Thêm

    Thứ Hai tuần 14 Thường Niên

    BÀI ĐỌC I: Hs 2, 14. 15-16. 19-20

    Ðây Chúa phán: “Này đây Ta sẽ dụ dỗ nó, đem nó vào sa mạc, và kề lòng, Ta nói khó với nó. Ở đó nó sẽ vọng lại như ngày còn thơ, và như ngày nó lên từ đất Ai-cập. Sẽ xảy ra là trong ngày ấy, sấm của Giavê, nó sẽ gọi Ta: ‘Chồng tôi’, chứ nó sẽ không gọi Ta là ‘Ông chủ tôi’ nữa”.

    “Ta sẽ đính hôn với ngươi đến muôn đời. Ta sẽ đính hôn với ngươi trong công bình và chính trực, trong tình yêu và thương xót. Ta sẽ đính hôn với ngươi trong sự trung tín và ngươi sẽ biết Ta là Chúa”.

    PHÚC ÂM: Mt 9, 18-26

    Khi ấy, Chúa Giêsu đang nói, thì có một vị kỳ mục kia đến lạy Người mà thưa rằng: “Lạy Ngài, con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên nó, thì nó sẽ sống lại”. Chúa Giêsu chỗi dậy, và cùng với các môn đệ, đi theo ông ấy. Và này có người đàn bà bị bệnh loạn huyết đã mười hai năm, tiến lại đàng sau Người và chạm đến gấu áo Người. Vì bà nghĩ thầm rằng: Nếu tôi được chạm đến áo Người thôi, thì tôi sẽ được khỏi. Chúa Giêsu ngoảnh lại, trông thấy bà ta, liền phán rằng: “Này con, hãy vững lòng. Ðức tin của con đã cứu thoát con”. Và người đàn bà được khỏi bệnh. Khi Chúa Giêsu đến nhà vị kỳ mục, và thấy những người thổi kèn và đám đông đang xôn xao, thì bảo rằng: “Các ngươi hãy lui ra, con bé không có chết đâu, nó ngủ đó thôi”. Họ liền nhạo cười Người. Và khi đã xua đám đông ra ngoài, Người vào cầm tay đứa bé và nó liền chỗi dậy. Tin này đồn đi khắp cả miền ấy.

    Suy Niệm 1:

    ĐƯỢC CHÚA QUYẾN RŨ, DỤ DỖ, VÀ … CHỮA LÀNH
    Sách Hôsê có dùng một từ rất độc đáo để nói về cách Thiên Chúa thể hiện tấm lòng của Ngài đối với con người. Đó là từ “quyến rũ”, hay “dụ dỗ”! Vâng, không chỉ là kêu gọi, mà còn quyến rũ nữa. Không chỉ là dạy dỗ, mà còn dụ dỗ nữa!
    Trong ngôn ngữ của chúng ta, quyến rũ hay dụ dỗ cũng đều có phảng phất tính cách ma lanh. Nó nói lên tính chủ động, dẫn dắt, có kịch bản, nhất là có ý đồ, nhằm đạt được điều mình muốn… Hãy nghĩ đến những câu chuyện về mỹ nhân kế trong thần thoại cũng như trong lịch sử xưa và nay – hay đơn giản hơn, hãy nghĩ đến một người mẹ kiên nhẫn tìm mọi cách dụ đứa con nhỏ biếng ăn để nó chịu ăn cho hết những muỗng cháo sườn cuối cùng trong chén cho xong bữa.
    Thiên Chúa cũng quyến rũ, cũng dụ dỗ con người… Ngài cũng kiên nhẫn tìm hết cách này đến cách khác để lôi kéo, thuyết phục con người… Và Ngài cũng “có ý đồ”, nhắm đạt được điều Ngài muốn… Chỉ khác một điều so với nhiều kinh nghiệm về quyến rũ hay dụ dỗ của con người chúng ta, đó là, ý đồ của Thiên Chúa luôn là ý tốt, luôn nhắm đến sự tốt lành cho ta khi Ngài dụ dỗ ta, chứ không phải là ý đồ ích kỷ, lạm dụng hay vụ lợi gì cho riêng Ngài.
    Thiên Chúa quyến rũ, dụ dỗ ta vì Ngài “nhân ái và từ bi, đầy ân sủng” đối với chúng ta (x. Tv 144). Thiên Chúa quyến rũ, dụ dỗ để ta sập bẫy tình, không phải cái bẫy cay đắng, mà là cú sập bẫy ngọt ngào nhất. Như trong cùng văn mạch đoạn sách Hôsê hôm nay: “Ta sẽ đính hôn với ngươi đến muôn đời. Ta sẽ đính hôn với ngươi trong công bình và chính trực, trong tình yêu và thương xót. Ta sẽ đính hôn với ngươi trong sự trung tín và ngươi sẽ biết Ta là Chúa”.
    Chúa Giêsu là khuôn mặt hữu hình của “tình yêu và thương xót” mà Thiên Chúa nói đến trong câu trích từ Hôsê ở trên. Người làm mọi điều tốt lành có thể được cho những con người khốn khổ gặp trên đường đi. Như hôm nay, trình thuật của Máttheu kể chuyện Chúa chữa lành 2 trong 1: vừa cho con gái của ông kỳ mục, vừa cho người phụ nữ loạn huyết đã 12 năm. Hình như các Phúc Âm không dùng chữ “quyến rũ/dụ dỗ” để gán cho Chúa Giêsu, nhưng đọc kỹ thì ta thấy Người có đủ quyến rũ và dụ dỗ. Không thể chối cãi nơi Chúa Giêsu có một sức hút đặc biệt. Không thể chối cãi Người rất kiên nhẫn tìm mọi cách để cuốn các môn đệ và những người khác vào trong trái tim và vào trong sự thật của Người. Và dĩ nhiên, tất cả động lực là muốn điều tốt lành nhất cho họ, chứ không lợi dụng hay kiếm chác gì nơi họ.
    Để ý, giữa đám đông xô bồ ấy, Chúa Giesu đã chữa lành chị kia một cách rất âm thầm, không cố gây ấn tượng cho ai cả. Và khi đến nhà ông kỳ mục, Người bảo họ lui ra, Người xua đám đông ra ngoài trước khi cầm tay bé gái và cho nó chỗi dậy! Không tìm kiếm gì cả, chỉ cho đi mà thôi!
    Vô cầu, vô vụ lợi, đó là đặc tính của tình yêu thương xót của Thiên Chúa – và đó cũng là bản chất của sự quyến rũ, sự dụ dỗ của Ngài. Mỗi chúng ta nên biết phản tỉnh, nhìn lại cuộc đời mình, ít là thỉnh thoảng, để nhận ra những cách Chúa dùng để quyến rũ và dụ dỗ ta, và cách Chúa chữa lành ta…

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    …………………….
    Suy Niệm 2:  TÌM THẤY SỰ SỐNG MỚI TRONG ĐỨC KITÔ

    Trong bài đọc 1 hôm nay, lời sấm của Đức Chúa qua ngôn sứ Hôsê cho thấy tình yêu trung thành của Đức Chúa dành cho dân Israel. Đã bao lần con cái Israel đã bỏ Đức Chúa và chạy theo các ngẫu tượng, nhưng Đức Chúa đã không bao giờ thay đổi tình yêu của mình. Đức Chúa luôn muốn thiết lập lại mối tình mà đã bị con cái Israel làm rạn nứt. Những lời tỏ tình trong bài đọc 1 mang lại cho chúng ta những cảm xúc dạt dào: “Đức Chúa phán như sau: Này Ta sẽ quyến rũ dân Ta, đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình. Ở đó, nó sẽ đáp lại như buổi thanh xuân, như ngày nó đi lên từ Aicập” (Hs 2:16-17b). Trong ngày con cái Israel trở về với Ngài, Đức Chúa sẽ thiết lập giao ước tình yêu vĩnh viễn với họ: “Vào ngày đó – sấm ngôn của Đức Chúa – ngươi sẽ gọi Ta: ‘Mình ơi,’ chứ không còn gọi ‘Ông chủ ơi’ nữa. Ta sẽ lập với ngươi một hôn ước vĩnh cửu, Ta sẽ lập hôn ước với ngươi trong công minh và chính trực, trong ân tình và xót thương; Ta sẽ lập hôn ước với ngươi trong tín thành, và ngươi sẽ được biết Đức Chúa” (Hs 2:18-22). Tương quan chủ-tớ sẽ thay thế cho tương quan vợ-chồng. Những chi tiết này phản ánh cách trung thực đời sống của mỗi người chúng ta. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta cũng bỏ Chúa để chạy theo những “người yêu” khác [tiền tài danh vọng và những thói hư tật xấu]. Nhưng Thiên Chúa luôn trung thành với tình yêu của mình cho đến muôn đời. Ngài luôn chờ đợi và thiết lập lại giao ước tình yêu mà chúng ta đã làm đổ vỡ khi không đi theo huấn lệnh của Ngài. Liệu chúng ta có muốn thiết lập lại giao ước tình yêu với Thiên Chúa không?

    Cuộc tranh luận thứ ba về ăn chay với các môn đệ ông Gioan vừa kết thúc, Chúa Giêsu chứng minh lời dạy của Ngài trước ba nhóm [Kinh sư, Pharisêu, và môn đệ của ông Gioan] qua việc chữa lành. Bài Tin Mừng hôm nay là phiên bản tóm gọn của Thánh Mátthêu về cùng câu chuyện được Thánh Máccô thuật lại (Mc 5:21-43). Trong bài Tin Mừng, một phép lạ chữa lành khác [chữa lành người đàn bà bị băng huyết] được đặt vào giữa hai phần của câu chuyện chữa người con gái vị thủ lãnh. Hai người phụ nữ được chữa lành. Điểm đáng lưu ý ở đây về hai người phụ nữ này là một người “chủ động” trong việc tìm kiếm sự chữa lành từ Chúa Giêsu, còn người kia thì “bị động,” nên người cha là người đến xin chữa lành; một người đã trưởng thành, còn một người trong tuổi vị thành niên. Chúng ta phân tích hai câu chuyện chữa lành này để khám phá ra sứ điệp Chúa Giêsu nói với chúng ta ngày hôm nay.

    Trong câu chuyện chữa lành người con gái vị thủ lãnh, chi tiết quan trọng đầu tiên là lời thỉnh cầu của người cha: “Con gái tôi vừa mới chết. Nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống” (Mt 9:18). Trong câu này, Thánh Mátthêu đề cao đức tin của vị thủ lãnh bằng việc đặt vào miệng ông lời chân nhận sau: “con gái tôi vừa mới chết.” Chi tiết này khác với các Tin Mừng Nhất Lãm khác [“con gái tôi bị ốm”]. Trong các Tin Mừng Nhất Lãm, thông tin con gái ông chết được đưa đến sau này qua gia nhân. Khi nghe ông nài xin, Chúa Giêsu “đứng dậy đi theo ông ấy, và các môn đệ cũng đi với Người” (Mt 9:18). Tại sao Chúa Giêsu lại đi khi đã biết con ông thủ lãnh đã chết? Tại sao các môn đệ không ngăn cản Ngài vì đây không đơn giản chỉ là chữa bệnh mà làm cho người chết sống lại? Điều này được lý giải qua câu chuyện được thêm vào ở giữa, đó là việc chữa lành người đàn bà bị băng huyết.

    Theo luật Do Thái, người bị băng huyết là người luôn sống trong tình trạng ô uế. Giống như người phong cùi, người đàn bà trong bài Tin Mừng hôm nay thuộc thành phần bị loại ra bên lề xã hội. Trong Acts of Pilate (“Công vụ của Philatô’), người đàn bà này có tên là Bernice. Sử gia Eusebius thuật lại câu chuyện này. Ông cho rằng bà là một người ngoại giáo từ Caesarea Philippi. Trong bài Tin Mừng, hành vi của bà nói đến một niềm tin lớn lao hơn cả niềm tin của vị thủ lãnh. Niềm tin của bà không diễn tả ra bên ngoài, nhưng âm thầm mãnh liệt bên trong. Bà không muốn Chúa Giêsu bị “ô uế” vì nếu bà xin Chúa Giêsu, mà Ngài chạm đến bà thì Ngài sẽ bị ô uế. Thay vì để Chúa Giêsu chạm đến mình, bà “chạm” vào Chúa Giêsu: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo choàng của Người thôi là sẽ được cứu chữa!” Đây là một hành vi hoàn toàn khác với các lần Chúa Giêsu chữa lành. Thường Chúa Giêsu chạm đến người muốn được chữa lành, còn trong trường hợp này, bà là người chạm. Ngay khi bà chạm vào Chúa Giêsu, bà được “thanh sạch”: “ngay từ giờ ấy, bà được cứu chữa” (Mt 9:22). Chạm đến Chúa Giêsu làm cho bà được thanh sạch! Chúng ta có chạm đến Chúa không? Mỗi khi rước lễ [mỗi khi cầu nguyện], chúng ta chạm đến Chúa Giêsu. Nhưng chúng ta có trở nên thanh sạch không? Tuy nhiên, điều chúng ta lưu ý ở đây là hình ảnh máu. Theo người Do Thái, máu là hình ảnh của sự sống. Như vậy, mất máu [băng huyết] đồng nghĩa với chết, chứ không chỉ mang nghĩa ô uế. Nói cách khác, người phụ nữ “sống như đã chết.” Thật vậy, bà đã chết với người khác vì bà “muôn đời” bị xem là người ô uế, người bị loại ra khỏi đời sống cộng đoàn. Khi Chúa Giêsu chữa lành bà, Ngài mang lại sự sống cho bà. Chúa Giêsu đã làm cho bà sống lại, hội nhập bà vào đời sống cộng đoàn [là yếu tố “sống còn” của con người được hiểu trong thời gian đó]. Nhìn từ khía cạnh này, khi chữa lành người đàn bà bị băng huyết, Chúa Giêsu khẳng định rằng Ngài có quyền năng làm cho người chết sống lại [ngài có thể ban sự sống].

    Thật vậy, câu chuyện chữa người đàn bà băng huyết nói đến quyền năng của Chúa Giêsu có thể mang lại sự sống. Chi tiết này chuẩn bị thính giả đón nhận mà không nghi ngờ việc Chúa Giêsu cho người con gái của vị thủ lãnh trỗi dậy. Trong câu nói: “Lui ra! Con bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” Chúa Giêsu đưa ra cho chúng ta một định nghĩa về sự chết. Đối với Ngài, sự chết được xem như “tình trạng ngủ.” Tuy nhiên, chi tiết đáng lưu ý là “Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy” (Mt 9:25). Chi tiết này hoàn toàn trái ngược với việc chữa lành người đàn bà bị băng huyết: Ngài chạm đến con bé và nó được chữa lành [sống lại] – người đàn bà băng huyết chạm vào Chúa Giêsu và bà được chữa lành [sống lại]. Hai chi tiết này nói với chúng ta một điều: Chạm đến Chúa Giêsu hay được Chúa Giêsu chạm đến đều mang lại một hiệu quả, đó là ơn chữa lành, sự sống của Ngài. Nhiều lúc trong cuộc đời, chúng ta mệt mỏi không đủ sức để chạm đến Chúa, hãy để Chúa chạm đến chúng ta. Hãy “cho phép” Chúa Giêsu yêu chúng ta trong những khi chúng ta thất vọng, không còn “yêu Ngài đủ”!

    Lm. Anthony, SDB.

    …………………….

    Suy Niệm 3: Niềm tin và khiêm nhường

    1. Tin Mừng cho biết : một ông trưởng hội đường có con gái mới chết. Ông tin chắc Chúa có thể làm cho nó sống lại được, nên đến xin Chúa cứu giúp. Chúa liền đi theo ông… Dọc đường, một người đàn bà mắc bệnh băng huyết thấy Chúa thì lén sờ vào gấu áo Ngài, với niềm tin sẽ được khỏi bệnh. Và bà đã khỏi bệnh thật… Khi đến nhà ông kỳ lão, Chúa thấy người ta khóc lóc ồn ào thì bảo họ lui ra, rồi Ngài cầm tay đứa bé, nó liền sống lại. Người đàn bà băng huyết được khỏi bệnh và cô gái chết được sống lại đều nhờ lòng tin Chúa. Vì thế, đức tin rất cần cho được ơn cứu vớt phần hồn phần xác.
    1. Phép lạ bởi lòng tin.
      Ông trưởng hội đường có đứa con gái đã chết. Chính ông xác định như thế. Khi Chúa Giêsu nói nó không chết mà chỉ ngủ thôi thì đám đông nhạo cười Ngài. Ở đây chúng ta thấy đức tin của vị kỳ mục rất mạnh. Trước sự ra đi của đứa con. Tất cả mọi phương thế trần gian đã chào thua. Lịch  sử chưa bao giờ nói về một người đã chết được sống lại. Chính Chúa Giêsu cũng chưa cho ai sống lại từ cõi chết  vậy mà ông đến với Chúa, ông nói chắc ăn như bắp :”Xin Ngài đến đặt tay trên nó thì nó sẽ sống lại” (Mt 9,18).
      Còn người đàn bà mắc bệnh loạn huyết : Bệnh bà rất nặng vì đã chữa trị suốt 12 năm mà không khỏi. Khi được nghe biết Chúa xuất hiện bà tin sẽ được khỏi :”Tôi chỉ cần sờ vào áo của Người thôi là sẽ được cứu” (Mt 9,20). Và đã xẩy ra đúng như vậy.
      Chúa Giêsu cũng xác nhận cả hai trường hợp được thụ hưởng phép lạ của Chúa là nhờ “Đức tin”.
    1. Thiên Chúa yêu thương hết mọi người.
      Tin mừng hôm nay ghi lại một vài cử chỉ của Chúa Giêsu đối với con người : một vị kỳ mục đến xin Ngài cứu đứa con vừa chết, người đàn bà mắc bệnh loạn huyết chỉ khấn thầm và sờ đến gấu áo Ngài, cả hai đại diện của đủ mọi tầng lớp mà Chúa Giêsu gặp gỡ hằng ngày. Ngài không loại trừ bất cứ hạng người nào, bất cứ giai cấp nào trong xã hội, bởi vì tất cả đều là  đối tượng của Tình yêu Thiên Chúa. Vị kỳ mục tìm đến với Chúa, người đàn bà đã len lỏi giữa đám đông để sờ vào áo Ngài, đó là hình ảnh của sự tìm kiếm mà con người không ngừng thực hiện để đến với Chúa.
      Nhưng thật ra, chính Thiên Chúa mới là Đấng đi bước trước để đến với con người. Phép lạ đã diễn ra  như một kết quả của lòng tin :”Đức tin của con đã cứu chữa con”, nhưng cũng chính niềm tin đã giúp con người khám phá ra phép lạ Thiên Chúa không ngừng thực hiện  vì yêu thương con người (Mỗi ngày một tin vui).
    1. Đức tin và thử thách.
      Khi Chúa Giêsu đang giảng dạy thì ông trưởng hội đường đến bái lạy xin cứu chữa con gái ở nhà. Chúa Giêsu lên đường đi với ông về nhà. Quãng đường không biết bao xa, nhưng vì đám đông đi theo chen lấn, và xuất hiện một bà loạn huyết chen vào “phá đám” nên chưa đến nơi thì có người đến báo là con ông đã chết.  Có lẽ lúc này đức tin của ông trưởng hội đường bị đặt trước một thử thách rất lớn, bởi lẽ ra Chúa Giêsu có thể đến sớm hơn để “bệnh nhân không chết nếu bác sĩ Giêsu đến kịp”. Thế nhưng Chúa Giêsu đã vội trấn an :”Ông đừng sợ, cứ vững tin”. Và vì vững tin mà con gái ông đã được Chúa cho hồi sinh.
      Cũng vậy, hành trình đức tin của một Kitô hữu chúng ta là một chặng đường dài, đôi khi còn bị gián đoạn với bao yếu tố ngoại cảnh mà chúng ta không lường trước được, thậm chí có lúc tưởng chừng như tuyệt vọng. Nhưng nếu chúng ta vững chí như ông trưởng hội đường trong Tin Mừng hôm nay thì sẽ được cứu độ (Hiền Lâm).
    1. Đức tin và lòng khiêm nhường.
      Trường hợp ông trưởng hội đường cũng thế. Ông là một người có địa vị và thế giá trong dân. Điều này nói lên việc ông làm có ý thức và có thế giá. Thái độ khiêm nhường của ông trước mặt Chúa Giêsu diễn tả niềm tin sâu xa, ông đã quì mọp xuống dưới chân Chúa và khẩn khoản van xin :”Con bé nhà tôi gần chết rồi, xin Ngài đến đặt tay trên cháu, để nó được cứu chữa và được sống”. Như vậy ông này phải tin Chúa Giêsu là ai, có quyền phép thế nào ông ta mới có cử chỉ và thái độ khiêm nhường và kêu xin như thế. Qua thái độ tin tưởng và lời cầu xin ấy, ông đã được toại nguyện.
    1. Truyện : Lòng khiêm nhường của thánh Đaminh.
      Thánh Đaminh một hôm nói cùng những người  đang có mặt trong phòng bệnh của ngài :
      – Tôi không hiểu được tại sao Thiên Chúa không khiến lửa trên trời xuống thiêu hủy cái làng này đi, vì nó chứa chấp một người tội lỗi nhất trong thiên hạ.
      Họ nhìn nhau ngơ ngác :
      – Phải chi chúng con biết được  kẻ tội lỗi ấy là ai, để tìm cách cho họ được cải thiện.
      – Người tội lỗi ấy chính là tôi.
      – Phải, bởi vì nếu một người tội lỗi nhất trong thiên hạ được ơn Chúa dồi dào như tôi đã được, thì người đó đã nên thánh thiện hơn tôi đây gấp ngàn vạn lần rồi.
      Chính vì khiêm nhường có một giá trị to lớn như thế nên các nhà tu đức mới gọi khiêm nhường là nhân đức nền tảng của đời sống đạo đức. Và có người còn gọi là nhân đức mẹ của các nhân đức. Nhờ khiêm nhường, người môn đệ có thể dễ dàng nhận ra được tiếng nói của Chúa và gặp được Ngài trong cuộc đời của mình. Kẻ kiêu ngạo không bao giờ gặp được Chúa.

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

                                                                                                   

     

     

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com