spot_img
Thêm

    Thứ Hai, tuần 1 Mùa Vọng

    BÀI ĐỌC I: Is 4, 2-6

    Ngày ấy, dòng dõi Chúa sẽ trở nên huy hoàng vinh quang, hoa màu trên đất sẽ dồi dào, và số người trong dân Isarel được giải phóng sẽ nhảy mừng. Những ai còn sót lại ở Sion và còn sống sót ở Giêrusalem sẽ được gọi là thánh, tất cả những ai sẽ được ghi tên để sống trọn đời ở Giêrusalem. Khi Chúa đã dùng thần trí thẩm xét và thiêu đốt mà tẩy bỏ những tồi bại của các thiếu nữ Sion, và đã tẩy rửa Giêrusalem cho sạch những vết máu, thì lúc đó Chúa sẽ đến trên khắp miền núi Sion và những nơi kêu cầu Người, như đám mây ban ngày và như cột khói hoặc như ánh lửa sáng rực ban đêm, vì trên tất cả, vinh quang Thiên Chúa sẽ là một phương du và là một lều vải để che khỏi sức nóng ban ngày, để làm nơi an toàn trú ẩn khỏi giông tố và mưa sa.

    PHÚC ÂM: Mt 8, 5-11

    Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một viên đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt và đau đớn lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi; tôi bảo người kia đến thì anh đến; tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!” Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”.

    Suy Niệm 1: CHÚA ĐẾN, VÀ CHÚA MONG NHÌN THẤY LÒNG TIN

    Đừng quên, chúng ta đã vào Mùa Vọng. Các bài Tin Mừng giai đoạn đầu của Mùa Vọng vẫn là những trình thuật hoạt động thi ân giáng phúc của Chúa Giêsu trong sứ vụ của Người, nghe giống như Mùa Thường niên, nhưng phải được tiếp cận trong bối cảnh của Mùa Vọng. Nói cách khác, Đấng Thiên sai mà dân Chúa đợi chờ trong lịch sử Cựu Ước – và chúng ta hướng về trong những tuần lễ của mùa Phụng vụ này – là Đấng đến để làm những việc tốt lành như thế! Và đó là lý do cho niềm vui và sự mong chờ của chúng ta.

    Câu chuyện Chúa chữa lành đứa trẻ người nhà ông đại đội trưởng hôm nay là một minh hoạ cho sứ vụ thi ân giáng phúc. Hành động chữa bệnh, cứu sống này xảy ra trên bình diện thể lý, nhưng có ý nghĩa biểu tượng về sự giải phóng toàn diện của thời Mêsia, thời mà thường được gọi là ‘ngày ấy’ trong sách Isaia: “Ngày ấy, dòng dõi Chúa sẽ trở nên huy hoàng vinh quang, hoa màu trên đất sẽ dồi dào, và số người trong dân Isarel được giải phóng sẽ nhảy mừng”.

    Ta ghi nhận, Isaia nói về “những người trong dân Israel được giải phóng”, nhưng ngay ở đây ta thấy ông đại đội trưởng này hầu chắc là một người thuộc dân ngoại! Nghĩa là, sự giải phóng mà Chúa Giêsu đem lại không chỉ toàn diện (thể lý, tâm linh), mà còn phổ cập nữa (không giới hạn nơi dân Israel). Thậm chí Chúa còn nhấn mạnh lời cảnh báo: “Nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong Nước Trời. Còn con cái trong nhà sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”!

    Yếu tố quyết định làm nên sự khác biệt là LÒNG TIN. Như Chúa nói về lòng tin của ông đại đội trưởng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel”. Ông ấy đã tin như thế nào? Ông đã thưa với Chúa Giêsu: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh”.

    Bạn thấy kỳ lạ chưa? Chúng ta mong mỏi Chúa đến, chúng ta tha thiết kêu xin ‘ngàn mây hỡi hãy mưa Đấng Cứu Chuộc’ và ‘Maranatha’ / ‘lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến’, còn ông đại đội trưởng ở đây thì ‘can ngăn’ việc Chúa đến nhà ông… Và đó là cách ông diễn tả lòng tin của mình. Tin mạnh mẽ, nên cảm nhận sâu xa mình bất xứng! Và ai chân thành cảm nhận mình bất xứng với việc Chúa đến thăm, thì Chúa vui lòng đến thăm cách ưu tiên nhất, bởi Chúa đến là để chữa lành và giải phóng người ta khỏi mọi vấn đề vướng mắc của họ.

    Phụng vụ Giáo hội thật khôn ngoan tinh tế biết bao khi vận dụng chính lời của ông đại đội trưởng ở đây cho tất cả chúng ta trong mọi Thánh lễ, vào lúc sắp hiệp thông Thánh Thể (tức rước Chúa vào lòng). “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ được lành mạnh”.

    Chúng ta tha thiết mong Chúa đến với mình. Song chúng ta nên ý thức mình bất xứng. Ngay cả đừng cảm thấy rằng mình xứng đáng hơn người này người kia, nhưng hãy tin rằng mình bất xứng nhất. Đó chính là LÒNG TIN mà Chúa muốn nhìn thấy nơi chúng ta.

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    …………………………..

    Suy Niệm 2: LẠY CHÚA, CON CẦN NGÀI!

    Chúng ta có vui khi đến với Chúa không? Thông thường, chúng ta cảm thấy rất vui khi đi dự một sự kiện lớn hoặc gặp gỡ một nhân vật quang trọng, nhưng chúng ta lại không vui khi đến với Chúa. Chúng ta đến với Ngài như một bổn phận (ngay cả những người tu sĩ, là những người khấn hứa là sẽ “yêu Ngài hơn những người khác”). Đôi khi chúng ta còn dửng dưng và đến với Chúa với một con tim thật trống rỗng, không có cảm xúc. Lời đáp ca hôm nay thật xứng hợp đưa chúng ta vào phụng vụ của Mùa Vọng trong “những ngày thường” của tuần sống.

    Như chúng ta thường quan niệm, Mùa Vọng là mùa “kỷ niệm” việc Chúa Giêsu đến lần thứ nhất và “chờ đợi” Ngài đến lần thứ hai. Nhưng trong khi chúng ta trông đợi Ngài đến, đâu là thái độ của chúng ta? Theo kinh nghiệm thường ngày, khi chúng ta chờ đợi một ai đó, ban đầu chúng ta rất thích thú, nhưng rồi khi người chúng ta chờ đợi không đến hoặc đến trể, chúng ta từ từ mất kiên nhẫn, khó chịu, nổi giận, thất vọng và bỏ cuộc trong sự buồn bả. Khi chúng ta chờ đợi Chúa, chúng ta cũng có thể rơi vào tình trạng đó: ban đầu chúng ta rất thích thú, nhưng dần dần ngày tháng trôi qua, chúng ta gặp khó khăn, thử thách, thất bại, chúng ta kêu lên Chúa nhưng chẳng thấy Ngài ở đâu hoặc Ngài đến muộn, chúng ta trở nên mất kiên nhẫn và thất vọng. Từ đó cuộc đời chúng ta chỉ là một chuỗi ngày đầy đắng cay và nước mắt.

    Trong bài đọc 1 hôm nay, Ngôn sứ Isaia tuyên sấm về việc Đức Chúa sẽ quy tụ muôn dân và cho họ được hưởng hoà bình vĩnh cửu trong Nước Thiên Chúa. Trong những ngày đó, núi Sion sẽ “đứng kiên cường vượt đỉnh các non cao, vươn mình trên hết mọi ngọn đồi” (Is 2:2). Cũng trong những ngày đó, dân từ muôn nơi sẽ nói với nhau: “Đến đây, ta cùng lên núi Đức Chúa, lên Nhà Thiên Chúa của Giacóp, để Người dạy ta biết lối của Người, và để ta bước theo đường Người chỉ vẽ” (Is 2:3).  Những lời này nhắc nhở chúng ta về thái độ của mình khi đến với Chúa. Isaia chỉ ra cho chúng ta biết rằng mục đích đến với Chúa là để được Đức Chúa dạy cho biết đường lối của Ngài để đi theo. Chỉ khi có thái độ như thế, chúng ta mới được hưởng thái bình vì chúng ta biết biến những “dụng chiến tranh” thành “dụng cụ sinh hoa trái”: “Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau, và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến” (Is 2:4). Nói một cách cụ thể, sau mỗi khi đến với Chúa qua đời sống cầu nguyện, chúng ta trở nên những người xây dựng hoà bình. Hệ quả là chúng ta sẽ được gọi là con Thiên Chúa.

    Lời đáp ca trong phụng vụ hôm nay cho chúng ta biết rằng cuộc đời chúng ta là một hành trình đi về nhà Cha trên trời và chúng ta được mời gọi bước đi hành trình đó với niềm vui: “Chúng ta hãy lên đền thánh Chúa với niềm vui.” Tuy nhiên, chúng ta không đi hành trình này một mình. Bên cạnh chúng ta còn có nhiều người chúng ta yêu mến và “chưa yêu mến.” Đây chính là tư tưởng đưa chúng ta vào bài Tin Mừng hôm nay: “Amen, tôi nói cho các ngươi hay, nhiều người sẽ đến từ phương đông và phương tây, và ngồi dự tiệc với Abraham, Isaac và Jacob trong Nước Trời” (Mt 8:11).

    Bài tin mừng hôm nay nói về một cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và viên đại đội trưởng. Chúng ta có thể rút ra được điều gì trong cuộc gặp gỡ này cho việc chúng ta đến gặp gỡ Chúa Giêsu?  Trong tư tưởng của người Do Thái, Đấng Messiah đến để chỉ cứu dân Do Thái, dân riêng của Thiên Chúa. Nhưng khi Chúa Giêsu đến, Ngài đến với hết mọi người; Ngài chào đón mọi người không phân biệt tuổi tác, học thức, giai cấp, quốc gia, tôn giáo và văn hoá. Ngược lại, mọi người chạy đến với Ngài để nghe Ngài giảng, để được Ngài chữa lành, để chứng kiến phép lạ Ngài làm. Chính trong bầu khí chào đón nhẹ nhàng này của Chúa Giêsu mà cuộc gặp gỡ với viên đại đội trưởng xảy ra. Sẽ không có một cuộc gặp gở chân thật nào xảy ra giữa chúng ta nếu trước tiên chúng ta không có thái độ “cháo đón,” tức là con tim của chúng ta không đóng kín trong những thành kiến và hận thù của mình.

    Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy một viên đại đội trưởng người Do Thái đến cầu xin Chúa Giêsu. Đây là một điều hết sức ngạc nhiên. Chúng ta biết, người Do Thái xem người Rôma là kẻ thù, và người Rôma xem người Do Thái là những người cần đến lòng thương xót của họ. Nhưng bài Tin Mừng cho chúng ta thấy thái độ của viên đại đội trưởng và của Chúa Giêsu hoàn toàn ngược lại. Chúa Giêsu đón nhận “kẻ thù” của mình và còn khen ông ta: “Ta không thấy ai trong Israel có niềm tin như ông này.” Chúng ta có đủ can đảm để khen kẻ thù của chúng ta không? Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta luôn nói xấu những người chúng ta không thích và nhất là “kẻ thù” của chúng ta (trong cộng đoàn đời tu cũng thế). Hôm nay Chúa Giêsu cho chúng ta một thái độ để học theo, đó là chân nhận điều tốt và tôn vinh người khác, ngay cả kẻ thù của mình, của dân tộc mình. Hơn nửa, trong cuộc sống thường ngày, nếu chúng ta không thích một ai hay hơn thế, chúng ta ghét một ai và xem họ như kẻ thù, khi người đó đến với chúng ta, liệu chúng ta có đón họ như Chúa Giêsu đã làm không? Còn về phía viên đại đội trưởng, ông khiêm nhường nhận rằng mình cần đến sự thương xót của Chúa  Giêsu. Học nơi viên đại đội trưởng, chúng ta cũng nên bỏ qua sự kiêu ngạo và tự tôn của mình để khiêm nhường xin người khác giúp mình, ngay cả kẻ thù của mình để mưu ích cho người khác.

    Một điểm khác mà chúng ta có thể suy gẫm trong bài Tin Mừng hôm nay là: Chúng ta thấy viên đại đội trưởng tin vào quyền lực “Lời” của Chúa Giêsu. Ông tin “Lời” của Chúa Giêsu có thể làm thay đổi tình trạng của một người, nhất là của người đầy tớ của ông. Ông đi từ kinh nghiệm cá nhân của mình để đạt đến kinh nghiệm về Thiên Chúa. Ông kinh nghiệm rằng cho dù với quyền lực giới hạn được ban cho mình, những lời ông nói đều đều được thực hiện. Từ kinh nghiệm đó, ông tin rằng: trước mặt ông không chỉ là “người được ban cho một quyền lực giới hạn” như ông, mà là Đấng là nguồn gốc của mọi quyền lực trên trời và dưới đất. Như thế, lời của Ngài sẽ được thực hiện mà không có cản trở nào: “Tôi không xứng đáng Ngài đến dưới mái nhà tôi, nhưng Ngài chỉ nói một lời thì mọi sự sẽ tốt đẹp” (“tôi tớ của tôi sẽ được chữa lành”). Trở về với cuộc sống, chúng ta nghe lời Chúa mỗi ngày, chúng ta có để Lời Chúa biến đổi chúng ta không? Chúng ta thấy người đầy tớ của viên đại đội trưởng bị bệnh sắp chết, nhưng chỉ một lời của Chúa Giêsu, người ấy được lành bệnh. Chúng ta cũng có nhiều bệnh: ghen tỵ, giận hờn, so sánh, không tha thứ, nói xấu nhau, lẩm bẩm kêu ca, than phiền, trách mắng và những bệnh khác, chúng ta có để cho Lời Chúa chữa lành chúng ta không? Hay chúng ta chỉ nghe Lời Chúa và để cho Lời Chúa đi qua như những lời của con người!

    Lm. Anthony, SDB.

     

    …………………………

    Suy Niệm 3: TIN TƯỞNG VÀO TÌNH THƯƠNG CỦA THIÊN CHÚA

    Tin mừng hôm nay nói cho chúng ta về lòng tin của một viên sỹ quan rôma đặt vào Chúa Giêsu để xin Chúa chữa bệnh cho đầy tớ của mình. Trước tiên chúng ta thấy viên sỹ quan là người ngoại đạo nhưng trong ông lại chất chứa một tình thương đặc biệt dành cho đầy tớ của mình, khi đầy tớ bị bệnh, ông không bỏ mặc đầy tớ mà ông lo lắng, tìm cách chạy chữa và khi biết Chúa Giêsu đang ở gần ông thì ông vội vàng đến để nài xin Chúa chữa cho tên đầy tớ của mình, nhưng thái độ của ông rất khiêm tốn và đầy tin tưởng khi ông thưa với Chúa  “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh“. Ông tin tưởng tuyệt đối vào lời của Chúa Giêsu và chính niềm tin đó ông đã được như ý.

    Qua đây cho chúng ta một bài học thiên Chúa luôn yêu thương và tỏ lòng thương xót cho hết thảy mọi người không phân biệt tôn giáo, phần còn lại là tùy thuộc vào niềm tin của mỗi người chúng ta có mở lòng ra để Chúa đến hay không?

    Lạy Chúa qua bài Tin mừng hôm nay một lần nữa nhắc nhở cho chúng con biết nhìn lại thái độ và niềm tin của mình có thật sự khiêm tốn và hoàn toàn phó thác vào lòng thương xót của Chúa hay không? Hay chúng con chỉ tuyên xưng trên môi miệng mà lòng vẫn còn những nghi ngờ, không tin tưởng tuyệt đối vào Chúa để được Chúa chữa lành và ban những ơn cần thiết cho chúng con.

     

    NTTT.

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com