BÀI ĐỌC I: Is 41, 13-20
Ta là Chúa, Thiên Chúa của ngươi, Ta cầm tay ngươi và nói cùng ngươi: Ðừng sợ gì, đã có Ta giúp. Hỡi con sâu Giacóp, hỡi dân Israel, đừng sợ chi, Ta sẽ đến giúp ngươi, đó là lời Chúa phán, Ðấng Thánh của Israel, Ðấng Cứu Chuộc ngươi. Ta sẽ đặt ngươi như chiếc bừa mới tinh và có răng nhọn, ngươi sẽ băm các đồi ra như rơm rác. Ngươi sẽ sàng chúng và gió sẽ cuốn chúng đi, và cơn lốc sẽ làm chúng tan tác. Còn ngươi, ngươi sẽ vui mừng trong Thiên Chúa, sẽ hân hoan trong Ðấng Thánh của Israel. Những kẻ thiếu thốn nghèo nàn tìm nước, nhưng luống công, lưỡi chúng đã khô đi vì khát nước. Ta là Chúa, Ta sẽ nhậm lời chúng. Thiên Chúa của Israel, Ta sẽ không bỏ chúng. Ta khiến sông chảy trên đỉnh núi trọc, và suối nước tràn giữa thung lũng. Ta sẽ biến hoang địa thành ao hồ và đất khô thành suối nước. Nơi hoang địa, Ta sẽ cho mọc lên cây hương nam, cây keo, cây sim và cây dầu; nơi sa mạc, Ta sẽ trồng cây tùng, cây du, cây bách, để mọi người thấy, biết, lưu tâm và hiểu rằng chính tay Chúa đã làm nên sự nghiệp đó, và Ðấng Thánh của Israel đã tạo nên cơ đồ này.
PHÚC ÂM: Mt 11, 11-15
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Ta bảo thật các ngươi, trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả, nhưng người nhỏ nhất trong nước trời lại cao trọng hơn ông. Từ thời ông Gioan Tẩy Giả đến giờ, nước trời phải dùng sức mạnh mà chiếm lấy, và những kẻ mạnh mẽ can đảm mới chiếm được. Tất cả các tiên tri và lề luật đã tuyên sấm cho đến Gioan và nếu các ngươi muốn hiểu, thì chính Gioan là Elia, kẻ phải đến. Ai có tai, thì hãy nghe!”
Suy Niệm 1: MẠNH MẼ ĐỂ ĐI VÀO VƯƠNG QUỐC CỦA ĐẤNG CỨU ĐỘ
“Ta là Chúa, Thiên Chúa của ngươi… là Ðấng Thánh của Israel, Ðấng Cứu Chuộc ngươi”.
Ngôn sứ Isaia chuyển đạt lời Thiên Chúa mặc khải về chính Ngài như thế, trong tương quan với dân của Ngài. Khi Con Thiên Chúa đến trong con người Giêsu Nadaret, đó chính là điều Người vén mở để người ta hiểu và đón nhận Người. Thật vậy, tất cả lời nói và việc làm của Chúa Giêsu nhằm trao manh mối cho mọi người nhận biết Người là Con Thiên Chúa, là Đấng Thánh, Đấng Cứu Chuộc…
Manh mối hay dấu chỉ nói trên nằm ở việc Chúa Giêsu hiện thực hoá – tức làm ứng nghiệm – tất cả những lời tiên báo/ những lời hứa trong sách thánh về Người. Hãy để ý, chẳng hạn, trùng trùng điệp điệp trong sách Isaia những kiểu nói ở thì tương lai: ‘Ta sẽ…’! Chúa Giêsu biến tất cả những ‘Ta sẽ’ ấy thành hiện tại, với sự có mặt của Người.
Nhưng không dễ nhận ra sự hiện thực hoá hay sự ứng nghiệm ấy, vì mọi sự không nằm ở ý nghĩa mặt nổi, mà ở bình diện sâu xa hơn: tất cả được hiểu trong bối cảnh Nước Trời, không phải trong bối cảnh một vương quốc thế gian này. “Nước của Ta không thuộc về thế gian này!”…
Gioan Tẩy giả được sai đến trước, nhằm giúp mọi người đón nhận Đấng Mêsia và Nước Trời mà Người khai mở. Gioan thể hiện tính cách mạnh mẽ, và Chúa Giêsu giải thích đó là tính cách của các công dân Nước Trời: “Kể từ Gioan Tẩy giả, Nước Trời phải dùng sức mạnh mà chiếm lấy, và những kẻ mạnh mẽ can đảm mới chiếm được”…
Thế đó, ta bất lực, nên Chúa đến cứu ta – và Chúa cứu ta bằng cách làm cho ta mạnh mẽ. Chúng ta phải trở nên can đảm và mạnh mẽ để có thể đi vào Vương quốc của Đấng Cứu Độ.
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
……………………..
Suy Niệm 2: SỰ CAO TRỌNG CỦA VIỆC ĐƯỢC SINH RA TRONG THIÊN CHÚA
Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta có nhiều nỗi sợ – sợ không có cái ăn cái mặc, sợ không thành công, sợ bị người khác chê cười, gièm pha, và biết bao nhiêu nỗi sợ khác. Đây cũng chính là tâm trạng của Dân Chúa trong thời Ngôn Sứ Isaia. Đức Chúa qua miệng Ngôn Sứ Isaia trấn an dân chúng: “Đừng sợ, chính Ta phù trợ ngươi. Đừng sợ, hỡi Giacóp, loài sâu bọ, hỡi Israel, kẻ mọn hèn. Chính Ta phù trợ ngươi – sấm ngôn của Đức Chúa – Đấng cứu chuộc ngươi là Đức Thánh của Israel” (Is 41:13-14). Những lời này trấn an chúng ta trước những khó khăn của cuộc sống. Chúng ta đã có Chúa phù trợ mình. Thánh Phaolô đã thốt lên: “Có Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta, ai còn chống lại chúng ta được?” (Rm 8:31). Ngôn sứ Isaia chỉ ra cho chúng ta những hiệu quả sau khi chúng ta được Thiên Chúa phù trợ, đó là (1) có khả năng vượt qua mọi khó khăn [“Này đây Ta sẽ biến ngươi thành một cái bừa vừa sắc vừa mới và đầy mũi nhọn. Ngươi sẽ dày đạp và nghiền nát núi non, sẽ làm cho các đồi nên như trấu. Ngươi sẽ rê chúng, gió sẽ cuốn đi và bão táp sẽ phân tán chúng” (Is 41:15-16)]; (2) trở nên niềm vui và tự hào của Thiên Chúa [“Còn ngươi, vì Đức Chúa, sẽ mừng vui hoan hỷ, vì Đức Thánh của Isral, sẽ hãnh diện, tự hào” (Is 41:16). Hai điều này giúp chúng ta nhận ra rằng khi đến với Chúa, chúng ta sẽ có đủ sức mạnh để chiến thắng mọi khó khăn và trở thành niềm vui của Thiên Chúa trước mặt anh chị em mình. Tình yêu dành cho Thiên Chúa sẽ phá tan sự sợ hãi, sẽ trở nên động lực giúp chúng ta vượt qua khó khăn thử thách và tìm thấy niềm vui trong Chúa và trong việc phục vụ anh chị em mình.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về Gioan Tẩy Giả. Theo các học giả Kinh Thánh, trình thuật này (Mt 11:11-19) được Thánh Mátthêu hoàn toàn lấy ở nguồn Q. Trong những lời khen của Ngài, chúng ta thấy Chúa Giêsu có những khẳng định sau:
Thứ nhất, thánh nhân là người cao trọng nhất trong số những người đã được sinh ra: “Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông” (Mt 11:11). Trong những lời này, Chúa Giêsu ám chỉ đến hai loại sinh ra: Sinh ra bằng huyết nhục và sinh ra bằng Thánh Thần. Dù có cao trọng đến bao nhiêu, nhưng những người sinh ra bằng huyết nhục vào trong thế gian này không là gì so với những người được sinh vào trong Nước Trời. Chúng ta cũng được sinh vào trong cuộc đời này qua máu huyết với gia đình, nhưng đồng thời chúng ta cũng được sinh ra trong Thánh Thần qua bí tích rửa tội. Như vậy, trong chúng ta có sự cao trọng của đời sống trong Nước Trời. Tuy nhiên, đáng buồn thay là nhiều người trong chúng ta chỉ muốn nên cao trong trong đời sống huyết nhục [sống theo bản tính tự nhiên] chứ không muốn nên cao trọng trong đời sống Nước Trời [sống theo ơn gọi làm con cái Chúa]. Hãy sống đời sống cao trọng trong Thiên Chúa, dù điều đó làm chúng ta trở nên “nhỏ nhất” trong đời sống phàm nhân.
Thứ hai, trước thời của ông Gioan Tẩy Giả, mọi người phải có sức mạnh mới chiếm được Nước Trời: “Từ thời ông Gioan Tẩy Giả cho đến bây giờ, Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được” (Mt 11:12). Các học giả Kinh Thánh cho rằng, đây là một câu nói rất khó để giải thích. Câu này có thể có nghĩa là người Rôma chiếm lấy Israel bằng vũ lực và ngược đãi Gioan Tẩy Giả, là người đã rao giảng về Nước Trời. Câu này ám chỉ việc chúng ta cần phải có đủ sức mạnh để có thể sống đời sống làm con cái Chúa và chiếm được Nước Trời. Tuy nhiên, sức mạnh này không phải xuất phát từ chúng ta, nhưng từ Thiên Chúa. Chỉ những ai gắn chặt đời mình với Thiên Chúa mới có đủ sức mạnh để vượt qua những khó khăn, nhất là tội lỗi của mình để chiếm được Nước Trời, điều đã hứa cho những tôi tớ trung thành.
Thứ ba, Chúa Giêsu khẳng định rằng Gioan Tẩy Giả chính là Êlia: “Cho đến ông Gioan, tất cả các ngôn sứ cũng như Lề Luật đều đã nói tiên tri. Và nếu anh em muốn chấp nhận, thì ông Gioan chính là Êlia, người phải đến. Ai có tai thì nghe” (Mt 11:13-15). Những lời này chứa đựng một khẳng định về những thời điểm của lịch sử cứu độ. Cho đến thời của Gioan Tẩy Giả là thời gian của những lời hứa được các Ngôn Sứ loan báo. Và bây giờ là thời gian của sự hoàn thành đã bắt đầu. Chúng ta đang sống trong thời gian hoàn thành. Vì vậy, cuộc sống của chúng ta cũng phải trở nên sung mãn trong tình yêu của Chúa. Chúng ta diễn tả điều này qua từng lời nói, cử chỉ và hành động đầy yêu thương dành cho những người chúng ta gặp gỡ trong ngày sống.
Lm. Anthony, SDB.
……………………………….
Suy Niệm 3: Chúa khen Gioan Tẩy giả
- Gioan Tẩy Giả từ trong ngục tù đã sai các môn đệ đến phỏng vấn Đức Giêsu có phải là Đấng Cứu Thế không. Sau khi đã trả lời, Đức Giêsu khen và so sánh Gioan Tẩy Giả với mọi người thì Gioan cao trọng hơn hết, vì ông đã giúp dọn đường cho Chúa đến cứu nhân loại, đã làm phép rửa giúp mọi người thống hối. Nhưng nếu so sánh Gioan với người ở trong Nước Trời, thì người nhỏ nhất trong nước này còn cao trọng hơn ông : phần thưởng ở đó rất lớn lao vì luôn có Chúa hiện diện.
- Đức Giêsu khen Gioan Tẩy Giả về chức vụ tiền hô của ông vì ông đã thi hành rất hoàn hảo. Ông là người cao trọng hơn tất cả mọi người phàm từ trước tới nay, vì ông được vinh dự dọn đường cho Đấng Cứu Thế, và khi Ngài đến, ông còn được vinh dự giới thiệu Ngài cho mọi người biết.
Quả vậy, sánh với đạo cũ, ông là tiên tri trọng hơn các tiên tri vì ông đã giúp vào việc dọn đường cho Đấng Cứu Thế ra đời gần hơn các tiên tri khác, và vì ông đã được thấy Chúa cũng như các việc Người làm.
Nhưng ông vẫn là người thuộc đạo cũ, bởi vậy, tuy là trọng nhất trong các tín đồ đạo cũ, nhưng lại nhỏ hơn hết sánh với các tín đồ thời đạo mới, vì trong luật đạo mới Thiên Chúa ban các ân huệ cao quí cho loài người cách rộng rãi hơn.
3.” Cuộc lữ hành khám phá thật sự không phải là nhìn những cảnh tượng mới, nhưng là nhìn bằng đôi mắt mới”(M. Proust).
Gioan Tẩy Giả đi trước dọn đường với lòng nhiệt thành nóng bỏng như Êlia ngày nào, rồi Đức Giêsu xuất hiện với quyền năng của Đấng Cứu Thế, y như cảnh tượng các tiên tri loan báo từ xa xưa. Thế nhưng, người Do thái chỉ quen nhìn với đôi mắt cũ : Đấng Cứu Thế phải đáp ứng mong mỏi của họ, phải là người giải phóng họ khỏi ách đô hộ của đế quốc Rôma. Vì thế, họ khước từ Gioan, người Thiên Chúa sai đến. Họ cũng chối bỏ Đức Giêsu, không chấp nhận tư cách Thiên Sai của Ngài. Với đôi mắt cũ, họ không nhận ra sự thật, một “sự thật sẽ giải thoát anh em” (Ga 8,32) (5 phút Lời Chúa).
4. Có câu :”Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được”.
Người ta chỉ có thể chiếm được Nước Trời bằng sức mạnh. Chúng ta có thể hiểu câu này bằng hai cách :
– Ai muốn vào Nước Trời thì phải dũng cảm chiến đấu với bản thân. Muốn vào Nước Trời để nên cao trọng thì phải can đảm chiến đấu với ba thù là ma quỉ, thế gian và xác thịt.
– Những người ở trong Hội thánh luôn luôn bị người đời chèn ép và chống đối, người ta dùng áp lực để ngăn cản việc gia nhập Nước Trời, nên ai mạnh sức thì mới vượt thắng được những cản trở để vào Nước Trời.
5. Theo đó, người ta phải can đảm mới chiếm được Nước Trời.
Thánh Gioan Tẩy Giả là người quả cảm không bao giờ chịu lùi bước và chịu thua sự dữ. Ông dám can đảm ngăn cản vua Hêrôđê không được lấy vợ của người anh cùng cha khác mẹ với mình. Ông đã từ bỏ mọi sự, sống đời khó nghèo và sám hối trong hoang địa. Và sau cùng đã chịu cho người ta chặt đầu bỏ trên đĩa.
Đức Giêsu đã từng bảo chúng ta :”Muốn vào được Nước Trời phải “qua cửa hẹp”.
Khi Đức Giêsu nói về cửa hẹp, Ngài muốn ám chỉ việc từ bỏ, từ bỏ hết mọi của cải trần gian, từ bỏ những gì cản bước chúng ta trên đường theo Chúa. Bước qua cửa hẹp còn có nghĩa là giữ và sống Lời Chúa, thi hành giáo huấn của Giáo hội một cách nghiêm chỉnh. Bước qua cửa hẹp còn là nhìn vào chính con người của mình như thể Thiên Chúa nhìn chúng ta bước đi dưới con mắt của Ngài, vì biết rằng Chúa luôn luôn làm chủ cuộc sống của ta.
6. Truyện : Muốn vào hàng trai tráng.
Trong nhiều bộ lạc Da Đỏ Mỹ Châu, họ hay có nghi thức huấn luyện và thu nhận thiếu niên vào hàng ngũ trai tráng trong làng. Người ta tổ chức như sau : Khi mặt trời sắp lặn, người bố sẽ dắt đứa con của mình vào sâu trong một cánh rừng. Đứa bé được trao cho một cây lao với lời nhắn nhủ :”con sẽ ở một mình trong rừng đêm nay”. Sau đó người bố rút lui.
Màn đêm buông xuống rất nhanh. Không gian chập chờn với bao tiếng gầm rú rợn rùng. Người ta dễ có cảm tưởng đang bị thú dữ rình chờ tấn công. Thỉnh thoảng, vài tiếng vỗ cánh của con chim ăn đêm cũng có thể làm cho người yếu vía giật mình. Thời gian chậm chạp trôi qua. Mỗi giây phút là cả một khoảng dài vô định.
Nhưng cuối cùng, màn đêm cũng rút lui. Bầu trời từ từ bừng sáng. Nỗi sợ hãi của đứa bé cũng phai mờ theo. Từ trong một lùm cây, một bóng người xuất hiện : cha của đứa bé. Đứa bé nhận ra và vui mừng chạy đến ôm chầm lấy bố, reo lên :”Bố đã trở lại”. Người cha sẽ hãnh diện khi thấy con mình trải qua đêm đen như một người trưởng thành. Đứa bé không hề biết rằng suốt đêm qua cha nó không ngừng trông chừng nó.
Để trở thành chiến binh anh dũng trên mặt trận đức tin, lắm khi chúng ta cũng phải chấp nhận biết bao thách đố trong bóng đêm cuộc đời. Những đe dọa của sự dữ, gầm rú của đau khổ, rình chờ của xác thịt như những phương thế giúp tinh luyện lòng ta thêm can trường dũng mãnh. Và trong suốt chiều dài của bóng đêm đó, dù ta có ý thức hay không, Thiên Chúa vẫn luôn ở bên cạnh dõi mắt trông nhìn chúng ta.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

