BÀI ĐỌC I: Đn 12, 1-3
Khi ấy, tổng lãnh sứ thần Micae sẽ chỗi dậy can thiệp cho con cái dân ngươi, đó sẽ là thời kỳ khốn khổ chưa từng xảy đến từ khi có các dân tộc cho tới bây giờ. Trong thời kỳ ấy dân ngươi, hễ ai đã có ghi tên trong sách, sẽ được cứu thoát.
Nhiều kẻ an giấc trong bụi đất sẽ chỗi dậy; có người sẽ được hưởng phúc trường sinh, có kẻ phải tủi nhục muôn đời.
Những người thông minh sẽ sáng chói như ánh sáng vòm trời, và những kẻ khuyên dạy sự công chính cho nhiều người, sẽ nên như các vì tinh tú tồn tại muôn ngàn đời. Đó là lời Chúa.
BÀI ĐỌC II: Dt 10, 11-14. 18
Trong khi mọi tư tế hằng ngày đứng gần bàn thờ chu toàn chức vụ mình và hiến dâng cũng ngần ấy của lễ nhiều lần, nhưng không bao giờ xoá được tội lỗi, còn Người khi dâng xong của lễ duy nhất đền tội, đã ngự bên hữu Thiên Chúa đến muôn đời, và từ đây, Người chờ đợi cho đến khi thù địch bị đặt làm bệ dưới chân Người. Vì chưng, nhờ việc hiến dâng duy nhất mà Người đã làm cho những kẻ được thánh hoá nên hoàn hảo đến muôn đời. Vậy nơi nào tội lỗi được thứ tha, thì không còn việc dâng của lễ đền tội nữa. Đó là lời Chúa.
PHÚC ÂM: Mc 13, 24-32
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Trong những ngày ấy, sau cảnh khốn cực, mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng sẽ mất sáng, các ngôi sao sẽ từ trời rơi xuống và các sức mạnh trên trời sẽ bị lay chuyển. Bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người ngự đến trên đám mây với đầy quyền năng và vinh quang. Và bấy giờ Người sẽ sai các thiên thần của Người đi quy tụ những kẻ đã được tuyển chọn từ khắp bốn phương, từ chân trời cho đến cùng kiệt trái đất. Nhìn vào cây vả, các con hãy tìm hiểu dụ ngôn này. Khi nó đâm chồi nảy lộc, các con biết rằng mùa hè gần đến. Cũng vậy, khi các con nhìn thấy tất cả những điều đó xảy ra, thì các con hãy biết là Người đã tới gần ngoài cửa rồi. Thầy bảo thật các con: Thế hệ này sẽ chẳng qua đi trước khi mọi sự đó xảy đến. Trời đất sẽ qua đi, nhưng lời Thầy nói sẽ chẳng qua đi.
“Còn về ngày đó hay giờ đó, thì không một ai biết được, dù các thiên thần trên trời, dù Con Người cũng chẳng biết, chỉ có mình Cha biết thôi”. Đó là lời Chúa.
Suy Niệm1 : SỰ KẾT THÚC THÌ CHUNG, NHƯNG SỐ PHẬN THÌ RIÊNG
Đã vào Chúa nhật 33 Thường niên rồi. Chỉ một Chúa nhật nữa thôi, là hết một chu kỳ năm Phụng vụ!
Lời Chúa nói về sự kết thúc. Không phải kết thúc một chu kỳ nào đó để mở ra một chu kỳ khác y chang, tuần hoàn miên viễn… mà đây là sự kết thúc dứt khoát tất cả những gì mà ta cảm giác và kinh nghiệm trên cõi đời này. Kết thúc của không gian, thời gian. Kết thúc của lịch sử! Đằng sau đó sẽ là một thế giới khác, không phải thế giới này lặp lại.
Bài đọc Đaniel, trong thể văn khải huyền, cho biết đó là sự kết thúc chung, nhưng số phận mỗi người thì riêng, tức khác nhau. Ngày ấy, có những kẻ “đã được ghi tên trong sách”, có kẻ không; mọi người “an giấc trong bụi đất đều chỗi dậy; có người sẽ được hưởng phúc trường sinh, có kẻ phải tủi nhục muôn đời. Những người thông minh sẽ sáng chói như ánh sáng vòm trời, và những kẻ khuyên dạy sự công chính cho nhiều người, sẽ nên như các vì tinh tú tồn tại muôn ngàn đời”… (x. Đn 12,1-3). Để ý, giọng tường thuật ở đây mang âm hưởng ít nhiều về sự cảnh cáo gây hoang mang lo lắng. Nào là “tổng lãnh thiên thần Micae chỗi dậy can thiệp…”, nào là “thời kỳ khốn khổ chưa từng xảy đến bao giờ”… Đáng lo thật!
Nhưng Thánh vịnh 15 (Đáp ca) lấy lại cho chúng ta sự bình tĩnh và yên tâm, theo qui luật rằng ngay cả trong ngày ấy, thì ai vốn thuộc về Chúa sẽ tiếp tục thuộc về Chúa, nghĩa là được Thiên Chúa đón nhận vào trong vòng tay yêu thương của Ngài. “Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa… chính Người nắm giữ vận mạng của con… con sẽ không nao núng… Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh: sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan”…
Những lời của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng Mác cô cũng thuộc giòng văn khải huyền, và cũng nói về sự kết thúc. Cũng vô hình trung gây lo lắng ít nhiều về ‘ngày ấy’: “Trong những ngày ấy, sau cảnh khốn cực, mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng sẽ mất sáng, các ngôi sao sẽ từ trời rơi xuống và các sức mạnh trên trời sẽ bị lay chuyển…”! Cũng xác nhận sự kết thúc đó là ‘chung’, nhưng số phận người ta thì khác nhau – có người được tuyển chọn, có kẻ không! Con Người ngự đến trong đám mây “sẽ sai các thiên thần của Người đi quy tụ những kẻ đã được tuyển chọn từ khắp bốn phương, từ chân trời cho đến cùng kiệt trái đất”! (x. Mc 13,24-32).
Khỏi phải nói, những kẻ được tuyển chọn ấy sẽ được đón nhận trong “quyền năng và vinh quang” của Con Người. Nghĩa là, sau tất cả, một cái kết có hậu, viên mãn dành cho họ. Cuối cùng, đoạn Thư Do thái cho ta biết điều cốt yếu nhất: Ta có quyền hy vọng, một ‘niềm hy vọng không làm thất vọng’, vì Đức Kitô là vị Thượng tế đã hiến dâng chính Người làm hy lễ đền tội cho ta! (x. Dt 10,11-14.18).
Số phận của mỗi người chúng ta, vì thế, không còn là ẩn số, không còn là một cái gì hoàn toàn may rủi. Vì Chúa Giêsu đã trả giá xong, và bảo kê rồi! Ta chỉ còn có việc TIN TƯỞNG vào Người. Tin tưởng nghĩa là trông cậy, tín thác, hy vọng… Nó như ta đặt tất cả cuộc đời và vận mạng của mình vào cửa ‘Chúa Kitô‘ trong ván bài quyết định. Ta thuộc về Chúa, ngay từ bây giờ – và ‘luật chơi’ sẽ được chính Chúa tôn trọng:
Ai thuộc về Chúa, sẽ tiếp tục thuộc về Chúa, trong ngày kết thúc mọi sự ấy!
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
……………………………………………………
Suy Niệm 2: Ánh sáng cuối chân trời là Đức Kitô
Hạnh phúc thay cho kẻ mở mắt chào đời dưới một mái ấm gia đình, được mẹ cha yêu thương vỗ về, được mọi người đùm bọc chở che. Thứ cảm giác khi biết mình được yêu thương mang hương vị ngọt ngào khó diễn tả. Nét tương phản chúng ta cũng dễ dàng cảm nhận được trong lúc này nếu như chúng ta đưa mắt hướng về vùng Trung Đông. Thứ cảm giác phập phồng lo sợ trong cảnh ly loạn thật đáng sợ! Còn gì hãi hùng hơn khi phải tận mắt chứng kiến cảnh người mất nhà tan, sống hôm nay nhưng khộng biết đến ngày mai! Ai rơi vào cảnh màn trời chiếu đất như thế này sẽ thấy cuộc đời tăm tối mịt mù vô vọng, sẽ không dễ dàng tin rằng Thiên Chúa là tình yêu, càng khó cảm nhận lòng bao dung nhân ái của Ngài. Đối với họ thì hình ảnh thánh Máccô mô tả „mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng“đã thànhhiện thực, không cần phải đợi đến ngày tận thế!
Cảnh ngày cánh chung: khắp nơi hoang tàn đổ nát. Trật tự của thế giới bị đảo lộn. Tất cả những gì có vẻ rất quan trọng trong cuộc sống thường nhật bỗng dưng tan thành mây khói, những gì có giá trị liên thành đến nỗi ai đó dù chết cũng không buông phút chốc không cánh mà bay! Nhưng những hình ảnh này không phải là chủ đích mà Đức Giêsu nhắm tới. Ngài không muốn làm cho chúng ta hoang mang lo sợ. Nếu chúng ta tập trung tiếp tục nghiền ngẫm lời của Đức Giêsu chúng ta sẽ phát hiện một tia đầy hy vọng giống như ánh sáng ở cuối đường hầm. Trước ngày tận thế địa cầu bị đảo lộn giống như một người đàn bà trong lúc lâm bồn, quặn đau vật vã, … Những biến cố kinh thiên động địa sẽ lần lượt xuất hiện trong ngày đó nhưng đây không phải là giây phút tận cùng, tất cả sẽ bị hủy diệt. Đức Kitô sẽ trở lại và thế giới sẽ được đầy tràn ân sủng của Ngài. Ngài muốn nhắc nhở chúng ta: thảm hoạ sẽ xảy ra không tài nào tránh né, nhưng không vì thế mà hồn tan phách tán. Dù chuyện gì xảy ra đi nữa, thế giới và tất cả đang hiện hữu không ngoài bàn tay đầy yêu thương quan phòng của Chúa Cha.
Năm phụng vụ sắp sửa kết thúc. Giáo hội mời gọi chúng ta lắng nghe và gẫm suy về ý nghĩa của cuộc sống. Có lẽ hiện trạng trong vùng Bắc mỹ và châu Âu trong những thập niên qua phản ảnh khá rõ ràng những gì Đức Giêsu đã nói. Sắp tận thế hay không thì chả ai dám chắc. Nhưng cho đến nay đã gần 80 năm trôi qua kể từ ngày chiến tranh thế giới làn thứ 2 chấm dứt. Con người bắt tay xây dựng để có một cuộc sống phồn vinh. Khi có được rồi thì họ càng ngày càng xa Chúa, nhà thờ dần dần thưa thớt người. Những con bò vàng được nhiều người theo đuổi tôn thờ ngày càng nhiều. Tiền tài, danh vọng, những thú vui hưởng thụ dĩ nhiên quan trọng hơn lời mời gọi tham dự cuộc sống đời đời. Con người tìm đủ mọi cách để bảo đảm an toàn cho cuộc sống. Kế hoạch, chương trình và bảo hiểm không thể thiếu. Cuộc sống của con nguời không còn chỗ cho những chuyện ngoài dự liệu. Con người khổ công suy nghĩ tính toán, nhưng ông trời lèo lái dẫn đưa. Nhân tính không bằng trời tính! Tất cả những gì có trong mắt chúng ta không có gì là vĩnh hằng. Chỉ qua một đêm tất cả có thể sụp đổ tan hoang.
Kinh nghiệm cho thấy: tất cả đều hữu hạn. Một ngày nào đó chúng ta phải từ giã cõi đời này. Mặc dù xác tín như vậy nhưng không ai tự nguyện chấp nhận cái chết. Bởi vậy, những hình ảnh rùng rợn xảy ra đó đây nhằm mục đích lay động thức tỉnh chúng ta. Đừng hoài công xây ảo mộng, đừng trông mong ai đó khám phá ra phương thuốc trường sinh bất tử. Hình ảnh ngày cánh chung tuy đáng sợ nhưng nhằm giúp chúng ta sống cuộc sống hiện tại tốt đẹp và ý nghĩa hơn. Bởi vì chỉ có giây phút hiện tại thuộc về tầm tay và sở hữu của chúng ta, hãy tận dụng nó. Những gì còn lại thuộc về quỹ đạo do Thiên Chúa điều khiển. Có lẽ hình ảnh của ông già Simêon trong đền thờ là một hình ảnh đầy khích lệ và an ủi. Trước khi chết ông được tận mắt nhìn thấy Đức Giêsu và được tận tay ẵm bế Ngài. Đức Giêsu nhắn nhủ chúng ta: Nếu như tất cả dường như trở nên mù mịt đen tối trong cuộc sống của con, hãy tin tưởng. Ta đang ở với con. Nếu như mặt trời trong con ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng, hãy can đảm lên. Ta không để con đơn độc một mình.
Lm. Phêrô Trần Minh Đức

