spot_img
Thêm
    Trang chủCầu Nguyện & Suy NiệmChúa Nhật & Lễ TrọngThứ Sáu trong tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH

    Thứ Sáu trong tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH

    BÀI ĐỌC I: Cv 4, 1-12

    Trong những ngày ấy, đang lúc Phêrô và Gioan giảng cho dân chúng (sau khi chữa lành người què), thì các tư tế, vị lãnh binh cai đền thờ và các người thuộc nhóm Sađốc áp tới, bực tức vì các ngài giảng dạy dân chúng và công bố việc Ðức Giêsu từ cõi chết sống lại. Họ ra tay bắt các ngài và đem tống giam vào ngục cho đến hôm sau, vì lúc đó đã chiều tối rồi. Nhưng trong số những kẻ nghe giảng, có nhiều người tin, và nguyên số đàn ông cũng đã tới năm ngàn người. Ðến hôm sau, các thủ lãnh, kỳ lão và luật sĩ ở Giêrusalem, có cả Anna thượng tế, Caipha, Gioan, Alexanđê, và tất cả những người thuộc dòng tư tế, nhóm họp. Họ cho điệu hai ngài ra giữa mà chất vấn rằng: “Các ông lấy quyền hành và danh nghĩa nào mà làm điều đó?” Lúc bấy giờ Phêrô được đầy Thánh Thần đã nói: “Thưa chư vị thủ lãnh toàn dân và kỳ lão, xin hãy nghe, nhân vì hôm nay chúng tôi bị đem ra xét hỏi về việc thiện đã làm cho một người tàn tật, về cách thức mà con người đó đã được chữa khỏi, xin chư vị tất cả, và toàn dân Israel biết cho rằng: Chính nhờ Danh Ðức Giêsu Kitô Nadarét, Chúa chúng tôi, Người mà chư vị đã đóng đinh, và Thiên Chúa đã cho từ cõi chết sống lại, chính nhờ danh Người mà anh này được lành mạnh như chư vị thấy đây. Chính Người là viên đá đã bị chư vị là thợ xây loại ra, đã trở thành viên Ðá Góc tường; và ơn cứu độ không gặp được ở nơi một ai khác. Bởi chưng không một Danh nào khác ở dưới gầm trời đã được ban tặng cho loài người, để nhờ vào Danh đó mà chúng ta được cứu độ”.

    PHÚC ÂM: Ga 21, 1-14

    Khi ấy, lúc các môn đệ đang ở bờ biển Tibêria, Chúa Giêsu lại hiện đến. Công việc đã xảy ra như sau: Simon Phêrô, Tôma cũng gọi là Ðiđymô, Nathanael quê tại Cana xứ Galilêa, các con ông Giêbêđê, và hai môn đệ nữa đang ở với nhau. Simon Phêrô bảo: “Tôi đi đánh cá đây”. Các ông kia nói rằng: “Chúng tôi cùng đi với ông”. Mọi người ra đi xuống thuyền. Nhưng đêm ấy các ông không bắt được con cá nào. Lúc rạng đông, Chúa Giêsu hiện đến trên bờ biển, nhưng các môn đệ không biết là Chúa Giêsu. Người liền hỏi: “Này các con, có gì ăn không?” Họ đồng thanh đáp: “Thưa không”. Chúa Giêsu bảo: “Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được”. Các ông liền thả lưới và hầu không kéo nổi lưới lên, vì đầy cá. Người môn đệ Chúa Giêsu yêu, liền nói với Phêrô: “Chính Chúa đó”. Simon Phêrô nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào và kéo lưới đầy cá theo, vì không còn xa đất bao nhiêu, chỉ độ hai trăm thước tay. Khi các ông lên bờ, thấy có sẵn lửa than, trên để cá và bánh. Chúa Giêsu bảo: “Các con hãy mang cá mới bắt được lại đây”. Simon Phêrô xuống thuyền kéo lưới lên bờ. Lưới đầy toàn cá lớn; tất cả được một trăm năm mươi ba con. Dầu cá nhiều đến thế, nhưng lưới không rách. Chúa Giêsu bảo rằng: “Các con hãy lại ăn”. Không ai trong đám ngồi ăn dám hỏi: “Ông là ai?” Vì mọi người đã biết là Chúa. Chúa Giêsu lại gần, lấy bánh trao cho các môn đệ; Người cũng cho cá như thế. Ðây là lần thứ ba, Chúa Giêsu đã hiện ra với môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại.

    Suy Niệm 1:

    TIN MỪNG CHÚA GIÊSU KITÔ TRƯỚC QUYỀN LỰC TRẦN THẾ
    Cái chết của Chúa Giêsu là cái chết do bị bách hại bởi giới cầm quyền…
    Cũng giới cầm quyền xã hội và tôn giáo đã sớm sách nhiễu các Tông đồ, đặc biệt Phêrô và Gioan sau vụ chữa lành anh què ở Đền thờ… Họ chất vấn gay gắt: “Các ông lấy quyền hành nào mà làm các việc ấy?”
    ‘Các việc ấy’ chính là hành động chữa lành anh què cùng với việc các Tông đồ rao giảng Chúa Phục sinh. Hỏi ‘lấy quyền nào’ thì cũng gần như hỏi ‘chúng tôi chưa cho phép mà sao các ông dám làm này nọ như thế’. Đặc biệt, trong tình hình chính trị xã hội và tôn giáo nhiều nhạy cảm, những người nắm quyền hành thường dễ lạm quyền trong cách thức kiểm soát tình hình! Họ bắt giam, đánh đòn, đe dọa, đủ các kiểu…
    Lịch sử cho thấy mối tương quan giữa tôn giáo và giới cầm quyền thường đầy may rủi. Đôi khi họ tôn trọng tự do tôn giáo thì may, nếu không thì rủi! … Xưa nay vẫn thế… Nhưng ta cũng đừng mơ hay sung sướng khi chính quyền thiên vị mình mà hà khắc với các tôn giáo khác, cũng đừng dựa vào những liên minh thần quyền-thế quyền như đã từng có những thời đầy tai tiếng…
    Quan điểm của chính Chúa Giêsu thì sao? Trong bối cảnh hôm nay Chúa Phục sinh ban cho các Tông đồ một mẻ lưới lạ lùng trên Biển Hồ, chúng ta hãy nhớ lại rằng trước đây, trong sứ vụ, Người đã từng hoá bánh ra nhiều… và từng giúp các môn đệ đánh bắt cá cách ngoạn mục như thế… Thử nghĩ đi, với năng lực làm ‘kinh tế’ như vậy, việc thu tóm quyền lực, nếu muốn, sẽ dễ dàng lắm… Nhưng Chúa Giêsu không nhắm quyền lực trần thế! Bị ép làm vua, Người đã bỏ chạy kia mà!
    Điều Chúa Giêsu tìm kiếm là Nước Trời, là Triều đại Thiên Chúa, đặt nền trên sự hoán cải và sức sống tâm linh, chứ không phải quyền lực xếp đặt và kiểm soát trần thế. Chính vì thế, ở đây ta thấy các môn đệ loay hoay suốt đêm không được gì, đến khi được một mẻ lưới đầy thì lại xem ra không còn quan tâm nữa, vì nhận ra người ở trên bờ là Thầy, các ông vội ùa lên bờ! Các ông để thuyền, biển, lưới và cá lại sau lưng, để xúm xít với Thầy, sẵn sàng cho Thầy trao nhiệm vụ ‘đánh bắt người’ – như lát nữa đây Phêrô sẽ được trao sứ vụ chăn chiên…
    Toàn bộ câu chuyện này cũng gợi ý cho chúng ta hiểu về sứ mạng và về thành quả của sứ mạng. Bữa ăn sáng trên bờ được thấy như một bữa liên hoan, có bánh và cá của Thầy và của các môn đệ góp chung! Sứ mạng, đó không bao giờ chỉ là việc của con người. Chúa Phục sinh đã chuẩn bị sẵn bữa ăn sáng, nhưng Người vẫn kêu gọi: “Anh em hãy mang cá mới bắt được lại đây”…
    Chúng ta cũng được Chúa khuyến khích mang “cá mới đánh bắt được” đến với bữa tiệc Thánh Thể mỗi ngày, và nhất là đến với bữa tiệc chung cuộc trong Nước của Thiên Chúa, chứ không phải là tìm kiếm sự vĩ đại của một quốc gia trần thế này.
    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
    ………………………….

    Suy Niệm 2: VÂNG LỜI THẦY CON THẢ LƯỚI

    Sự can đảm của Thánh Phêrô để làm chứng cho Chúa Giêsu lại được chứng tỏ ngày hôm nay trước những người mà trước kia thánh nhân rất sợ hãi. Điều này cho thấy sự kiện phục sinh đã thật sự mang lại một sự biến đổi tận căn nơi Thánh Phêrô. Trong bài đọc 1 hôm nay, chúng ta thấy hai phản ứng khác nhau trước phép lạ và lời giảng dạy của Thánh Phêrô và Gioan. Đây là điều chúng ta thấy thường xảy ra cho Chúa Giêsu. Thật vậy, bài giảng của Phêrô và Gioan làm cho các tư tế, viên lãnh binh đền thờ và các người thuộc nhóm phản ứng cách giận dữ và chống đối; trong khi đó “trong đám người nghe lời giảng, có nhiều kẻ đã tin theo, chỉ riêng số đàn ông đã lên đến chừng năm ngàn” (Cv 4:4). Chi tiết quan trọng thứ hai xảy ra cho Chúa Giêsu được lặp lại trong cuộc đời của Thánh Phêrô và Gioan mà được trình bày trong bài đọc 1 là “bị luận tội trước công hội”: “Hôm sau, các thủ lãnh Do thái, các kỳ mục và kinh sư họp nhau tại Giêrusalem. Có cả thượng tế Khanan, các ông Caipha, Gioan, Alêxanđê và mọi người trong dòng họ thượng tế” (Cv 4:5-6). Tuy nhiên, giống với thầy của mình, các môn đệ can đảm làm chứng cho sự thật và trong lời chứng của mình, Thánh Phêrô đã khẳng định một chân lý quan trọng trong tín điều của Kitô Giáo, đó là “Ngoài Người [Đức Kitô] ra, không ai đem lại ơn cứu độ; vì dưới gầm trời này, không có một danh nào khác đã được ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào danh đó mà được cứu độ” (Cv 4:10-12). Điều này khẳng định vị trí quan trọng của Chúa Giêsu trong cuộc đời của mỗi người chúng ta, không chỉ cho sự sống đời này mà còn cho sự sống vĩnh cửu. Nếu Chúa Giêsu quan trọng như thế, liệu Ngài có chiếm được chỗ trung tâm trong ngày sống của chúng ta không?

    Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục thuật lại cho chúng ta việc Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ sau khi Ngài trỗi dậy từ cõi chết. Lần này, Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ ở Biển Hồ Tibêria (x. Ga 21:1). Sự kiện này bắt đầu với việc các môn đệ “trở về với nghề cũ” [đánh cá] của mình: “Ông Simôn Phêrô, ông Tôma gọi là Điđymô, ông Nathanaen người Cana miền Galilê, các người con ông Dêbêđê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. Ông Simôn Phêrô nói với các ông: ‘Tôi đi đánh cá đây.’ Các ông đáp: ‘Chúng tôi cùng đi với anh.’ Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả” (Ga 21:2-3). Chi tiết này trình bày cho chúng ta một thực tại trong cuộc sống, Chi tiết này trình bày cho chúng ta một thực tại trong cuộc sống, đó là chúng ta sẽ “trở lại đường xưa lối cũ” nếu không được nâng đỡ, không có lòng tin hoặc giấc mơ cũng như sự mong đợi của chúng ta không được đáp lại.

    Chúa Giêsu vẫn không bỏ rơi các môn đệ của Ngài dù họ không còn đi theo con đường của Ngài. Ngài cùng đi với họ trên hành trình của họ để đưa họ về lại với hành trình của Ngài. Ngài đến gặp họ nơi họ đang ở, trong công việc họ đang làm để giúp họ nhận ra Ngài đang ở và làm với họ: Khi trời đã sáng, Đức Giêsu đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giêsu. Người nói với các ông: ‘Này các chú, không có gì ăn ư?’ Các ông trả lời: ‘Thưa không.’ Người bảo các ông: ‘Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá.’ Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá” (Lc 21:4-6). Khi các môn đệ nhận ra trong công việc của mình có sự hiện diện của Chúa Giêsu, họ nhận ra kết quả cũng sẽ khác: sự khác biệt nằm ở chỗ họ không bắt được gì với sức mình đến bắt được mẻ cá đầy với việc làm theo lệnh truyền của Chúa Giêsu. Chi tiết này giúp chúng ta nhận ra sự khác biệt khi mình làm việc một mình và làm việc với Chúa. Chỉ những người nhận ra sự khác biệt này mới có khả năng nhận ra Chúa Giêsu và đến gần Ngài: “Người môn đệ được Đức Giêsu thương mến nói với ông Phêrô: ‘Chúa đó!’ Vừa nghe nói ‘Chúa đó!’ ông Simôn Phêrô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước” (Ga 21:7-8). Trong những lời này, chúng ta cần lưu ý đến hình ảnh của người môn đệ được Chúa Giêsu yêu mến. Người môn đệ này là người đầu tiên nhận ra Thầy mình, cũng như là người đã tin khi nhìn thấy ngôi mộ trống. Cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa luôn là điều kiện cần thiết để nhận ra sự hiện diện thật gần của Ngài trong cuộc đời mỗi người. Và khi cảm nghiệm được Ngài ở gần, chúng ta mới mở lòng mình ra cho Ngài và đến với Ngài với trọn niềm yêu mến.

    Bài Tin Mừng kết thúc với sự kiện Chúa Giêsu chia sẻ bữa ăn với các môn đệ: “Đức Giêsu nói: ‘Anh em đến mà ăn!’ Không ai trong các môn đệ dám hỏi ‘Ông là ai?’, vì các ông biết rằng đó là Chúa. Đức Giêsu đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy. Đó là lần thứ ba Đức Giêsu tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết” (Ga 21:12-14). Những lời này đưa chúng ta về với hình ảnh quen thuộc của bàn ăn mà trong đó Chúa Giêsu trao bánh và cá cho các môn đệ. Hình ảnh này cũng gợi lại cho chúng ta phép lạ hoá bánh ra nhiều được tường thuật trong chương 6. Bây giờ, Chúa Giêsu không còn trao cho dân chúng, mà trao cho các môn đệ của Ngài. Chi tiết này giúp chúng ta hiểu rằng chúng ta chỉ có thể mang Chúa đến cho người khác khi chúng ta nhận ra Ngài, đón Ngài vào trong cuộc đời của mình.

    Lm. Anthony, SDB.

    ……………………….

    Suy Niệm 3: Chúa hiện ra ở bờ biển hồ Tibêria

    1. Bài Tin Mừng hôm nay là phần cuối của Tin Mừng Gioan. Gioan viết để tường thuật về việc Chúa hiện ra với các Tông đồ trên bờ biển hồ Tibêria. Nhờ mẻ cá lạ mà các Tông đồ nhận ra Chúa. Người đầu tiên nhận ra Chúa là Gioan, và kế đến là các Tông đồ khác. Cuối cùng, là một bữa ăn thân mật bên bờ hồ sau khi Thầy trò đã nhận ra nhau.
    1. Tin mừng cho biết, lúc đó ông Phêrô cùng 6 ông khác là Tôma, Nathanael, Giacôbê, Gioan và hai môn đệ khác không kể rõ tên, tất cả là bảy người. Đêm hôm đó các ông cùng nhau đi thả lưới bắt cá nhưng vất vả suốt đêm mà không bắt được con cá nào. Đến gần sáng, các ông chèo thuyền vào gần bờ thì có một người lạ đứng trên bờ hỏi các ông có bắt được gì không và bảo các ông thả lưới bên phải thuyền, các ông làm theo đề nghị đó, và thật lạ lùng, cá đâu nhiều đến nỗi không sao kéo thuyền vào được.
    1. Tin Mừng còn cho biết, các môn đệ bắt được 153 con cá lớn mà lưới không bị rách. Các nhà chú giải Thánh Kinh vẫn xem con số 153 là tượng trưng cho 153 loài cá dưới biển. Cũng cần phải nói thêm rằng, chi tiết “lưới nhiều cá mà không bị rách, thuyền chở nặng gần chìm” cũng là một ý nghĩa biểu tượng mà tác giả Tin Mừng muốn chuyển tải. Giáo hội qui tụ muôn dân nhưng vẫn đủ chỗ, không bao giờ thiếu chỗ cho các công dân gia nhập Nước Trời, và ân sủng của Thiên Chúa mà các chứng nhân mang đến cho mọi người không bao giờ bị vơi.
    1. Đức Giêsu đã chọn các Tông đồ để họ tiếp tục sứ mệnh của Ngài. Nhưng rồi trong cuộc sống theo Chúa, cũng có những lúc thăng trầm, nhất là các ông đã bị thử thách nặng nề với cái chết của Đức Giêsu trên Thập giá. Đó là mầu nhiệm mà lúc đầu các ông không hiểu, mặc dầu nhiều lần Đức Giêsu đã loan báo và giải thích về cái chết có giá trị cứu rỗi của Ngài.
      Trong lúc các ông trở về với nghề cũ tại biển hồ Tibêria và tâm hồn chở đợi một dấu lạ gì đó từ Chúa Giêsu Phục sinh.  Chính lúc đó, Đức Giêsu hiện ra, và một lần nữa, Ngài thực hiện phép lạ mẻ cá lạ lùng để qua đó Ngài tái xác nhận rằng Thiên Chúa không thay đổi chương trình cứu rỗi của Ngài; Ngài vẫn trung thành với lời mời gọi và sứ mệnh đã trao cho các môn đệ. Con số 153 con cá ở đây tượng trưng cho mọi dân tộc trên thế giới, đã đến lúc các Tông đồ phải làm chứng cho Chúa nơi mọi dân tộc (Mỗi ngày một tin vui).
    1. Qua phép lạ mẻ lưới lạ lùng, Đức Giêsu muốn bảo cho các Tông đồ biết trước Giáo hội của Ngài sẽ được phổ biến khắp nơi dưới quyền lãnh đạo của Phêrô và không quyền lực nào có thể làm cho tan rã vì Giáo hội của Ngài được xây trên nền tảng vững chắc. Vì danh Chúa, các ông phải mạnh dạn tuyên xưng đức tin và bảo vệ Giáo hội :”Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm” (Cv 5,29).
      Bài học mà Chúa dạy các môn đệ hôm nay là các ông phải tùy thuộc vào ơn Chúa và quyền năng của Ngài, chứ không dựa vào khả năng chuyên môn của mình. Trong việc thi hành chương trình cứu độ, Chúa dùng các ông như những dụng cụ tầm thường nhưng dụng cụ ấy lại hữu hiệu khi biết vâng theo ý Chúa và nhiệt tình cộng tác dưới sự hướng dẫn của Ngài.
    1. Đức Giêsu Phục sinh tuy không còn hiện diện một cách xác thể để các môn đệ có thể chạm đến Ngài, nhưng Ngài vẫn hiện diện với họ một cách vô hình :”Thầy sẽ ở với các con mọi ngày cho đến tận thế”, và chắc chắn sẽ xuất hiện đúng lúc để giúp cho công việc đã trao cho họ được trổ sinh hoa trái. Điều cần thiết là họ phải tuân theo mệnh lệnh của Ngài, bởi vì “Không có Thầy, các con không thể làm gì được”. 
    1. Chúng ta đã từng cảm thấy vô vọng trước những hoàn cảnh đau khổ, thiếu thốn, lo lắng, gian nan… trong cuộc sống, trong hành trình ra khơi với trách nhiệm, với sứ vụ. Hãy tin vào sức mạnh tình yêu của Thiên Chúa, Ngài sẽ thay đổi được tất cả, dù với chỉ hạt bụi : Trở nên người sống động theo hình ảnh của Thiên Chúa (St 2,7) hòn đá có thể trở nên con cái Abraham (x. Mt 3,9).
    1. Truyện : Ngài đi đâu đó ?
      Câu chuyện “Quo vadis” được kể như sau : Phêrô đến Rôma giữa lúc hoàng đế Nêrông đang bắt bớ đạo. Nhiều người đã chịu tử đạo. Tình thế nguy kịch, các tín hữu khuyên Phêrô chạy trốn ra khỏi thành, để còn người duy trì và giữ vững đạo Thánh.
      Khi ra khỏi cổng, Phêrô gặp Chúa vác thập giá đi vào thành Rôma. Ông lên tiếng hỏi :”Quo vadis”, nghĩa là Ngài đi đâu đó ? Chúa trả lời :”Thầy đi vào Rôma  để cho người ta đóng đinh một lần nữa”. Ông chợt hiểu và quay lại Rôma. Ông an ủi và giúp đỡ các tín hữu sắp chịu cực hình giữ vững niềm tin.
      Sau khi chứng kiến các tín hữu bị làm mồi cho thú dữ ăn thịt, bị hỏa thiêu trên một rừng thập giá, thì chính ông cũng bị đóng đinh ngược, đầu quay xuống đất, theo lời ông xin, vì ông nghĩ mình không xứng đáng được đóng đinh như Thầy.

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

                                                                                                   

               

               

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com