BÀI ÐỌC I: Dt 1, 1-6
Thuở xưa, nhiều lần và dưới nhiều hình thức, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các tiên tri. Trong những ngày sau hết đây, Ngài đã phán dạy chúng ta qua Người Con mà Ngài đã đặt làm vị thừa kế vạn vật, và cũng do bởi Người Con mà Ngài đã tác thành vũ trụ. Nguyên vốn là phản ảnh sự vinh quang và là hình tượng bản thể Ngài, Người Con đó nâng giữ vạn vật bằng lời quyền năng của mình, quét sạch tội lỗi chúng ta, và ngự bên hữu Ðấng Oai Nghiêm, trên cõi trời cao thẳm. Tên Người cao trọng hơn các thiên thần bao nhiêu, thì Người cũng vượt trên các thiên thần bấy nhiêu. Phải, vì có bao giờ Thiên Chúa đã phán bảo với một vị nào trong các thiên thần rằng: “Con là thái tử của Cha, hôm nay Cha đã sinh hạ Con”? Rồi Chúa lại phán: “Ta sẽ là Cha Người, và Người sẽ là Con Ta”. Và khi ban Con Một mình cho thế gian, Chúa lại phán rằng: “Tất cả các thiên thần Chúa hãy thờ lạy Người!”
PHÚC ÂM: Mc 1, 14-20
Sau khi Gioan bị bắt, Chúa Giêsu sang xứ Galilêa, rao giảng Tin Mừng của nước Thiên Chúa, Người nói: “Thời giờ đã mãn và nước Thiên Chúa đã gần đến; anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng”.
Ðang lúc đi dọc theo bờ biển Galilêa, Người thấy Simon và em là Anrê đang thả lưới xuống biển, vì các ông là những người đánh cá. Chúa Giêsu bảo các ông: “Hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người”. Lập tức bỏ lưới, các ông theo Người. Ði xa hơn một chút nữa, Người thấy Gia-côbê con ông Giêbêđê và em là Gioan đang xếp lưới trong thuyền, Người liền gọi các ông. Hai ông bỏ cha là Giêbêđê ở lại trên thuyền cùng với các người làm công, và đi theo Người.
Suy Niệm 1: XIN CHO CẢM NHẬN ĐƯỢC SỨC HÚT CỦA ‘NGƯỜI CON’…
Bước vào mùa Thường niên, hiện lên trên màn hình là Đức Giêsu ở Galile sau khi Gioan Tẩy giả bị bắt. Người rao giảng và nói: “Thời giờ đã mãn và nước Thiên Chúa đã gần đến…” Mấy tiếng “thời giờ đã mãn” này đáng được chúng ta suy nghĩ, cũng như đáng suy nghĩ cách mà Thư Do thái lưu ý: “Thuở xưa, nhiều lần và dưới nhiều hình thức, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các tiên tri, nhưng TRONG NHỮNG NGÀY SAU HẾT ĐÂY, Ngài đã phán dạy chúng ta qua Người Con”…
Nghĩa là ‘thời’ (kairos) đã đến. Chờ đợi đã hết, chuẩn bị đã xong… Đã tới ngày N, đã tới giờ G… Nhưng ‘thời’ ở đây không phải là một nhật kỳ ‘date’ ngẫu nhiên được đưa ra, mà ‘thời’ gắn với (và được định nghĩa bởi) một con người, một biến cố. Đó là con người và biến cố Chúa Giêsu! Không còn là các ngôn sứ lớn nhỏ được Thiên Chúa lần lượt sai đến nữa, mà là chính ‘Người Con’! Không còn là những uốn nắn, điều chỉnh theo đường lối Chúa được định vị chỉ bên trong các bối cảnh chính trị, xã hội, văn hoá, tôn giáo nào đó nữa, mà là chính ‘Triều đại Thiên Chúa’ được khai mở và xây dựng…
Ý nghĩa sự xuất hiện của ‘Người Con’ này thì đặc biệt chưa từng có, nhưng biểu hiện bên ngoài thì vẫn… thông thường thế thôi. Giêsu Nadaret vẫn là một con người bình thường, đi lại, sinh hoạt, nói năng giữa những con người bình thường khác. Ngay cả một vai vế, một chức tước nào đó trong đạo hay ngoài đời, cũng chẳng có! Cũng vì thường quá như vậy, mà Người bị phần đông người ta xem thường.
Dù sao, cũng có một số người đủ thiện chí, đủ cởi mở và trực giác để không bắt hụt Giêsu Nadaret. Trong số đó, hôm nay chúng ta thấy có hai cặp anh em: Simon và Anrê, cùng với Giacôbê và Gioan. Đây là những ‘người nghèo của Thiên Chúa’. Họ đang đánh cá hằng ngày ở Biển Galile để mưu sinh như bao người, nhưng họ có khát vọng mãnh liệt về một cuộc ‘mưu sinh’ khác, sâu xa, trọn vẹn, và đích thực… Vì thế, khi Đức Giêsu đi qua và gọi họ, họ ngay lập tức bắt được tần số… và đi theo Người.
Hẳn ai trong chúng ta cũng ước mong cảm nhận một sức hút lạ kỳ của Chúa Giêsu đối với mình như thế. Quá tốt! Hãy cầu xin đi!…
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
…………………………….
Suy Niệm 2: Gọi bốn môn đệ đầu tiên
- Nghe tin Gioan bị bắt, Chúa Giêsu trở về Galilê và giảng cho mọi người biết : Nước Chúa đã gần đến. Hãy sám hối và tin theo Người… Và khi đi rao giảng dọc bờ biển, Người gặp ông Simon và anh là Anrê đang thả lưới. Người gọi hai ông theo Người để “lưới người ta”. Và Người cũng gặp ông Giacôbê và em là Gioan đang vá lưới. Người cũng gọi hai ông. Hai ông liền bỏ chài lưới và cha là Giêbêđê mà theo giúp Người.
- Sự việc Gioan bị tống giam trong ngục đã chấm dứt sứ vụ của ông dọn đường cho Đấng Cứu Thế. Lời đầu tiên Chúa Giêsu dùng để khai mạc sứ mệnh của Ngài là :”Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”. Chúa Giêsu đã nối kết sám hối với Tin Mừng. Tin mừng là gì, nếu không phải là tình yêu Thiên Chúa được thể hiện qua con người của Chúa Giêsu Kitô.
Satan phàn nàn với Chúa: “Ngài không công bằng. Nhiều tội nhân làm điều sai trái và Ngài lại đón nhận họ. Thật ra, có người trở lại sáu bảy lần và Ngài vẫn nhận. Tôi chỉ phạm một lỗi lớn mà Ngài kết án tôi đời đời”. Chúa nói:”Đã bao giờ ngươi xin tha thứ hoặc ăn năn chưa”? (Góp nhặt)
- Sám hối gồm hai khía cạnh. Khía cạnh tiêu cực là nhìn về dĩ vãng, về quá khứ của cuộc đời mình để xem mình đang sống đúng hay sai, còn thiếu những gì cần bổ khuyết. Sám hối còn mang khía cạnh tích cực là hướng đến tương lai, quyết tâm thay đổi cuộc đời để sống tốt đẹp hơn. Muốn được như vậy thì người sám hối phải biết trở nên khiêm tốn, trở nên bé nhỏ và đặt tất cả niềm tin vào Người Cha Nhân ái là Thiên Chúa tình yêu.
Ngoài ra, sám hối không chỉ là ý thức và hồi tưởng về tội lỗi của mình; sám hối đích thực không dừng lại ở buồn phiền, sợ hãi và thất vọng, mà là cửa ngõ tất yếu dẫn đến Tin Mừng, nghĩa là vui mừng, hoan lạc…
- Chúa Giêsu nhìn sự việc Gioan bị bắt giam bằng cái nhìn siêu nhiên và Người coi đó là sứ vụ dọn đường của Gioan chấm dứt, nên Người khởi sự đi rao giảng Tin Mừng cứu độ, hòng mọi người sẽ được hưởng ơn cứu rỗi.
Để thực hiện chương trình đó, Chúa đã kêu gọi nhiều người đến cộng tác với Người trong công cuộc lớn lao này. Đúng như lời thánh Augustinô đã nói :”Khi dựng nên chúng con, Chúa không cần chúng con, nhưng để cứu rỗi chúng con, Chúa cần chúng con giúp Chúa”. Chúa đã gọi các tông đồ đầu tiên trong hoàn cảnh đời thường như làm nghề chài lưới và ít chữ nghĩa, nhưng Chúa chỉ cần người ta có thiện chí và nhiệt thành theo Chúa. Nên khi gọi bốn tông đồ đầu tiên, thì “Lập tức các ông đã bỏ chài lưới mà đi theo Người” (Mc 1,18).
- Chúa gọi các môn đệ trong những tình huống khác nhau. Qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy ơn gọi xem ra thật bất ngờ. Marcô cho thấy họ đang sinh hoạt bình thường (thả lưới), bỗng Chúa đến bất ngờ và gọi các ông, và điều làm cho ta ngạc nhiên là phản ứng của họ : Họ cũng theo Chúa một cách mau mắn , cũng là một bất ngờ không kém :”Họ liền bỏ chài lưới mà đi theo Người” (Mc 1,18). Nghe kêu là đi liền, làm như hai bên đã hẹn hò với nhau trước. Đối với loài người thì thật là bất ngờ, nhưng đối với Thiên Chúa thì không, và người ta gọi đó là Chúa quan phòng.
Cái bất ngờ thứ hai là Thiên Chúa thường chọn những con người mà người đời cho là không mấy hứa hẹn hay không còn hy vọng (Abraham già nua tuổi tác), không mấy khả năng (những môn đệ đầu tiên là những người chài lưới), không mấy tốt lành (Matthêu là ngươi thu thuế). Hình như Thiên Chúa không theo tiêu chuẩn của loài người: chọn những người có tài có đức, có triển vọng tương lai. Việc Chúa làm thật bất ngờ !
- Truyện : Chúa làm những việc không thể ngờ.
Trong dịp lễ nhậm chức của Đức Tổng Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn người ta đọc được bài thơ này :
Khi Thiên Chúa cần một người cha cho dân của mình, Người chọn một cụ già,
Thế là Abraham đứng lên.
Thiên Chúa cần một người phát ngôn, Người lại chọn một anh chàng vừa nhút nhát vừa có tật nói ngọng, Thế là Maisen đứng lên.
Thiên Chúa cần một thủ lãnh để hướng dẫn dân của mình, Người lại chọn một người thanh niên nhỏ nhất và yếu nhất trong nhà. Thế là Đavít đứng lên.
Thiên Chúa cần một tảng đá làm nền cho ngôi nhà Giáo hội, Người đã chọn một anh chối đạo. Thế là Phêrô đứng lên.
Thiên Chúa cần một khuôn mặt để diễn tả tình Người cho nhân thế, Người lại chọn một cô gái điếm. Đó là Maria Madalena.
Thiên Chúa cần một chứng nhân để hô vang sứ điệp của mình, Người lại chọn một kẻ bắt đạo. Đó là Phaolô gốc thành Tarsô.
Thiên Chúa cần một ai đó để dân Người được qui tụ và đi đến với những người khác,
Người đã chọn ngươi. Cho dù run sợ, lẽ nào ngươi không đứng lên đáp lại lời Người.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

