spot_img
Thêm

    Thứ Hai, Tuần XXVI/ TN

    BÀI ĐỌC I: G 1, 6-22

    Một ngày nọ, con cái Thiên Chúa đến chầu truớc mặt Chúa, Satan cũng có mặt ở đó. Chúa hỏi Satan rằng: “Ngươi từ đâu đến?” Nó thưa lại rằng: “Tôi chạy vòng quanh trái đất và đi khắp mọi nơi”. Chúa hỏi nó rằng: “Chớ thì ngươi có lưu ý đến Gióp, tôi tớ Ta chăng? Trên trần gian, không một ai giống như y là con người ngay thật, công chính, kính sợ Thiên Chúa và xa lánh sự dữ”. Satan thưa lại cùng Chúa rằng: “Đâu có phải Gióp kính sợ Thiên Chúa cách luống công? Chớ thì Chúa chẳng che chở quanh nó, nhà cửa nó và tất cả những gì thuộc về nó đó sao? Chớ thì Chúa chẳng chúc phúc các việc tay nó làm, và sản nghiệp nó gia tăng rợp đất đó sao? Nhưng Chúa hãy giơ tay Chúa lên một chút và chạm đến tất cả những gì nó đang có, ắt nó sẽ phỉ báng Chúa nhãn tiền”. Vậy Chúa bảo Satan rằng: “Đây, tất cả những gì nó đang có đều nằm trong tay ngươi: chỉ trừ một điều là ngươi chớ chạm tay đến thân nó”. Satan liền lui ra khỏi mặt Chúa.

    Một ngày nọ, khi các con trai, con gái của ông Gióp đang dùng bữa uống rượu tại nhà anh cả, thì có kẻ đến báo tin cho ông Gióp rằng: “Các con bò đang kéo cày và các con lừa đang ăn cỏ bên cạnh, bỗng các người Sabêô xông đến cướp lấy hết, và dùng gươm giết các đầy tớ, chỉ một mình tôi chạy thoát về báo tin cho ông”. Khi nó còn đang nói, thì một người khác đến thưa rằng: “Lửa Thiên Chúa từ trời xuống thiêu huỷ hết bầy chiên và các đầy tớ, chỉ một mình tôi thoát được về báo tin cho ông”. Khi nó còn đang nói, thì một người khác đến thưa rằng: “Các người Calđêô chia làm ba toán xông vào cướp đoạt các con lạc đà, và còn dùng gươm giết các đầy tớ, chỉ một mình tôi trốn được chạy về báo tin cho ông”. Nó còn đang nói, thì đây một người khác bước vào thưa rằng: “Lúc các con trai, con gái của ông đang dùng bữa và uống rượu tại nhà anh cả, bỗng có gió mạnh từ hoang địa thổi đến, hắt vào bốn góc nhà, khiến nhà sụp đổ đè chết các con ông, chỉ một mình tôi thoát được về báo tin cho ông”. Bấy giờ ông Gióp chỗi dậy, xé áo mình ra, cạo trọc đầu, sấp mình xuống đất thờ lạy và thưa rằng: “Từ lòng mẹ, tôi sinh ra trần truồng, thì tôi cũng sẽ trở về đó trần truồng. Chúa ban cho, rồi Chúa lấy lại: như đẹp lòng Chúa thế nào, thì xin xảy đến như vậy: nguyện danh Chúa được chúc tụng!” Trước mọi thảm cảnh đó, ông Gióp không hé môi xúc phạm và không thốt lời ngu dại phạm đến Thiên Chúa.

     

    PHÚC ÂM: Lc 9, 46-50

    Khi ấy, các mộn đệ nghĩ ngợi trong lòng rằng ai trong các ông sẽ là người cao trọng nhất. Chúa Giêsu thấu biết tư tưởng trong lòng các ông, Người liền dẫn một trẻ nhỏ tới, để đứng bên cạnh Người, và bảo các ông rằng: “Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy: mà hễ ai đón nhận Thầy, tức là đón nhận Đấng đã sai Thầy. Vì kẻ nào bé nhỏ nhất trong tất cả các con, đó là người cao trọng nhất”.

    Gioan lên tiếng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, chúng con thấy một người kia lấy danh Thầy mà trừ quỷ, và chúng con đã ngăn cản nó, vì nó không theo Thầy cùng với chúng con”. Chúa Giêsu bảo ông rằng: “Các con chớ ngăn cản, vì ai không chống nghịch các con, tức là thuận với các con”.

     

    Suy Niệm 1: ĐỪNG BÁM CHẤP NHỮNG CÁI PHÙ VÂN…

    Những đoạn sách Giảng viên về ‘phù vân’ của tuần trước như thể chuẩn bị dẫn ta vào sách Gióp hôm nay. Chuyện ông Gióp như chuyện làng Nủ ở Lào Cai cách đây hai mươi ngày, với trận mưa lũ và lở núi kinh hoàng sau cơn bão số 3. Chỉ trong khoảng mười lăm phút buổi sáng sớm hôm đó, cả ngôi làng yên bình xinh đẹp bị chôn vùi hoàn toàn. Nhà cửa, tài sản, và bao con người bỗng chốc biến mất vĩnh viễn. Không còn gì cả. Chỉ còn một bãi bùn trộn với đất đá trải rộng thênh thang và lạnh tanh… Sự việc xảy ra cho ông Gióp ở ngay đầu câu chuyện cũng vậy. Dường như ông có tất cả, nhưng rồi các tai ương bỗng dồn dập xảy đến, để rồi ông không còn gì cả!… Thật khó đón nhận biết bao!
    Điều tuyệt vời của câu chuyện là thái độ đón nhận nghịch cảnh của ông Gióp. Ông vui lòng đón nhận tất cả trong lòng tin tưởng đặt nơi Thiên Chúa: “Từ lòng mẹ, tôi sinh ra trần truồng, thì tôi cũng sẽ trở về đó trần truồng. Chúa ban cho, rồi Chúa lấy lại: như đẹp lòng Chúa thế nào, thì xin xảy đến như vậy: nguyện danh Chúa được chúc tụng!”… Câu chuyện ông Gióp không đơn giản chỉ có vậy, vì còn những diễn biến phức tạp hơn – nhưng thái độ đón nhận sơ khởi nói trên của ông là mẫu mực cho mọi người trong những hoàn cảnh tương tự…
    Thái độ đón nhận ấy đầy tinh thần vô tư, siêu thoát, không bám / chấp vào cái phù vân. Nếu có một cái gì tương tự trong câu chuyện làng Nủ, thì đó là thái độ đón nhận của cậu bé Gia Bảo, 6 tuổi, sống sót qua tai ương nhưng thân thể giập nát thê thảm và phải được chuyển viện mấy lần để cấp cứu. Bố mẹ em chết trong thảm hoạ ấy; người ta chỉ mới tìm được xác của bố, còn mẹ thì chưa… Mỗi khi được hỏi bố mẹ em đâu, đứa trẻ tội nghiệp này – đang quấn băng và nằm trên giường cấp cứu – vẫn khúc khích cười vô tư và nói “Bố mẹ con đang ở trên trời!”… Câu trả lời thật siêu thoát, vì đứa trẻ này là một… đứa trẻ!
    Tinh thần vô tư, siêu thoát của ông Gióp và của cậu bé Gia Bảo nói trên không được gặp thấy nơi các môn đệ Chúa Giêsu trong câu chuyện Phúc Âm. Các ông bám/chấp vào tham vọng ‘mình là người lớn nhất’. Các ông không chấp nhận mình bé nhỏ, cũng không trân trọng người bé nhỏ. Các ông không chấp nhận người khác chỉ vì họ khác mình và không thuộc nhóm mình, cho dù họ tốt đến đâu đi nữa… Thế đấy, vấn đề nằm ở chỗ bám và chấp một cách nông cạn và mù quáng!
    Chúa Giêsu không muốn chúng ta, các môn đệ của Người, bị giam hãm trong cái vòng bám/chấp hẹp hòi và nhỏ nhen ấy!
    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    ………………………………………

    Suy Niệm 2:AI LÀ NGƯỜI LỚN NHẤT TRONG NƯỚC TRỜI?

    Cuộc đối thoại giữa Xatan và Đức Chúa trong bài đọc 1 hôm nay đưa chúng ta vào trong huyền nhiệm của cuộc sống. Chúng ta sẽ phải đối diện với những thử thách đến từ mãnh lực của sự dữ như là “sự cho phép” của Đức Chúa. Chúng ta có thể viết lại cuộc đối thoại này dưới hình thức một màn kịch như sau:

    Đức Chúa:       “Ngươi từ đâu tới?”
    Xatan:             “Rảo quanh cõi đất và lang thang khắp đó đây.”
    Đức Chúa:       Ngươi có để ý đến Gióp, tôi tớ của Ta không? Thật chẳng có ai trên cõi đất này giống như nó: một con người vẹn toàn và ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác!”
    Xatan:             “Có phải Gióp kính sợ Thiên Chúa mà không cầu lợi chăng? Chẳng phải chính Ngài đã bao bọc, chở che nó tư bề, nó cũng như nhà cửa và tài sản của nó sao? Ngài đã ban phúc lành cho công việc do tay nó làm, và các đàn súc vật của nó lan tràn khắp xứ. Ngài cứ thử giơ tay đánh vào mọi tài sản của nó xem, chắc chắn là nó nguyền rủa Ngài thẳng mặt!”
    Đức Chúa:       “Được, mọi tài sản của nó thuộc quyền ngươi, duy chỉ có con người của nó là ngươi không được đưa tay đụng tới.”

    Chi tiết quan trọng nhất của cuộc đối thoại là việc Đức Chúa khẳng định Gióp là người vẹn toàn và ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác. Dù vẹn toàn, Gióp cũng bị thử thách. Đây cũng chính là thực tại trong cuộc sống mỗi người chúng ta. Dù vẹn toàn thế nào, mỗi ngày chúng ta cũng phải đối diện với nhiều thử thách trước những mất mát. Mẫu gương của Gióp đáng làm chúng ta học đòi bắt chước. Dù mất hết mọi sự, Gióp vẫn luôn kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác. Lời của Gióp sau khi mất hết mọi sự đáng làm chúng ta suy gẫm: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi: xin chúc tụng danh Đức Chúa!” (G 1:21). Đối với Gióp, dù có dù không, ông hoàn toàn đặt mình trong bàn tay yêu thương của Đức Chúa. Chính điều này mà “trong tất cả những chuyện ấy, ông Gióp không hề phạm tội cũng không buông lời trách móc phạm đến Thiên Chúa” (G 1:22). Chúng ta như thế nào: Khi có khi không có, chúng ta có sống trung thành với đường lối của Thiên Chúa không?

    Bài Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta việc hiểu lầm của các môn đệ về việc theo Chúa Giêsu. Để biết lý do của sự hiểu lầm này, chúng ta cần trở về với đoạn Tin Mừng đi trước, đó là đoạn Chúa Giêsu lần thứ hai tiên báo về sự “bất lực” của mình trước quyền bính của con người (x. Lc 9:44). Bên cạnh đó, đoạn Tin Mừng hôm nay cũng liên kết với đoạn mà trong đó Chúa Giêsu hướng dẫn các môn đệ về việc vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ngài (x. Lc 9:23-27). Trong bối cảnh “không quyền lực” và “vác thập giá” của Chúa Giêsu, các môn đệ tranh đấu để dành quyền lực. Thật là một điều không thể hiểu! Chúng ta thấy điều này trong phần 1 (Lc 9:46-48). Các môn đệ hiểu việc theo Chúa sẽ mang lại cho họ nhiều đặc ân và đặc quyền. Nói cách khác, trở thành môn đệ là vấn đề của việc “ai làm lớn và ai làm nhỏ, ai phục vụ và ai được phục vu.” Đứng trước sự hiểu lầm này, Chúa Giêsu trình bày cho họ khái niệm đúng về việc theo Ngài. Trong khi theo Ngài, họ phải có thái độ của “một em nhỏ bên cạnh Ngài.” Khi sử dụng hình ảnh “một em bé,” Chúa Giêsu ám chỉ việc làm môn đệ sẽ không được biết và hiểu chỉ trong một đêm. Việc biết và hiểu về ơn gọi người môn đệ là một quá trình tiệm tiến, cần thời gian. Họ phải theo sát Chúa Giêsu để học “nghệ thuật làm môn đệ” như một em bé luôn bên cạnh bố mẹ mình để học những bước đi đầu tiên, nhưng lời nói đầu tiên, và những lối hành xử cho xứng hợp. Qua hình ảnh “em bé,” mẫu gương tuyệt hảo của sự “không quyền lực,” Chúa Giêsu dạy các môn đệ rằng sự vĩ đại [vị trí đứng đầu] đến từ việc là trở nên nhỏ nhất và đơn sơ [vị trí sau hết]: “Ai tiếp đón em nhỏ này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, là tiếp đón Đấng đã sai Thầy. Thật vậy, ai là người nhỏ nhất trong tất cả anh em, thì kẻ ấy là người lớn nhất” (Lc 9:48). Trong những lời này, chúng ta thấy Chúa Giêsu đồng hoá chính mình với em bé. Qua điều này, Ngài muốn nói cho chúng ta về một điều quan trọng nhất trong cuộc đời Ngài, đó là tương quan với Chúa Cha [như em bé với bố mẹ]. Nói cách khác, tương quan “lệ thuộc” giữa em bé với bố mẹ phản ánh cách trung thực tương quan của Ngài với Chúa Cha. Đối với chúng ta, điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống?

    Trong phần 2 chúng ta thấy các môn đệ lại tiếp tục hiểu sai tương quan của họ với Chúa Giêsu khi họ nghĩ rằng tương quan với Chúa Giêsu chỉ dành riêng cho họ: “Thưa Thầy, chúng con thấy có người nhân danh Thầy mà trừ quỷ. Chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không cùng với chúng con đi theo Thầy” (Lc 9:49). Nhưng Chúa Giêsu khuyến cáo các môn đệ rằng, tương quan của họ với Ngài hay đúng hơn để trở thành môn đệ Ngài, họ phải cởi mở và nhân hậu khoan dung với người khác là những người làm việc nhân danh Chúa Giêsu nhưng không đi theo nhóm của họ: “Đừng ngăn cản người ta. Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta!” (Lc 9:50). Nhiều lần, chúng ta cũng có thái độ “sở hữu” [dành riêng]. Tôi [nhóm tôi] là người duy nhất được hưởng tương quan đó. Nếu muốn được hưởng thì phải theo tôi. Là môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta phải có một con tim rộng mở để đón nhận mọi người. Khi chúng ta có thái độ “loại trừ,” chúng ta không còn là người môn đệ chân chính của Chúa Giêsu.

    Lm. Anthony, SDB.

     

    ……………………………………………………

    Suy Niệm 3: Ai là người lớn nhất ?

    1. Sau khi nghe Đức Giêsu loan báo lần thứ hai về cuộc thương khó, tử nạn và phục sinh của Người, trong tâm tưởng của các Tông đồ đã nảy ra một ý tưởng rất tự nhiên : Thầy chết rồi, ai sẽ đứng đầu các anh em ? Ý tưởng đó làm các ông thắc mắc và đem ra bàn cãi lúc đi đường. Thừa dịp này, Đức Giêsu đã ban nhiều lời huấn dụ các ông. Trước những suy nghĩ của các ông, Đức Giêsu nhẹ nhàng dạy các ông chân lý của Người : “Muốn làm lớn, hãy trở nên bé nhỏ”. Người làm lớn trong Nước Trời phải là người biết phục vụ anh chị em mình.
    1. Sống với Đức Giêsu gần ba năm, các ông đã nghe lời Ngài giảng, đã chứng kiến việc Ngài làm, nhất là gương khiêm hạ, phục vụ của Ngài, thế mà các ông tranh luận nhau xem ai là người lớn nhất trong nhóm. Thấy vậy, Đức Giêsu đã nói với các ông :”Ai là người nhỏ nhất trong tất cả anh em, thì kẻ ấy là người lớn nhất” Để minh họa cho lời nói ấy, Đức Giêsu đưa một em nhỏ ra cho họ thấy gương mẫu điển hình và Ngài nói :”Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này, tức là đón nhận Thầy, mà hễ ai đón nhận Thầy, tức là đón nhận Đấng đã sai Thầy. Vì kẻ nào bé nhỏ nhất trong các con, đó là người cao trọng nhất”.

      Qua đó, Đức Giêsu mời gọi các môn đệ từ bỏ tính tham quyền cố vị. Tránh đi thái cực muốn được người khác ca tụng, hay thích ăn trên ngồi trốc. Cần loại bỏ sự mong muốn được người khác phục vụ, rồi thích thống trị thiên hạ bằng quyền lực.
    1. Chúng ta thấy cái nghịch lý của Nước Trời là “càng bé thì càng lớn, càng cao thì càng sâu”. Bởi vì :
      Ai muốn làm đầu thì phải hầu thiên hạ,
      Ai muốn làm lãnh tụ thì phải phục vụ tha nhân.
      Cám dỗ lớn nhất của con người, đó là đam mê quyền lực, ai cũng mong muốn được ăn trên ngồi trốc, được mọi người tung hô kính trọng… để rồi từ đó làm mọi cách (cho dù là đê tiện thấp hèn) để đạt được mục đích chức quyền… Trong khi giữ chức quyền là để phục vụ chứ không phải để cai trị,  làm to ai cũng muốn, nhưng lại ngại phải hy sinh. Vì thế, Đức Giêsu không trả lời trực tiếp là ai to ai nhỏ trong Nước Trời, mà chỉ đưa ra một “mẫu người” sẽ trở thành lớn nhất trong Nước Trời đó là nên như trẻ nhỏ, và Ngài nhấn mạnh rằng :”Ai muốn làm lớn thì phải cố tự hạ nên như trẻ nhỏ”.
    1. Đức Giêsu nhắc nhở chúng ta phải trở nên giống trẻ nhỏ thì mới được vào Nước Trời, vì trẻ nhỏ có những đức tính sau đây :
      Hình ảnh nên như trẻ nhỏ, nghĩa là biết sống tự hạ, khiêm tốn, vì ai biết hạ mình xuống sẽ được tôn lên, còn ai kiêu ngạo  thì tự đánh mất chính mình trong mắt mọi người.
      Hình ảnh trẻ nhỏ nói lên  tính đơn sơ chân thực, trẻ nhỏ không tính toán  so đo hay những tính toán nham hiểm. Chúa cũng muốn mọi người chúng ta sống chân thành và ngay thẳng, không toan tính mưu lợi thấp hèn.
      Hình ảnh trẻ nhỏ còn nói lên tinh thần sống phó thác và tin tưởng nơi cha mẹ. Chúa mời gọi chúng ta biết sống đơn sơ phó thác nơi tay Chúa quan phòng.
      Hình ảnh trẻ nhỏ nói lên sự trong sạch. Trẻ nhỏ như tờ giấy trắng, không có những đam mê xấu. Chúa cũng muốn chúng ta  sống trong sạch trước mặt Người.
      Khi nói kẻ lớn nhất trong Nước Trời phải trở nên như trẻ nhỏ nơi nước trần thế, không có nghĩa là bây giờ làm Giáo hoàng rồi sau này trở nên kể rốt hết, nhưng Chúa nhắm đến tinh thần khiêm tốn và phục vụ, sự phục vụ  đó tùy theo bậc sống của chúng ta nơi thế gian này.
    1. Đức Giêsu đã nêu gương khiêm nhường cho chúng ta qua hành vi rửa chân cho các môn đệ. Vì thế, người môn đệ Chúa cũng được mời gọi trở nên những người phục vụ, và khiêm nhường. Thế nhưng, trong cuộc sống, có mấy ai nghĩ tới điều đó, ai cũng nghĩ người khác phải phục vụ mình, tranh giành quyền lợi, địa vị, loại trừ người khác… Đối với Đức Giêsu thì khác, những người làm lớn phải là người phục vụ kẻ khác. Muốn được như thế, mọi người phải có lòng yêu thương nhau, vì có tình yêu thì những cạnh tranh không còn nữa. Là người lãnh đạo, Đức Giêsu đã sẵn sàng hiến mạng sống mình cho nhân loại. Là Thầy, Ngài cúi xuống rửa chân cho các môn đệ.
    1. Truyện : Phục vụ trong khiêm tốn.
      Sau đệ nhị thế chiến, những người dân ly tán khắp nơi còn sống sót đều trở về làng quê cũ, họ gạt nước mắt và sẵn sàng đổ mồ hôi để nỗ lực hàn gắn lại những vết thương chiến tranh và xây dựng lại cuộc sống trong hòa bình.
      Tại một thị trấn nọ, tất cả nhà cửa, phố xá, ruộng vườn đều đã tan hoang đổ nát. Một nhóm bạn trẻ bước vào ngôi nhà thờ thân yêu ngày xưa, nay chỉ còn lại bốn vách tường và mái ngói tương đối là đứng vững, còn bên trong là những gạch vữa, gỗ đá vỡ vụn. Họ tìm thấy pho tượng Chúa Giêsu nằm sõng suợt dưới đất, chỉ còn có thân mình là nguyên vẹn.
      Tuy thế, họ vẫn dọn dẹp sạch sẽ  gian cung thánh, rồi họ đặt bức tượng trên một chiếc bàn con, ở ngay trung tâm của những buổi cử hành phụng vụ và cầu nguyện của giáo xứ. Và người ta đã ghi lại được một lời cầu nguyện bộc phát rất cảm động của một chị thiếu nữ như sau :
      “Lạy Chúa, xin cho chúng con trở thành đôi mắt của Chúa, để chúng con diễn tả được tình yêu thương của Chúa. Xin biến chúng con trở thành đôi tay của Chúa, để chúng con nâng đỡ phục vụ anh chị em. Xin cho chúng con trở thành đôi chân của Chúa, để chúng con sẵn sàng  đến với tha nhân. Xin biến chúng con trở thành con tim của Chúa, để chúng con biết thực sự yêu thương hết thảy mọi người”.

    Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                           

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com