BÀI ĐỌC I: 1 Sm 24, 3-21
Trong những ngày ấy, Saolê đem ba ngàn người được tuyển chọn trong toàn dân Israel và đi tìm Đavít và các người theo ông, cho đến những mỏm đá cao dốc rất hẻo lánh, nơi chỉ có những con dê rừng lui tới. Ông đến các chuồng chiên ở vệ đường. Nơi đây có một cái hang, Saolê vào đó đi việc cần. Đavít và những người theo ông đang núp phía trong hang. Các người đầy tớ nói với Đavít rằng: “Đây là ngày Chúa phán cùng ông: Ta trao thù địch của ngươi cho ngươi, để ngươi đối xử với hắn thế nào tuỳ ý ngươi”. Vậy Đavít đứng lên, lén cắt một mảnh chiến bào của Saolê. Sau đó Đavít hối hận, vì đã cắt áo chiến bào của Saolê. Ông nói với các người theo ông rằng: “Xin Chúa thương tôi, đừng để tôi làm việc này cho chủ tôi, đấng Chúa xức dầu, là ra tay sát hại vua, vì vua là đấng xức dầu của Chúa”. Đavít ngăm đe những người theo ông không được phép xông vào Saolê. Saolê đứng lên ra khỏi hang và tiếp tục cuộc hành trình. Đavít cũng đứng dậy đi theo Saolê ra khỏi hang và gọi giật sau lưng vua rằng: “Tâu đức vua”. Saolê nhìn lại đàng sau, Đavít sấp mình kính lạy và nói cùng Saolê rằng: “Tại sao bệ hạ lại nghe những lời người ta đồn thổi rằng: Đavít toan làm hại bệ hạ. Đây hôm nay chính mắt bệ hạ thấy rằng: trong hang, Chúa đã trao bệ hạ vào tay tôi. Tôi đã tưởng giết bệ hạ, nhưng tôi thương hại bệ hạ, vì tôi đã nói: Tôi không ra tay sát hại chủ tôi, vì người là đấng xức dầu của Chúa. Hơn thế nữa, cha ôi, hãy nhìn xem mảnh chiến bào của bệ hạ trong tay tôi, vì khi xén vạt chiến bào của bệ hạ, tôi không muốn ra tay sát hại bệ hạ. Xin bệ hạ hãy nhận biết rằng tay tôi không làm điều ác và bất công, tôi không phạm đến bệ hạ, nhưng bệ hạ cứ âm mưu hãm hại mạng sống tôi. Xin Thiên Chúa xét xử cho bệ hạ và tôi, và xin Chúa báo thù cho tôi. Nhưng tay tôi sẽ không phạm đến thân bệ hạ. Như ngạn ngữ xưa có nói “Ác giả ác báo”, nhưng tay tôi cũng sẽ không phạm đến bệ hạ. Hỡi vua Israel, bệ hạ bắt bớ ai? Bệ hạ bắt một con chó chết, một con bọ chét sao? Xin Chúa làm quan án và xét xử cho tôi và bệ hạ, xin Chúa nhìn xem và xét xử vụ này mà giải thoát tôi khỏi tay bệ hạ”. Đavít vừa dứt lời, Saolê liền nói: “Hỡi Đavít con ta, có phải tiếng đó là tiếng của con không?” Saolê cất tiếng khóc và nói cùng Đavít rằng: “Con công chính hơn cha, con làm ơn cho cha mà cha trả oán cho con. Hôm nay con vạch rõ, con đối xử nhân đạo với cha, vì mặc dầu Chúa đã trao cha vào tay con mà con cũng không giết cha. Nào có ai gặp kẻ thù mà để nó đi yên lành không? Vậy xin Chúa báo đáp lại cho con về ân huệ mà con đã làm cho cha trong ngày hôm nay. Nay cha biết chắc rằng con sẽ làm vua, và con sẽ nắm mãi mãi trong tay con vương quốc Israel”.
PHÚC ÂM: Mc 3, 13-19
Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi và gọi những kẻ Người muốn gọi, và họ đến cùng Người. Người chọn mười hai vị để theo Người, và sai các ông đi giảng và ban cho các ông quyền trừ quỷ. Mười hai vị ấy là: Simon mà Người đặt tên là Phêrô, Giacôbê con ông Giêbêđê, và Gioan là em Giacôbê, (cả hai được Người đặt tên là Boanerges, nghĩa là con của sấm sét), rồi đến Anrê, Philipphê, Bartôlômêô, Matthêu, Tôma, Giacôbê con ông Alphê, Tađêô, Simon nhiệt tâm, và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người.
Suy Niệm 1: ĐƯỢC GỌI VÀ CHỌN ĐỂ ĐƯỢC SAI ĐI
Khi có cơ hội “trả thù” một ai đó đã từng tìm cách lấy mạng chúng ta, chúng ta có làm không? Bài đọc 1 hôm nay trình bày cho chúng tình huống như trên xảy ra cho Đavít. Vì sợ Đavít soán ngôi mình, vua Saun đã mang theo “ba ngàn quân tinh nhuệ và lên đường để tìm bắt ông Đavít và người của ông” (1 Sm 24:3). Nhưng Đức Chúa đã trao Saun vào tay Đavít: “Người của ông Đa-vít nói với ông: “Đây là ngày Đức Chúa phán với ông: ‘Này ta trao kẻ thù của ngươi vào tay ngươi, ngươi sẽ đối xử với nó thế nào tuỳ ý’” (1 Sm 24:5). Tuy nhiên, Đavít đã không làm theo khuynh hướng tự nhiên của con người, mà nhìn mọi sự với cái nhìn yêu thương của Thiên Chúa. Vì vậy, ông mới nói với người của ông: “Xin Đức Chúa đừng để tôi làm điều này cho chúa thượng của tôi, đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong, đó là xin Đức Chúa đừng để tôi tra tay hại vua, vì người là đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong” (1 Sm 24:7). Đavít đã chân nhận phẩm giá của người đã được Đức Chúa xức dầu, dù rằng người đó có những yếu đuối. Chính tình yêu, lòng tốt và sự tha thứ của Đavít đã làm thay đổi cái nhìn của Saun: “Vua nói với ông Đavít: ‘Con công chính hơn cha, vì con xử tốt với cha, còn cha thì xử ác với con. Hôm nay con đã tỏ ra là con làm điều tốt cho cha, vì Đức Chúa đã nộp cha vào tay con, mà con đã không giết cha. Có ai gặp kẻ thù của mình mà cứ để nó đi yên lành không? Xin Đức Chúa thưởng con vì điều tốt con làm cho cha hôm nay. Giờ đây cha biết rằng: chắc chắn con sẽ làm vua, và vương quyền Israel sẽ vững mãi trong tay con” (1 Sm 24:18-21). Những lời này cho thấy, Saun đã được biến đổi để nhìn mọi sự với cái nhìn yêu thương của Thiên Chúa như Đavít đã nhìn ông. Cuộc sống có nhiều khó khăn trong các mối tương quan, nhưng khi biết chân nhận phẩm giá của người khác và nhìn với cái nhìn yêu thương của Thiên Chúa, chúng ta sẽ khám phá ra rằng người khác cũng nhìn mình với ánh mắt yêu thương như thế.
Bài Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta việc Chúa Giêsu chọn và thiết lập Nhóm Mười Hai mặc dầu Chúa Giêsu đã gọi một vài người theo Ngài (x. Mc 1:16-20; 2:14), và nhiều người khác theo Ngài. Việc Chúa Giêsu thiết lập Nhóm Mười Hai có một ý nghĩa quan trọng như là biểu tượng đầu tiên trong việc Ngài thiết lập dân Thiên Chúa. Nhóm Mười Hai hàm chứa ý nghĩa của các chi tộc Israel và chỉ đến dân Thiên Chúa trong thời cánh chung trong Nước Thiên Chúa. Chúng ta có thể suy gẫm bài Tin Mừng hôm nay dựa trên các điểm sau:
Thứ nhất, hành động của Chúa Giêsu: “Đức Giêsu lên núi và gọi những kẻ Người muốn” (Mc 3:13). Hình ảnh núi trong truyền thống Kinh Thánh là nơi gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người, nơi Thiên Chúa mặc khải chính mình. Việc gọi và chọn những kẻ Người muốn là việc quan trọng. Những kẻ Người [Chúa Giêsu] muốn cũng phải là những kẻ Thiên Chúa muốn. Chính vì điều này mà Chúa Giêsu đã “lên núi” để hiệp nhất với Chúa Cha, để biết được những kẻ Chúa Cha muốn. Cũng trên núi, những người được chọn sẽ hiểu rằng họ không chỉ được Chúa Giêsu gọi và chọn, mà chính Thiên Chúa của Israel đã gọi và chọn họ. Mỗi người Kitô hữu [mỗi tu sĩ] cũng được Thiên Chúa gọi và chọn để theo Chúa Giêsu. Đầy là một món quà vô giá và nhưng không Thiên Chúa dành cho những người khiêm nhường biết để cho Thiên Chúa hướng dẫn đời mình. Hành động của Chúa Giêsu cũng nhắc nhở chúng ta về những quyết định trong đời sống thường ngày. Khi đối diện với những quyết định quan trọng, chúng ta phải chìm đắm trong đời sống cầu nguyện để được kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa. Chỉ có như thế thì điều chúng ta chọn và muốn cũng là điều Thiên Chúa chọn và muốn.
Thứ hai, hành động của Nhóm Mười hai: “Các ông đến với Người” (Mc 3:13). Khi được mời gọi, các môn đệ đã đến với Chúa Giêsu. Nói cách khác, họ đã đáp trả lại lời mời gọi. Họ đáp trả vì họ “lắng nghe” và để lời Chúa Giêsu “quyến rũ” và “chiếm lấy họ. Đây cũng phải là thái độ của chúng ta, đó là biết lắng nghe cách chăm chú, nếu chúng ta muốn đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu cách mau mắn. Người khôn ngoan là người ít nói, lắng nghe Thiên Chúa, lắng nghe anh chị em mình trước khi làm bất kỳ điều gì.
Thứ ba, mục đích của Chúa Giêsu trong việc thiết lập Nhóm Mười Hai: “Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi rao giảng, với quyền trừ quỷ” (Mc 3:14-15). Trong những lời này, Thánh Máccô chỉ ra rằng: Mục đích của người môn đệ là “ở với Chúa Giêsu.” Chỉ khi người môn đệ ở với Chúa Giêsu mới có thể chia sẻ trong sứ vụ của Ngài, đó là được sai đi rao giảng, với quyền trừ quỷ. Ở đây chúng ta thấy nguyên tắc căn bản của người môn đệ, đó là điều “tôi là” quyết định điều “tôi làm.” Ở lại với Chúa Giêsu là điều quan trọng nhất quyết định chân tính của người môn đệ. Ngày hôm nay, chúng ta thường đánh giá nhau dựa trên hiệu quả của công việc, dựa trên những gì chúng ta làm hơn là chúng ta là. Để rồi khi không có gì làm, chúng ta rơi vào tình trạng “khủng hoảng về căn tính.” Hãy đặt việc ở lại với Chúa Giêsu trên các công việc tông đồ, để khi không thể làm việc tông đồ thì chúng ta vẫn ở với Chúa Giêsu trong mối tương quan thân tình nhất.
Cuối cùng, danh sách của Nhóm Mười Hai: “ông Simôn – Người đặt tên là Phêrô, ông Giacôbê con ông Dêbêđê, và ông Gioan em ông Giacôbê – Người đặt tên cho hai ông là Bôanêghê, nghĩa là con của thiên lôi, rồi đến các ông Anrê, Philípphê, Batôlômêô, Mátthêu, Tôma, Giacôbê con ông Anphê, Tađêô, Simôn thuộc nhóm Nhiệt Thành, và Giuđa Ítcariốt là chính kẻ nộp Người” (Mc 3:16-19). Nhìn danh sách các tông đồ, chúng ta không khỏi ngạc nhiên về những kẻ Chúa Giêsu muốn ở với Ngài. Họ thuộc mọi tầng lớp, khác biệt trong nghề nghiệp và cá tính. Điều đáng để chúng ta lưu ý là trong số những kẻ Chúa Giêsu muốn, có một người “sẽ nộp Ngài.” Chi tiết này cho thấy, Chúa Giêsu không loại trừ ai ra khỏi ơn gọi làm tông đồ của Ngài. Ngài muốn kẻ nộp Ngài “ở với Ngài.” Điều này nhắc nhở chúng ta về tình yêu của mình: Có bao giờ chúng ta muốn ở với một người nộp chúng ta không? Chiều sâu của tình yêu hệ tại việc sẵn sàng chấp nhận mọi sự để người được yêu có cơ hội cảm nghiệm được tình yêu bao dung để trở về.
Lm. Anthony, SDB.
……………………………….
Suy Niệm 2: Chúa chọn Nhóm Mười Hai
- Trong việc rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu không muốn làm việc một mình mà muốn cho con người cộng tác vào công việc quan trọng này. Vì thế, Người đã tuyển chọn Nhóm Mười Hai để Ngài huấn luyện và trao cho họ tiếp tục sứ mệnh của Người. Nhóm Mười Hai này sẽ là cột trụ, là nền tảng Giáo hội mà Người sẽ thiết lập sau này; vì thế, Đức Giêsu phải để các ông luôn ở với Người, gần kề Người. Người tin tưởng họ và trao cho họ sứ mệnh cao cả này.
- Điều cơ bản nhất mà chúng ta phải tuyên xưng trước tiên khi nói về Giáo hội, đó là Giáo hội là một mầu nhiệm, do đó, chúng ta không thể so sánh hay xếp Giáo hội vào bất cứ một tổ chức trần thế nào. Tin Mừng hôm nay như muốn đưa chúng ta vào trong bản chất mầu nhiệm của Giáo hội ấy.
Chúa Giêsu thiết lập Nhóm Mười Hai để các ông ở với Ngài và được Ngài sai đi rao giảng. Ngài trao ban cho các ông quyền năng mà chính Ngài đã từng sử dụng: chỉ có các Tông đồ mới có quyền trừ quỉ, mới có quyền cử hành các bí tích, và chỉ nhữg ai mà các ông trao quyền cho mới được cử hành các bí tích. Chúa Giêsu trao phó cho các Tông đồ kho tàng mạc khải, chỉ có các ông mới có khả năng và có quyền giải thích kho tàng ấy và giảng dạy đúng ý muốn của Chúa. Trong Nhóm Mười Hai, Chúa Giêsu đặt Phêrô làm thủ lãnh để cai trị và trở thành mối giây hữu hình trong Giáo hội; Ngài hứa ở với Giáo hội mỗi ngày cho đến tận thế : như Ngài đã ở với các Tông đồ ngay từ buổi đầu, thì hơn 2000 năm qua, Ngài vẫn tiếp tục ở với và trong Giáo hội (Mỗi ngày một tin vui).
- Trong việc lựa chọn này, Chúa chọn họ là những người bình thường, không giầu có, không danh tiếng. Họ cũng chẳng là người có thế lực trong xã hội. Họ không là những học giả mà chỉ là những người bình dân, đơn sơ. Chọn làm Tông đồ là Chúa Giêsu đã muốn làm thay đổi cả thế giới. Công việc của Chúa Giêsu không đặt trong tay những người mà thế giới cho là những vĩ nhân, nhưng ở trong tay những người bình thường như các Tông đồ.
- Chúa gọi và chọn họ không tự cho mình được chọn hoặc ứng cử, nghĩa là Chúa ở vị thế cao hơn. Chúa là trung tâm chứ không phải họ được quyền lấy mình làm chuẩn; như thế, điều kiện đầu tiên để trở thành Tông đồ là do được Chúa chọn. Các môn đệ ở lại với Người, nghĩa là họ được tách ra khỏi đám đông và đến; điều kiện thứ hai là khi được gọi, họ phải ở tách riêng ra, nghĩa là có sự thay đổi đời sống nên tốt hơn…
Trong Giáo hội, việc được chọn làm công việc này, chức vụ nọ là do Chúa chọn qua sự tuyển lựa của Giáo hội, chứ không phải cha truyền con nối hay mình ứng cử. Vì thế, luôn phải đặt ý Chúa lên trên hết và dù hợp với chúng ta hay không thì cũng phải biết thuận theo ý Chúa.
- Theo truyền thống, các bậc thầy bên phương Đông cũng như phương Tây, thường họ có một số môn đệ, được coi như các cán bộ nồng cốt để tuyên truyền cho học thuyết hay giáo thuyết của mình như Socrate, Platon, Aristote bên phươngTây; như Lão Tử, Khổng Tử, Đức Phật Thích Ca bên phương Đông… Tại sao Chúa Giêsu không chọn cho mình nhiều hơn hay ít hơn ? Có lẽ Ngài muốn chọn con số 12 tượng trưng cho 12 chi tộc Israel ?
Trong số 12 Tông đồ, chúng ta thấy :
Gioan và Giacôbê, những người trẻ nóng tính,
Matthêu, một người thu thuế cho đế quốc,
Simon, một thành viên của nhóm cuồng tín,
Phêrô, anh dân chài thất học.
Những con người quá đỗi bình thường ấy có thể làm được gì lớn lao cho Chúa và cho đời ?
Chúa Giêsu chọn họ để họ ở với Người và Người ở với họ, để từ một nhóm người bé nhỏ, tội lỗi, tình yêu của Thiên Chúa được rao giảng, con người tìm được hạnh phúc thật.
Chúa ơi, cho con ở với Chúa thật sâu, để con có sức mạnh mà thành người hữu ích cho đời (Epphata).
- Truyện : Chúa tuyển chọn 12 Tông đồ.
Một tác giả tưởng tượng việc Chúa Giêsu chọn các Tông đồ như sau : Sau những đêm dài cầu nguyện, Ngài rảo bước khắp nơi nhưng không chọn được người nào, Ngài đành đăng quảng cáo, nhưng trong số những người đến trình diện Ngài, Ngài cũng không chọn được ai.
Ngài đành tổ chức thế vận hội. Môn đầu tiên là cầu nguyện : nhiều người biểu diễn cầu nguyện rất hay nhưng Chúa không chọn được ai cả. Môn thứ hai là thờ phượng cũng thế. Môn thứ ba là giảng thuyết, cũng chẳng được ai.
Chán nản vì mất thì giờ vô ích, Chúa Giêsu rời vận động trường để ra bở biển hóng gió và ở đây Ngài thấy đám dân chài. Ngài đứng quan sát và nhận ra có một số người để hết tâm hồn vào công việc. Ngài nghĩ thầm họ là những người có quả tim. Và thế là Ngài chọn họ làm Tông đồ của Ngài.Lm. Giuse Đinh Lập Liễm, Gp. Đà Lạt

