BÀI ĐỌC I: Ðn 7, 2-14
Trong một thị kiến ban đêm, tôi nhìn thấy có những ngọn gió từ bốn phương trời, làm dấy động biển cả. Có bốn con thú khổng lồ khác nhau từ biển đi lên. Con thứ nhất giống như con sư tử cái, mang hai cánh chim phượng: tôi nhìn nó mãi cho đến khi hai cánh nó bị nhổ đi, nó cất lên khỏi đất và đứng thẳng hai chân như con người, nó được ban tặng quả tim loài người. Con thú thứ hai giống như con gấu đứng một bên: trong miệng nó có ba hàng răng và người ta bảo nó rằng: “Mi hãy chỗi dậy ăn cho thật nhiều thịt”. Kế đó, tôi nhìn xem, và đây, con thú thứ ba giống như con beo, trên mình nó có bốn cánh như con chim, và nó có bốn đầu, nó được ban tặng một thứ quyền năng. Sau đó, trong một thị kiến ban đêm, tôi thấy con thú thứ tư dữ tợn lạ lùng và mạnh mẽ: nó có nanh sắt to lớn, nó đang cắn nuốt nhai xé, và những gì còn sót lại thì nó lấy chân giày đạp; nó khác hẳn những con thú tôi đã trông thấy trước, nó có mười sừng. Tôi nhìn các sừng của nó, thì kìa một cái sừng nhỏ khác mọc lên giữa các sừng kia, ba trong số mười sừng trước bị nhổ ra trước mặt nó: trong chiếc sừng nhỏ có mắt như loài người và có miệng nói những lời trịnh trọng. Tôi chăm chú nhìn mãi cho đến khi đặt xong các toà, và vị Bô Lão lên ngự trên toà: áo Người trắng như tuyết, tóc trên đầu Người tinh tuyền như lông chiên, toà của Người như ngọn lửa, các bánh xe như lửa cháy. Trước mặt Người có con sông lửa cuộn chảy như thác. Có hằng ngàn kẻ phụng sự Người và muôn muôn vàn kẻ chầu chực Người. Người ngự toà xét xử và các quyển sách đã được mở ra. Tôi nhìn về phía có tiếng ầm ầm từ chiếc sừng ấy phát ra: Tôi thấy con thú đó bị giết, xác nó bị huỷ diệt và bị lửa đốt. Các con thú khác cũng bị tước đoạt hết quyền lực, và thời gian sinh sống của chúng đã được quy định từng thời kỳ này đến thời kỳ kia. Trong một thị kiến ban đêm, tôi ngắm nhìn, và đây tôi nhìn thấy Con Người đến trong đám mây trên trời, Ngài tiến đến vị Bô Lão, và người ta dẫn Ngài đến trước mặt vị Bô Lão. Vị này ban cho Ngài quyền năng, vinh dự và vương quốc. Tất cả các dân tộc, chi họ, và tiếng nói đều phụng sự Ngài: quyền năng của Ngài là quyền năng vĩnh cửu, không khi nào bị cất mất; vương quốc của Ngài không khi nào bị phá huỷ.
PHÚC ÂM: Lc 21, 29-33
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ thí dụ này rằng: “Các con hãy xem cây vả và mọi thứ cây cối. Khi chúng đâm chồi nảy lộc, thì các con biết rằng mùa hè đã gần đến. Cũng thế, khi các con xem thấy những sự đó xảy ra, thì hãy biết rằng nước Thiên Chúa đã gần đến. Thầy bảo thật các con, thế hệ này sẽ chẳng qua đi cho đến khi mọi sự ấy xảy đến. Trời đất sẽ qua đi; nhưng lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu”.
Suy Niệm 1: SỐNG CẢM THỨC CÁNH CHUNG
Tiếp tục âm hưởng cánh chung của những ngày cuối cùng trong chu kỳ Năm Phụng vụ, chúng ta nghe về thị kiến của Đanien. Trong thị kiến này, Đanien trông thấy bốn con vật dị hợm, hung dữ… rồi trông thấy vị Bô lão trên ngai… các con mãnh thú bị giết hay bị tước hết quyền lực… cuối cùng là Con Người đến trong mây trời, tiến đến trước vị Bô lão, được trao quyền năng, vinh dự và vương quốc đến muôn đời!
Thật không đơn giản việc giải thích các tiểu tiết của thị kiến nói trên. Nhưng rõ ràng hàm nghĩa của nó là cho thấy sự khải thắng chung cuộc của Thiên Chúa trên mọi quyền lực sự dữ. Thiên Chúa tối thượng, vinh quang, toàn năng, nắm giữ quyền lực trên tất cả – và Ngài trao vinh quang, quyền lực ấy vào tay Con Người là Chúa Giêsu Kitô…
Chúa Giêsu, đến lượt Người, đã xác nhận sự xuất hiện và hoàn thành của Nước Trời chung cuộc. Người cũng lưu ý chúng ta về các dấu hiệu báo trước. “Anh em hãy xem cây vả và mọi thứ cây cối. Khi chúng đâm chồi nảy lộc, thì anh em biết rằng mùa hè đã gần đến. Cũng thế, khi anh em xem thấy những sự đó xảy ra, thì hãy biết rằng nước Thiên Chúa đã gần đến”.
Như vậy, lời Chúa đoan chắc với chúng ta: (1) thế giới và dòng lịch sử này sẽ kết thúc; (2) mọi quyền lực sự dữ sẽ bị đánh bại; (3) Thiên Chúa sẽ tỏ lộ vinh quang, danh dự và uy quyền của Ngài nơi Chúa Kitô, Đấng nắm quyền xét xử tất cả.
Sống cảm thức cánh chung, vì thế, là sống với ý thức rằng dòng đời này sẽ trôi qua, lịch sử sẽ đi đến kết điểm của nó. Nhiều khi chúng ta sống như thể mình sẽ không bao giờ chết, đó là một sai lầm, một tình trạng bị ru ngủ và hoàn toàn thiếu thực tế.
Sống cảm thức cánh chung, đó là trung kiên bám lấy Chúa và đường lối Chúa. Các lực của sự dữ rất mạnh mẽ và không ngừng lôi kéo chúng ta lạc xa đường lối Chúa. Nhiều khi để trung thành, ta phải chấp nhận lội ngược dòng đám đông xung quanh mình.
Và nói tóm lại, sống cảm thức cánh chung là luôn giữ tương quan mật thiết với Chúa Giêsu Kitô. Người là Chúa, là Thầy, là Bạn của chúng ta. Người là Đường, Sự Thật, Sự Sống của ta. Người là Đấng Xét Xử đồng thời là Đấng Cứu Độ làm cho ta an tâm tin tưởng chứ không hề sợ hãi!
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
…………………………..
Suy Niệm 2: NHẬN BIẾT NGÀY CHÚA ĐẾN
Lời Chúa hôm nay tập trung vào những dấu chỉ ngày của Thiên Chúa. Trong bài đọc 1, Ngôn Sứ Đanien trình bày thị kiến về ngày Thiên Chúa phân xử muôn dân. Thị kiến bắt đầu với sự kiện bốn con thú lớn từ biển lên (Đn 7:3). Bốn con thú này có hình dạng khác nhau: (1) Con thứ nhất giống như sư tử, lại mang cánh đại bàng; (2) con thứ hai, giống như con gấu; (2) con thứ ba giống như con beo; hai bên mình nó có bốn cánh như cánh chim. Nó có bốn đầu, và được trao quyền thống trị; (4) con thứ tư đáng kinh đáng sợ và mạnh mẽ vô song; răng của nó bằng sắt và rất to. Nó ăn, nó nghiền, rồi lấy chân chà đạp những gì còn sót lại. Nó khác hẳn tất cả các con thú trước. Nó có những mười sừng (Đn 7:4-7). Đây là hình ảnh của những mãnh thú tàn phá và sát hại. Cùng với những mãnh thú này là “ngàn ngàn hầu hạ Người, vạn vạn túc trực trước Thánh Nhan. Toà bắt đầu xử, sổ sách được mở ra” (Đn 7:10). Chi tiết này cho thấy, trong ngày Thiên Chúa phân xử muôn dân, Ngài cũng huỷ diệt quyền lực của sự dữ. Chúng ta nhận ra điều này trong những lời sau: “Bấy giờ tôi mải nhìn vì có tiếng ồn ào của cái sừng thốt ra những lời quái gở; tôi vẫn mải nhìn khi con thú bị giết, thây nó bị huỷ diệt và làm mồi cho lửa. Những con thú còn lại bị tước mất quyền thống trị, nhưng đời chúng được kéo dài thêm một thời và một kỳ hạn” (Đn 7:11). Khi mọi sự dữ đã bị huỷ diệt, Con Người sẽ được “trao cho Người quyền thống trị, vinh quang và vương vị; muôn người thuộc mọi dân tộc, quốc gia và ngôn ngữ đều phải phụng sự Người. Quyền thống trị của Người là quyền vĩnh cửu, không bao giờ mai một; vương quốc của Người sẽ chẳng hề suy vong” (Đn 7:14). Chúng ta rút ra được điều gì từ những chi tiết trên? Cuộc sống chúng ta luôn là một cuộc đấu tranh để chọn lựa giữa sự thiện và sự dữ. Nhiều lần chúng ta chiến thắng [chọn điều thiện], nhưng cũng không ít lần chúng ta đã thất bại [chọn sự dữ]. Hơn nữa, có lần chúng ta lại tìm vui cũng như muốn ở mãi trong sự dữ. Nhưng rồi, chúng ta cần biết rằng sự thiện luôn luôn chiến thắng. Khi chúng ta nhắm mắt xuôi tay ra đi, điều để người khác khâm phục và khóc thương không phải là những sự dữ chúng ta đã làm, nhưng là những sự thiện chúng ta đã thực hiện cho người khác. Hãy làm việc thiện mỗi giây phút, cuộc sống sẽ trở nên đẹp hơn và hạnh phúc hơn.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy cho các môn đệ biết về việc nhận ra những dấu hiệu trong thiên nhiên để nhận ra Triều Đại Thiên Chúa đến. Chúa Giêsu sử dụng cây vả để dạy các môn đệ về điều này: “Anh em hãy xem cây vả cũng như tất cả những cây khác. Khi nhìn cây đâm chồi, thì anh em biết là mùa hè đã gần đến” (Lc 21:29-30). Chúa Giêsu là một thầy dạy tuyệt vời vì Ngài thường sử dụng những điều gần gũi với con người để rao giảng sứ điệp Tin Mừng. Ngài muốn dạy chúng ta rằng, những thực tại mà chúng ta đụng chạm đến trong từng ngày sống chính là phương tiện để giúp chúng ta nhận ra Thiên Chúa. Đừng để bất kỳ những gì chúng ta đụng chạm đến trong ngày sống đi qua một cách vô ích mà không giúp chúng ta nhận ra Thiên Chúa đang bên cạnh chúng ta.
Thật vậy, qua dụ ngôn này, Chúa Giêsu khuyến cáo các môn đệ phải biết đọc ra ý nghĩa trong những gì sẽ xảy ra [được trình bày trong Tin Mừng ngày hôm qua]: “Anh em cũng vậy, khi thấy những điều đó xảy ra, thì hãy biết là Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần” (Lc 21:31). Những lời này ám chỉ rằng khi mọi sự sẽ xảy ra như lời tiên báo của Chúa Giêsu (Giêrusalem sẽ bị huỷ diệt), các môn đệ sẽ nhận ra rằng chỉ có Triều Đại Thiên Chúa là vĩnh cửu và đang hiện diện. Đây chính là Triều Đại mà các ông được mời gọi để sống và phục vụ. Chúng ta cũng thế, dù sống trong thế giới này, chúng ta được mời gọi để sống và phục vụ cho Triều Đại Thiên Chúa. Chúng ta chỉ làm được điều này khi chúng ta biết sử dụng tất cả những cơ hội mình có trong ngày để đưa chính mình và người khác đến với sứ điệp Tin Mừng. Nói cách cụ thể hơn, mỗi ngày trôi qua, chúng ta càng biết lắng nghe và đem lời Chúa ra thực hành. Chúa Giêsu kết thúc với khẳng định về tầm quan trọng của lời Ngài: “Thầy bảo thật anh em: thế hệ này sẽ chẳng qua đi, trước khi mọi điều ấy xảy ra. Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu” (Lc 21:32-33). Người ta thường nói, lời nói như gió thoảng bay. Điều này chỉ đúng một phần nào với lời nói con người. Chúng ta thấy có những lời nói trở thành danh ngôn cũng được lưu truyền từ thế hệ này qua thế hệ kia. Dù cho nhiều thế hệ qua đi, những câu danh ngôn đó vẫn tồn tại. Điều này chỉ đúng với những lời mang lại động lực sống cho con người, huống gì là lời Thiên Chúa, lời ban sự sống sẽ không bao giờ qua được.
Lm. Anthony, SDB.

