BÀI ĐỌC I: Cv 4, 23-31
Trong những ngày ấy, sau khi được phóng thích, Phêrô và Gioan trở về cùng các anh em, và thuật lại cho họ nghe tất cả những điều mà các thượng tế và kỳ lão đã nói. Vừa nghe thuật lại, họ đồng thanh cất tiếng nguyện cùng Thiên Chúa rằng: “Lạy Chúa, Chúa là Đấng tạo thành trời đất, biển cả và mọi vật trong đó. Nhờ Thánh Thần, Chúa đã dùng miệng tổ phụ chúng con là Đavít tôi tớ Chúa mà phán: “Tại sao chư dân chấn động, và các nước lại mưu đồ chuyện luống công? Các vua thiên hạ đều nổi dậy, các thủ lãnh toa rập với nhau chống lại Chúa và Đấng Kitô của Người”. Vì quả thật, tại thành Giêrusalem này, Hêrôđê và Phongxiô Philatô đã liên kết với các dân ngoại và dân Israel, mà chống lại tôi tớ thánh của Chúa là Đức Giêsu, Đấng Chúa đã xức dầu, để thực hiện những điều mà quyền năng và ý định Chúa đã dự liệu từ trước. Và lạy Chúa, giờ đây, hãy xem họ đang đe doạ, và xin ban cho các tôi tớ Chúa được đầy lòng tin tưởng rao giảng lời Chúa, cùng xin Chúa giơ tay chữa lành các bệnh nhân, làm những dấu lạ, và những việc phi thường nhân danh Thánh Tử của Chúa là Đức Giêsu”.
Khi họ cầu nguyện xong, thì nơi họ đang tập họp liền chuyển động, mọi người được tràn đầy Thánh Thần và tin tưởng rao giảng lời Thiên Chúa.
PHÚC ÂM: Ga 3, 1-8
Khi ấy, trong nhóm biệt phái, có người tên là Nicôđêmô, một đầu mục của người Do-thái. Ông đến thăm Chúa Giêsu ban đêm và thưa rằng: “Lạy Thầy, chúng tôi nhận biết Thầy là một vị tôn sư Thiên Chúa uỷ phái đến. Vì không ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng người đó”. Chúa Giêsu đáp: “Thật, Tôi bảo thật cho ông biết, nếu không tái sinh bởi trời, thì chẳng ai được thấy Nước Chúa”. Nicôđêmô thưa Chúa rằng: “Một người đã già, làm sao có thể tái sinh? Không lẽ người ấy lại vào lòng mẹ mà sinh ra lần nữa sao?” Chúa Giêsu đáp: “Thật, Tôi bảo thật cho ông biết, nếu không tái sinh bởi nước và Thánh Thần, thì không ai được vào nước Thiên Chúa. Sự gì sinh bởi huyết nhục, thì là huyết nhục; và sự gì sinh bởi Thần Linh, thì là thần linh. Ông đừng ngạc nhiên vì nghe Tôi nói rằng: Các ngươi phải tái sinh bởi trời. Gió muốn thổi đâu thì thổi, ông nghe tiếng gió, nhưng chẳng biết gió từ đâu đến và đi đâu: mọi kẻ sinh bởi Thần Linh cũng vậy”.
Suy Niệm 1: GIƯƠNG BUỒM ĐÓN NGỌN GIÓ THÁNH THẦN
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
Trong bài đọc 1 hôm nay chúng ta tìm thấy lời cầu nguyện của các Tông Đồ trong thời gian đầu rao giảng khi họ phải đối diện với nhiều chống đống và loại trừ. Lời cầu nguyện này bao gồm những đặc tính sau: (1) Chúc tụng Đức Chúa, Đấng thực hiện những kỳ công cho cha ông và dòng dõi Israel, nhưng dân chúng nhiều lần bất trung với Ngài và chống lại những người Ngài sai đến [“Lạy Chúa, Ngài là Đấng tạo thành trời đất với biển khơi cùng muôn loài trong đó; Ngài là Đấng đã nhờ Thánh Thần, dùng miệng tổ phụ chúng con là Đavít, tôi trung của Ngài, mà phán: Sao chư dân lại ồn ào náo động, sao vạn quốc dám bày kế viển vông? Vua chúa trần gian cùng nổi dậy, vương hầu khanh tướng rập mưu đồ, chống lại Đức Chúa, chống lại Đấng Người đã xức dầu phong vương” (Cv 4:24-26)]; (2) ý định của Thiên Chúa được thực hiện qua Đức Giêsu dù cho con người có tìm cách ngăn cản và chống đối [“Đúng vậy, Hêrôđê, Phongxiô Philatô, cùng với chư dân và dân Israel đã toa rập trong thành này, chống lại tôi tớ thánh của Ngài là Đức Giêsu, Đấng Ngài đã xức dầu. Như thế họ đã thực hiện tất cả những gì quyền năng và ý muốn của Ngài đã định trước” (Cv 4:27-28)]; (3) xin ban ơn để can đảm làm chứng cho Chúa dù phải đối diện với chống đối [“Giờ đây, lạy Chúa, xin để ý đến những lời ngăm đe của họ, và cho các tôi tớ Ngài đây được nói lời Ngài với tất cả sự mạnh dạn. Xin giơ tay chữa lành, và thực hiện những dấu lạ điềm thiêng, nhân danh tôi tớ thánh của Ngài là Đức Giêsu” (Cv 4:29-30)]. Ba yếu tố này chỉ cho chúng ta thấy rằng những người được Thiên Chúa sai đi luôn phải đối diện với những khó khăn, thử thách và chống đối. Nói cách khác, người môn đệ chân chính luôn ‘đi theo’ con đường Chúa Giêsu đã đi, đó là qua thập giá đến vinh quang. Chính trong đau khổ mà vẫn kiên cường, đối diện với sự chết mà vẫn can đảm làm chứng cho Chúa mới là đời sống mang lại vinh quang cho Thiên Chúa.
Bài Tin Mừng hôm nay bắt đầu thuật lại cho chúng ta nghe cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và Nicôđêmô. Đây là cuộc gặp gỡ và đối thoại về việc đón nhận sự sống đời đời (Ga 3:1-15). Như chúng ta biết, Nicôđêmô là một bậc thầy người Do Thái có lòng bao dung nhưng không phải là một người tin (x. Ga 7:50-51; 19:39). Theo các học giả Kinh Thánh, mặc dù Nicôđêmô là một cái tên Hy Lạp, nhưng từ này là một từ mượn từ Aramaic và được gắn cho một gia đình quý tộc ở Giêrusalem. Nhiều nhà chú giải cho rằng cuộc gặp gỡ của Nicôđêmô với Chúa Giêsu là nhằm mục đích vẽ lại sự phát triển của hành trình đức tin. Nicôđêmô được phân biệt khỏi những người có đức tin giả tạo bị loại ra trong Ga 2:23 và ông ta là một bậc thầy trong Israel (x. Ga 4:10). Điều này cho thấy, thánh sử có ý định trình bày ông như một ‘người Do Thái thật” được phân biệt khỏi “người Do thái,” là những người cầm quyền muốn loại bỏ Chúa Giêsu cách công khai. Chúng ta có thể rút ra được điều gì từ bài Tin Mừng hôm nay?
Thứ nhất, thái độ khao khát để gặp và biết Chúa Giêsu của Nicôđêmô: “Trong nhóm Pharisêu, có một người tên là Nicôđêmô, một thủ lãnh của người Do Thái. Ông đến gặp Đức Giêsu ban đêm. Ông nói với Người: ‘Thưa Thầy, chúng tôi biết: Thầy là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến. Quả vậy, chẳng ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng người ấy’” (Ga 4:1-2). Chúng ta không biết động lực của Nicôđêmô khi đến với Chúa Giêsu là gì. Có lẽ là tò mò hay ái mộ, cũng có thể là đến để học hỏi. Để hiểu đoạn Tin Mừng này, chúng ta có thể làm một sự tương phản giữa Nicôđêmô và người phụ nữ Samaria (x. Ga 4:1-42): Nicôđêmô được gọi đích danh, trong khi đó người phụ nữ không có tên; Nicôđêmô là người có danh tiếng [một thủ lãnh của người Do Thái], còn người phụ nữ thì không có danh phận gì; Nicôđêmô đến gặp Chúa Giêsu ban đêm, còn người phụ nữ đến gặp Chúa Giêsu giữa ban ngày. Những chi tiết này chỉ ra cho chúng ta thấy Chúa Giêsu đến gặp hết mọi người, không phân biệt họ là ai, làm gì. Chỉ cần họ khát khao gặp Ngài và Ngài sẽ đưa họ vào trong cuộc đối thoại và hành trình đức tin. Chúng ta thấy trong trường hợp của Nicôđêmô, ông ta chân nhận Chúa Giêsu là một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến. Ông tuyên xưng như vậy vì ông nhận ra Thiên Chúa ở cùng với Chúa Giêsu qua những dấu lạ Chúa Giêsu thực hiện. Điều này cho thấy Nicôđêmô đến với Chúa Giêsu với lòng thành muốn được biết những gì ‘xảy ra trong Thiên Chúa,’ hay đúng hơn những gì xảy ra trong Nước Thiên Chúa. Ước vọng này là khởi điểm cho cuộc đối thoại về việc sinh ra bởi ơn trên. Trong cuộc sống của mình, chúng ta cũng có những ước vọng riêng mà muốn Thiên Chúa hoàn thành, hãy đem đến cho Thiên Chúa và Ngài sẽ thoả mãn ước vọng của chúng ta với tình yêu và sự quảng đại của Ngài.
Thứ hai, điều kiện để thấy Nước Thiên Chúa: “Đức Giêsu trả lời: ‘Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên.’ Ông Nicôđêmô thưa: ‘Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh ra được? Chẳng lẽ người đó có thể trở vào lòng mẹ lần thứ hai để sinh ra sao?’ Đức Giêsu đáp: ‘Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí’” (Ga 4:3-5). Trong những lời này, Chúa Giêsu chỉ cho Nicôđêmô thoả mãn ước vọng được biết những gì xảy ra trong Nước Trời, đó là phải sinh ra bởi ơn trên. Nhưng Nicôđêmô đã không hiểu những gì Chúa Giêsu nói và đã đặt vấn nạn với Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã kiên nhẫn hướng dẫn ông trong hành trình đức tin. Chúng ta khác với Nicôđêmô, chúng ta đã được sinh ra bởi nước và thần khí và như thế chúng ta đã thấy Nước Thiên Chúa được hiện thực hoá nơi con người Chúa Giêsu. Điều đáng để chúng ta suy gẫm là chúng ta có thấy Chúa Giêsu trong mọi biến cố cuộc đời mình không hay chúng ta vẫn lầm lũi đi trong bóng đêm vô vọng của những khát vọng trần thế của mình?
Cuối cùng là lời giải thích của Chúa Giêsu về việc sinh ra bởi Thần Khí: “Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí. Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói: các ông cần phải được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên. Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy” (Ga 4:6-8). Chúng ta thấy ở đây hai loại sự sống, sự sống bởi xác thịt và sự sống bởi Thần Khí. Chỉ những người sinh ra bởi Thần Khí mới có khả năng ‘sáng tạo’ và ‘uyển chuyển.’ Nói cách khác, những người sống dưới sự hướng dẫn của Thần Khi luôn sống đời sống được sinh ra từ trên trong bất kỳ nơi nào và hoàn cảnh sống nào. Chúng ta có thuộc nhóm những người này không?
Lm. Anthony, SDB.
…………………………
Suy Niệm 3: Ông Niccôđêmô gặp Đức Giêsu
- Trong những người tin Đức Giêsu, một thành viên của Hội đồng cộng tọa, thuộc nhóm biệt phái, khâm phục trước những lời giáo huấn của Chúa. Nhưng vì e ngại, không dám tỏ lòng tin công khai, ông đã tìm gặp Đức Giêsu lúc đêm khuya.
Bài Tin Mừng hôm nay ghi lại cuộc đàm đạo giữa Đức Giêsu và ông Nicôđêmô về ơn tái sinh.
- Nicôđêmô là “một đầu mục của người Do thái”, nghĩa là về mặt xã hội ông là bậc cao niên đáng kính, về mặt tôn giáo ông là người có học thức và đạo đức. Dù vậy, ông vẫn tìm đến Đức Giêsu để học hỏi thêm.
Nhưng dầu sao ông vẫn còn vướng mắc thành kiến của người biệt phái và luật sĩ thời đó. Với sự hiểu biết Kinh Thánh, Nicôđêmô tưởng đã có thể sử dụng mớ kiến thức ấy để tìm hiểu về con người Đức Giêsu. Nhưng Đức Giêsu đã đặt ông trước một thách đố mà ông không bao giờ ngờ trước. Ngài bảo ông phải tái sinh thì mới thực sự thấy và hiểu biết về con người của Ngài, ông phải tái sinh thì mới thực sự hiểu được Kinh Thánh, ông phải tái sinh thì mới có thể trở thành con người mới với cái nhìn mới và sự cảm nhận mới.
- Tư tưởng tái sinh làm cho ông thắc mắc : không lẽ phải chui vào bụng mẹ để sinh lại sao ? Nhưng Đức Giêsu đã giải thích cho ông hiểu từ ngữ tái sinh đó. Tái sinh mà Chúa muốn nói là cởi bỏ con người cũ, là trở thành như trẻ thơ, là hoàn toàn chấp nhận lệ thuộc vào Thiên Chúa, là khước từ ý muốn tự cứu lấy mình bằng những cố gắng, những lý lẽ và phương tiện riêng của mình. Qua cuộc đối thoại với Nicôđêmô, Đức Giêsu loan báo phép rửa mà Ngài sẽ thiết lập và ký thác cho Giáo hội. Nhờ phép rửa ấy, các Kitô hữu đã thực sự được tái sinh, họ sống bằng sự sống thần linh của Chúa, họ nhìn bằng cái nhìn của Chúa, họ mặc lấy chính những suy nghĩ của Chúa và yêu thương bằng chính tình yêu của Chúa.
- Ông Nicôđêmô là con người rất có thiện chí. Đức Giêu khen là ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu. Nhưng dầu sao Ngài con phải chuẩn bị thêm cho ông và long trọng xác nhận với ông rằng để theo Chúa, con người không thể ỷ lại vào sự hiểu biết hay vào lý lẽ khôn ngoan của con người. Cần phải được biến đổi bởi nước và Thánh Thần. Cần phải khiêm tốn lãnh nhận ân sủng Chúa ban và vâng phục sự soi sáng của Chúa Thánh Thần :”Không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa nếu không được sinh lại bởi ơn trên, không ai có thể vào Nước Thiên Chúa nếu không sinh ra bởi nước và Thánh Thần”. Bí tích rửa tội và ơn Chúa Thánh Thần là cửa ngõ mở vào Nước Thiên Chúa.
- Một nhà đại thần bí Ấn độ nói về chính mình :”Tôi là một nhà cách mạng khi còn trẻ, và tất cả những gì tôi cầu nguyện với Chúa là :”Lạy Chúa, xin cho con quyền lực để cải tạo thế giới”.
Khi đến tuổi trung niên, tôi nhận ra rằng nửa cuộc đời qua đi mà không một tâm hồn nào được thay đổi. Tôi đổi lại lời cầu :”Lạy Chúa, xin cho con thiện chí để hoán cải tất cả những người tiếp xúc với con”.
Bây giờ tôi đã già và gần kết thúc cuộc đời, tôi cảm thấy mình ngu dại biết bao. Lời cầu nguyện của tôi bây giờ là :”Lạy Chúa, xin cho con thiện chí để hoán cải chính con”. Nếu tôi xin điều này ngay từ đầu, tôi đã không lãng phí cuộc đời” (Góp nhặt).
- Như vậy, Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay, qua cuộc đối thoại với Nicôđêmô, Đức Giêsu dạy chúng ta ý thức lại ơn tái sinh của chúng ta qua phép rửa trong nước và Thánh Thần, và nhờ đó, chúng ta cần đổi mới, phải từ bỏ con người cũ là mê theo xác thịt, mà mặc lấy con người mới là bước đi trong Thần Khí sự thật.
Trong mùa Phục sinh, Giáo hội đặc biệt mời gọi chúng ta ôn lại những cam kết trong phép rửa tội. Người Kitô hữu chúng ta phải không ngừng cởi bỏ con người cũ của tội lỗi, để lớn lên trong ân sủng, cho đến khi đạt được tầm mức viên mãn của nhân cách là chính Đức Giêsu.
- Truyện : Thưa, chính Chúa đấy ạ.
Cha John Diamond có kể lại câu chuyện này : Hôm đó có một linh hồn vì chán ngấy cuộc sống ở thế gian cho nên linh hồn lên trước cửa Thiên đàng. Tới nơi linh hồn gõ cửa. Ở trong có tiếng vọng ra :”Ai đó” ? Linh hồn trả lời :”Con đấy ạ”. Cửa vẫn đóng.
Sau đó linh hồn lại trở về với đời sống trần thế tìm thầy học đạo. Sau một thời gian thấy mình đã tiến bộ, linh hồn lại lên gõ cửa Thiên đàng một lần nữa. Lại một tiếng hỏi từ trong như lần trước và linh hồn trả lời một cách quả quyết hơn :”Dạ, chính con đây”. Cửa vẫn đóng.
Linh hồn lại phải trở về trần thế… mở sách Tin Mừng để xem Chúa muốn gì. Quả thực khi mở Tin Mừng ra linh hồn mới thấy con đường của mình phải đi là con đường nào. Đó là con đường tự hủy. Chúa nói thật rõ về con đường phải làm chết cái tôi ích kỷ, hay khoe khoang phô trương, tự mãn, ghen ghét. Phải làm chết đi cái tôi đầy hận thù, nhiều kiêu ngạo và đầy dẫy những ham muốn bất chính để cho con người của mình được giống Thiên Chúa hơn.
Sau một thời gian thấy mình quả thực đã không còn là mình nữa thì linh hồn lại lên trời… lại gõ cửa… lại có tiếng từ bên trong hỏi vọng ra :”Ai đó”. Vừa nghe xong câu hỏi linh hồn đáp ngay :”Dạ, thưa chính Chúa đấy ạ”.
Vừa trả lời xong thì linh hồn thấy cửa Thiên đàng được mở ra và cả một đạo binh các thiên thần long trọng đón linh hồn vào Thiên đàng.Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

