BÀI ĐỌC I: Ep 2, 19-22
Anh em thân mến, anh em không còn là khách trọ và là khách qua đường nữa, nhưng là người đồng hương với các thánh và là người nhà của Thiên Chúa: anh em đã được xây dựng trên nền tảng của các Tông đồ và Tiên tri, và chính Đức Kitô làm đá góc tường. Trong Người, tất cả toà nhà được xây dựng cao lên thành đền thánh trong Chúa, trong Người, cả anh em cũng được xây dựng làm một với nhau, để trở thành nơi Thiên Chúa ngự trong Thánh Thần.
PHÚC ÂM: Lc 6, 12-19
Trong những ngày ấy Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện, và suốt đêm Người cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Sáng ngày, Người gọi các môn đệ và chọn mười hai vị mà Người gọi là tông đồ: Đó là Simon mà Người đặt tên là Phêrô và em ông là Anrê, Giacôbê và Gioan, Philipphê và Bartôlômêô, Matthêu và Tôma, Giacôbê con ông Alphê và Simon cũng gọi là nhiệt thành, Giuđa con ông Giacôbê và Giuđa Iscariốt, kẻ phản bội. Người đi xuống với các ông, và dừng lại trên một khoảng đất bằng phẳng, có nhóm đông môn đệ cùng đoàn lũ dân chúng đông đảo từ khắp xứ Giuđêa, Giêrusalem và miền duyên hải Tyrô và Siđôn đến nghe Người giảng và để được chữa lành mọi bệnh tật. Cả những người bị quỷ ô uế hành hạ cũng được chữa khỏi, và tất cả đám đông tìm cách chạm tới Người, vì tự nơi Người phát xuất một sức mạnh chữa lành mọi người.
Suy Niệm 1: MỪNG CÁC TÔNG ĐỒ, SUY TƯ VỀ CẢM THỨC GIÁO HỘI
Thánh Simon và Giu đa, cùng với mười anh em khác, là những con người được ân phúc rất đặc biệt. Con Thiên Chúa làm người đã chọn các ngài giữa bao người khác, để sống gần gũi mật thiết cũng như để chia sẻ sứ vụ rao giảng và thi ân giáng phúc. Đó là một sự chọn lựa rất nghiêm túc; Chúa Giêsu đã thức suốt đêm cầu nguyện, tham vấn thánh ý Cha, trước khi đưa ra sự chọn lựa này.
Ân phúc ấy đã được các tông đồ – trừ Giu đa Iscariot – trân trọng gìn giữ và làm triển nở, dù với bao trầy trật ở buổi ban đầu. Các ngài trở thành mãi mãi là nền móng cho công trình của Chúa là Giáo hội, cộng đoàn môn đệ thừa sai.
Vâng, các ngài là một cộng đoàn. Các ngài đã được chọn và được làm nên một nhóm, một cộng đoàn, chứ không phải là những cá nhân rời rạc. Đành rằng trước sau các ngài vẫn là những cá nhân, với những đặc nét riêng của mỗi người, nhưng từ nay các ngài cùng với nhau đón nhận một căn tính mới là căn tính ‘cộng đoàn của Chúa Giêsu’, căn tính này đem lại cho cuộc đời các ngài một chiều hướng mới và một ý nghĩa quyết định. Nói cách khác, từ nay nếu tách ra khỏi cộng đoàn thì các ngài không còn là mình nữa – (đây là điều thật đáng tiếc đã xảy ra với Giu đa Iscariot).
Thánh Phaolô dùng hình ảnh ‘toà nhà’ và ‘đền thánh’ rất hàm súc để nói về cộng đoàn này. Mỗi chúng ta là một thành phần, một chi tiết trong toàn bộ kết cấu của ‘toà nhà’ duy nhất ấy. “Anh em đã được xây dựng trên nền tảng của các Tông đồ và Tiên tri, và chính Ðức Kitô làm đá góc tường. Trong Người, tất cả toà nhà được xây dựng cao lên thành đền thánh trong Chúa, trong Người, cả anh em cũng được xây dựng làm một với nhau, để trở thành nơi Thiên Chúa ngự trong Thánh Thần”…
Không phải Tông đồ nào cũng danh tiếng lừng lẫy. Thánh Simon và Giuđa là ví dụ cho điều đó. Ta không biết nhiều thông tin về các ngài. Ta không có nhiều chuyện đầy ấn tượng để kể về các ngài. Nhưng như đã nói trên, điều quan trọng là các ngài thuộc về Nhóm của Chúa Giêsu thiết lập, trong tư cách là nền móng của Nhóm ấy. Danh giá của các ngài là danh giá của Nhóm ấy. Trong Nhóm ấy, hoàn toàn không có chỗ cho chủ nghĩa cá nhân, đơn giản bởi vì Nhóm ấy là một Thân Thể, một Nhiệm Thể!
Mừng kính các thánh Tông Đồ, chúng ta được mời gọi đào sâu cảm thức Giáo hội để sống phong cách đồng hành đồng nghị (tức phong cách hiệp thông/ tham gia/ sứ mạng) nhiều hơn. Chính chúng ta nối tiếp các Tông Đồ để ‘xây lên’ cao toà nhà đền thánh Thiên Chúa ngự. Chính chúng ta làm cho ‘tiếng’ các Tông Đồ thực sự ‘vang cùng trái đất’…
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

