BÀI ĐỌC I: Ed 47, 1-2. 8-9. 12
Trong những ngày ấy, thiên thần dẫn tôi đến cửa nhà Chúa, và đây nước chảy dưới thềm nhà phía hướng đông, vì mặt tiền nhà Chúa hướng về phía đông, còn nước thì chảy từ bên phải đền thờ, về phía nam bàn thờ. Thiên thần dẫn tôi qua cửa phía bắc, đưa đi phía ngoài, đến cửa ngoài nhìn về hướng đông, và đây nước chảy từ bên phải. Người ấy lại nói với tôi: “Nước này chảy về phía cồn cát, phía đông, chảy xuống đồng bằng hoang địa, rồi chảy ra biển, biến mất trong biển và trở nên nước trong sạch. Tất cả những sinh vật sống động, nhờ suối nước chảy qua, đều được sống. Sẽ có rất nhiều cá và nơi nào nước này chảy đến, nơi đó sẽ trở nên trong lành, và sự sống sẽ được phát triển ở nơi mà suối nước chảy đến. Gần suối nước, hai bên bờ ở mỗi phía, mọi thứ cây ăn trái sẽ mọc lên; lá của nó sẽ không khô héo, và trái của nó sẽ không bao giờ hết; mỗi tháng nó có trái mới, vì dòng nước này phát xuất từ đền thờ; trái của nó dùng làm thức ăn, và lá của nó dùng làm thuốc uống.
BÀI ĐỌC II: 1 Cr 3, 9b-11. 16-17
Anh em thân mến, anh em là toà nhà của Thiên Chúa. Theo ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi, tôi như một kiến trúc sư lành nghề, đã đặt nền móng, còn kẻ khác thì xây lên. Nhưng mỗi người hãy xem coi mình xây lên thế nào? Vì chưng không ai có thể xây dựng một nền tảng khác, ngoài nền tảng đã được xây dựng là Ðức Kitô. Anh em không biết anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Nếu ai xúc phạm tới đền thờ của Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt người ấy. Vì đền thờ của Thiên Chúa là thánh mà chính anh em là đền thờ ấy.
PHÚC ÂM: Ga 2, 13-22
Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusalem; Người thấy ở trong đền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc. Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ, và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”. Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi”. Bấy giờ người Do-thái bảo Người rằng: “Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy”. Chúa Giêsu trả lời: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Người Do-thái đáp lại: “Phải bốn muơi sáu năm mới xây được đền thờ này mà ông, ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?” Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người. Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói.
Suy Niệm 1: ĐỀN THỜ NÀO MỚI ĐÍCH THỰC?
“Tôi đã thấy nước từ bên phải đền thờ chảy ra, và nước ấy chảy đến ai, thì tất cả đều được cứu rỗi”. Lời này là một cách đúc kết thị kiến đầy hình ảnh trong Bài đọc Êdekiel (47,1-2.8-9.12). Nước chảy ra như dòng sông, chảy đến đâu thì đem sức sống phong nhiêu đến đó. Điều này nói lên ý nghĩa của Đền thờ như nguồn cung cấp ân sủng của Thiên Chúa, Đấng là chủ tể của mọi sự sống.
Đền thờ ở giữa dân Chúa. Thiên Chúa ngự trong Đền thờ. Vì thế, dân Chúa vui mừng hân hoan và tin tưởng vì ‘có Chúa ở cùng’. Như những lời của Thánh vịnh 45 (Đáp ca): “Chúa là nơi ẩn náu và là sức mạnh của chúng ta, Người hằng cứu giúp khi ta sầu khổ… Nước dòng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân hoan cung thánh Ðấng Tối Cao hiển ngự. Chúa ở giữa thành, nên nó không chuyển rung… Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, ta được Chúa Giacóp hằng bảo vệ…”
Từ hình ảnh và cảm thức về Đền thờ như thế, Chúa Giêsu mở ra một mặc khải hoàn toàn mới mẻ: chính Người là Đền thờ đích thực của Chúa Cha. Đây là ý nghĩa của câu chuyện Chúa Giêsu xua đuổi những người buôn bán trong Đền thờ Giêrusalem, kèm với lời tuyên bố: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Và thánh sử Gioan ghi chú: “Người có ý nói đền thờ là thân thể Người” (x. Ga 2,13-22).
Để rồi, khi ‘Thân thể Chúa Giêsu Kitô’ được đồng hoá với Giáo hội và điều đó được nhận thức rõ, thì Đền thờ của Thiên Chúa được nhận diện nơi chính chúng ta, cộng đoàn của những người tin vào Chúa Giêsu Kitô. Thánh Phaolô khẳng định rằng chúng ta, cộng đoàn các tín hữu, là Đền thờ của Thiên Chúa: “Anh em không biết anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Nếu ai xúc phạm tới đền thờ của Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt người ấy. Vì đền thờ của Thiên Chúa là thánh mà chính anh em là đền thờ ấy” (x. 1Cr 3,9b-11.16-17).
Như vậy, từ Đền thờ gỗ đá của Cựu ước đã chuyển sang Đền thờ là chính con người Chúa Giêsu Kitô. Nhưng Chúa Kitô là Đầu của Thân thể Người là Hội Thánh, nên chúng ta trong tư cách cộng đoàn dân Chúa cũng là Đền thờ! Nhà thờ gỗ đá sắt thép xi măng mà chúng ta tốn nhiều tiền xây dựng khắp nơi, vì thế, chỉ là phương tiện để xây dựng và củng cố Đền thờ đích thực là cộng đoàn tín hữu sống Tin Mừng!
Đền thờ đích thực này không thể bị nhận chìm vì lũ lụt, không thể bị tốc mái hay xô đổ vì bão tố như những trận bão dữ vừa qua. Chỉ có tội lỗi trong Giáo hội mới đe doạ được Đền thờ đích thực này. Tất cả chúng ta có ơn gọi nên thánh, cũng bởi vì Thiên Chúa ngự nơi thánh, nơi cực thánh, ngay ở giữa chúng ta!
Hãy tập trung đầu tư nhiều hơn cho việc xây dựng Đền thờ đích thực này!
Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
……………………..
Suy Niệm 2: GÌN GIỮ ĐỀN THỜ ĐỨC CHÚA THANH SẠCH
Hôm nay, Giáo Hội cử hành lễ Cung Hiến Thánh Đường Latêranô ở Rôma. Đây là thánh đường cổ nhất và có vị trí cao nhất trong bốn thành đường ở Rôma. Thánh Đường Thánh Gioan Latêranô là nhà thờ chính toà của địa phận Rôma, là ngai của Đức Giáo Hoàng, giám mục của Rôma, không phải là thánh đường thánh Phêrô như nhiều người hiểu sai. Thánh đường cũng còn được gọi là Nhà Thờ của Đấng Cứu Thế hoặc Nhà Thờ Thánh Gioan Tẩy Giả. Trong thời Rôma cổ xưa, nhà thờ này là nơi mà mọi người được rửa tội. Nó là nhà thờ cổ nhất bên phương tây, được xây dựng bởi Constantine và được thánh hiến bởi Đức Thánh Cha Sylvester năm 324. Thánh lễ này trở thành phổ quát để tôn kính thánh đường mẹ, được gọi là “mẹ” của tất cả các nhà thờ ở Rôma và trên thế giới. Thánh đường này là dấu chỉ của tình yêu và sự hiệp nhất với thánh Phêrô và những người kế nhiệm ngài. Cử hành thánh lễ cung hiến hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại đền thờ của Thiên Chúa nơi cuộc đời mỗi người chúng ta. Hãy để lời Chúa hướng dẫn chúng ta trong việc thánh hiến lại cuộc đời mình hầu trở thành đền thánh xứng đáng cho Chúa ngự.
Bài đọc 1 hôm nay trình bày cho chúng ta thị kiến Êdêkien thấy nơi cửa Đền Thờ. Êdêkien nhìn thấy một dòng nước “vọt ra từ dưới ngưỡng cửa Đền Thờ và chảy về phía đông, vì mặt tiền Đền Thờ quay về phía đông. Nước từ phía dưới bên phải Đền Thờ chảy xuống phía nam bàn thờ. Người ấy đưa tôi ra theo lối cổng bắc và dẫn tôi đi vòng quanh theo lối bên ngoài, đến cổng ngoài quay mặt về phía đông, và này: nước từ phía bên phải chảy ra.” (Ed 47:1-2). Đặc tính quan trọng của dòng nước này là nó chảy ra Biển Chết và làm cho nước biển hoá lành. Sông chảy đến đâu thì mọi sinh vật lúc nhúc ở đó sẽ được sống. Sẽ có rất nhiều cá, vì nước này chảy tới đâu, thì nó chữa lành; sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống. Trên hai bờ sông sẽ mọc lên mọi giống cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết: mỗi tháng các cây đó sẽ sinh trái mới nhờ có nước chảy ra từ thánh điện. Trái dùng làm lương thực còn lá để làm thuốc” (Ed 47:8-9.12). Ở đâu có dòng nước này, ở đó có sự sống và chữa lành. Chi tiết này cho thấy có một sức sống mãnh liệt xuất phát từ đền thờ. Điều này mời gọi chúng ta nhìn lại đền thờ cuộc đời mình. Những ai tiếp xúc với chúng ta có tìm được sự sống và có được chữa lành không? Nhiều người trong chúng ta quên rằng mình là đền thờ của Thiên Chúa nên đã không sống một đời sống xứng đáng. Nhiều khi chúng ta có những thái độ mang lại sự chết cho những ai tiếp xúc với chúng ta hơn là mang lại sự sống; chúng ta mang thương tích hơn là chữa lành. Hãy trở nên những đền thánh xứng đáng của Thiên Chúa nơi người khác tìm được sự nghỉ ngơi, sự bình an, tình yêu, sự cảm thông và sự tha thứ.
Về phần mình, thánh Phaolô trong bài đọc 2 chỉ cho các tín hữu Côrintô biết tất cả những gì ngài giảng dạy cho họ là nhằm mục đích mang lại cho họ sự khôn ngoan đích thật. Sự khôn ngoan này không thể được cân, đo, đong, đếm theo tiêu chuẩn con người. Nó được giấu kín khỏi những người tự cho mình là thông thái, là khôn ngoan theo tiêu chuẩn con người, mà chỉ được mặc khải cho những ai yêu mến Thiên Chúa. Chi tiết này cho chúng ta thấy rằng chỉ những ai yêu mến Thiên Chúa mới hiểu được tầm quan trọng của luật Chúa và sự ‘ngu dại’ của thập giá Chúa Giêsu, hay nói cụ thể hơn là những ai muốn bước trên con đường thánh thiện, họ phải chịu những đau khổ khi sống theo luật Thiên Chúa. Vì được mời gọi trở nên thánh thiện, Thánh Phaolô chỉ cho chúng ta thấy rằng mỗi người là “Đền Thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong mỗi người” (1 Cr 3:16). Đây chính là lý do để chúng ta tôn trọng và yêu người khác.
Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta hành vi “thánh hiến” Đền Thờ Giêrusalem của Chúa Giêsu. Một cách cụ thể, bài Tin Mừng này nói về dấu chỉ của sự phục sinh. Hành động thánh hiến đầu tiên mà Chúa Giêsu thực hiện là “lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả chiên cũng như bò, ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ. Người nói với những kẻ bán bồ câu: ‘Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán’” (Ga 2:15-16). Đây là hành động lấy đi những gì không xứng đáng ra khỏi đền thờ. Chi tiết này mời gọi chúng ta bỏ đi những thái độ sống, những lời ăn tiếng nói, những hành động cử chỉ không tương xứng với đền thánh của Thiên Chúa là chính mình. Cuộc sống của chúng ta phải là một hành vi thờ phượng [hay một nơi mà chính chúng ta và người khác gặp được Thiên Chúa]. Chúng ta không thể sử dụng đền thờ là thân mình để làm lợi về mặt con người mà trở nên nghèo nàn trước mặt Thiên Chúa.
Điều cần thiết thứ hai cho việc thánh hiến Đền Thờ chính là việc “phá huỷ” và “dựng lại”: “Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại” (Ga 2:19). Những lời này ám chỉ về chính thân thể của Người: “Nhưng Đền Thờ Đức Giêsu muốn nói ở đây là chính thân thể Người. Vậy, khi Người từ cõi chết trỗi dậy, các môn đệ nhớ lại Người đã nói điều đó, họ tin vào Kinh Thánh và lời Đức Giêsu đã nói” (Ga 2:21-22). Hai hành động “phá huỷ” và “dựng lại” này nói đến mầu nhiệm vượt qua của Chúa Giêsu: Ngài phải chết nhưng ba ngày Ngài sẽ sống lại. Chi tiết này mời gọi chúng ta thánh hiến đền thánh cuộc đời chúng ta bằng việc “chết đi cho tội” và “sống lại cho Chúa.” Đây chính là hành động thánh hiến cao đẹp nhất mà Thiên Chúa mời gọi chúng ta thực hiện mỗi ngày.
Lm. Anthony, SDB.

