spot_img
Thêm

    Thứ Bảy tuần 2 Phục Sinh

    BÀI ĐỌC I: Cv 6, 1-7

    Trong những ngày ấy, số môn đồ gia tăng, nên xảy ra việc các người Hy-lạp kêu trách các người Do-thái, vì trong việc phục vụ hằng ngày, người ta khinh miệt các bà goá trong nhóm họ. Nên Mười Hai Vị triệu tập toàn thể môn đồ đến và bảo: “Chúng tôi bỏ việc rao giảng lời Chúa mà lo đi giúp bàn, thì không phải lẽ. Vậy thưa anh em, anh em hãy chọn lấy bảy người trong anh em có tiếng tốt, đầy Thánh Thần và khôn ngoan, để chúng tôi đặt họ làm việc đó. Còn chúng tôi, thì sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ lời Chúa”. Cả đoàn thể đều tán thành lời các ngài và chọn Têphanô, một người đầy đức tin và Thánh Thần, và chọn Philipphê, Prôcô, Nicanô, Timon, Parmêna và Nicôla quê ở Antiôkia. Họ đưa mấy vị đó đến trước mặt các Tông đồ. Các ngài cầu nguyện và đặt tay trên các vị đó. Lời Chúa lan tràn, và số môn đồ ở Giêrusalem gia tăng rất nhiều. Cũng có đám đông tư tế vâng phục đức tin.

    PHÚC ÂM: Ga 6, 16-21

    Chiều đến, các môn đệ Chúa Giêsu xuống bờ biển. Rồi lên thuyền, sang bên kia, trẩy về hướng Capharnaum. Trời đã tối, mà Chúa Giêsu vẫn chưa đến với họ. Bỗng cuồng phong thổi lên, biển động mạnh. Khi chèo đi được chừng hai mươi lăm hay ba mươi dặm, thì họ thấy Chúa Giêsu đi trên mặt biển, tiến lại gần thuyền, họ hoảng sợ. Nhưng Người nói với họ: “Chính Thầy đây, đừng sợ”. Họ định rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc ấy, thuyền đã đến nơi họ định tới.

    Suy Niệm 1: KHÔNG SỢ, VÌ CÓ CHÚA PHỤC SINH VÀ CÓ THÁNH THẦN CỦA NGƯỜI!

    Thiếu tổ chức, tức thiếu tính cơ chế, cộng đoàn nảy sinh những vấn đề – như ở đây các bà goá nhóm Hy lạp bị bỏ bê, không ai chăm sóc trong các bữa ăn huynh đệ. Thế là nhóm Phó tế được thiết lập chính thức. Cộng đoàn đã chọn bảy người ĐẦY THÁNH THẦN cho sứ vụ chuyên biệt này. Bạn thấy đó, điều kiện thiết yếu tiên vàn là phải ‘đầy Thánh Thần’ – cho dù các ứng viên được chọn để được đặt tay trao ban Thánh Thần!
    Hãy tưởng tượng đi, điều xảy ra ở đây là ban Thánh Thần cho người vốn đã đầy Thánh Thần! Ơn ban Thánh Thần khẩn thiết đến mức đó – và ơn ấy không bao giờ đủ, càng không bao giờ dư thừa…
    Cũng đáng ghi nhận, thật rõ ràng: một biện pháp có tính cơ chế vẫn giả thiết đặt nền trên ĐẶC SỦNG. Ơn ban Thánh Thần là đặc sủng, giúp thi hành các phận vụ mà cơ chế cộng đoàn phân công!
    Trong Thánh Thần của Chúa Phục sinh, các Tông đồ không sợ hãi. Dù bị đe doạ, bị ngược đãi, bị sỉ nhục đến mức nào cũng không sợ. Chính Chúa Giêsu là hình mẫu của người đầy Thần Khí và do đó không sợ. Người không bao giờ sợ những chống đối hay những nghịch cảnh, và Người thường xuyên nhắc bảo các môn đệ đừng sợ – như trong câu chuyện Người đi trên mặt nước đến với các môn đệ giữa biển khơi đầy giông tố hôm nay. “Chính Thầy đây, đừng sợ”!

    Ngày nay cũng vậy, Chúa Phục sinh không cất khỏi chúng ta những sự chống đối hay những nghịch cảnh. Người giúp chúng ta đương đầu, bằng cách ban Thánh Thần của Người cho chúng ta và ban cho chúng ta ơn ‘không sợ’.

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    …………………..
    Suy Niệm 2: THẦY ĐÂY! ĐỪNG SỢ!

    Bài đọc 1 hôm nay cho chúng ta thấy một thực trạng thường xảy ra trong các cộng đoàn, đó là kêu ca phàn nàn khi các nhu cầu của các thành viên không được thoả mãn. Nếu điều này được giải quyết ổn thoả thì mọi sự sẽ tốt đẹp. Nếu không, sẽ gây ra chia rẽ và bất hoà trong cộng đoàn. Để làm được điều đó, mỗi người phải nhận ra vị trí của mình trong cộng đoàn và hoàn thành nó cách tốt nhất. Nói cách đơn giản, bài đọc 1 hôm nay là bản tóm kết của một cuộc “bỏ phiếu” để chọn người thích hợp cho công việc cần được giải quyết. Tiến trình được thực hiện như sau:

    Vấn đề xảy ra: “Thời đó, khi số môn đệ thêm đông, thì các tín hữu Do Thái theo văn hoá Hy Lạp kêu trách những tín hữu Do Thái bản xứ, vì trong việc phân phát lương thực hằng ngày, các bà goá trong nhóm họ bị bỏ quên” (Cv 6:1). Chi tiết này cho chúng ta thấy rằng, mỗi cộng đoàn đều có vấn đề riêng của nó và cũng thường có những lời kêu trách, phàn nàn về nhau và về những điều xảy ra. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng: thực tế không có cộng đoàn hoàn hảo, vì mỗi cộng đoàn được tạo thành bởi những con người yếu đuối và giới hạn. Vì vậy, phải biết cảm thông và nâng đỡ nhau và nhất là tìm hướng giải quyết.

     Hướng giải quyết: Chúng ta thấy các Tông Đồ rất khôn khéo để tìm cách giải quyết vấn đề. Điều này đã đặt nền tảng [Kinh Thánh] cho việc thiết lập chức phó tế: “Chúng tôi mà bỏ việc rao giảng Lời Thiên Chúa để lo việc ăn uống, là điều không phải. Vậy, thưa anh em, anh em hãy tìm trong cộng đoàn bảy người có tiếng tốt, đầy Thần Khí và khôn ngoan, rồi chúng tôi sẽ cắt đặt họ làm công việc đó. Còn chúng tôi, chúng tôi sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ Lời Thiên Chúa” (Cv 6:2-4). Trong hướng giải quyết, chúng ta thấy các Tông Đồ nêu rõ nguyên tắc “không ai được bỏ trách nhiệm của mình.” Nói cách khác, các Tông Đồ muốn nhắc nhở chúng ta rằng: khi có vấn đề xảy ra trong cộng đoàn, mỗi người không được lơ là với bổn phận của mình, nhưng phải hoàn thành cách tốt nhất. Khi thực hiện điều đó, chúng ta sẽ nhận ra được những người cần được tuyển chọn để đáp ứng nhu cầu cần thiết [lúc đó] của cộng đoàn.

    Người [những người] được chọn phải là người nhân đức. Người đó phải là người “được tiếng tốt, đầy Thần Khí và khôn ngoan.” Điều này mời gọi chúng ta nhìn lại chính mình. Thiên Chúa cũng tuyển chọn chúng ta để chia sẻ với Ngài trong sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Nhưng chúng ta có phải là những người được tiếng tốt, đầy Thần Khí và khôn ngoan không? Hãy sống làm sao để danh thơm tiếng tốt của chúng ta được lưu truyền. Có câu nói trong đời rằng: Chúng ta chỉ có một cuộc sống để sống, sống sao cho có ý nghĩa, cho đầy yêu thương và tha thứ mới đáng sống. Chỉ qua danh thơm tiếng tốt và đời sống đạo đức thánh thiện của chúng ta mà người khác đón nhận đức tin (x. Cv 6:7).

    Sự kiện được trình thuật trong bài Tin Mừng hôm nay nằm sau đoạn nói về việc Chúa Giêsu hoá bánh ra nhiều. Sự kiện này cũng được hai thánh sử Mátthêu (14:22-33) và Máccô (6:45-52) thuật lại. Chi tiết khác biệt mà chúng ta cần lưu ý ở đây là, trong khi Thánh Mátthêu và Máccô dùng trình thuật này để nói đến đức tin của các môn đệ, còn Thánh Gioan hiểu trình thuật này như mạc khải của Chúa Giêsu về chính mình. Ngoài chi tiết trên, chúng ta còn nhận ra những điểm khác biệt sau: (1) Sau sự kiện hoá bánh ra nhiều, Thánh Matthêu và Máccô cho biết Chúa Giêsu bắt các môn đệ lên thuyền đi qua bờ bên kia trong khi Ngài giải tán đám đông và sau đó Ngài lên núi cầu nguyện một mình. Chi tiết này không tìm thấy trong Tin Mừng Thánh Gioan; (2) Thánh Mátthêu và Gioan không cho biết lý do Chúa Giêsu đi trên mặt nước để đến với các môn đệ, còn Thánh Máccô cho biết: “Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông” (Mc 6:48); (3) Thánh Mátthêu và Máccô cho biết lý do các môn đệ hoảng sợ là vì họ tưởng Chúa Giêsu là ma, còn Thánh Gioan không đề cập đến chi tiết này; (4) trong Tin Mừng Thánh Mátthêu chúng ta tìm thấy chi tiết Thánh Phêrô xin Chúa Giêsu cho ngài đi trên mặt nước để đến với Ngài. Chi tiết này không tìm thấy trong Tin Mừng Thánh Máccô và Gioan; (5) Chúa Giêsu lên thuyền thì gió và biển lặng (được Thánh Mátthêu và Máccô thuật lại), Tin Mừng Thánh Gioan không đề cập đến việc Chúa Giêsu lên thuyền vì thuyền đã đến bờ.

    Giờ đây, chúng ta cùng nhau tập trung vào bài Tin Mừng để nghe Chúa nói gì với chúng ta trong ngày hôm nay. Khi đọc kỹ bài Tin Mừng, chúng ta nhận ra đây chính là hành trình “vượt biển” của các môn đệ [và của chúng ta]. Chúng ta thấy rõ rằng các môn đệ bắt đầu hành trình của mình vào buổi chiều, nghĩa là khi trời còn sáng: “Chiều đến, các môn đệ xuống bờ Biển Hồ, rồi xuống thuyền đi về phía Caphácnaum bên kia Biển Hồ” (Ga 6:17). Khi còn ánh sáng, các môn đệ vẫn còn thấy đường đi và họ “không cần Chúa đến” với họ. Tuy nhiên, tình hình thay đổi khi trời “đã tối mà Đức Giêsu chưa đến với các ông. Biển động, vì gió thổi mạnh” (Ga 6:17-18). Hai câu này rất quan trọng trong bài Tin Mừng hôm nay vì nó trình bày cho chúng ta sự thật về hành trình của các môn đệ và của chúng ta trong đêm tối. Thật vậy, trong đêm tối cuộc đời, nhiều vấn đề và khó khăn xảy ra như sóng biển dập vùi, chúng ta thường trông chờ Chúa đến, nhưng không thấy Chúa đâu. Thánh Gioan nhắc nhở chúng ta rằng: không phải là Chúa không đến, mà là “Chúa Giêsu chưa đến.” Điều này có nghĩa là Ngài sẽ đến vào “giờ” của Ngài. Thật vậy, họ chỉ chèo được chừng “năm hoặc sáu cây số, các ông thấy Đức Giêsu đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền” (Ga 6:19). Khi đi trong đêm tối của cuộc đời, chúng ta cần biết chắc chắn rằng, Chúa Giêsu sẽ đến. Nhưng khi Ngài đến, hy vọng chúng ta không hoảng sợ như các môn đệ: Các ông hoảng sợ vì quá tập trung đến bóng tối, bão tố và gió lốc nên không còn nhận ra Chúa Giêsu. Dù chúng ta không nhận ra Ngài, chúng ta vẫn biết rằng, Chúa Giêsu vẫn luôn nói những lời thật dịu hiền để trấn an và giúp chúng ta nhận ra Ngài: “Thầy đây mà, đừng sợ!” (Ga 6:20). Khi chúng ta không “sợ” để cho Chúa Giêsu bước vào cuộc đời của mình, chúng ta sẽ đến bến nơi chúng ta định đến (x. Ga 6:21). Chỉ với Chúa Giêsu, chúng ta mới có thể vượt qua đêm tối cuộc đời và đạt đến bến bờ hạnh phúc mà chúng ta luôn khao khát, mong chờ. Đừng sợ để cho Chúa Giêsu yêu bạn và đồng hành với bạn. Ngài không lấy gì ở bạn, nhưng sẽ ban mọi sự cho bạn!

    Lm. Anthony, SDB.

    ……………………..

    Suy Niệm 3:Đức Giêsu đi trên mặt biển

    1. Bài Tin Mừng hôm nay, thánh sử Gioan ghi lại việc Đức Giêsu đi trên mặt biển đầy sóng gió và dẹp yên sóng gió để tỏ bày uy quyền của Ngài trên thiên nhiên và sự dữ.
      Câu chuyện Đức Giêsu đi trên mặt biển có gió to sóng lớn và biển lặng như tờ khi có sự hiện diện của Ngài gây ấn tượng không nhỏ  đối với nhiều người và ghi dấu đậm  nơi tâm hồn của những người  có lòng tin. Thiên Chúa là Đấng tạo nên vũ trụ, trái đất và dựng nên con người. Ngài có toàn quyền trên vũ trụ, và ngay cả trên sinh mạng con người. Bài Tin Mừng của thánh Gioan hôm nay là một trong những bằng chứng để quả quyết điều đó.
    1. Sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho dân ăn no. Dân chúng tin Ngài là một tiên tri đầy quyền năng và muốn tôn Ngài lên làm vua. Nhưng Đức Giêsu truyền cho các môn đệ xuống thuyền sang bờ bên kia tức Capharnaum, còn Ngài thì lên núi cầu nguyện, lúc đó trời đã về đêm.
      Khi đã ra giữa biển, sóng to gió lớn nổi lên làm cho các môn đệ phải nỗ lực chống đỡ. Nhìn thấy cảnh các môn đệ chèo chống khó khăn, từ trên núi Đức Giêsu đi xuống và Ngài đi trên mặt biển mà đến với các ông. Trong ánh trăng mờ, các ông tưởng đấy là ma, nên hoảng sợ. Nhưng Đức Giêsu đã trấn an các ông :”Chính Thầy đây, đừng sợ”.  Và ngay lúc đó gió im và biển lặng như tờ.
    1. Hãy yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ”!
      Đức Giêsu trấn an các môn đệ bằng lời nói quen thuộc của Ngài :”Hãy yên tâm”. Hội thánh và cuộc đời của mỗi người chúng ta nhiều khi cũng có những sóng gió mà chúng ta không chống  cự nổi, nhưng Chúa luôn bảo vệ Hội thánh và bảo vệ mỗi ngưởi chúng ta tin vào Ngài.
      Đôi khi Chúa để chúng ta gặp phải các tai ương, bệnh tật, đau khổ là Ngài muốn thử thách đức tin của chúng ta. Cũng như dù đang cầu nguyện trên núi, nhưng Đức Giêsu vẫn dõi mắt theo con thuyền của các môn đệ đang lênh đênh trên biển cả và Ngài đã đi trên mặt nước để đến cứu giúp các ông, thì ngày nay, Ngài vẫn quan tâm đến con thuyền Hội Thánh trong cơn phong bà bão táp hầu kịp thời ứng cứu khi cần. Nếu thực sự tin vào quyền năng của Đức Giêsu, thì chúng ta cũng sẽ không hoảng sợ khi phải đương đầu với những nghịch cảnh, vì tin rằng Chúa vẫn luôn dõi theo chúng ta và sẽ kịp thời cứu giúp chúng ta khi cần. Hãy luôn ý thức :”Có Chúa cùng đi với chúng ta, chúng ta sẽ không còn sợ chi và chắc chắn sẽ đạt bến bình an”.
    1. Đối với tác giả Matthêu, con thuyền là biểu tượng của Hội thánh. Các môn đệ đang ở trên đó, và có thể Phêrô là người cầm lái. Không có mặt Thầy, tinh thần của các ông hẳn không cao mấy; đã thế, hoàn cảnh lại thêm gay go vì gió ngược. Con thuyền bị “tra tấn” vì cơn giông trên biển. Lúc này là “đêm tối”, là giờ của thử thách, của quyền lực bóng tối. Tuy nhiên, Đức Giêsu vẫn không vắng mặt, dù là Ngài còn ở cách xa họ. Nếu có đức tin, hẳn là họ phải cảm thấy Ngài vẫn có mặt, vẫn ở gần. Quả thật, các khoảng cách không thể ngăn cản Đức Giêsu hiệp thông với các môn đệ Ngài. Ngài đến với họ cách bất ngờ, từ trên cao, vào những lúc không ngờ.
    1. Biển cả ở đây không chỉ là biển đời như đã nói ở trên mà còn là biểu trưng cho nơi ẩn náu của ma quỉ. Đức Giêsu muốn chứng tỏ cho các môn đệ thấy rằng trong cơn gian nan hoạn nạn, Ngài luôn hiện diện :”Thầy đây, đừng sợ”. Một lời trấn an bảo đảm mạnh mẽ rằng Ngài luôn đồng hành với họ trên bước đường loan báo Tin Mừng, mặc dầu sóng biển ầm ầm, thủy triều sóng nước dâng cao… con thuyền có bị sóng đánh dập vùi, nhưng hãy yên tâm vì có Ngài ở bên.
      Con thuyền của các môn đệ ngày xưa cũng chính là con thuyên  cuộc đời của mỗi người chúng ta hôm nay. Giữa bao sóng gió cuộc đời của kiếp người trong cuộc lữ hành đức tin.  Khi Chúa chưa đến thì bóng tối, sóng dữ hoành hành, nhưng khi Chúa đến thì là bến bờ là đích đến của môn đệ. Nếu trên cuộc đời của mỗi người chúng ta  có Đức Giêsu, thì sự dữ, ma quỉ sẽ bị đẩy xa. Bởi khi sáng tới, thì tất yếu bóng tối sẽ bị đẩy lui.
    1. Truyện : Tin tưởng vào Chúa.
      Một vị tướng nọ quyết định đánh địch quân, dù rằng lúc ấy quân số của ông chỉ bằng 1/10 quân số của quân địch. Nhưng ông vẫn xác quyết với toàn thể binh sĩ của ông rằng họ sẽ chiến thắng, thế nhưng ai nấy đều lắc đầu thất vọng.
      Vào ngày xuất quân, khi đi ngang qua một nhà nguyện, ông cho đoàn quân dừng lại và nói :”Tôi và một số sĩ quan vào đây cầu nguyện và gieo thử một quẻ : Nếu đồng tiền ngửa, chúng ta sẽ thắng, bằng không, chúng ta sẽ thua”.
      Một lúc sau từ nhà nguyện bước ra, ông và các sĩ quan vui mừng loan báo :”Số mệnh đã chỉ cho chúng ta biết chúng ta sẽ thắng trận này”. Nghe thế,  mọi người hân hoan lên đường và quả nhiên họ đã chiến thắng một cách dễ dàng.
      Ngày hôm sau, một sĩ quan thân cận đã tâm sự với vị tướng :”Quả thật, trận chiến hôm qua đã chứng tỏ  không ai có thể thay đổi được số mệnh”. Vị tướng mỉm cười đáp :”Có lẽ gần đúng như vậy”. Rồi ông lấy từ trong túi đồng tiền đã gieo quẻ hôm trước, cả hai mặt đồng tiền đều giống nhau.


      Lm
      . Giuse Đinh Lập Liễm, GP. Đà Lạt

                                                                                                   

               

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com