spot_img
Thêm
    Trang chủCầu Nguyện & Suy NiệmLời Chúa Hàng NgàyThứ Tư, Tuần 3 TN: Thánh Tôma Aquinô

    Thứ Tư, Tuần 3 TN: Thánh Tôma Aquinô

    BÀI ĐỌC I: 2 Sm 7, 4-17

    Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Nathan lời này rằng: “Hãy đi và nói với Đavít tôi tớ Ta rằng: Chúa phán thế này: Có phải ngươi sẽ xây cất cho Ta một ngôi nhà để ở chăng? Vì từ ngày Ta dẫn dắt con cái Israel ra khỏi đất Ai-cập cho đến ngày nay, Ta không ở trong nhà, nhưng Ta di chuyển trong nhà tạm và trong trại. Khắp mọi nơi Ta đi qua với con cái Israel, có khi nào Ta nói cùng một trong các chi họ Israel mà Ta truyền dạy chăn dắt Israel dân Ta rằng: “Tại sao không xây cất cho Ta một ngôi nhà bằng cây hương nam?” Giờ đây, ngươi hãy nói cùng Đavít tôi tớ Ta rằng: “Chúa các đạo binh phán thế này: Ta đã đem ngươi ra khỏi đồi cỏ lúc ngươi còn theo sau đoàn chiên, để ngươi trở nên thủ lãnh Israel dân Ta và Ta đã ở cùng ngươi trong mọi nơi ngươi đi. Ta sẽ tiêu diệt mọi quân thù trước mặt ngươi, và Ta sẽ làm cho danh ngươi nên cao trọng như danh các bậc vĩ nhân trên mặt đất. Ta sẽ đặt để một nơi cho Israel dân Ta, và Ta sẽ vun trồng nó tại đó. Nó sẽ ở đó và sẽ không còn bị quấy rối nữa. Con cái sự dữ sẽ không còn đến đàn áp nó như xưa nữa, như ngày Ta thiết lập các vị Thẩm phán trên Israel dân Ta. Ta sẽ cho ngươi được bằng yên khỏi mọi quân thù. Và Chúa phán trước cho ngươi biết là Chúa sẽ tạo lập cho ngươi một ngôi nhà. Đến khi qua đời, ngươi sẽ được an giấc cùng các tổ phụ ngươi. Kế đó Ta sẽ cho con của ngươi kế vị và làm cho vương quốc ngươi vững mạnh. Chính người sẽ xây dựng cho danh Ta một ngôi nhà, và Ta bảo đảm ngôi báu triều đại ngươi tồn tại đến muôn đời. Ta sẽ là Cha người, và người sẽ là con Ta. Nếu người có phạm lỗi, Ta sẽ sửa trị người bằng roi người lớn và bằng tai hoạ con cái loài người. Nhưng Ta sẽ không cất khỏi người lòng từ bi của Ta, như Ta đã xử với Saolê, kẻ đã bị Ta khai trừ khỏi mặt Ta. Và nhà của ngươi và triều đại ngươi sẽ vững chắc đến muôn đời trước mặt Ta; ngôi báu ngươi sẽ vững bền mãi mãi!” Nathan đã thuật lại cho Đavít tất cả những lời và thị kiến này.

    PHÚC ÂM: Mc 4,1-20

    Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu giảng dạy ở bờ biển và có đám đông dân chúng tụ lại gần Người, nên Người xuống ngồi trong một chiếc thuyền trên mặt biển, tất cả đám đông thì ở trên đất theo dọc bờ biển. Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều, và khi giảng, Người nói với họ rằng: “Các ngươi hãy nghe! Nầy người gieo hạt đi gieo hạt giống. Khi gieo, một phần hạt rơi xuống vệ đường và chim trời đến ăn hết. Phần khác rơi trên đất sỏi, nơi không có nhiều đất. Hạt giống đã mọc lên ngay, vì lớp đất không sâu. Nhưng khi mặt trời mọc lên, hạt giống bị nắng đốt và vì không rễ, nên bị chết khô. Một phần khác rơi vào bụi gai và gai mọc lên làm hạt giống chết mà không sinh hoa trái được. Phần hạt khác rơi vào đất tốt, mọc lên, nẩy nở và sinh quả, hạt thì sinh được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm”. Và Người phán rằng: “Ai có tai nghe thì hãy nghe”. Khi Người còn lại một mình, thì mười hai ông là những kẻ luôn ở với Người, hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn, Người liền bảo các ông: “Các con được ơn biết mầu nhiệm về nước Thiên Chúa, còn những người khác ở ngoài thì mọi sự được giảng dạy bằng dụ ngôn, vì chúng nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu, kẻo chúng trở lại mà được tha tội”. Người nói với các ông: “Các con không hiểu dụ ngôn đó sao? Vậy thì hiểu sao được tất cả những dụ ngôn khác? Người gieo hạt là gieo lời Chúa. Vệ đường mà lời Chúa được gieo vào, là những kẻ vừa nghe xong, thì Satan đến và cất lấy lời Chúa gieo trong tâm hồn họ. Và cũng thế, những hạt giống rơi trên đất sỏi, là những kẻ khi nghe lời Chúa thì đón nhận vui vẻ, nhưng chúng không đâm rễ bên trong và là những người hay thay đổi: sau đó gặp phải cơ cực hay bắt bớ vì lời Chúa, thì họ sa ngã liền. Lại có những hạt giống rơi trong bụi gai. Đây là những kẻ nghe lời Chúa, nhưng những lo lắng trần tục, bóp nghẹt lời Chúa, khiến không thể sinh hoa trái được. Còn những hạt giống gieo trong đất tốt: đó là những người nghe lời Chúa, biết giữ lấy và làm sinh lợi, hạt ba mươi, hạt sáu mươi và hạt một trăm”.

    Suy Niệm 1: THÂN EM NHƯ HẠT MƯA SA – DỤ NGÔN VỀ SỐ PHẬN HẠT GIỐNG

    Những hạt giống có số phận không? Có. Như cách Chúa Giêsu quan sát và mô tả đầy hình tượng trong dụ ngôn gieo giống, một dụ ngôn có tầm quan trọng chủ chốt nói về sứ vụ rao giảng của chính Người!
    Hãy tưởng tượng, những hạt rơi xuống vệ đường… nằm phơi chơ vơ đó… chim trời sà xuống ăn mất… và thế là xong!… Những hạt rơi chỗ đá sỏi, tưởng may mắn hơn, nhưng không đủ đất cho hạt nảy mầm và đâm rễ… nên mặt trời vừa lên, chỉ một chút nắng là nó chết khô!… Số phận những hạt rơi vào bụi gai thì ngược lại, không chết vì nắng mà vì thiếu nắng và thiếu không khí… cuối cùng cũng là đoản số… cũng buồn thiu!…
    Chỉ những hạt rơi vào mảnh đất tốt mới thật sự là may mắn. Chúng nảy mầm, mọc lên, đủ các điều kiện để phát triển và sinh bông hạt… một thành ba mươi, sáu mươi, một trăm… đem lại niềm vui ngày mùa cho kẻ gặt lẫn người gieo!
    Điều gọi là số phận may mắn hay không may mắn ấy của hạt giống được định đoạt do loại đất. Đất tốt thì nhờ, đất xấu thì chịu. Như ta có câu ca dao: “Thân em như hạt mưa sa; hạt rơi xuống giếng, hạt ra ruộng cày”!…
    Dụ ngôn nói về hạt giống Lời Chúa, hay quyết liệt hơn: nói về chính Chúa Giêsu là Lời vĩnh cửu của Chúa Cha. Người được gieo xuống cõi nhân trần này, và số phận Người có thể may mắn hay hẩm hiu, tuỳ vào những mảnh đất tâm hồn của chúng ta, những người nhận hạt giống…
    Nhưng trong khi các loại mảnh đất khó mà thay đổi chất lượng từ vệ đường, đá sỏi, bụi gai trở thành đất tốt được, thì tâm hồn chúng ta hoàn toàn có thể biến đổi, nếu ta khao khát và cho phép tâm hồn mình được biến đổi, bởi chính Chúa.

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    ……………………………
    Suy Niệm 2: CHÚNG TA LÀ LOẠI HẠT NÀO?

    Hôm qua chúng ta nghe về việc vua Đavít rước Hòm Bia Thiên Chúa về nơi cư ngụ. Nhưng điều đó vẫn chưa làm cho vua hài lòng vì vua thấy Đức Chúa vẫn ở trong nhà tạm còn vua thì ở trong cung điện sang trọng. Đây là một ý hướng tốt mà theo con người ai cũng phải tán đồng. Nhưng điều đó không phải là điều Đức Chúa muốn, nên “đêm ấy, có lời Đức Chúa phán với ông Nathan rằng: “Hãy đi nói với tôi tớ của Ta là Đavít: Đức Chúa phán thế này: Ngươi mà xây nhà cho Ta ở sao? Thật vậy, từ ngày Ta đưa con cái Israel lên từ Aicập cho tới ngày hôm nay, Ta không hề ở trong một ngôi nhà, nhưng Ta đã nay đây mai đó trong một cái lều và trong một nhà tạm. Trong suốt thời gian nay đây mai đó với toàn thể con cái Israel, có bao giờ Ta đã lên tiếng hỏi một trong các thủ lãnh Israel mà Ta đã đặt lên chăn dắt dân Ta là Israel: ‘Sao các ngươi không xây cho Ta một ngôi nhà bằng gỗ bá hương?’” (2 Sm 7:4-7). Trong những lời này, Đức Chúa đã cho chúng ta biết Ngài luôn luôn đồng hành với chúng ta chứ Ngài không chỉ ở trong ‘Nhà Tạm’ hay trong ‘nhà thờ’ [nhà nguyện]. Nói cách khác, chúng ta không thể ‘giam’ Đức Chúa trong những ngôi thánh đường chúng ta xây lên cho Ngài mà không để Ngài đến cư ngụ trong ngôi thánh đường bằng xương bằng thịt, đó là con tim và cuộc sống của chúng ta.

    Điều thứ hai chúng ta đáng suy gẫm là việc thay vì vua Đavít dựng một ngôi nhà cho Đức Chúa, thì chính Ngài sẽ thiết lập một nhà cho vua: “Ta sẽ cho ngươi được thảnh thơi, không còn thù địch nào nữa, Đức Chúa báo cho ngươi biết là Đức Chúa lập cho ngươi một nhà. Khi ngày đời của ngươi đã mãn và ngươi đã nằm xuống với cha ông, Ta sẽ cho dòng dõi ngươi đứng lên kế vị ngươi, một người do chính ngươi sinh ra, và Ta sẽ làm cho vương quyền của nó được vững bền” 2 Sm 7:11-12). Đây là một sự chuyển đổi diệu kỳ: Thay vì một ngôi nhà bị phá huỷ theo thời gian là một nhà vững bền đến muôn đời. Nói cách cụ thể hơn, những gì chúng ta làm cho Thiên Chúa thì giới hạn và chóng tàn, còn những gì Thiên Chúa thiếp lập và ban cho chúng ta thì tồn tại muôn đời. Nhiều lúc, khi làm một điều gì chúng ta nghĩ mình đang làm cho Chúa và người khác, nhưng thật ra, chính Chúa đang làm cho mình những điều trọng đại hơn, đó là làm cho tên tuổi của mình được vinh quang và lưu truyền đến muôn đời. Hãy để Chúa thực hiện những kỳ công của Ngài trên cuộc đời chúng ta.

    Bài Tin Mừng hôm nay trình thuật lại cho chúng ta dụ ngôn Những Hạt Giống [hay Người Gieo Giống]. Nếu chúng ta lưu ý kỹ, bài Tin Mừng gồm bốn phần: bối cảnh (4:1-2), dụ ngôn (4:3-9), mục đích của dụ ngôn (4:10-12), và giải thích dụ ngôn (4:13-20). Trong phần bối cảnh, chúng ta thấy Thánh Máccô đặt Chúa Giêsu ngồi trên thuyền giảng dạy dân chúng. Ngài sử dụng dụ ngôn như là phương tiện chính để giảng dạy. Trong tiếng Hy Lạp, từ dụ ngôn parabole, ám chỉ một sự so sánh hoặc loại suy. Theo các học giả Kinh Thánh, dụ ngôn có thể được giải thích theo ba cấp độ khác nhau: Chúa Giêsu, Giáo Hội sơ khai, và Tin Mừng. Theo Dodd, dụ ngôn là một hình ảnh hoặc một sự tương đồng được rút ra từ thiên nhiên hoặc cuộc sống thường ngày nhằm nắm lấy thính giả bởi những điểm rõ ràng và lạ thường, và để lại trong tâm trí người nghe một sự nghi ngờ đủ về những ứng dụng cần thiết mà người nghe phải thực hành trong đời sống thường ngày.

    Về dụ ngôn, chúng ta thấy nó đi theo một quy luật kể chuyện rất hay: ngắn gọn, lặp lại để tạo thành một kiểu mẫu để dễ nhớ, và gây kinh ngạc hoặc đối chiếu vào cuối câu chuyện. Theo các học giả Kinh Thánh, vì điểm tập trung là các hạt giống và những gì xảy ra cho chúng, nên tựa đề tốt nhất là ‘dụ ngôn các hạt giống.’ Các loại đất khác nhau cũng quan trọng, và như thế cũng có thể gọi là ‘dụ ngôn bốn loại đất.’ Nội dung chính của dụ ngôn là nói về tình yêu bao la của Thiên Chúa. Ngài ban cho con người Nước trời qua việc giảng dạy của Chúa Giêsu và sự đáp tra khác nhau của người nghe. Nói cách khác, Chúa Giêsu sử dụng dụ ngôn này để nói về những cách đón nhận đáp trả khác nhau của người nghe về sứ điệp Nước Trời mà Ngài rao giảng. Dụ ngôn này cũng là nguồn khích lệ cho những ai đang gặp sự chống đối trên con đường làm chứng cho Ngài: Nước Thiên Chúa sẽ đến với sự giàu có phong phú của nó. Điều này được ám chỉ trong những hạt lúa rơi vào đất tốt.

    Trong lời giải thích, Chúa Giêsu đưa ra những chướng ngại vật khác nhau cho đức tin – Xatan (4:15), bắt bớ (4:16-17) và những vinh hoa phú quý của đời (4:18-19); nó kết thúc bằng việc vẽ lên những đặc tính cần thiết của người môn đệ (4:20). Nhưng trên hết, chúng ta cần lưu ý đến định mệnh của những hạt giống trong những loại đất khác nhau: “Còn những kẻ được gieo trên nơi sỏi đá là những kẻ khi nghe Lời thì liền vui vẻ đón nhận, nhưng họ không đâm rễ mà là những kẻ nông nổi nhất thời; sau đó, khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì Lời, họ vấp ngã ngay. Những kẻ khác là những kẻ được gieo vào bụi gai: đó là những kẻ đã nghe Lời, nhưng những nỗi lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác xâm chiếm lòng họ, bóp nghẹt lời khiến Lời không sinh hoa kết quả gì. Còn có những người được gieo trên đất tốt: đó là những kẻ nghe Lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ được ba chục, kẻ được sáu chục, kẻ được một trăm” (Mc 4:16-20). Chính Chúa Giêsu đã giải thích cách rõ ràng dụ ngôn này. Nhìn lại bốn loại hạt giống, chúng ta thuộc loại nào. Hay nói đúng hơn, chúng ta đang bị chướng ngại vật nào ngăn cản sự sinh hoa kết trái của lời Chúa trong cuộc đời chúng ta: Xatan, gian nan hay bị ngược đãi vì Lời, nỗi lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác, hay những kẻ nghe Lời và đón nhận?

    Lm. Anthony, SDB.

    ……………………………

    Suy Niệm 3: Dụ ngôn người gieo giống

    1. Khi nói đến những vấn đề trừu tượng khó hiểu như Nước Trời chẳng hạn, Đức Giêsu hay dụng dụ ngôn để diễn tả những ý tưởng đó. Dụ ngôn người gieo giống trong đoạn Tin Mừng này cho chúng ta thấy những thái độ và hiệu quả của việc đón nhận Lời Chúa khác nhau. Cũng vậy, Tin Mừng được gieo vào lòng chúng ta, thế nhưng mảnh đất tâm hồn chúng ta thế nào ? Mảnh đất của chúng ta có điều kiện để hạt giống Tin Mừng được sinh hoa kết quả; hay là mảnh đất khô cằn, chai cứng ?
    1. Để dễ hiểu đoạn Tin Mừng hôm nay, chúng ta cần lưu ý : cách gieo giống của người Do thái thời Đức Giêsu khác với cách gieo giống của ta ngày hôm nay :
      –  Vì còn lạc hậu nên đất chia ra làm nhiều mảnh vụn. Ranh giới giữa các mảnh ruộng thường dùng làm đường đi nên khi gieo có nhiều hạt vương trên bờ.
      – Vì vùng đất hoang khô cằn, nên mảnh ruộng có nhiều sỏi đá, và cây gai vì thế khi gieo có những hạt rơi trên sỏi đá và hạt chen vào bụi gai.
      – Ngoài ra, cũng có những vùng đất tốt được phân làm nhiều loại và năng suất của mỗi loại đất cũng khác nhau.
    1. Thực ra, các môn đệ cũng chưa hiểu được ý nghĩa của dụ ngôn này, nên lúc còn một mình Chúa với các môn đệ, Ngài giải thích thêm cho các ông : người đi gieo là kẻ giảng lời Chúa. Hạt rơi bên dường chỉ ngươi nghe rồi bị ma quỉ cướp mất. Hạt rơi trên sỏi đá chỉ kẻ nghe thì vui nhận, nhưng vì thiếu kiên nhẫn khi bị gian nan thử thách thì bỏ qua. Hạt rơi trong gai góc là hạng người nghe lời giảng thì vâng giữ, nhưng vì ham mê danh vọng của cải thế gian nên Lời Chúa cũng bị chết nghẹt. Hạt rơi trên đất tốt là những người nghe lời Chúa, suy niệm trong lòng rồi chịu khó đưa ra thực hành trong đời sống hằng ngày, nên sinh bông trái là phần rỗi linh hồn.
    1. Có lẽ đa số chúng ta thuộc loại đất có gai. Lời Chúa gieo vào bị làm chết ngạt bởi “những lo lắng việc đời, bả vinh hoa phú quí cùng những đam mê khác”. Thực vậy, kinh nghiệm cho thấy khi nào ta có được sự “thinh lặng nội tâm” thì Lời Chúa dễ thâm nhập tâm hồn ta hơn. Ngược lại khi tâm hồn bị giao động bởi những thứ kể trên thì Lời Chúa vừa vào tai bên này đã lọt ra khỏi tai bên kia.
    1. Tuy thế, lòng người dù có sỏi đá, vệ đường, bụi gai nhưng vẫn có thể được cầy xới chăm bón để biến đổi thành đất tốt. Hạt giống Lời Chúa được gieo xuống không nằm yên thụ động mà còn có sức cải tạo được. Chẳng hạn các vị thánh như Phaolô, Augustinô, Phanxicô Xaviê đã được biến đổi thành “đất tốt” nhờ đã được đón nhận Lời Chúa gieo vào tâm hồn cách nhẫn nại và hào phóng. Thiên Chúa đang cần chúng ta có sự nhẫn nại và hào phóng đó để Nước Trời được mùa gặt bội thu.
    1. Nhìn lại cuộc đời của mình, có lẽ chúng ta phải thành thật nhận rằng từ trước tới nay chúng ta chưa đón nhận và sống Lời Chúa được bao nhiêu, bởi vì chúng ta vẫn để cho tâm hồn xao xuyến lo lắng, những đam mê sự đời, tham vọng địa vị và của cải làm chết ngạt Lời Chúa. Đấy là chưa kể những biến cố xẩy đến trong cuộc sống bản thân, gia đình, xã hội, đều là những tiếng Chúa nhắc nhở, mời gọi chúng ta, nhưng chúng ta vẫn chưa thoát khỏi những đam mê, ích kỷ trong đời sống. Lời Chúa vẫn chưa bén rễ sâu trong tâm hồn chúng ta.
    1. Truyện : Lời Chúa biến đổi tâm hồn.
      Một bác nông phu quê mùa chất phác nọ  đã trở lại Kitô giáo. Được Lời Chúa soi sáng và hướng dẫn, Đức tin cũng như lòng mến Chúa chân thành của bác ngày càng trở nên mạnh mẽ, mạnh đến độ gặp ai, ở chỗ nào bác cũng sốt sắng nói về Chúa cho người ta nghe.
      Một hôm, có một người vô thần đến gặp bác, với ý định đặt một số câu hỏi để dằn mặt bác để bác khỏi đi rao giảng về Đức Kitô.
      Người vô thần hỏi :
      – Ông có biết Đức Kitô mà ông vẫn hăng say quảng cáo, sinh ra ngày nào không ?
      Bác nông phu trả lời :
      – Ngày 25 tháng 12.
      Người vô thần nhún vai, trợn mắt, lắc đầu  ra chiều khinh bỉ, rồi hỏi tiếp :
      – Thế ông có biết Đức Kitô của ông chết năm bao nhiêu tuổi không ?
      Bị hỏi bất ngờ, bác nông phu còn đang ấp úng để tìm câu trả lời, thì người vô thần kia đã cướp lời:
      – Ông thấy không, ông có biết gì về Đức Kitô của ông đâu. Vậy mà cứ đi quảng cáo về ông ta rùm beng.
      Sau lời chê bai của người vô thần, bác nông phu bình tĩnh giải thích :
      – Tôi không biết nhiều về Đức Kitô. Nhưng có một điều tôi biết chắc là, hai năm trước đây, tôi là một gnười chè chén say sưa, tôi rất hay nóng giận, đập phá nhà cửa, đánh đập vợ con. Hai năm trước đây, không bao giờ tôi thấy vợ tôi nở một nụ cười, con cái tôi không còn xa tránh tôi nữa. Bầu khí trong gia đình tôi đã trở nên nhẹ nhõm, vui tươi. Còn riêng tôi, tôi đã bỏ được những tính xấu trước đây. Tất cả những điều ấy, tôi tin là Đức Kitô đã làm cho tôi và gia đình tôi được thay đổi. Tôi nghĩ, tôi biết như thế về Đức Kitô, cũng đã là quá nhiều rồi.

      Lm. Giuse Đinh Lập Liễm Gp. Đà Lạt

                                                                                                   

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com