spot_img
Thêm
    Trang chủCầu Nguyện & Suy NiệmLời Chúa Hàng NgàyThứ Tư, tuần 4 PS: Thánh Catarina Siêna

    Thứ Tư, tuần 4 PS: Thánh Catarina Siêna

    BÀI ĐỌC I: Cv 12, 24 – 13, 5a

    Trong những ngày ấy, lời Chúa được lan rộng và tiến triển. Nhưng Barnaba và Saolô, sau khi hoàn tất sứ mạng, đã rời Giêrusa-lem, đem theo Gioan cũng gọi là Marcô.

    Bấy giờ trong Hội Thánh Antiôkia có những tiên tri và tiến sĩ, trong số đó có Barnaba, Simon cũng gọi là Nigê, Luxiô người thành Xyrênê, Manahê bạn của vua Hêrôđê lúc còn thơ ấu, và Saolô. Đang khi các ông làm việc thờ phượng Chúa và ăn chay, thì Thánh Thần phán bảo các ông rằng: “Hãy để riêng Saolô và Barnaba cho Ta, để làm công việc mà Ta đã chỉ định”. Vậy sau khi ăn chay cầu nguyện, họ đặt tay trên hai ông và tiễn đưa hai ông lên đường.

    Được Thánh Thần sai đi, hai ông xuống Xêlêucia, rồi từ đó vượt biển sang Cyprô. Khi đến Salamina, hai ông rao giảng lời Chúa trong các hội đường Do-thái.

    PHÚC ÂM: Ga 12, 44-50

    Khi ấy, Chúa Giêsu lớn tiếng nói rằng: “Ai tin vào Ta thì không phải là tin vào Ta, nhưng là tin vào Đấng đã sai Ta. Và ai thấy Ta là thấy Đấng đã sai Ta. Ta là sự sáng đã đến thế gian, để bất cứ ai tin Ta, người ấy sẽ không ở trong sự tối tăm. Nếu ai nghe lời Ta mà không tuân giữ, thì không phải chính Ta xét xử người ấy, vì Ta đã đến không phải để xét xử thế gian, nhưng là để cứu độ thế gian. Ai khinh dể Ta, và không chấp nhận lời Ta, thì đã có người xét xử: lời Ta đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết. Bởi vì Ta đã không tự mình nói ra, nhưng Cha là Đấng sai Ta, chính Người đã ra lệnh cho Ta phải nói gì và phải công bố gì. Và Ta biết rằng lệnh của Người là sự sống đời đời. Những điều Ta nói, thì Ta nói theo như Cha đã dạy”.

    Suy Niệm 1: ĐỂ CHO CHÚA THÁNH THẦN HƯỚNG DẪN

    Chúa Giêsu là trung tâm của Kitô giáo. Chúng ta, các Kitô hữu, tin vào Người, mang danh Người, đón nhận Người là bánh hằng sống, nước trường sinh, ánh sáng, sự cứu độ của mình… Nhưng mối tương quan với Chúa Giêsu không đóng lại nơi Người, bởi Người luôn giới thiệu về chính mình như là Đấng đến từ Cha, thuộc về Cha, được Cha sai đến, luôn kết hợp với Cha… Chúng ta đến với Chúa Cha là nguồn gốc và cứu cánh của mình, trong Chúa Giêsu Kitô!
    Và tất cả những điều nói trên trở thành có thể, nghĩa là khả thi, đó là nhờ Chúa Thánh Thần. Chúng ta đang ở trong thời đại của Thánh Thần. Sách Công vụ nói về điều này rất rõ, khi thường giới thiệu các Tông đồ và các cộng sự viên của các ngài là những người ‘đầy Thánh Thần’ – và nhất là trong các diễn tả về sự can thiệp và sự dẫn dắt trực tiếp của Thánh Thần. Như việc Thánh Thần truyền đặt Saolô và Barnaba riêng ra, và chính Thánh Thần sai các vị ấy đi thi hành những công việc cụ thể.
    Bầu khí sứ mạng trong sách Công vụ, tức bầu khí của cộng đoàn tín hữu sơ khai, được đóng ấn rất rõ bởi sự hiện diện và hoạt động của Chúa Thánh Thần. Mọi công cuộc canh tân Giáo hội, như nỗ lực khơi dậy sống động tính ‘hiệp hành’ của chúng ta ngày nay, đều là cố gắng đặt Giáo hội trở lại trong sự đồng hành và hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.
    Dĩ nhiên là Chúa Thánh Thần luôn hiện diện, đồng hành và hướng dẫn. Nhưng hiệu năng của sự đồng hành và hướng dẫn ấy còn tuỳ thuộc vào mức độ ngoan ngoãn, cởi mở và sẵn sàng hưởng ứng của chúng ta. Điều này, đến lượt nó, sẽ giả thiết thái độ lắng nghe và phân định, trong bầu khí cầu nguyện thâm sâu…
    Xin Chúa Thánh Thần biến đổi chúng ta, và dùng mỗi người chúng ta như khí cụ để Ngài biến đổi Giáo hội này và thế giới này – để Vương quốc của Chúa Giêsu Kitô hiện thực ngày càng hơn, và Chúa Cha được nhận biết và tôn vinh hơn.

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    ………………….

    Suy Niệm 2: TRỞ NÊN HIỆN THÂN CỦA CHÚA GIÊSU

    Hành trình rao giảng của người môn đệ là hành trình không do mình vạch ra, nhưng là đi theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa. Chỉ khi người môn đệ thực hiện điều này, thì “lời Thiên Chúa lan tràn và phát triển” (Cv 12:24). Người môn đệ chỉ nhận ra điều Thiên Chúa muốn và hành trình mình phải đi chỉ khi chìm sâu trong cầu nguyện: “‘Một hôm, đang khi họ làm việc thờ phượng Chúa và ăn chay, thì Thánh Thần phán bảo: “Hãy dành riêng Banaba và Saolô cho Ta, để lo công việc Ta đã kêu gọi hai người ấy làm.’ Bấy giờ họ ăn chay cầu nguyện, rồi đặt tay trên hai ông và tiễn đi” (Cv 13:2-3). Trong giây phút cầu nguyện, người môn đệ hoàn toàn để cho mình tan biến trong mầu nhiệm của Thiên Chúa, và như thế mới cảm nghiệm được cách sâu xa tình yêu vô điều kiện dành cho con người. Trong cầu nguyện, người môn đệ không tìm những gì thuộc về mình, nhưng tìm những gì thuộc về Thiên Chúa. Trong cầu nguyện người môn đệ nhận ra sự yếu kém của mình và sức mạnh vô biên của Thiên Chúa sẽ hoạt động trong mình. Trong cầu nguyện chân thành, người môn đệ biết nói tiếng ‘xin vâng’ theo thánh ý Chúa Cha, như Chúa Giêsu đã thốt lên trong vườn cây dầu. Trong cầu nguyện người môn đệ sẽ dần trở nên đồng hình đồng dạng với Đấng mình làm chứng.

    Bài Tin Mừng hôm nay là phấn kết luận của chương 2 và của phần nói về việc những người không tin sẽ bị kết án. Theo các học giả Kinh Thánh, trình thuật này được thêm vào phần kết luận của sứ vụ công khai của Chúa Giêsu. Nội dung của trình thuật rất gần với các phần trong chương 3 (câu 16-19). Trình thuật này là một khẳng định về việc Chúa Giêsu là Đấng được Thiên Chúa sai đến: Từ chối Chúa Giêsu là từ chối Chúa Cha, Đấng đã sai Ngài, là chống đối mệnh lệnh của Chúa Cha, là sẽ bị xét xử. Chúng ta thấy điều này ngay trong những lời đầu tiên của trình thuật: “Khi ấy, Đức Giêsu lớn tiếng nói rằng: ‘Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi; ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi’” (Ga 12:44-45). Những lời này cho thấy, Chúa Giêsu đến làm mọi sự nhân danh Chúa Cha. Chúng ta có thể nói Ngài là một ‘tấm gương trong suốt,’ qua Ngài chúng ta nhìn thấy Chúa Cha. Chúng ta là những người tin vào Chúa Giêsu và như thế là tin vào Chúa Cha, Đấng đã sai Chúa Giêsu. Điều này ai trong chúng ta cũng có thể tự hào vỗ ngực nói đến. Tuy nhiên, điều làm chúng ta xét lại mình là việc Chúa Giêsu nói: “Ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi.” Chúng ta có dám khẳng định: Ai thấy tôi là thấy Đấng tôi đã tin vì tôi là ‘hiện thân’ [hay ‘bản sao’ trung thực] của Ngài không? Chúng ta phải sống thế nào, để qua cuộc sống chúng ta, nhất là lời ăn tiếng nói và hành động, những người khác nhìn thấy Chúa Giêsu đang sống trong chúng ta.

    Chúa Giêsu tiếp tục khẳng định, Ngài được sai đến thế gian để là ánh sáng cho thế gian: “Tôi là ánh sáng, tôi đã đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối” (Ga 12:46). Ở đây, đề tài về ánh sáng và bóng tối được sử dụng. Chính niềm tin vào Chúa Giêsu là Đấng được sai đến thế gian là tiêu chuẩn phân biệt ai ở trong ánh sáng và ai trong bóng tối. Những người sống trong bóng tối là những người sẽ bị xét xử vì đã không nghe lời Chúa Giêsu: “Ai nghe những lời tôi nói mà không tuân giữ, thì không phải chính tôi xét xử người ấy, vì tôi đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian. Ai từ chối tôi và không đón nhận lời tôi, thì có quan toà xét xử người ấy: chính lời tôi đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết. Thật vậy, không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì, tuyên bố gì” (Ga 10:47-49). Chúa Giêsu đã liên kết đề tài nghe – tuân giữ – xét xử – cứu độ lại với nhau trong những lời trên. Nhưng điều làm cho những hành động trên xảy ra là việc Ngài được sai đến thế gian bởi Chúa Cha để nói những điều Chúa Cha đã truyền lệnh cho Ngài. Như thế, hành vi nghe – tuân giữ – xét xử – cứu độ không chỉ dừng lại ở Chúa Giêsu, nhưng hướng những người tin đến Chúa Cha, Đấng nói với họ, muốn họ tuân giữ lời Ngài, Đấng sẽ xét xử và ban cho họ sự sống đời đời. Một chi tiết đáng để chúng ta suy gẫm là việc Chúa Giêsu chỉ nói những gì Chúa Cha đã truyền lệnh. Ngài không tự mình nói gì. Điều này cho thấy sự hiệp nhất của Ngài với Chúa Cha: “Cha tôi và Tôi là một.” Sự “nên một giữa Chúa Cha và Chúa Giêsu đã làm cho Ngài thốt lên: “Và tôi biết: mệnh lệnh của Người là sự sống đời đời. Vậy, những gì tôi nói, thì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi” (Ga 12:50). Những lời này có thể là một ám chỉ đến những lời được trình bày trong sách Đệ Nhị Luật (18:18-19 và 31:19,26). Những lời trong sách Đệ Nhị Luật nói về những người từ chối không lắng nghe các ngôn sứ được Thiên Chúa sai đến sẽ bị kết án. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, chỉ những người luôn kết hợp với Thiên Chúa, với Chúa Giêsu mới có thể nghe, nói và tuân giữ lời của Thiên Chúa. Họ sẽ không bị xét xử và được ân thưởng ơn cứu độ.

    Lm. Anthony, SDB.

    ………………………….

    Suy Niệm 3: Chúa là ánh sáng thế gian

    1. Hôm nay Đức Giêsu khẳng định Ngài là Ánh Sáng cho thế gian. Ngài là ánh sáng xuất phát từ Cội Nguồn Ánh Sáng là Chúa Cha, Ngài phản chiếu hình ảnh của Chúa Cha. Vì thế, mọi lời nói và việc làm của Đức Giêsu làm là theo điều Ngài đã thấy nơi Chúa Cha. Thế nhưng, người Do thái đã dường như cố tình không nhận ra điều đó, bởi chính ánh sáng thật từ Thiên Chúa đã phơi bầy mọi tâm can đen tối của con người.
    1. Tất cả phát xuất từ Chúa Cha. Đức Giêsu phát xuất từ Chúa Cha. Lời Chúa nói, việc Chúa làm , đều phát xuất từ Chúa Cha :”Thật vậy, không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì… Vậy những gì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi”.
      Mà lời Chúa Cha chính là sự sống :”Và tôi biết : mệnh lệnh của Ngài là sự sống đời đời”. Sự sống là ánh sáng. Cái chết là bóng tối. Đức Giêsu đến đem lời Chúa Cha ban sự sống đời đời. Đem ánh sáng sự sống soi vào bóng tối chết chóc cõi nhân gian :”Tôi là ánh sáng, tôi đã đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối”. Vì thế ai đón nhận Đức Giêsu là đón nhận Chúa Cha. Là đón nhận ánh sáng. Là đón nhận sự sống.
    1. Qua lời Đức Giêsu đã khẳng định, con người chúng ta phải có thái độ tin hay không tin nhận.
      – Tin Chúa là tin Thiên Chúa Cha, thấy Chúa là thấy được Thiên Chúa Cha. Tin Chúa sẽ mang lại ánh sáng soi cho cuộc đời của mình. Đức tin là ánh sáng, không tin là sống trong bóng tối.
      – Từ chối không tin, con người tự kết án mình. Mặc dầu Đức Giêsu không đến để kết án mà để cứu rỗi, không ai có thể thoát ra khỏi sự cứu rỗi cuối cùng này, và sự xét xử đến từ thái độ của người đó, đón nhận hay từ chối Thiên Chúa :”Ai nghe lời tôi mà không tuân giữ thì không phải tôi là người kết án kẻ ấy vì tôi không đến để luận phạt thế gian mà đến để cứu rỗi. Ai chê chối tôi và không nhận lời tôi thì sẽ có người xét xử kẻ ấy, tức là lời giảng dạy của tôi sẽ xét xử kẻ ấy trong ngày sau hết”. 
    1. Ánh sáng là một tác phẩm quan trọng đến nỗi Chúa đã làm ra nó trước cả trời và đất. Khi đã có ánh sáng thì mọi sự khác xuất hiện theo. Hãy nhìn quanh ta, ta sẽ thấy ánh sáng giúp ta rất nhiều cách : ánh sáng mặt trời làm cho sinh vật lớn lên, sưởi ấm con người và hong khô quần áo. Nhờ có ánh sáng ta mới thấy được sự vật chung quanh ta. Ánh sáng còn là thuốc chữa trị nhiều chứng bệnh và tiêu diệt nhiều thứ độc hại. Hãy nghĩ tới ánh sáng của các ngọn đèn : ta dùng chúng để trang hoàng nhà cửa, nhờ chúng ta mới thấy đường mà đi trong đêm tối. Nếu không có ánh sáng, sinh vật không lớn lên được và sẽ chết dần mòn… Bởi thế người ta sợ bóng tối và vui mừng vì ánh sáng (Frank Mihalic).
    1. Khi suy niệm về Đức Giêsu Kitô, có người ví Đức Giêsu là người thầy tốt lành luôn giảng dạy điều hay lẽ phải, người khác lại xem Đức Giêsu là người bạn thân thiết luôn đồng hành chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Đối với linh mục nhạc sĩ Nguyễn Duy, Đức Giêsu là ánh sáng, là đường đi. Vì thế, linh mục viết như sau :”Giêsu ơi, Ngài là ánh sáng, xin cho con được tan chảy trong Ngài. Giêsu ơi, Ngài là đường đi xin cho con đồng hành với Chúa” (Bài hát Giêsu Ánh sáng).
      Đức Giêsu ví mình là ánh sáng của thế gian này. “Ánh Sáng” ở đây không phải là ánh sáng vật lý như vẫn thường thấy noi bóng đèn, tivi… nhưng là mạc khải đích thực về Thiên Chúa, con người và thế giới.
    1. Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy biết chạy đến với Đức Giêsu là Ánh sáng thật để được hạnh phúc như chính Ngài đã nói :”Ta là ánh sáng đến trong thế gian để ai tin Ta không đi trong tối tăm”. Vì thế, ngay trong giây phút này, chúng ta hãy sống những điều thuộc về Ánh sáng như thánh Phaolô mời gọi :”Anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng” (Ep 5,8).
      Không những chúng ta thuộc về Ánh sáng, nhưng chúng ta còn phải trở nên ánh sáng cho trần gian, để soi sáng cho người khác đến nguồn Ánh sáng là chính Đức Giêsu, để họ cũng được sự sống đời đời.
    1. Truyện : Hãy bật sáng lên
      Tại nhà thờ nọ, trong một buổi tối giảng tĩnh tâm, có hàng ngày tín hữu đến tham dự, nhằm khuyến khích con cái Chúa biết chiếu sáng lòng tốt của mình ra cho mọi người, linh mục thuyết giảng ra lệnh cho tắt hết các đèn trong nhà thờ.
      Trong giây lát, bóng tối bao trùm cả nhà thờ. Cha nói :
      – Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. Tất cả những ai nhìn thấy ánh sáng của que diêm này , xin hô lên rằng mình thấy nhé !
      Cả nhà thờ to lớn, song chỉ ánh sáng một que diêm nhỏ, ai cũng nhìn thấy nên đồng thanh hô to :
      – Thấy !
      Cha liền giải thích :
      – Bất cứ hành động nào của lòng tốt  cũng đều tương tự như thế. Một nguồn sáng dù nhỏ cũng có thể chiếu sáng ra  giữa muôn ngàn tội lỗi xấu xa của nhân loại. Một hành động của lòng tốt  dù thật nhỏ, cũng vẫn được phơi bầy  trước Chúa và loài người.
      Kế đến, linh mục cho phân phát mỗi người một que diêm và bảo :
      – Bây giờ mỗi người  hãy đốt que diêm lên !
      Trong giây lát, bóng tối trong nhà thờ đã nhường chỗ cho ánh sáng tỏa ra từ những que diêm li ti khiến nhà thờ tràn ngập những ánh sáng lung linh một cách kỳ diệu. Vị linh mục kết luận :
      – Hãy coi đó, dù nghèo nàn về phần thiêng liêng, chúng ta cũng có thể đánh bại bóng tối tăm của tội lỗi và chiếu sáng cả thế giới bằng tình yêu và sự thánh thiện của mình.

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                       

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com