BÀI ĐỌC I: Kn 18, 14-16; 19, 6-9
Ðang lúc yên tĩnh bao trùm vạn vật, và đêm đã tới nửa vòng xoay: từ vương toà trên trời cao, lời toàn năng của Chúa tựa như một dũng sĩ rắn rỏi xông tới giữa miền đất bị tiêu diệt, tựa như gươm bén mang mệnh lệnh cố định của Chúa, đứng sừng sững, đầu chạm trời, chân đạp đất, gieo chết chóc khắp muôn loài. Và muôn loài được tác tạo như thuở ban đầu, phụng lệnh Chúa để gìn giữ thần dân Chúa được an toàn, vì Chúa đã khiến mây bao phủ trại binh họ, và từ nơi trước kia đầy nước, đã xuất hiện vùng đất ráo khô. Và giữa Biển Ðỏ đã xuất hiện một lối đi không có chướng ngại, và từ vực sâu xuất hiện một cánh đồng xanh tươi. Toàn dân được tay Chúa che chở, đi qua nơi ấy và chiêm ngưỡng những diệu kỳ phi thường của Chúa. Lạy Chúa, họ như đàn ngựa giữa bãi cỏ, như đoàn chiên nhảy mừng, họ tán dương Chúa, là Ðấng đã giải thoát họ.
PHÚC ÂM: Lc 18, 1-8
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ một dụ ngôn, dạy các ông phải cầu nguyện luôn, đừng ngã lòng mà rằng: “Trong thành kia, có một vị thẩm phán không kính sợ Thiên Chúa, cũng không kiêng nể người ta. Trong thành đó lại có một bà goá đến thưa ông ấy rằng: “Xin ông minh oan cho tôi khỏi tay kẻ thù”. Trong một thời gian lâu dài, ông không chịu, nhưng sau đó ông nghĩ rằng: “Mặc dầu ta không kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng kính nể người ta, nhưng vì bà goá này cứ quấy rầy ta mãi, nên ta sẽ xử cho bà ấy, kẻo bà ấy đến mãi làm ta nhức óc”. Rồi Chúa phán: “Các con hãy nghe lời vị thẩm phán bất lương nói đó. Vậy Thiên Chúa lại không minh xử cho những kẻ Người tuyển chọn hằng kêu cứu với Người đêm ngày, mà khoan giãn với họ mãi sao? Thầy bảo các con, Chúa sẽ kíp giải oan cho họ. Nhưng khi Con Người đến, liệu sẽ còn gặp được lòng tin trên mặt đất nữa chăng?”
Suy Niệm 1: SỨC MẠNH CỦA SỰ KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN
Ông thẩm phán là một quan chức, nên ông rất mạnh. Bà goá là ‘con sâu cái kiến’, thuộc nhóm người yếu đuối nhất trong xã hội. Bà goá đến năn nỉ ông quan toà, xin minh oan cho mình, vì bị người ta bắt nạt, dồn ép chuyện gì đó. Ông quan toà thờ ơ… Ông vốn chẳng sợ Chúa cũng chẳng nể ai… Nhưng cuối cùng ông đã xử cho bà goá chỉ vì muốn tránh sự quấy rầy của bà.
Chúa Giêsu kể dụ ngôn này để thuyết phục chúng ta về hiệu quả của việc cầu nguyện, trong đó Thiên Chúa sẽ nghe lời những ai kêu cầu Ngài không phải vì để tránh bị quấy rầy, mà vì Ngài thật sự thương xót và quan tâm. Vấn đề là liệu ta có kiên trì cầu nguyện hay không. Đừng hỏi tại sao Chúa nhiều khi muốn ta phải kiên trì, chứ không luôn luôn đáp ứng chúng ta ngay lập tức. Đây là khoa sư phạm của Chúa, không hoàn toàn xa lạ hay vượt quá sự nhận hiểu của chúng ta đâu…
Nhưng không ai kiên trì nhẫn nại cầu xin nếu họ không tin. Vì không tin thì cũng chẳng tin tưởng/ hy vọng! Ta hiểu tại sao sau khi kêu gọi kiên trì cầu nguyện, Chúa Giêsu đã thốt lên: “Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu sẽ còn gặp được lòng tin trên mặt đất nữa chăng?”
Chúa lo lắng, ưu tư thật đó. Như chính chúng ta có thể hiểu khi nhìn lại lòng tin mong manh của mình. Lòng tin vào Chúa Giêsu và vào đường lối của Người, Tin Mừng cứu độ của Người, sẽ quyết định tất cả. Chúng ta có thực sự thấy quen thuộc (feeling at home) và chấp nhận dễ dàng Chúa Giêsu và các giá trị Phúc âm mà Chúa rao giảng hay không?
Cũng nên ghi nhận, kết quả của sự kiên trì nơi bà goá trong câu chuyện không duy chỉ là việc minh oan mà bà nhận được từ ông quan toà. Kết quả của sự kiên trì ấy còn là kinh nghiệm hoán cải nơi ông quan toà kia nữa. Thử nghĩ đi, ông chưa bao giờ kính sợ Chúa cũng chưa bao giờ kính nể người đời, ông chưa bao giờ có một hành động vị tha đúng nghĩa – nhưng giờ đây, dù với động cơ nhuốm màu vị kỷ, ông đã thử làm một điều tốt vì người khác. Chắc chắn đây là một kinh nghiệm thú vị cho ông. Và biết đâu đó, kinh nghiệm này sẽ là khởi đầu của một cuộc chuyển hoá tích cực.
Xin Chúa giúp chúng ta biết tin vào Chúa, biết hy vọng, biết kiên trì cầu nguyện – vì sự kiên trì không chỉ đem lại ơn ích cho chúng ta, mà đó còn là sứ mạng giúp biến đổi người khác nữa!
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
………………………….
Suy Niệm 2:THIÊN CHÚA LUÔN LẮNG NGHE LỜI CẦU CỦA CHÚNG TA
Sống trong một xã hội “ồn ào” ngày hôm nay, con người cũng thích sự náo động và những vẻ nhộn nhịp bề ngoài. Một cách cụ thể, khi một người [một nhóm, một tổ chức] làm điều gì, người đó thường “thổi loa báo trước.” Điều này thấy rõ qua sự kiện là con người ngày hôm nay thích đăng tải những gì họ làm [ngay cả những việc rất cá nhân, thầm kín] lên những trang mạng. Họ không thích sự đơn sơ thinh lặng. Bài đọc 1 hôm nay đưa chúng ta về với sự đáng yêu của thinh lặng. Những gì quan trọng nhất trong vũ trụ xảy ra cách thầm lặng, không ai hay biết hoặc lưu tâm. Tác giả sách khôn ngoan cho biết, “khi vạn vật chìm sâu trong thinh lặng, lúc đêm trường chừng như điểm canh ba, thì lạy Chúa, từ trời cao thẳm, lời toàn năng của Ngài đã rời bỏ ngôi báu, ví tựa người chiến sĩ can trường xông vào giữa miền đất bị tru diệt, mang theo bản án không thể huỷ của Ngài như lưỡi gươm sắc bén” (Kn 18:14). Chính trong sự thinh lặng, Lời Thiên Chúa đã đến để thay đổi vũ trụ từ bản chất và “gìn giữ con cái Ngài bình an” (Kn 19:6). Không những thế, Lời Thiên Chúa còn đồng hành với dân Ngài trong mọi biến cố của cuộc sống, nhất tà biến cố vượt qua để đi vào Đất Hứa. Ngày hôm nay, Thiên Chúa cũng đồng hành với chúng ta trong sự thầm lặng như thế. Chỉ có những tâm hôn yêu thích sự thinh lặng mới có thể nhận ra bước chân Ngài đến, nhẹ như làn gió thoảng. Thật vậy, chỉ trong màn đêm của sự tĩnh lặng mà chúng ta nghe được tiếng Ngài vang vọng trong tận đáy con tim. Ai không yêu mến sự thinh lặng thì sẽ không gặp được Đấng đến trong sự thinh lặng.
Chúng ta đã nghe đoạn Tin Mừng này trong Chúa Nhật tuần XXIX vừa qua. Chúng ta thấy mục đích của dụ ngôn này được nêu ra ngay trong câu đầu tiên: “Khi ấy, Đức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí” (Lc 18:1). Những lời này cho chúng ta biết thính giả của dụ ngôn là các môn đệ Chúa Giêsu và mục đích của dụ ngôn là “để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí.” Tại sao cầu nguyện là điều quan trọng đối với người môn đệ Chúa Giêsu? Chúng ta phân tích hai nhân vật trong dụ ngôn để rút ra những bài học cần thiết cho đời sống cầu nguyện của mình.
Trong phần dụ ngôn, Chúa Giêsu sử dụng hình ảnh của người quan toà để ám chỉ về ngày cánh chung. Điều đáng ngạc nhiên ở đây là thái độ “cứng đầu” của người quan toà. Ông là người không sống theo giới răn mến Chúa, yêu người: “Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì” (Lc 18:2). Hay nói cách khác, ông là một người dân ngoại. Dù không sống theo giới răn yêu thương, nhưng sự quấy rầy của bà goá, người đến với ông để đòi sự “công bình.” Chúng ta có thể nói rằng, động lực thúc đẩy ông phân xử cho bà goá không đến từ tình bác ái, nhưng mang tính rất tự nhiên, đó là sợ bị làm phiền (x. Lc 18:4-5). Điều này cho thấy, tự trong bản chất con người có một “tia sáng” của tình yêu [tình yêu hướng về chính mình – sợ bị quấy rầy]. Chi tiết khác chúng ta đáng suy nghĩ là cả hai nhân vật đều sống trong cùng một thành (x. Lc 18:2-3). Chi tiết này cho thấy cả hai có sống trong sự hiệp thông: Hành động của người này ảnh hưởng đến người kia. Nói cách cụ thể, hành động của người quan toà mang lại công lý cho bà goá, và hành động của bà goá quấy rầy ông quan toà. Điều này mời gọi chúng ta phải luôn cẩn thận trong “cách ăn nết ở” của mình. Mỗi lời nói và hành động của chúng ta ảnh hưởng đến người khác.
Đi từ kinh nghiệm của con người, kinh nghiệm của ông quan toà và bà goá, Chúa Giêsu đưa các môn đệ đến một kinh nghiệm cao hơn, đó là kinh nghiệm về tình yêu của Thiên Chúa. Ông quan toà, dù là người bất chính (x. Lc 18:6), đã đáp lại lời cầu xin của bà goá. Làm sao các môn đệ lại không có niềm tin vào Thiên Chúa, Đấng “chậm giận và giàu tình thương.” Điều này được Chúa Giêsu diễn tả cách đầy yêu thương như sau: “Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng minh xét cho họ” (Lc 18:7-8). Quả thật, Thiên Chúa luôn lắng nghe và đáp lại những gì mà những người tuyển chọn của Ngài kêu xin. Ngài sẽ nhanh chóng minh xét cho họ. Điều kiện cần thiết của người môn đệ khi chờ đợi để được Thiên Chúa minh xét là niềm tin. “Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?” (Lc 18:8). Điều này khuyến cáo chúng ta rằng đừng vội đánh mất niềm tin của mình khi chưa nhận được những gì mình cầu xin. Đời sống cầu nguyện phải được nâng đỡ bởi đức tin sâu đậm. Nói cách hình tượng hơn, đức tin là dầu còn cầu nguyện là tim đèn. Như tim đèn sẽ không cháy lâu nếu không có dầu, thì cầu nguyện sẽ lụi tàn nếu không có đức tin.
Lm. Anthony, SDB.
………………………………….
Suy Niệm 3: Phải kiên nhẫn cầu xin
- Nhân nói về ngày Chúa sẽ trở lại thế gian và các thử thách mà các Tông đồ và các tín hữu sẽ gặp, Đức Giêsu dạy các môn đệ phải cầu nguyện để được Thiên Chúa phù hộ cho. Ngài đã dùng dụ ngôn quan tòa bất nhân và người đàn bà góa để dạy các môn đệ phải cầu nguyện luôn không được nản chí. Một người bất nhân như viên thẩm phán mà còn phải chịu thua lòng kiên trì của bà góa. Huống chi Thiên Chúa tốt lành, Ngài sẽ mau chóng bênh vực kẻ kêu xin Ngài cách kiên trì.
- Người ta thường nói :”Hữu chí cánh thành” : có chí thì nên. Kinh nghiệm trường đời cho chúng ta thấy muốn thành công, bất cứ ai, bất cứ công việc gì cũng đòi phải có ý chí, lòng kiên nhẫn bền tâm để vượt qua khó khăn. Chúng ta thấy thanh niên hay hát một bài rất có ý nghĩa :
Không có việc gì khó,
Chỉ sợ lòng khôn bền,
Đào núi và lấp biển,
Quyết chí cũng làm nên.
Kinh nghiệm này không những đúng cho đời sống vật chất và tinh thần, nhưng còn đúng cho đời sống tâm linh nữa. Chúa là Cha nhân từ thương xót sẽ nghe lời con cái kêu xin.
- Qua dụ ngôn này, không phải Đức Giêsu dạy chúng ta cứ mãi mãi nài ép buộc Chúa cực chẳng đã, đành ban cho chúng ta điều chúng ta muốn. Nhưng nhắm tới một sự kiên trì cầu nguyện. Bởi vì cầu nguyện phải cần đến niềm tin và hy vọng, và niềm tin cần đến sự thử thách và niềm hy vọng cần đến sự vững vàng kiên nhẫn. Thiên Chúa là Cha hiểu thấu chúng ta cần gì và điều gì tốt cho chúng ta. Người sẵn sàng ban những ân huệ cần thiết, nhưng Người cần sự khao khát, phó thác và tâm tình của một người con thân thưa với Người. Khấn cầu liên lỉ liên kết con người với Thiên Chúa cách khăng khít hơn, khiến con người phải ý thức hơn về tình trạng bất lực của riêng mình, nhận rõ hơn việc phải hiến thân trọn vẹn cho Thiên Chúa.
- Khi cầu nguyện phải có đức tin. Đức tin cho chúng ta một bảo đảm : Thiên Chúa là người cha nhân hậu, nhưng Người chỉ ban những điều tốt lành thật sự mang lại hạnh phúc đích thực. Lắm khi chúng ta xin những điều không tốt lành thực sự, những hạnh phúc không bền vững, và lúc đó, Thiên Chúa có quyền đáp ứng điều chúng ta xin theo cách Người muốn và theo cách tốt nhất cho chúng ta. Thiên Chúa ban điều tốt lành hơn chúng ta mong đợi. Giống như trường hợp đứa bé đòi uống nước ngọt có ga, nhưng mẹ lại cho uống sữa, vì bà biết sữa sẽ tốt hơn cho sức khỏe, còn nước ngọt dễ làm bé đau bụng, dù sữa không làm cho bé khoái khẩu. Cũng thế, Thiên Chúa ban cho ta điều tốt cho ta , dù trước mắt chúng ta cảm thấy không thỏa mãn (Hiền Lâm).
- Viên quan tòa trong dụ ngôn có thể là một viên chức ăn lương của Hêrôđê hoặc Philatô, vốn khét tiếng là “bất chính”, dám tự nhận mình “chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì”. Ngược lại, người đàn bà kia đã góa bụa lại nghèo túng, bị người ta thưa kiện mà không có gì để tự bênh vực, bảo vệ. Thế nhưng đã có một võ khí mà viên quan tòa ấy cũng phải sợ : đó là sự kiên trì dai dẳng đến mức lì lợm khiến ông ta phải đáp ứng để khỏi bị quấy rầy. Bằng biện pháp tương phản, Đức Giêsu đã chứng minh một cách hết sức thuyết phục về hiệu quả của việc kiên tâm cầu nguyện : Nếu một người xấu như thế còn chịu thua lời van xin thì Thiên Chúa quyền năng và nhân hậu vô cùng còn ban cho ta dồi dào hơn điều ta cầu xin biết chừng nào ?(5 phút Lời Chúa)
- Qua bài Tin Mừng hôm nay chúng ta phải hiểu rằng đôi lúc Chúa trì hoãn, và việc trì hoãn đáp ứng lời cầu xin của chúng ta cũng có lý do mà chỉ Ngài biết. Chúng ta không nên tìm kiếm hiệu quả tức thì. Chúa sẽ đáp lời chúng ta lúc nào và cách thức nào có lợi nhất cho chúng ta, theo như thánh ý nhiệm mầu của Ngài. Thời gian Chúa nhận lời có lẽ sẽ lâu hơn chúng ta tưởng, cách thức Ngài ban ơn có thể sẽ khác với ước nguyện của chúng ta, nhưng bao giờ cũng là lúc thích hợp nhất cho linh hồn chúng ta, bao giờ cũng là cách hữu hiệu nhất cho hạnh phúc vĩnh cửu cho con người.
- Truyện : Ông có muốn vào không ?
Một người đưa tin phóng ngựa tới một ngôi nhà cửa đóng kín. Ông gõ cửa nhưng không ai mở cả. Ông biết trong nhà có người vì trước đó ông đã nhìn qua cửa sổ thấy họ. Bởi đó ông nổi cáu vừa la lớn tiếng vừa dùng hết sức mình đập vào cánh cửa. Sau khi ông đập cửa tới 30 lần thì một cái đầu mới thò ra qua một lỗ nhỏ trên cánh cửa, hỏi :
– Ông có muốn vào không ?
– Muốn vào không ư ? Tôi đã kêu cửa muốn khản cả cổ rồi đây này.
– Xin ông thông cảm. Mỗi ngày rất nhiều đứa bé hàng xóm cứ đến gõ cửa để phá chơi rồi lại chạy trốn. Ban đầu chúng tôi tưởng ông cũng thế. Nhưng khi nghe ông vẫn kiên trì kêu cửa, chúng tôi biết ông muốn vào thật nên mới mở cửa cho ông (Bruno Hagspiel)..
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

