Thêm

    Thứ Ba, tuần 15 Thường Niên

    BÀI ĐỌC I: Is 7, 1-9

    Xảy ra trong đời Acaz con của Gioatham, Gioatham con của Ozia, vua nước Giuđa, Rasin vua nước Syria, và Phaxê con của Rômêlia, vua Israel, tiến lên gây chiến với Giêrusalem, nhưng không thể thắng trận được. Người ta báo tin cho nhà Ðavít rằng: “Syria đã đóng quân ở Ephraim”. Nghe vậy, vua và dân đều run sợ, như cây trong rừng rung động trước gió.

    Và Chúa phán cùng Isaia rằng: “Ngươi và con ngươi là Giasub, hãy đi đón vua Acaz đang ở cuối cống ao thượng, trên đường ra ruộng Fullon, và nói rằng: “Hãy cẩn thận ở yên lặng, đừng sợ, và đừng nao núng trước hai ngọn đuốc xông khói này là cơn thịnh nộ của Rasin, vua nước Syria, và của con trai Rômêlia, vì chưng Syria, Ephraim và con trai của Rômêlia đã toan mưu hại ngươi, họ nói rằng: “Chúng ta hãy tiến đánh Giuđa, quấy rối nó và lôi cuốn nó theo ta, và đặt con trai Tabeel làm vua”. Chúa phán thế này: “Sự việc này không thành và không xảy ra đâu, vì Ðamas là thủ đô của Syria, và Rasin là thủ lãnh của Ðamas. Còn sáu mươi lăm năm nữa, thì Ephraim sẽ bị tiêu diệt và không còn là một dân tộc nữa. Thủ đô của Ephraim là Samaria, và thủ lãnh của Samaria là con của Rômêlia. Nếu các ngươi không tin, các ngươi sẽ không còn tồn tại”.

    PHÚC ÂM: Mt 11, 20-24

    Khi ấy, Chúa Giêsu quở trách các thành đã chứng kiến nhiều phép lạ Người làm mà không chịu sám hối: “Hỡi Corozain, khốn cho ngươi! Hỡi Bethsaiđa, khốn cho ngươi! Vì nếu đã xảy ra tại Tyrô và Siđon các phép lạ diễn ra nơi các ngươi, thì họ đã mặc áo nhặm, rắc tro mà ăn năn hối cải từ lâu rồi. Nên Ta bảo các ngươi: Trong ngày phán xét, Tyrô và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi. “Còn ngươi, hỡi Capharnaum, chớ thì ngươi nhắc mình lên tận trời sao? Ngươi sẽ phải rơi xuống địa ngục, vì nếu các phép lạ diễn ra giữa ngươi mà xảy ra tại Sôđôma, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. Vậy Ta bảo thật các ngươi: Trong ngày phán xét, Sôđôma sẽ được xét xử khoan dung hơn ngươi”.

    Suy Niệm 1: HỠI CAPHARNAUM, NGƯƠI NHẮC MÌNH LÊN TẬN TRỜI SAO?

    Thiên Chúa kiểm soát tình hình! Đó là thông điệp của bản văn Isaia và Thánh vịnh 47 (Đáp ca) hôm nay. Sự việc xảy ra là vua Syria và vua Israel liên minh với nhau kéo đánh Giu đa. Vua quan và dân chúng Giu đa run sợ như “cây rừng rung rinh trước gió”. Nhưng Thiên Chúa trấn an họ, bởi vì “Thiên Chúa ngự giữa thành, thành không lay chuyển”…
    Hãy hình dung cho dễ hiểu: ngày nay, chiến tranh hiện đại làm chúng ta khiếp sợ, vì sức mạnh hủy diệt của vũ khí thật khủng khiếp. Sợ chiến tranh, người ta sợ các ông lớn nắm trong tay những kho vũ khí hủy diệt ấy, như Mỹ, Nga, Triều Tiên, Iran, Israel, và các cường quốc quân sự khác… Nhưng cũng như bất cứ thời nào và bất cứ ở đâu, Thiên Chúa luôn nắm quyền kiểm soát. Chỉ cần nghĩ đến những yếu tố của thiên nhiên thời tiết, những vận hành của trời đất, vĩ mô và vi mô, ở ngoài tầm kiểm soát của con người, song lại luôn là những điều kiện thiết yếu cho cỗ máy chiến tranh và vũ khí hiện đại làm việc… Nếu chỉ một yếu tố nào đó đột biến đủ mức đáng kể, thì mọi sức mạnh của con người sẽ chỉ như tượng sáp bỏ vào lò lửa mà thôi. Đây là ý nghĩa của kiểu nói “Chúa dùng ngọn gió Ðông đánh cho những chiến thuyền Tác-xi tan vỡ”…
    Con người dù văn minh tiến bộ đến mấy cũng chỉ kiểm soát được rất ít, hầu như là zero, so với quyền kiểm soát tuyệt đối của Thiên Chúa. Bạn có thể tưởng tượng kiểu như Chúa trên trời nhìn xuống, thấy mấy ông lớn hò hét tác oai tác quái, phô trương sức mạnh quân sự của mình, và Ngài phải bụm miệng cười vì thấy đó toàn là trẻ con với những đồ chơi trẻ con.
    Vì thế, con đường đúng đắn và khẩn thiết cho chúng ta là qui phục Thiên Chúa, trở về với Ngài. Bản văn Tin Mừng hôm nay là lời Chúa Giêsu quở trách các thành đã chứng kiến nhiều phép lạ Người làm mà không chịu sám hối. Một loạt các thành được nêu tên, của Do thái và dân ngoại, trong hiện tại và quá khứ, để nhắc rằng chính Thiên Chúa kiểm soát tất cả, và chính Thiên Chúa là Đấng phán xét cuối cùng – do đó, đừng đổ đốn, cũng đừng chạy theo những sức mạnh quân sự, kinh tế mà bất chấp đường lối Chúa! “Còn ngươi, hỡi Capharnaum, chớ thì ngươi nhắc mình lên tận trời sao? Ngươi sẽ phải rơi xuống địa ngục, vì nếu các phép lạ diễn ra giữa ngươi mà xảy ra tại Sôđôma, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay”…

    Nghĩa là, một lần nữa, trở về với Thiên Chúa có nghĩa là đón nhận Chúa Giêsu và tin vào Người. Chúa Giêsu là quà tặng tuyệt vời nhất được ban cho chúng ta, nhưng đừng quên, Người cũng là sự thách đố chúng ta phải chọn lựa: đón nhận Người hay từ chối Người?

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    ……………….

    Suy Niệm 2: LỜI MỜI GỌI SÁM HỐI TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN

     

    Bài đọc 1 thuật lại cho chúng ta nghe cuộc tấn công Giuđa của Syria [Aram] và Israel [Épraim]. Cuộc tấn công này được gọi là cuộc chiến Syro-Ephraimite. Cuộc chiến này xảy ra với mục đích ép Giuđa trở thành đồng minh của những nước chống lại Assyria. Đứng trước sự tấn công, lòng vua Akhát “cũng như lòng dân đều rung động như cây rừng rung rinh trước gió” (Is 7:2). Trước sự rung động của vua và toàn dân, Đức Chúa đã sai Isaia đến trấn an rằng: “Ngài hãy coi chừng, cứ bình tĩnh, đừng sợ, chớ sờn lòng trước hai cái đầu que củi chỉ còn khói đó, trước cơn giận sôi sục của Rơxin, vua Aram, và của người con Rơmangiahu” (Is 7:3-4). Bên cạnh đó, Đức Chúa cũng khuyến cáo vua Akhát: “Nếu các ngươi không vững tin, thì các ngươi sẽ không đứng vững” (Is 7:9). Câu chuyện này phản ánh câu chuyện thường ngày của mỗi người. Trong ngày sống, chúng ta cũng đối diện với biết bao nhiêu cuộc tấn công của những lo lắng. Nhiều lúc chúng ta thấy nản lòng. Nhưng Thiên Chúa luôn trấn an chúng ta với sự hiện diện đầy yêu thương của Ngài. Ngài luôn đồng hành với chúng ta trong từng biến cố của cuộc sống. Nhưng có lúc chúng ta đã để cho những sự lo lắng làm chủ và không còn đặt trọn niềm tin vào Chúa. Chúng ta cần phải lưu ý đến lời khuyến cáo của Đức Chúa cho vua Akhát: Nếu không vững tin vào Chúa, chúnng ta sẽ không đứng vững nếu chỉ dựa vào sức mình.

    Bài Tin Mừng thuật lại cho chúng ta nghe những lời quở trách trên “các thành đã chứng kiến phần lớn các phép lạ Người làm mà không sám hối” (Mt 11:20). Chúng ta cũng tìm thấy trích đoạn này trong Tin Mừng Thánh Luca (10:13-15). Trình thuật này gồm hai phần: Lý do Chúa Giêsu quở trách các thành và nội dung của lời quở trách. Trong những lời mở đầu trình thuật, chúng ta tìm thấy lý do tại sao các thành này bị quở trách, đó là vì đã chứng kiến các phép lạ Chúa Giêsu làm mà không sám hối. Điều này cũng thường xảy ra trong cuộc sống chúng ta. Nhiều lần, chúng ta cũng chứng kiến những phép lạ Chúa Giêsu làm cho chúng ta hoặc người khác, nhưng chúng ta không sám hối, không thay đổi cuộc sống của mình. Sám hối là hoàn toàn thay đổi cõi lòng, thay đổi lối suy nghĩ, cách thức yêu thương. Một cách ngắn gọn, sám hối là hoàn toàn thay đổi lối sống cũ [theo khuynh hướng tự nhiên và theo ý của mình], để sống đời sống mới theo huấn lệnh của Thiên Chúa.

    Trong phần quở trách, chúng ta thấy có hai lần Chúa Giêsu quở trách các thành [câu 21-22 và 23-24) và cả hai lần có cùng một cấu trúc: kết tội, giải thích và so sánh. Chúa Giêsu gọi các thành như những con người khi quở trách. Hai thành đầu tiên bị quở trách là Khoradin và Bếtxaiđa: “Khốn cho ngươi, hỡi Khoradin! Khốn cho ngươi, hỡi Bếtxaiđa! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xiđôn, thì họ đã mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu tỏ lòng sám hối từ lâu rồi. Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, thành Tia và thành Xiđôn còn được xử khoan hồng hơn các ngươi” (Mt 10:21-22). Khoradin và Bếtxaiđa là hai thành gần biển Galilê và hôm nay đã hoang tàn. Còn thành Tia và Xiđôn là hai thành thuộc dân ngoại bị kết tội bởi các ngôn sứ (Is 23:1-18; Ed 26-28). Hai thành Khoradin và Bếtxaiđa dường như chứng kiến các phép lạ trong sứ vụ ở Galilê của Chúa Giêsu. Nhưng dù nhìn thấy các phép lạ Ngài làm, họ không thay đổi lối sống của mình để tin vào Ngài. Sự so sánh của hai thành này với hai thành thuộc dân ngoại xảy ra trong ngày phán xét. Hai thành Tia và Xiđôn, nổi tiếng về đời sống tội lỗi, sẽ được xét xử khoan hồng hơn Khoradin và Bếtxaiđa vì họ không được diễm phúc nhìn thấy Đấng Chúa Cha sai đến. Chúng ta là những người có phúc vì chúng ta nghe và thấy những điều mà các ngôn sứ ao ước được nghe và được thấy. Liệu chúng ta có sám hối để hoàn toàn thuộc trọn về Thiên Chúa không hay chúng ta tiếp tục sống trong sự chai đá của con tim, không để lời và việc làm của Chúa Giêsu sinh hoa kết trái trong đời sống mình?

    Thành thứ ba bị quở trách là Caphácnaum: “Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơđôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, đất Xơđôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi” (Mt 10:23-24). Như chúng ta đã nói, lời quở trách này có cùng cấu trúc với lời quở trách trên, nhưng cảm xúc được nâng cao. Caphácnaum là thành của Chúa Giêsu (x. Mt 4:13). Ngài nói trực tiếp với thành, ám chỉ đến Is 14:13-15 và Ed 26:20. Định mệnh của Xơđôm được nói đến trong St 19:24-28. Mục đích của các phép lạ là kêu gọi sự sám hối của toàn đất nước. Nhưng họ đã không nghe theo, và đây chính là nền tảng cho những thảm hoạ sẽ xảy ra. Chúng ta cũng từng chứng kiến nhiều phép lạ xảy ra trong ngày sống: tình yêu của cha mẹ, sự phục vụ đồng loại, sự tha thứ, cảm thông…. Những điều này được thực hiện để làm cho cuộc sống của chúng ta trở nên tốt lành thánh thiện hơn. Chúng ta cần ý thức về điều này để được đứng vững trong ngày phán xét.

    Lm. Anthony, SDB.

    ………………..

    Suy Niệm 3: Chúa khiển trách dân thành cứng lòng tin

    1. Chúa Giêsu khiển trách các dân Khoradin, Bétsaiđa và Capharnum. Các thành này đã chứng kiến “phần lớn các phép lạ” Ngài đã làm. Thế nhưng họ không hối cải. Tại sao ? Vì họ kiêu căng. Ta cũng nên biết rằng so với các thành khác, những thành này có trình độ kiến thức Thánh kinh cao hơn. Khi thấy sự kiêu căng đã khép kín lòng họ, Chúa Giêsu  nghĩ tới những kẻ “bé mọn” nhờ khiêm tốn  mà nhận được mạc khải của Thiên Chúa. Vì thế, Chúa Giêsu cho biết những người dân thành ấy sẽ chịu án phạt nặng nề hơn cả án phạt mà xưa Đức Chúa đã giáng xuống thành Sôđôma.
    1. “Khốn cho ngươi, hỡi Khoradin”!
      Khi lên án hai thành này, Chúa Giêsu kết án thái độ cứng lòng tin của họ trước Lời rao giảng và những phép lạ Ngài làm. Ngài cũng cảnh báo với họ là, đến ngày phán xét, họ sẽ không còn lý do gì để bào chữa nữa. Thật vậy, Chúa Giêsu đã đưa ra một so sánh :”Nếu dân Tia và Siđon xưa được chứng kiến phép lạ như họ thì những dân ấy đã ăn năn thống hối rồi”.
      Đây cũng lả một cảnh báo cho mọi người chúng ta, không ít trong chúng ta vẫn chai cứng trong tội lỗi, mặc dù mỗi ngày trong Thánh lễ và các cử hành phụng vụ, chúng ta được nghe rao giảng, được kêu gọi cải thiện đời sống, được chứng kiến bao nhiêu kỳ công của Chúa và những phương thế hữu ích nơi các bí tích và lề luật giúp ta sống đạo. Để rồi một ngày kia trước tòa phán xét, chúng ta không còn lý do gì để bào chữa; chúng  ta còn đáng án phạt nặng hơn những người ngoại không được nghe biết Tin Mừng.
    1. “Nếu các phép lạ đã làm nơi người mà…”.
      Chúa Giêsu đã rảo qua các thành phố ở bờ hồ Giênêzaret để rao giảng và làm nhiều phép lạ nhằm kêu gọi con người hối cải. Sự sai lầm có thể biện minh bằng việc không nghe không thấy. Nghe và nhìn  là bằng cớ tố cáo lỗi lầm. Án phạt của các thành  Khoradin, Betsaiđa, Capharnaum là ở đó.  Đong đấu nào, sẽ được đong lại bằng đấu ấy. Có trao ban là có quyền  mong đợi đáp trả : đáp trả bằng tiếng không thì cũng chẳng mong gì được ở lòng thương xót. Nói một cách nào đó, tiếng không này có thể gọi là tội : có những tội tích cực biểu lộ qua hành động, qua việc sa lầy trong tội; có những tội tiêu cực biểu lộ qua thái độ dửng dưng, làm ngơ, một thái độ như thế cũng đủ bị kết án rồi (Mỗi ngày một tin vui).
    1. “Sự cố ngày 11/09/2001 tại Mỹ”.
      Khi tòa nhà tháp đôi bị sụp đổ và cướp đi sinh mạng của biết bao nhân tài đã làm cho cả thế giới phải sững sờ ! Tại sao một đất nước nổi tiếng về an ninh, khoa học… lại để xẩy ra biến cố đáng tiếc này ? Sau hàng loạt những câu hỏi nhằm thỏa mãn sự thắc mắc tự nhiên của con người, thì câu hỏi quan trọng nhất và cũng là gốc rễ, căn nguyên của vấn đề được đặt ra, câu hỏi đó là :”Tại sao Thiên Chúa cho phép xẩy ra một thảm họa kinh hoàng như vậy”?  Và người ta nhận được câu trả lời của một người dân :”Tôi nghĩ Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, bởi vì từ nhiều năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học và đời sống của chúng ta. Như thế, chúng ta làm sao có thể  mong Chúa can thiệp khi ta đã khẩn thiết xin Ngài hãy để mặc chúng ta một mình”.
      Thật vậy, tội lớn nhất của con người ngày hôm nay chính là tội không tin có Thiên Chúa, nếu Thiên Chúa có thật, thì người ta cũng muốn loại bỏ Ngài  ra khỏi cuộc sống. Vì thế, đã có một thời người ta tuyên bố rằng:”Thiên Chúa đã chết”. Đã có lần người ta lên tới cung trăng rồi bảo rằng :”Chẳng có Thiên Chúa đâu cả”! Và cũng có một thời người ta cho rằng: khoa học tiến bộ sẽ là lời giải đáp cho mọi vấn đề, và lúc đó, khoa học sẽ trở thành nấm mồ chôn Thiên Chúa (Ngọc Biển).
    1. Phải biết tận dụng cơ hội.
      Dù bạn không phải là “fan” bóng đá, hẳn bạn cũng xuýt xoa tiếc rẻ cho một đội bóng “toàn sao” sau 90 phút thi đấu với không biết bao nhiêu cơ hội ăn bàn mười mươi nhưng lại để vuột trôi qua trước mũi giầy mà không thể chuyển thành bàn thắng và rồi bị thủng lưới trong những phút đá bù giờ.    Quy luật trong bóng đá là thế : đội bóng nào không biết tận dụng cơ hội, đội đó sẽ chuốc lấy thất bại.
      Theo dòng thời sự để ví von, cũng có thể nói như thế. Các đội bóng Khoradin, Capharnaum, Betsaiđa, với biết bao cơ hội là những phép lạ thực hiện ở giữa họ mà họ không “ghi được bàn thắng” trước đối thủ là sự ác, ắt là họ sẽ  không thoát khỏi thất bại ê chề : chính họ sẽ bị trầm luân. Chả bù với các “đội” Tia và Siđon, giá mà họ chỉ có được  một nửa cơ hội như thế thôi, ắt họ  đã ghi bàn quyết định là sám hối ăn năn và lãnh nhận được ơn cứu độ rồi (5 phút Lời Chúa).
    1. Truyện : Lời Chúa nhắc nhở.
      Trong cuốn nhật ký của một người thanh niên đạo đức, người ta tìm thấy những dòng tự thuật như thế này :”Bước ra khỏi nhà sách một ít, tôi nhận ra số tiền dư mà chị bán hàng mới đưa lộn cho tôi. Lương tâm tôi nhắc phải sống công bằng. Nhưng tôi đã tự trấn an “Nhằm nhò gì ba cái lẻ đó. Hơn nữa đó là lỗi của người khác chứ đâu có phải là lỗi của tôi”. Và tôi tiếp tục bước đi.
      Tới nửa đoạn đường, chân tôi cứng lại  như có một sức mạnh nào đó níu kéo lại, khi tự đáy lòng tôi Lời Chúa vang lên :”Khốn cho ngươi”.  Tôi tự nghĩ : chắc hẳn Chúa đang buồn vì hành động của tôi, vì tôi đã biết Chúa nhiều. Sau giây phút ngập ngừng, tôi quyết định trở lại hiệu sách và hoàn lại số tiền cho chị. Chị nhìn tôi, cười thật tươi sau tiếng cám ơn. Chưa bao giờ tôi cảm thấy được nhẹ nhàng cả người như thế.

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                                   

     

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com