trong bí tích rửa tội], nên thái độ sống và làm việc của chúng ta phải thấm nhuần tinh thần và các giá trị Tin Mừng. Đó chính là điều làm chúng ta khác biệt và trở nên đẹp lòng Thiên Chúa.
Chúa Giêsu kết thúc lời dạy của mình cho các môn đệ bằng việc mời gọi họ phải canh thức vì họ không biết khi nào Con Người đến: “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông phải canh thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24:42-44). Đây cũng chính là lời mời gọi cho mỗi người chúng ta. Tinh thần Mùa Vọng là sống sự hiện diện kín ẩn của Thiên Chúa trong mỗi giây phút sống, là làm cho sự hiện diện kín ẩn của Thiên Chúa trở nên hữu hình qua chính cuộc sống chúng ta. Đừng để Chúa đến mà chúng ta chưa sẵn sàng. Đừng để Chúa đi qua cuộc đời chúng ta mà không được đón tiếp cách chân thành.
Lm. Anthony, SDB.
………………………
Suy Niệm 2: DỰ ÁN SỐNG MÙA VỌNG
Bước vào Mùa Vọng để bắt đầu một chu kỳ mới cử hành mầu nhiệm Chúa Giêsu Kitô, chúng ta được phấn khích khi nghe lời ngôn sứ Isaia vừa báo trước về thời cứu độ, vừa giục giã: “Trong những ngày sau hết… Chúa sẽ qui tụ các dân tộc… Họ sẽ bảo nhau: ‘Hãy đến, chúng ta hãy lên núi Chúa và lên nhà Thiên Chúa của Giacóp. Người sẽ dạy chúng ta đường lối của Người, và chúng ta sẽ đi theo ý định của Người’”… (x. Is 2,1-5).
Và ‘đường lối của Chúa’, ‘ý định của Chúa’, đó là chúng ta “biến gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm, nên hái”, chúng ta sẽ “không còn vung kiếm đánh nhau, sẽ thôi học nghề chinh chiến”… Thật là một viễn cảnh đầy an ủi – bởi chúng ta và cả thế giới này đã mệt nhoài với chiến tranh xung đột không nguôi. Không chỉ là xung đột giữa các cộng đồng, các quốc gia, mà còn là xung đột giữa người này với người khác, đôi khi ngay trong một gia đình hay một nhóm nhỏ!
Chỉ có Chúa và đường lối của Ngài mới đem lại hoà giải và bình an vững bền. Vì thế, trong ngày của Chúa, hay trong thời cứu độ, người ta kéo nhau lên núi Chúa, tiến về nhà Chúa (x. Đáp ca, Tv 121). Không phải ngẫu nhiên mà tên gọi ‘Giêrusalem’ có nghĩa là ‘thành đô hoà bình’.
Nhưng ‘ngày của sự cứu độ’ hay ‘ngày của Con Người’ cũng là ngày bất ngờ và là ngày ấn định số phận của mỗi cá nhân. Hai đặc tính này được Chúa Giêsu nhấn mạnh trong bản văn Tin Mừng hôm nay (x. Mt 24,37-44). Bất ngờ, như thời Nôe mọi người bị bất ngờ trước cơn đại hồng thuỷ. Và số phận của người ta có thể rất khác nhau ngay cả khi họ rất gần gũi nhau: hai người đang ở ngoài đồng, hai người đang xay bột… thì một người được tiếp nhận, người kia bị bỏ rơi!
Như vậy, có thể thấy, ngay đầu Mùa Vọng, lời Chúa mở ra cho ta cả hai ngày, hai biến cố của Chúa Giêsu. Ngày Chúa đến lần thứ nhất trong tư cách Hoàng tử Bình An, và ngày Chúa đến trong chung cuộc như Đấng Xét Xử tối hậu. Nếu nhìn toàn bộ bức tranh rộng lớn, thì hai thời khắc đó có thể tổng hợp thành một biến cố duy nhất, đó là biến cố Chúa Giêsu Kitô. Như Karl Rahner nhận định rằng việc ‘Chúa đến lần thứ hai’ thực ra chỉ là diễn tiến của việc Chúa đến lần thứ nhất. Sự đáp trả của chúng ta trước ‘biến cố Chúa Giêsu’ được thánh Phaolô huấn dụ trong Thư gửi tín hữu Rôma:
“Đã tới lúc chúng ta phải thức dậy… Vì giờ đây, phần rỗi chúng ta gần đến, hơn lúc chúng ta mới tin đạo. Ðêm sắp tàn, ngày gần đến. Chúng ta hãy từ bỏ những hành vi ám muội và mang khí giới ánh sáng. Chúng ta hãy đi đứng đàng hoàng như giữa ban ngày, không ăn uống say sưa, không chơi bời dâm đãng, không tranh chấp ganh tị. Nhưng hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và chớ lo lắng thoả mãn những dục vọng xác thịt”.
Cốt tuỷ của huấn dụ trên là “mặc lấy Chúa Giêsu Kitô”, nghĩa là hãy để cho Chúa Giêsu chiếm lấy mình, làm thấm đượm con người mình bằng tinh thần của Người. Đó là dự án sống Mùa Vọng của Năm Phụng vụ, cũng như sống mùa vọng cuộc đời, của mọi tín hữu.
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
……………………………….
Suy Niệm 3: CHÚNG CON HÃY TỈNH THỨC
A. DẪN NHẬP
Mùa Vọng lại trở về sau một năm phụng vụ. Mùa Vọng, tiếng La tinh là “Adventus”. Adventus có nghĩa là “đến, hiện diện hay hiển trị”. Người đến hay hiển trị ở đây là Chúa Cứu Thế. Ngài đã đến và hiển trị rồi, sao mỗi năm còn chờ Ngài đến nữa ? Thực ra, chờ ở đây không phải là chờ Ngài đến vì Ngài đã đến rồi, nhưng là chờ ngày Quang lâm của Ngài, ngày Ngài đến trong vinh quang như một vị Vua Thẩm phán oai hùng.
Trong mùa Vọng này, trước mắt là chúng ta dọn lòng để mừng lễ Giáng sinh cho sốt sắng, nhưng còn là dịp để thúc đẩy chúng ta dọn mình đón Chúa đến lần thứ hai để phán xét kẻ sống và kẻ chết trong ngày tận thế, nhưng đặc biệt để chúng ta chuẩn bị đón Chúa đến lần sau hết của đời mình. Số phận đời đời của mỗi người mỗi khác tùy theo mình có chuẩn bị hay không.
Trong bài Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu cảnh giác các môn đệ là Ngài sẽ đến lúc họ không ngờ. Vì thế họ cần phải tỉnh thức và tích cực chuẩn bị. Ngài nhấn mạnh đến tính cách bất ngờ của ngày Ngài đến để khuyên chúng ta luôn ở trong tư thế sẵn sàng. Tuy thế, phần đông người ta xưa nay vẫn coi thường lời cảnh cáo đó, họ coi như không bao giờ chết, họ cứ sống mà hưởng thụ, hoặc khá hơn thì họ còn chần chừ chưa muốn sám hối, chưa chịu chuẩn bị cho số phận tương lai của mình.
B. TÌM HIỂU LỜI CHÚA.
+ Bài đọc 1 : Is 2,1-5
Đoạn văn này có lẽ được viết vào sau thời Giêrusalem thất thủ, bị các đạo quân của vua Babylon xâm chiếm và tàn phá. Trong một thị kiến vĩ đại về tương lai, tiên tri Isaia ngắm nhìn Giêrusalem thời Thiên Sai. Giêrusalem mới này là một Giêrusalem huy hòang rực rỡ, người người tiến về đó, và tin chắc sẽ tìm được ở đó một nền hòa bình viên mãn và một niềm hạnh phúc chứa chan.
Tiên tri đã thấy trước Ngày của Chúa, ngày mà Thành được xây dựng lại từ trong đống đổ nát của mình, sẽ nhìn ngắm các dân tộc, sau khi giao hòa với nhau, tuốn về mình như một thành trì của Thiên Chúa. Khi mọi người đã biết tôn thờ Chúa thì đó cũng là thời thái bình :”Người ta sẽ lấy gươm mà rèn nên lưỡi cầy, lấy giáo rèn nên lưỡi liềm. Nước này không còn tuốt gươm ra đánh nước kia nữa”.
Thành Giêrusalem lý tưởng này chính là Hội thánh do Đức Giêsu thiết lập. Nhờ Hội thánh và trong Hội thánh, Đức Giêsu chiếu giãi ánh sáng của Ngài trên mọi dân tộc, hòa giải họ với nhau để biến họ thành dân Thiên Chúa.
+ Bài đọc 2 : Rm 13,11-14
Thánh Phaolô viết thư gửi cho tín hữu Rôma khuyên họ đừng mê ngủ nữa, hãy tỉnh thức vì Ngày tươi sáng đó rất gần rồi :”Giờ phần rỗi của chúng ta gần đến… Đêm sắp tàn, ngày gần đến”.
Theo đó, thánh nhân khuyên tín hữu hãy tỉnh thức sẵn sàng là hãy từ bỏ những việc làm đen tối của thời chưa tin đạo, hãy cầm lấy khí giới của sự sáng mà chiến đấu, nghĩa là phải tích cực loại trừ sự dữ và cổ vũ sự thiện.
Ngoài ra, tỉnh thức sẵn sàng còn là đổi mới cuộc sống : khử trừ các tệ đoan xã hội, ăn uống say sưa, chơi bời dâm đãng, tranh chấp ganh tị… Thay vào đó hãy tạo nên một cuộc sống mới theo gương Đức Kitô. Lời khuyên này vẫn còn hiệu nghiệm đối với chúng ta : hãy chuẩn bị cho ngày Chúa đến.
+ Bài Tin mừng : Mt 24,37-44
Trong đọan Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu cảnh giác các môn đệ là Ngài sẽ đến vào lúc họ không ngờ. Vì thế họ phải luôn tỉnh thức và sẵn sàng chờ đợi Chúa đến để khỏi bị ngỡ ngàng.
Đức Giêsu có ý nhấn mạnh đến yếu tố bất ngờ như thời ông Noê, cơn đại hồng thủy xẩy đến lúc người ta đang mải mê với những sự thế tục “Người ta ăn uống, dựng vợ gả chồng, mãi chính ngày ông Noê vào tầu mà người ta không ngờ”. Do đó, khi ngày của Chúa đến, có người sẽ bị lọai ra, có người sẽ được nhận vào hưởng hạnh phúc đời đời.
Vì thế, trong Ngày Chúa đến, số phận của mỗi người sẽ khác nhau : có người sẽ được đem đi về với Chúa, có người sẽ bị bỏ lại trong hư vong, nghĩa là có người được cúu rỗi, có người bị trầm luân. Được chấp nhận hay bị bỏ rơi là do người ta có chuẩn bị sẵn sàng không. Do đó, Đức Giêsu kết luận :”Vậy các con phải sẵn sàng” (Mt 24,14).
C. THỰC HÀNH LỜI CHÚA
Dọn tâm hồn đón mừng Chúa
I. MÙA VỌNG LẠI ĐẾN
Mùa Vọng Giáng sinh bởi chữ “Adventus” nguyên gốc tiếng La tinh xưa được đọc trại theo lối chuyển âm là “Mùa Apventô” hay “Mùa Áp” mà chúng ta vẫn gọi ngày xưa, nay được chuyển thành “Mùa Vọng”. Mùa Vọng là thời gian chờ đợi cái gì sắp xẩy đến, bởi vì Vọng có nghĩa là chờ, là mong. Chúng ta đợi cái “Adventus” : sự đến, tức là “Quang lâm”. Vậy Quang lâm là gì ? Quang là ánh sáng, lâm là đến, ngụ ý là người trên đem vinh quang đến cho người dưới.
Để nói về việc Con Người trở lại, thánh Matthêu, duy nhất trong bốn tác giả, đã dùng từ ngữ “Quang lâm”(Parousia). Nguyên khởi, chữ này có nghĩa là “đến, hiện diện”. Theo văn hóa La-Hy, người ta dùng nó để chỉ việc hoàng đế long trọng ngự đến hay chính thức thăm một thành nào. Trong Kitô giáo sơ khai, từ ngữ này sớm được sử dụng để nói về cuộc trở lại vinh quang của Chúa Kitô vào ngày cánh chung.
Người Rôma xưa có thờ một vị thần tên là Janus. Từ đó chúng ta có danh từ Januarius (tháng giêng). Vị thần này được các họa sĩ vẽ bằng hình đầu người có hai mặt : một mặt nhìn về đàng sau, mặt kia nhìn về đàng trước. Mùa Vọng cũng tương tự như thế. Nó nhìn về hai phía : một lần nhìn lại lần Giáng sinh đầu tiên của Đức Giêsu trong lịch sử, đàng khác là hướng đến cuộc tái giáng của Ngài vào cuối lịch sử.
Hôm nay chúng ta bước vào Mùa Vọng của năm phụng vụ mới. Mùa Vọng mang hai đặc tính thiết thực cho chúng ta : vừa là mùa chuẩn bị mừng lề Giáng sinh, kính nhớ việc Con Thiên Chúa đến lần thứ nhất với loài người; vừa là mùa mà qua cuộc kính nhớ này, chúng ta hướng lòng trông đợi Chúa Kitô đến lần thứ hai trong ngày tận thế (AC 39).
Chúng ta đang đứng giữa hai biến cố lịch sử này. Phận vụ chúng ta không phải là cứ lè phè ngồi chơi trên đỉnh đồi ngoái cổ về đàng sau và ngóng trông về đàng trước, mà phải xắn tay áo lên dấn thân vào công việc mà Đức Giêsu đã trao phó cho chúng ta khi Ngài đến lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại.
II. Ý NGHĨA CỦA MÙA VỌNG.
Tin mừng hôm nay nói với chúng ta về hai lời cảnh cáo : một lời cảnh cáo về trận lụt lớn trong thời ông Noê. Lời cảnh cáo nữa là ngày tận thế sẽ đến. Chúng ta thấy có mối liên lạc giữa hai lời cảnh cáo này.
Việc Đức Giêsu đến trong ngày phán xét cuối cùng sẽ như trận lụt cuốn hết mọi người, trừ những người ở trong tầu Noê. Đức Kitô cảnh cáo chúng ta :”Vậy các con hãy tỉnh thức vì không biết giờ nào Chúa mình sẽ đến”. Ngài còn nói thêm:”Các con phải sẵn sàng vì lúc các con không ngờ, Con người sẽ đến”. Ngài còn nói đi nói lại về ngày Tận thế. Ngài bảo chúng ta không biết ngày nào giờ nào, nên phải luôn sẵn sàng chờ đợi.
- Ngày tận thếa) Một bí mật
Bài Tin mừng hôm nay trích trong bài giảng về ngày tận thế, ngày Chúa đến.
Đức Giêsu tuyên bố : ngày và giờ tận thế không ai biết, kể cả Con Người, trừ một mình Chúa Cha mà thôi. Nói thế, Đức Giêsu không có ý phủ nhận việc Ngài biết. Về bản tính Thiên Chúa sao Ngài lại không biết, song không phải biết để mà nói. Ngài có ý bảo ta : không phải sứ mạng của Ngài định đọat và công bố ngày đó. Việc định đọat và công bố ngày giờ thuộc thẩm quyền Chúa Cha, cũng như việc sắp đặt chỗ ở trên trời ở trong quyền quan phòng của Chúa Cha.
Ngày và giờ là bí mật của Chúa Cha. Đó không phải là cơn thịnh nộ và sự trừng phạt vào ngày đã định. Nói rằng, chỉ một mình Chúa Cha biết ngày tận thế và việc Con Người trở lại, có nghĩa là đặt thế giới và nhân lọai trong tay của Ngài, trong đôi tay nhân từ của Ngài. Đó là đặt chúng ta trong sự thanh thản, an tòan : ai có thể rứt chúng ta ra khỏi đôi tay của Chúa Cha ? Chúng ta còn sợ gì, nếu chúng ta được ấp ủ trong tình yêu của Ngài ?
Vì thế, việc tìm biết ngày giờ Chúa Quang lâm là một việc làm phạm thượng, vì làm điều đó là tìm cách chiếm đọat những bí mật riêng của Thiên Chúa. Phận sự của con người không phải là tìm cách xác định ngày Chúa trở lại nhưng là chuẩn bị chính mình và tỉnh thức đợi chờ ngày đó.
b) Một bất ngờ
Nói về ngày tận thế, trong bài Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu nói rằng :”Các con hãy sẵn sàng vì chính giờ phút các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến”(Mt 24,14). Thời giờ sẽ đến hết sức bất ngờ cho những kẻ miệt mài nơi vật chất thế gian.
Trong câu chuyện ngày xưa, Noê đã chuẩn bị cho mình khi thời tiết còn tốt sẽ sẵn sàng cho cơn nước lụt đến, thì ông đã chuẩn bị, nhưng những người còn mải mê ăn uống, cưới vợ gả chồng nên bị nước lụt cuốn đi cách bất ngờ. Những câu này là lời cảnh cáo cho lòai người, đừng miệt mài trong cõi đời tạm mà quên đi cõi đời đời, đừng bao giờ quá quan tâm đến việc thế gian, mà quên rằng có một Thiên Chúa, và vấn đề sống chết nằm trong tay của Ngài. Bất cứ khi nào Ngài gọi, buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều, chúng ta đều phải sẵn sàng.
Truyện : Biến cố bất ngờ.
Ai cũng biết ngọn núi lửa Sainte Hélène ở tiểu bang Washington. Ngày Chúa nhật 18 tháng 5 năm 1980, có một nhà địa chất học còn trẻ tên là David Johnston, với 30 bạn tổ chức cắm trại cách quả núi 8 cây số. Lúc ấy là 8 giờ 31 phút sáng Chúa nhật, bỗng nhưng một tiếng nổ vang trời động đất mạnh bằng 500 quả bon nguyên tử nổ cùng một lúc. Các thành phố chung quanh bị chôn vùi dưới trận mưa tro. Johnston co giò chạy, nhưng một dòng sông lửa đã chận đường anh, chôn vùi anh và các bạn anh dưới nấm mồ tro hừng cháy (Lm Hồng Phúc, Suy niệm Lời Chúa, năm A, tr 4).
c) Phải đề cao cảnh giác
Sách có câu :”Cẩn tắc vô ưu” : cẩn thận đề phòng thì khỏi bị ưu phiền. Ai lơ là trong cuộc sống sẽ gặp nhiều bất trắc xẩy đến mà không kịp đối phó, hậu quả sẽ tai hại khôn lường. Sống không cảnh giác sẽ phải rước lấy tai họa. Một tên trộm sẽ không bao giờ gửi thư báo trước mình sẽ đến viếng nhà nào. Vũ khí chính của anh ta là sự bất ngờ, vì vậy một chủ nhà có của cải lúc nào cũng phải canh chừng.
Tuy nhiên chúng ta cần phải hiểu điều này cho đúng, chúng ta phải luôn nhớ rằng Chúa cảnh giác chứ không nhằm chơi khăm chúng ta, dường như cứ nhằm lúc nào chúng ta sơ hở là Chúa trở lại. Đàng khác, người Kitô hữu trông đợi Chúa mình trở lại không phải sống trong sợ hãi kinh khiếp, nhưng đó là một sự trông chờ náo nức ngày vui vẻ vinh quang sắp đến.
Truyện : Tư thế sẵn sàng.
Vào năm 79 trước công nguyên, núi Vésuve bất thình lình phun lửa dữ dội, chôn vùi thành phố Pompei phồn vinh dưới một lớp nham thạch dầy tới 7 mét. Năm 1748, sau 18 thế kỷ, người ta bắt đầu khai quật thành phố xấu số này. Giữa bao dinh thự đổ nát, bao đồ vật ngổn ngang, bao người chết đau đớn hỏang sợ, người ta ngạc nhiên tìm thấy xác của 38 người lính La mã đang thi hành nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự trong lúc xẩy ra tại họa khủng khiếp đó. Điều đáng nói là những người lính này đang tuần canh, tay còn cầm gươm, đi trong tư thế thi hành nhiệm vụ mặc dù cái chết kề bên.
- Phải tỉnh thức
Trong bài đọc 2, thánh Phaolô cũng nhắc nhở chúng ta hãy tỉnh thức, đừng ngủ vùi trong việc trần thế. Chúng ta đang mê ngủ sao ? Đúng vậy, dù mắt chúng ta vẫn mở nhưng thực sự chúng ta đang ngủ trong bóng tối mịt mù :
– Chúng ta ngủ vì “những việc làm đen tối”.
– Chúng ta ngủ vì cứ “chè chén say sưa, chơi bời dâm đãng”.
– Chúng ta ngủ vì chỉ “lo lắng thỏa mãn những dục vọng xác thịt”.
Thánh Phaolô cũng nhắc nhở rằng :”Đêm sắp tàn, ngày gần đến” và “Giờ đây, phần rỗi chúng ta gần đến, hơn lúc chúng ta mới tin đạo”, vậy “Đây là lúc chúng ta phải thức dậy”. Nhưng khi nào là đêm, khi nào là ngày ? Làm sao biết được ranh giới giữa ngày và đêm ?
Truyện : Tha nhân là anh em.
Một vị sư phụ đã nêu câu hỏi với các học trò của mình :
– Chúng con có biết khi nào đêm chấm dứt và lúc nào ngày bắt đầu?
Một anh nhanh nhảu đáp :
– Thưa thầy, ấy là lúc ta thấy một con vật từ đàng xa và phân biệt nó là con bê hay con lừa.
Một anh khác, sau lúc suy tư cũng xin góp ý :
– Thưa thầy, khi nào con nhìn thấy người bộ hành và phân biệt được là thù hay bạn.
Nhiều câu trả lời khác cũng được đưa ra, nhưng dường như vị sư phụ không thóang một chút hài lòng. Cuối cùng cả đám nhao nhao xin thầy giải thích. Sau phút trầm ngâm như thấm sâu dòng tư tưởng, vị sư phụ lên tiếng :
– Khi nào các con nhìn vào tha nhân và nhận ra đó chính là anh em chị em mình thì đêm đã tàn và ngày đã tới.
Thế ra, không phải việc “phân biệt” con vật này hay con vật kia hoặc người này hay người nọ, song là “nhận ra” tha nhân là anh chị em mình, mới làm cho bóng tối tan đi và ánh sáng tỏa rạng. Đêm đen sẽ mãi thống trị tâm hồn nếu đời ta cứ đắm chìm trong hiềm khích, hận thù, bất công, chia rẽ, lừa dối… Còn khi để cho yêu thương dẫn lối cuộc sống, ngày mới cuộc đời bắt đầu lên ngôi, nhờ ánh quang soi tỏ mọi đường lối.
Chúng ta còn phải tỉnh thức trong những công việc rất bình thường ta vẫn làm mỗi ngày. Ở đây Đức Giêsu kể ra các việc bình thường như ăn uống, cưới vợ lấy chồng, làm ruộng, xay bột… Mỗi Kitô hữu hôm nay đều có thể kể ra những công việc chính mình vẫn làm hằng ngày, từ việc nội trợ, gia công, đến việc buôn bán hay nghề nghiệp. Đức Giêsu nhắc đến nạn lụt lớn thời ông Noê, mà không nói đến sự sa đọa của loài người thời đó. Ngài có ý đặt chúng ta trong bối cảnh bình thường hiện ta đang sống. Chính trong bối cảnh đó chúng ta đón nhận Nước Thiên Chúa đến với chúng ta.
- Phải sẵn sàng
Theo cách viết của Matthêu, những người thời ông Noê chẳng làm điều gì có tội, chỉ làm những việc bình thường :”ăn uống, cưới vợ gả chồng”. Nhưng họ bị chết trong cơn nước lụt, không phải là vì họ làm gì tội, mà vì họ không làm những việc phải làm. Họ làm rất nhiều việc cho cuộc sống thể xác, nhưng không làm việc gì cho cuộc sống linh hồn cả.
“Hai người đàn ông đang làm ruộng… hai người đàn bà đang kéo cối xay… thì một người được đem đi, còn người kia bị bỏ lại” : những người bề ngòai hòan tòan giống nhau, nhưng số phận đời đời khác hẳn nhau. Cái khác biệt là có chuẩn bị cho đời sau hay không.
Đức Giêsu nhắc nhở ta phải luôn sẵn sàng vì Ngài sẽ đến bất cứ lúc nào. Ngài dùng một dụ ngôn để nhấn mạnh đến sự cần thiết phải tỉnh thức. Ngài ví ta như chủ nhà nọ, nếu biết vào canh nào trộm sẽ đến, chắc chắn sẽ canh thức không để nó đào ngạch khóet vách ! Ngài đã dùng tới bản năng tự vệ của thính giả để giúp họ hiểu được sự tỉnh thức quan trọng như thế nào đối với sự an tòan của mình. Với của cải vật chất mà đã phải tỉnh thức như vậy, phương chi là với chính tính mạng của ta, thì lại càng phải tỉnh thức hơn gấp bội.
III. THỰC HÀNH TRONG MÙA VỌNG
- Chờ đợi trong tin yêu
Mùa Vọng là thời gian chờ đợi. Chờ đợi trong tin yêu chứ không lo lắng sợ hãi, như chờ người cha thân yêu đến với con cái. Mùa vọng là mùa chờ đợi :
– Không phải đợi chờ trong mòn mỏi, day dứt khôn nguôi nhưng là đợi chờ trong hy vọng.
– Không phải đợi chờ mà không làm gì cả, nhưng làm việc trong đợi chờ.
– Không phải đợi chờ một ai đó, nhưng là đợi chờ chính Con Thiên Chúa.
Chờ đợi phải mang tính năng động, tránh tính trì trệ (inertie) của vạn vật. Một đồ vật ta để trong phòng nó sẽ cứ năm ỳ tại đó nếu không có ai đụng tới. Một hòn đá ta ném đi, sẽ tự động ghì lại và rơi xuống khi hết đà. Tinh thần con người cũng không tránh khỏi sự trì trệ kiểu đó. Nó được biểu lộ trong :
– Sự nguội lạnh, phai lạt : một ly nước nóng để trên bàn, dù ta không làm gì, nó vẫn từ từ bớt nóng và trở thành lạnh ngắt. Sự “nhiệt thành” của ta đối với Nước Trời cũng vậy.
– Sự cạn kiệt : Một chiếc xe Honđa chạy mãi mà không được châm thêm, xăng dầu sẽ cạn kiệt. Sự hăng say ban đầu nếu không được bồi thêm bằng ơn Chúa qua sự cầu nguyện… cũng sẽ cạn dần. Người ta thường nói :”Quỳ lâu, chầu mỏi” (Cf Carôlô, Hạt giống nảy mầm).
Trong cuộc sống hằng ngày người ta hay có ảo tưởng rằng thời gian còn nhiều, chưa vội, cứ từ từ mà sống, tương lai còn dài. Người ta có một nhược điểm hết sức phổ biến là luôn cho rằng vẫn còn ngày mai để chuẩn bị, còn ngày mai để sám hối ăn năn, còn ngày mai để thay đổi nếp sống. Nhưng có một kinh nghiệm hết sức chua xót đã từng đổ ập xuống bao người là ngày mai ấy không bao giờ trở lại. Chần chừ, khất lần là cơn cám dỗ hiểm độc nhất của ma qủi.
Có một truyện ngụ ngôn về ba con quỉ học việc. Chúng đến trần gian để tập sự. Chúng nói với Satan là chúa quỉ về những kế hoạch cám dỗ loài người.
Con quỉ thứ nhất nói :
– Tôi sẽ bảo với lòai người là không có Thiên Chúa.
Con quỉ thứ hai nói :
– Tôi sẽ bảo họ là không có hỏa ngục.
Satan trả lời :
– Mi sẽ không lừa dối ai được bằng cách đó, ngay đến bây giờ lòai người vẫn biết có một hỏa ngục dành cho tội nhân.
Con quỉ thứ ba nói :
– Tôi sẽ bảo với lòai người đừng có vội vã làm gì.
Satan đáp :
– Đi đi, mày sẽ làm hại được vô số lòai người bằng cách đó.
Ảo tưởng nguy hiểm nhất là ảo tưởng cho rằng mình còn lắm thời giờ. Cái ngày nguy hiểm nhất trong đời của một người là khi người đó học được chữ ngày mai, và trì hoãn vì không ai biết ngày mai có đến với mình nữa không.
Truyện : Pháp quan Archais.
Lịch sử còn ghi lại câu truyện bi thảm sau đây : Pháp quan Archais ở Thebea đang ngồi uống rượu với một số đông dũng sĩ của mình, bỗng có một sứ giả bước vào mang cho ông một bức thư báo cáo về âm mưu sát hại ông. Thay vì mở ngay bao thư ra đọc, ông nhét ngay vào trong túi áo và nói :”Để mai hễ hay”. Và qua ngày mai thì ông bị giết chết. Trước khi bức thư bị khui ra thì cả chính phủ bị bắt trọn.
Vị pháp quan Archais đã hất sứ điệp ấy qua một bên vì ông nghĩ hãy còn nhiều thời giờ. Quan tổng đốc Phêlít ngày xưa đã run rẩy trước sứ giả của Chúa là Phaolô nhưng vẫn chần chừ nói rằng :”Bây giờ ngươi hãy lui ra, đợi khi nào rảnh , ta sẽ gọi lại”. Nhưng từ chỗ đó chúng ta không thấy chỗ nào nói đến ông ta rảnh cả.
- Dọn mình chết lành
Đức Giêsu không mời gọi ta sợ hãi, nhưng mời gọi ta tỉnh thức. Ngài so sánh lụt đại hồng thủy và ông Noê. Người ta không nghi ngờ gì hết cho đến khi lụt đại hồng thủy đến cuốn trôi hết tất cả mọi sự. Tất cả mọi người mải lo lắng sự đời… Chúng ta cũng vậy, chúng ta mải lo lắng sự đời và đó là điều cần thiết. Chính lúc đó, Chúa đến gặp chúng ta. Nhưng để khỏi bị bất ngờ khi Ngài đến, chúng ta phải chuẩn bị như ông Noê.
Cũng giống như ông, chúng ta có Lời Chúa cảnh báo và nhắc nhở chúng ta. Đức Giêsu nói : Đó, Thầy đã báo trước cho các con. Ngài đến gặp chúng ta một cách bất ngờ, nhưng không phải là không báo trước. Cuộc gặp gỡ này không chỉ diễn ra vào lúc tận thế. Cái chết của mỗi người cũng sẽ bất ngờ. Phải chăng cái chết không phải là ngày tận thế, ngày tận thế riêng của mỗi người, lúc mà Đức Giêsu đến gặp riêng mỗi người chúng ta đó sao ? (Fiches dominicales, năm A, tr 6).
Đối với những người không tin tưởng, chết là tận điểm cuộc sống, chết là hết, chết phá tan sự nghiệp công danh và mọi lạc thú trên đời. Kiếp sống của con người vì thế chỉ là kiếp bèo bòng, lo hưởng thụ :”Chơi xuân kẻo hết xuân đi, cái già xồng xộc nó thì theo sau”… Họ không chờ đón và mong đợi gì sau cuộc sống ! Nhưng đối với chúng ta, những người Kitô hữu, chết là cuộc gặp gỡ Thiên Chúa. Trong giây phút vĩnh biệt cuộc đời trần thế để về thế giới bên kia, mỗi người chúng ta phải trình diện trước tôn nhan Chúa. Cuộc gặp gỡ quyết định số phận đời đời của mỗi người chúng ta.
Nhưng khốn nỗi mấy ai quan tâm, mấy ai đặt cho đúng tầm hệ trọng và tính cách vô cùng khẩn thiết của giây phút lìa đời ấy ! Chúng ta như người mê ngủ, từ sớm tinh sương đến chiều tàn, chúng ta bận tâm lo ăn lo mặc, lo sinh kế, lo công danh, lạc thú… Cuối tuần chúng ta dành thời giờ đi dạo ở đồng quê, leo đồi, leo núi hay tắm biển phơi nắng. Nại vào những bận tâm vật chất ấy, chúng ta lơ là việc thiêng liêng, bỏ rơi cầu nguyện, bỏ suy niệm Lời Chúa, bỏ dâng lễ ngày Chúa nhật và các ngày lễ buộc, không chịu các phép bí tích. Tựu trung, một cuộc đời hòan tòan vật chất, hiện sinh, sống như là không bao giờ phải chết, sống cuộc đời không có Chúa.
Ta đã suy niệm câu “Lúc Con Người đến”. Lúc Con Người đến chính là ngày tận thế, ngày Chúa Quang lâm, và cũng chính là giờ chết của mỗi người. Ngày ấy chắc chắn phải đến, nhưng thật là trớ trêu là nó lại đến một cách bất ngờ. Bất ngờ như trận lụt đại hồng thủy thời ông Noê. Vì vậy chúng ta phải dọn mình luôn, cứ tưởng tượng rằng hôm nay Chúa có thể đến gọi tôi. Tôi sẽ vui vẻ ra đi với Chúa.
Truyện : Chiếc quan tài.
Tại chùa Tô châu, có một nhà sư tên là Viên Phủ Trung, tu hành đắc đạo, nhà sư thường bày trên án thư, trước chỗ ngồi, một cái quan tài con bằng gỗ bạch đàn, dài độ 5 tấc, có một cái nắp đậy mở được.
Khách đến chơi trông thấy cười nói rằng :
– Ngài chế ra cái này dùng để làm gì ?
Vị sư trả lời :
– Người ta sống tất có chết, mà chết thì vào ngay cái này. Ta thực lấy làm lạ : người đời ai ai cũng chỉ biết có phú quý, công danh, tài sắc thị hiếu lo buồn vất vả suốt đời, chẳng biết cái chết là gì.
Như ta đây, mỗi khi có việc không được như ý, ta cầm lấy cái này mà ngắm xem, là tức khắc trong lòng được yên ổn, mà muôn nghìn sự tư lự đều biến tan đi.
Hôm nay chúng ta đã bước vào Mùa Vọng. Giáo hội nhắc nhở chúng ta hãy đào sâu và sống tinh thần tỉnh thức đích thực của Kitô giáo. Tinh thần tỉnh thức của Kitô giáo nhắc nhở chúng ta về ngày trở lại của Chúa Kitô và mời gọi chúng ta chuẩn bị tâm hồn mừng ngày sinh của Ngài.
Chúa Kitô sẽ trở lại không phải vì Ngài đang vắng bóng, mà đúng hơn, Ngài đang hiện diện và đến trong từng phút giây của cuộc sống mỗi người chúng ta. Chúng ta chỉ thực sự gặp được Ngài, mặt đối mặt, khi chúng ta ra đi về với Ngài. Nhưng muốn được gặp Ngài trong tình thương yêu của tình Cha con, chúng ta cần phải dùng từng giây phút hiện tại để chuẩn bị cho cuộc ra đi gặp gỡ đó.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà lạt
…………………….
Suy Niệm 4: Bông hồng có gai
Tôi sống nơi đất khách quê người đã lâu. Tôi thực sự không thể nào hình dung ra bầu khí mùa vọng và mùa Giáng sinh bây giờ tại quê nhà! Nhìn bề ngoài, tôi chỉ có thể so sánh mùa vọng và mùa Giáng sinh ở ngoài phố bên Đức với chợ tết hằng năm. Mùi tết đã trào về trước cả tháng. Khắp nơi từ nhà tới phố chợ đều nô nức đón mừng.
Ở Tây phương dịp lễ Giáng sinh có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Ai cũng bị bầu khí thu hút bắt buộc phải nhập cuộc và ngay tự trong thâm tâm mỗi người không ai muốn mình là kẻ đứng bên lề. Không ai muốn để mình bỏ lỡ cơ hội, ngay chính những người vô thần hay những người mà lòng tin vào Thiên Chúa đã ngụp tắt cũng không ngoại lệ!Tuy tất cả đều biết rõ, không ai có thể sống an nhàn trong những ngày trước lễ Giáng sinh: nào là đi bát phố, nào là sắm đồ đạc, nào là chuẩn bị nhà cửa đón khách, chuẩn bị quà cáp cho người thân, … Các nhóm, các hội đoàn tổ chức ăn mừng Giáng sinh mà trong thực tế họ đang sống trong mùa vọng.
Mùa vọng và mùa Giáng sinh là thời gian làm sống lại những kỷ niệm đẹp trong lòng mỗi người, nhất là những kỷ niệm thuở ấu thơ. Mùa đông trời mau tối, ai cũng nhạy cảm với ánh sáng đặc biệt của cây nến. Bốn cây nến tượng trưng cho bốn tuần của mùa vọng được dần dần thắp lên mỗi tuần. Tất cả làm nảy sinh niềm khát vọng thầm kín về một thế giới an lành, về một mái ấm gia đình hạnh phúc, về một tình yêu ươm ước mơ, về một nền hoà bình đích thực mà thế giới không thể tự mình ban tặng. Niềm khát vọng này được giấu kín trong lòng mỗi người, không phân biệt tôn giáo, tuổi tác hay phái tính. Ai cũng có quyền đạt đến ước mơ, mong một ngày nào đó sẽ thành hiện thực.
Tiên tri Isaia đã mô tả khát vọng này trong một thị kiến. Tất cả mọi dân tộc, mọi quốc gia, không cần biết đến xuất xứ, tất cả đều lên đường và có chung một mục đích: tiến về núi thánh của Thiên Chúa. Tất cả đều đồng tâm nhất trí đến độ cùng quyết tâm đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Khắp nơi mọi người đều có thể chung sống hoà bình. Đây là một hình ảnh tuyệt vời, đầy hy vọng, hoàn toàn phù hợp khi con người sống mùa vọng.
Một viễn tượng khác hoàn toàn trái ngược được phô bày trước mắt chúng ta qua lời của Đức Giêsu: hình ảnh ngày cánh chung, hình ảnh của ngày Đức Kitô quang lâm. Sự xuất hiện của Ngài giống phong ba bão tố ập tới lôi kéo theo tất cả. Đó chính là ngày chấm dứt mọi sự. Chúng ta bắt buộc phải xa lìa thế giới quen thuộc, cắt bỏ mọi lưu luyến quan hệ để đến trình diện trước mặt Chúa. Ngày ấy đến bất chợt, không ai kịp chuẩn bị hoặc thay đổi bất cứ điều gì. Thật ra, Đức Giêsu không nói gì mới cả. Trong cuộc đời mỗi người đã từng sống và chứng kiến những sụp đổ. Con người vất vả, gắng công xây dựng, nhưng thoáng chốc tất cả chỉ còn lại đống tro tàn. Thế giới chúng ta đang sống có những lúc giống như bụi hồng đầy gai nhọn. Ai vô tình hay cố ý đụng phải sẽ bị thương. Cuộc sống riêng tư của mỗi người cũng vậy. Theo thời gian sẽ thêm nhiều vết sẹo, bởi vì vết thương quá sâu, bị nhiễm độc mưng mủ! Chúng ta không tài nào tránh né, cho dù trốn chạy vào thế giới mộng tưởng.
Đường đời nhiều lúc đầy chông gai nhưng ngay chính tại đây nảy sinh một niềm hy vọng lớn lao. Thiên Chúa không bỏ mặc thế giới. Ngài không ngoảnh mặt làm ngơ. Ngài không muốn tiêu diệt và thay vào đó một thế giới mới. Ngài chỉ muốn biến đổi mà thôi. Ngài muốn bụi gai có thể trổ bông. Ngài muốn thế giới trổ sinh hoa trái từ trong chốn thâm sâu. Ngài không mất niềm tin nơi con người, mặc dầu con người vô ơn, tệ bạc và bất trung, … Ngài chấp nhận thế giới với những mảnh đất khô cằn, đầy đá sỏi và gai nhọn, nhưng bên trong còn chứa đầy khao khát mong được đổ đầy. Nơi nào Thiên Chúa đụng chạm, nơi đó sẽ nảy sinh bông hồng. Có lẽ hình ảnh bông hồng có thể đồng hành với chúng ta trong suốt mùa vọng. Đó là hình ảnh tượng trưng tình thương của Thiên Chúa dành cho con người. Nhưng đồng thời nhắn nhủ chúng ta không thể xin tỵ nạn trong thế giới mơ tưởng hão huyền, chẳng liên quan gì đến thực tế. Bông hồng nào không có gai! Tôi mơ ước một mùa vọng, trong đó chúng ta sẵn sàng đón nhận những gì xảy đến với những gai nhọn và những nụ bông tuyệt vời phát sinh từ đó. Tôi ước mơ một mùa vọng, trong đó chúng ta cùng đồng hành để gặp gỡ Thiên Chúa, nhất là một mùa vọng đầy sức sống, có thể phát hiện những bông hồng Thiên Chúa ban tặng và có sức minh chứng cho tình yêu của Ngài.
Lm. Phêrô Trần Minh Đức

