spot_img
Thêm

    Thứ Năm, tuần 33 Thường Niên

    BÀI ÐỌC I: 1 Mcb 2, 15-29

    Trong những ngày ấy, vua Antiôcô sai người đến cưỡng bách các người trốn ẩn tại thành Môđin cúng tế dâng hương và chối bỏ lề luật Thiên Chúa. Có nhiều người trong dân Israel tuân lệnh đến với họ, nhưng ông Mathathia và các con ông cương quyết không chịu theo. Các người vua Antiôcô sai đến, lên tiếng nói với Mathathia rằng: “Ông là thủ lãnh có tiếng tăm và có uy tín trong thành này và có nhiều con cái và anh em. Vậy ông hãy tiến lên trước tiên và thi hành lệnh nhà vua, như hết thảy mọi dân tộc, như các người chi tộc Giuđa và những người còn ở lại Giêru-salem đã thi hành rồi, ông và các con ông sẽ là bạn hữu của nhà vua, sẽ được nhà vua ban cho vàng bạc và ân huệ khác”. Matha-thia trả lời và nói lớn tiếng rằng: “Cho dầu mọi dân tộc đều tuân lệnh vua Antiôcô, mọi người đều chối bỏ lề luật của cha ông mà vâng lệnh nhà vua, phần tôi và con cái cùng anh em tôi, chúng tôi vẫn tuân theo lề luật cha ông chúng tôi. Xin Thiên Chúa thương đừng để chúng tôi chối bỏ lề luật và giới răn Chúa. Chúng tôi sẽ không nghe theo lệnh vua Antiôcô, cũng chẳng cúng tế mà lỗi phạm lệnh truyền của lề luật chúng tôi, kẻo chúng tôi đi theo con đường khác”. Ông vừa dứt lời thì có một người Do-thái tiến ra cúng thần trước mặt mọi người, trên bàn thờ ở thành Môđin, theo chiếu chỉ của nhà vua. Thấy vậy, Mathathia đau lòng xót dạ, ông nổi giận vì yêu mến lề luật, ông xông tới giết ngay người ấy trên bàn thờ. Ông cũng giết luôn người vua Antiôcô sai đến để cưỡng bách người ta cúng tế; ông lật đổ cả bàn thờ. Lòng nhiệt thành của ông đối với lề luật cũng giống như lòng nhiệt thành của Phinê đã đối xử với Zimri con ông Salomi. Ðoạn Mathathia kêu lớn tiếng khắp trong thành phố rằng: “Ai nhiệt thành với lề luật, tuân giữ lời Giao ước, hãy ra khỏi thành theo tôi!” Ông và con cái ông trốn lên núi, bỏ lại trong thành mọi tài sản họ có. Bấy giờ một số người còn nhiệt tâm với sự công chính và lề luật, cũng trốn vào hoang địa.

    PHÚC ÂM: Lc 19, 41-44

    Khi ấy, Chúa Giêsu đến gần Giêrusalem, trông thấy thành thì Người khóc thương thành ấy mà rằng: “Chớ chi hôm nay ngươi hiểu biết sứ điệp mang hoà bình lại cho ngươi! Nhưng giờ đây, sứ điệp ấy bị che khuất khỏi mắt ngươi. Vì sẽ đến ngày quân thù đắp luỹ bao vây ngươi, xiết chặt ngươi tứ bề. Chúng sẽ tàn phá ngươi bình địa, ngươi cùng con cái ở trong thành. Chúng sẽ không để lại hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận biết giờ ngươi được thăm viếng”.

    Suy Niệm 1: TA THEO SỰ KHÔN NGOAN NÀO, THEO ĐƯỜNG LỐI CỦA AI?

    Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ vừa công bố ‘Sứ điệp đặc biệt về Nhập cư’, dựa trên các nguyên tắc Kitô giáo, nhất là sự tôn trọng phẩm giá của mọi con người. “Phẩm giá con người và an ninh quốc gia không mâu thuẫn; có thể đạt được cả hai, nếu những người thiện chí cùng hợp tác”. Sứ điệp này kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ sửa đổi Luật Di trú… Chúng ta thấy đây là một trường hợp tiêu biểu trong đó các Kitô hữu chất vấn và phản đối chính sách của nhà cầm quyền (cụ thể là những chủ trương của Tổng thống Trump về di dân), khi chính sách ấy chống lại con người và (do đó) chống lại đường lối của Thiên Chúa.

    Ông Matthathia, trong trình thuật của sách 1Macabe hôm nay, cũng từ chối tuân theo lệnh truyền của vua Antioco như vậy. Bị dồn ép đến bức xúc, Matthathia đã dùng đến bạo lực!… Chúng ta, những môn đệ Chúa Giêsu, không ủng hộ bạo lực như thế. Nhưng Giáo hội vẫn mạnh mẽ và thẳng thắn trong thái độ và trong tiếng nói chống lại cường quyền đang chà đạp phẩm giá con người…

    Nhiều người là Kitô hữu nhưng suy nghĩ đơn giản kiểu “về chuyện này, chuyện này… thì làm sao theo đường lối Phúc Âm được, làm sao theo lời Chúa dạy được!” Ồ, vậy hoá ra Phúc Âm lỗi thời rồi sao? Thực ra, như có câu nói, ‘hễ muốn thì sẽ có cách, còn hễ không muốn thì sẽ có… lý do’. Giáo hội vẫn đề xuất những đường hướng quản lý xã hội cách lành mạnh, nhưng không giành sân của các chính phủ, và chính các chính phủ có bổn phận tìm ra các phương cách phù hợp cho các vấn đề.

    Nhưng chúng ta cũng không ngây thơ để nghĩ rằng việc tâm phục khẩu phục trước đường lối Chúa là điều dễ. Bởi người ngôn sứ và tiếng nói ngôn sứ luôn phải lội ngược dòng! Chúa Giêsu đến để rao giảng bằng lời nói và hành động, bằng sự hiện diện và bằng cả con người… và Người đã khóc khi nhìn thấy Giêrusalem: “Chớ chi hôm nay ngươi hiểu biết sứ điệp mang hoà bình lại cho ngươi! Nhưng giờ đây, sứ điệp ấy bị che khuất khỏi mắt ngươi… Quân thù sẽ tàn phá ngươi bình địa… vì ngươi đã không nhận biết giờ ngươi được viếng thăm”.

    Đức giáo hoàng Lê ô đang nói với tất cả chúng ta rằng “cần phải quay lại và đọc lại Phúc Âm, kẻo chúng ta có nguy cơ thay thế Phúc Âm bằng sự khôn ngoan của thế gian này” (Dilexi Te, 15).

     

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    …………………..

    Suy Niệm 2: NHẬN RA SỰ VIẾNG THĂM CỦA ĐỨC KITÔ

    Khi gặp khó khăn, bắt bớ, chúng ta có chối đạo không? Bài đọc 1 thuật lại cho chúng ta cuộc bách hại trong thời vua Antiôkhô đối với người Do Thái: “Hồi ấy, các viên chức của vua Antiôkhô, những người có nhiệm vụ cưỡng bức người Do-thái chối đạo, đã tới thành Môđin để tế thần” (1 Mcb 2:15). Đối diện với bách hại, nhiều người Do Thái đã chối đạo. Nhưng ông Mát-tít-gia và con cái ông vẫn trung thành với Thiên Chúa. Ông mạnh mẽ tuyên bố rằng: “Cho dù tất cả các dân tộc trong vương quốc của vua có nghe lời vua và ai cũng chối bỏ việc thờ phượng của cha ông mình và tuân theo lệnh vua, thì tôi, các con tôi và anh em tôi, chúng tôi vẫn trung thành với Giao Ước của cha ông chúng tôi. Không đời nào chúng tôi bỏ Lề Luật và các tập tục! Chúng tôi sẽ không tuân theo lệnh vua mà bỏ việc thờ phượng của chúng tôi để xiêu bên phải, vẹo bên trái” (1 Mcb 12:19-22). Những lời này nhắc nhở chúng ta về sự trung thành dành cho Thiên Chúa. Liệu chúng ta có trung thành và sống hoàn toàn cho Chúa khi người khác không trung thành không?

    Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta việc Chúa Giêsu khóc thương thành Giêrusalem. Thánh Luca trình bày cho chúng ta lý do tại sao Chúa Giêsu khóc thương thành Giêsusalem: “Phải chi ngày hôm nay ngươi nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được” (Lc 19:42). Như chúng ta biết, trước khi tiến vào đền thờ, Chúa Giêsu đã dừng lại. Tương phản với Lc 4:16-30 nơi mà đề tài về sự phổ quát của ơn cứu độ lấn lướt đề tài loại trừ, và tương phản với Lc 9:51-55, nơi mà đề tài về việc không trả thù che khuất đề tài loại trừ, thì Lc 19:41-44 dừng lại ở đề tài Chúa Giêsu bị loại trừ bởi những người lãnh đạo tôn giáo (Lc 19:39). Nhìn từ khía cạnh này, chúng ta hiểu được sâu hơn lý do Chúa Giêsu khóc thương thành Giêrusalem, đó là việc thành đã loại trừ Ngài như đã từng loại trừ các ngôn sứ. Tên thành Giêrusalem có nghĩa là “bình an.” Nhưng lại không nhận ra sự thăm viếng của Chúa Giêsu, Đấng mang bình an của Thiên Chúa đến cho thành. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta về thái độ sống của mình. Ai trong chúng ta cũng muốn được một cuộc sống bình an, nhưng nhiều người trong chúng ta lại không nhận ra sự viếng thăm của Chúa Giêsu, Đấng mang cho chúng ta sự bình an đích thật. Nhiều lần, chúng ta để mắt mình bị che khuất bởi của cải vật chất, bởi giận hờn ghen ghét, bởi những lắng cho cuộc sống trần thế đến nỗi không còn thấy được Chúa Giêsu đang hiện diện bên trong, bên cạnh chúng ta và nơi những người anh chị em.

    Vì không nhận ra Đức Kitô Đấng đem bình an đến, thành Giêrusalem sẽ bị phát huỷ: “Sẽ tới những ngày quân thù đắp luỹ chung quanh, bao vây và công hãm ngươi tư bề. Chúng sẽ đè bẹp ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, và sẽ không để hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm” (Lc 19:43-44). Theo các học giả Kinh Thánh, những lời này tiên báo về sự phá huỷ Giêrusalem của người Roma vào năm 70. Tuy nhiên, ý nghĩa của lời tiên báo nằm ở một cấp độ sâu hơn, đó là số phận đáng thương của những người [những thành] không đón nhận sứ điệp Tin Mừng của Chúa Giêsu. Mỗi ngày [mỗi tuần] chúng ta cũng được nghe Tin Mừng công bố cho chúng ta. Nhưng chúng ta có đón nhận và đem ra thực hành không? Nếu chúng ta không đón nhận và đem ra thực hành, thì chúng ta cũng sẽ chung số phận với những người chống lại Thiên Chúa, đó là bị huỷ diệt đời đời trong nơi “khóc lóc và nghiến răng.”

    Lm. Anthony, SDB.

    ………………………….

    Suy Niệm 3: Đức Giêsu thương tiếc thành Giêrusalem

    1. Cuộc hành trình đi Giêrusalem được kết thúc bằng một cuộc khải hoàn long trọng tiến vào thành. Nhưng khi đến gần, nhìn thấy thành Giêrusalem, Chúa thấy trước thành này sẽ bị tàn phá, cũng là báo trước cuộc phán xét trong ngày cánh chung, nên Chúa thốt lên những lời than tiếc cho thành Giêrusalem. Họ có lỗi bởi vì Thiên Chúa luôn yêu thương dân Người, nhưng họ đã từ chối tình thương của Thiên Chúa, từ chối ơn cứu độ và sự bình an Người mang đến cho họ. Và vì không đón nhận nên họ phải đau khổ.
    1. Trên đường tiến về Giêrusalem, vừa thấy thành, Đức Giêsu đã khóc thương nó, vì thấy trước viễn cảnh sụp đổ bình địa của thành, vì dân thành đã không tin vào Người. Đức Giêsu đã khóc, vì dường như bất lực trước sự cứng lòng của dân Do thái thành Giêrusalem. Người làm được mọi sự, nhưng đối với sự cứng lòng của người Do thái, Người không thể làm gì trước tự do của họ. Có thể nói, Thiên Chúa dường như bất lực trước sự tự do mà Người đã ban cho con người. Người Do thái là dân Chúa chọn nên họ đáng hưởng nhiều đặc ân, nhưng thực tế họ không được gì. Bởi Chúa đã giáng sinh nơi quê hương họ để cứu chuộc họ, nhưng họ đã không đón nhận.
    1. Dưới cái nhìn của các tiên tri, số phận của thành Giêrusalem gắn liền với niềm tin và lòng trung thành đối với Thiên Chúa. Sự trung thành của thành thánh luôn đem lại thịnh vượng và an bình. Trái lại, tai họa luôn là hình phạt cho sự phản bội. Ngay từ xa xưa, tiên tri Giêrêmia đã loan báo về sự sụp đổ của thành thánh vào năm -587. Trong Tin Mừng, dường như Đức Giêsu cũng muốn lấy lại ngôn ngữ của Giêrêmia để loan báo về sự sụp đổ của thành thánh vào năm 70. Tiếp theo những biến cố này là một loại tang thương xẩy đến cho dân Do thái mà cao điểm là cuộc sát tế 6 triệu người Do thái do Đức quốc xã trong đệ nhị thế chiến.
      Như vậy, dưới cái nhìn của Luca, sự sụp đổ của Giêrusalem và bao tai họa xẩy đến cho dân Do thái đều là hậu quả của sự khước từ hồng ân của Thiên Chúa (R.Veritas).
    1. Đức Giêsu đã khóc vì đau buồn trước viễn cảnh thành Giêrusalem sẽ bị tàn phá bình địa., “không còn hòn đá nào trên hòn đá nào”. Đền thờ là nơi Ngài thường đến hành hương từng năm, nơi đầy ắp kỷ niệm thời thơ ấu, nhà của Cha Ngài, nơi linh thiêng của cả dân tộc. Vậy mà Đền thờ ấy sẽ phải bị tàn phá .  Quả thật, năm 70, nhân cuộc nổi dậy của người Do thái, tướng Titô đã tàn phá bình địa thành đô, và cho cày một luống dài giữa Đền thờ, để cho thấy từ nay nơi đây đã trở thành hoang phế. Cùng với Đền thờ là biết bao người dân, trong đó có cả những trẻ thơ vô tội, bị tàn sát dưới lưỡi gươm của lính Rôma. Thế mà giờ đây, Đức Giêsu đến đem bình an cho dân thành; Ngài là Thiên Chúa đến thăm dân Ngài. Vậy mà, tiếc thay, dân thành đã dửng dưng, không đón nhận (5 phút Lời Chúa).
    1. Để nói lên thiện chí hòa bình giữa Ac-hen-ti-na và Chi-lê, Ac-hen-ti-na đã đem khí giới, đúc tượng Đức Giêsu. Bức tượng được đưa lên dẫy núi Andes là nơi đã xẩy ra cuộc xung đột giữa hai quốc gia. Dưới bệ tượng có dòng chữ :”Chính Người là sự bình an chủa chúng ta. Người đã làm cho đôi bên nên một”.
      Lời Chúa hôm nay cho thấy Đức Giêsu khóc thương Giêrusalem, bởi thành  đã không nhận ra Chúa là nguồn bình an. Đức Giêsu khóc thương thành, Người cũng khóc thương những người Do thái đương thời. Họ không nhận ra Thiên Chúa đang biểu lộ tình thương giữa họ.
      Trong cuộc sống, nhiều lúc chúng ta chạy theo những thứ bình an giả tạo, mà quên tìm kiếm  bình an đích thực; chúng ta chối bỏ Thiên Chúa và đặt của cải, danh vọng, địa vị làm mục đích cuộc đời. Khi ấy, chúng ta cảm thấy bất an và mệt mỏi. Ngược lại, lúc chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa và bước đi trong ánh sáng của Người, chúng ta mới có bình an đích thực.
    1. Điều xẩy ra cho thành Giêrusalem cũng có thể xẩy ra cho mọi người thuộc mọi thời đại. Mỗi người chúng ta đều có giây phút Chúa đến viếng thăm, đó là giây phút hồng phúc mang đến ơn lành, ơn cứu rỗi và sự bình an. “Ước chi hôm nay, ngươi hiểu biết sứ điệp mang hòa bình lại cho ngươi”. Nhưng Chúa không bắt buộc tự do của mỗi người, sự tự do mà Ngài đã trao ban cho con người một lần vĩnh viễn không bao giờ muốn lấy lại. Dù biết rằng con người vẫn có thể lạm dụng sự tự do đó mà chống lại Ngài (Mỗi ngày một tin vui).
    1. Truyện : Kiên tâm chịu đựng.
      Khi đi tuần tra tại một thành phố nọ có một vị thẩm phán lúc nào cũng bị một luật sư kiêu căng gây phiền toái bằng cách đưa ra một số nhận xét mang tính cách chế giễu.
      Sau đó, trong bữa ăn tối, có vài người hỏi vị thẩm phán  tại sao ông không dùng quyền lực của mình để chỉ trích viên luật sư này.
      Vị thẩm phán liền bỏ dao nĩa xuống, chống cùi chỏ lên bàn và kể câu chuyện của mình :
      – Tại thành phố của chúng ta, có một bà góa sống chung với một con chó, cứ mỗi khi mặt trăng tỏa sáng, thì con chó lại đi ra ngoài và sủa liên tục suốt đêm.
      Ông ngừng lại và lặng lẽ bắt đầu ăn trở lại. Một trong những người bạn hỏi ông :
      – Thưa ngài thẩm phán, thế con chó và mặt trăng thì làm sao ?
      Ông nói :
      – Ô, bất chấp tiếng sủa của con chó, mặt trăng vẫn cứ tiếp tục tỏa sáng.
      Vâng ! Hãy tin tưởng vào Chúa. Gặp thời thuận tiện hay không, cùng với thánh Phaolô, chúng ta hãy kiên vững trong sứ mệnh loan báo Tin Mừng vì xác tín rằng không một sức mạnh trần thế nào  có thể cản được chương trình của Thiên Chúa.

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm Gp. Đà Lạt

                                                                                                   

     

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com