spot_img
Thêm
    Trang chủCầu Nguyện & Suy NiệmChúa Nhật & Lễ TrọngThứ Hai, Tuần XXXIV/ TN B - Ngày 25/11: Kính Trọng Thể...

    Thứ Hai, Tuần XXXIV/ TN B – Ngày 25/11: Kính Trọng Thể Các Thánh Tử Đạo Việt Nam

    BÀI ĐỌC I: Kn 3, 1-9

    Linh hồn những người công chính ở trong tay Chúa, và đau khổ sự chết không làm gì được các ngài. Ðối với con mắt của người không hiểu biết, thì hình như các ngài đã chết và việc các ngài từ biệt chúng ta, là như đi vào cõi tiêu diệt. Nhưng thật ra các ngài sống trong bình an. Và trước mặt người đời, dầu các ngài có chịu khổ hình, lòng trông cậy của các ngài cũng không chết. Sau một giây lát chịu khổ nhục, các ngài sẽ được vinh dự lớn lao; vì Chúa đã thử thách các ngài như thử vàng trong lửa, và chấp nhận các ngài như của lễ toàn thiêu.

    Khi đến giờ Chúa ghé mắt nhìn các ngài, các người công chính sẽ sáng chói và chiếu toả ra như ánh lửa chiếu qua bụi lau. Các ngài sẽ xét sử các dân tộc, sẽ thống trị các quốc gia, và Thiên Chúa sẽ ngự trị trong các ngài muôn đời. Các ngài đã tin tưởng ở Chúa, thì sẽ hiểu biết chân lý, và trung thành với Chúa trong tình yêu, vì ơn Chúa và bình an sẽ dành cho những người Chúa chọn.

     

    BÀI ĐỌC II: 1 Cr 1, 17-25

    Anh em thân mến, Ðức Kitô không sai tôi đi rửa tội, mà là rao giảng Tin Mừng, không phải bằng lời nói khôn khéo, kẻo Thập giá của Ðức Kitô ra hư không.

    Vì chưng lời rao giảng về Thập giá là sự điên rồ đối với những kẻ hư mất; nhưng đối với những người được cứu độ là chúng ta, thì điều đó là sức mạnh của Thiên Chúa. Vì như đã chép rằng: “Ta sẽ phá huỷ sự khôn ngoan của những kẻ khôn ngoan, sẽ chê bỏ sự thông thái của những người thông sáng. Người khôn ngoan ở đâu? Người trí thức ở đâu? Người lý sự đời này ở đâu?” Nào Thiên Chúa chẳng làm cho sự khôn ngoan của đời này hoá ra điên rồ đó sao? Vì thế gian tự phụ là khôn, không theo sự khôn ngoan của Thiên Chúa mà nhận biết Thiên Chúa, thì Thiên Chúa đã muốn dùng sự điên rồ của lời rao giảng để cứu độ những kẻ tin. Vì chưng, các người Do-thái đòi hỏi những dấu lạ, những người Hy-lạp tìm kiếm sự khôn ngoan, còn chúng tôi, chúng tôi rao giảng Chúa Kitô chịu đóng đinh trên thập giá, một cớ vấp phạm cho người Do-thái, một sự điên rồ đối với các người ngoại giáo. Nhưng đối với những người được gọi, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, thì Ngài là Chúa Kitô, quyền năng của Thiên Chúa, và sự khôn ngoan của Thiên Chúa, vì sự điên dại của Thiên Chúa thì vượt hẳn sự khôn ngoan của loài người, và sự yếu đuối của Thiên Chúa thì vượt hẳn sức mạnh của loài người.

     

    PHÚC ÂM: Mt 10, 17-22

    Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì. Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì: vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con. Anh sẽ nộp em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ”.

    Suy Niệm 1: CÁC THÁNH TUẪN ĐẠO …

    Nghĩ về những trang sử đẫm máu tuẫn đạo ở đất nước này, và ở khắp mọi nơi qua các thế kỷ, người ta không thể không ngạc nhiên. Cứ hễ tin Chúa, theo Chúa thì dường như nguy cơ bị ghét, bị bách hại sẽ trở thành hiện thực rõ ràng… Chúa Giêsu nói: “Anh em hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp anh em cho công nghị, và sẽ đánh đập anh em nơi hội đường của họ”. Một tin không vui như vậy, mà Chúa nói tỉnh như không, như một điều đương nhiên, chẳng cần nhắc đến lý do gì cả! (x. Mt 10,17-22).

    Chúng ta tự hỏi tại sao vậy? Thì đây là câu trả lời: Tại vì Thiên Chúa và Chúa Giêsu Kitô của chúng ta thật khó ưa và thật nguy hiểm đối với người đời vốn tôn thờ sự khôn ngoan đời và các giá trị đời. Lỗi của người Kitô hữu là tin vào một vị Chúa nguy hiểm, một vị Chúa gây xáo trộn, một vị Chúa chất vấn những đường nẻo dường như đã ổn định của người ta. “Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người ghen ghét” (x. ibid.)

    Vâng, vì Chúa nguy hiểm nên môn đệ Chúa cũng nguy hiểm trước cái nhìn của các quyền lực đời – như thánh Phaolô diễn tả: “Những người Dothái đòi hỏi dấu lạ, những người Hylạp tìm kiếm sự khôn ngoan, còn chúng tôi, chúng tôi rao giảng Chúa Kitô chịu đóng đinh trên thập giá, một cớ vấp phạm cho người Dothái, một sự điên rồ đối với các dân ngoại” (x. 1Cr 1,17-25).

    Dám khác, dám lội ngược dòng, dám từ chối nhảy theo ‘nhịp trống’ của thế gian… nên điều xảy ra là ở đâu đâu và thời nào cũng có bách hại đạo. Bao nhiêu là khổ cực của ngục tù, xiềng xích… và bao nhiêu là máu của các tín hữu là dân lành chất phác đã đổ ra! Chúng ta ngạc nhiên vì sự can đảm làm chứng của cha ông mình. Không học cao hiểu rộng, chỉ với đức tin đơn sơ, nhưng các ngài đã kiên trung một cách kỳ lạ… Chỉ có ân sủng của Chúa mới đem lại được sự can đảm và kiên trung này, như chính Chúa Giêsu đã hứa: “Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ”.

    Mừng kính Các Thánh Tuẫn Đạo, chúng ta rất nên lưu ý rằng – giống như Thầy và Chúa của mình là Vị Chứng nhân trung thành – các ngài chịu trăm ngàn khốn khó mà vẫn bình an, sự bình an sâu thẳm của linh hồn người công chính mà sách Khôn ngoan nói đến (x. Kn 3,1-9). Các vị tuẫn đạo sẵn lòng chịu chết mà không oán hận, các ngài không dính bén bạo lực, ngay cả dù là bạo lực trong ý nghĩ, thái độ, hay lời nói của mình.

    Và mừng kính Các Thánh Tuẫn Đạo, chúng ta đừng quên rằng Chúa Giêsu Kitô mà mình tin, đi theo, và rao giảng là vị Chúa nguy hiểm đối với các thế lực bị lung lạc bởi sự dữ… Vì thế, ta phải sẵn sàng đón nhận sự chống đối và bách hại.

    Đã hẳn là chúng ta không muốn bị bách hại, cả theo những cách bách hại ‘truyền thống’ lẫn những cách bách hại tân thời tinh vi hơn,… nhưng nếu như Giáo hội của Chúa Kitô, nếu môn đệ của Người thấy mình được lòng người đời, được quyền lực đời ưu ái, thay vì bị ghét bỏ và chống đối, thì cũng cần xem lại mình có còn thực sự là Giáo hội, là môn đệ của Chúa Kitô nữa hay không!

    Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.

    …………………………………………

    Suy Niệm 2: TỪ BỎ MỌI SỰ ĐỂ THEO CHÚA GIÊSU

    Kinh nghiệm cuộc sống dạy rằng khi yêu ai một cách chân thật, chúng ta sẵn sàng trao ban mọi sự, ngay cả mạng sống mình cho người mình yêu. Một tình yêu chân thật luôn biến những người yêu nhau trao ban cho nhau những gì mình có và mình là. Tình yêu chân thật có thể biến những con người “nhút nhát” trở nên can đảm để bảo vệ người mình yêu. Đây chính là điều đã xảy ra với người mẹ và bảy người con trong bài đọc 1 hôm nay. Tác giả sách Maccabê quyển thứ hai trình bày cho chúng ta về sự can đảm của người mẹ và bảy người con cùng bị bắt trong thời vua Antiôkhô. Họ bị đánh bởi roi gân bò, “để bắt họ ăn thịt heo là thức ăn luật Môsê cấm” (2 Mcb 7:1). Tuy nhiên, vì tình yêu dành cho Thiên Chúa và luật của Ngài, họ đã chấp nhận chịu đánh đòn và chịu chết, chứ không vi phạm luật Thiên Chúa. Họ trở nên những tấm gương cho chúng ta noi theo. Nhiều người trong chúng ta ngày hôm nay xem luật Thiên Chúa như một gánh nặng. Chúng ta không muốn tuân theo vì chúng ta nghĩ rằng luật Thiên Chúa không làm cho chúng ta được tự do. Vì vậy, nhiều khi có những luật của nhà nước đưa ra trái ngược với luật của Thiên Chúa, chúng ta cũng tuân theo. Chỉ có những người yêu mến Thiên Chúa thật lòng mới có thể hiểu và tuân giữ luật Thiên Chúa.

    Trong bài đọc 1, chúng ta có thể rút ra hai bài học quý giá từ người mẹ. Bài học thứ nhất là chính gương sáng của người mẹ: “Bà mẹ là người rất mực xứng đáng cho ta khâm phục và kính cẩn ghi nhớ. Bà thấy bảy người con trai phải chết nội trong có một ngày, thế mà bà vẫn can đảm chịu đựng nhờ niềm trông cậy bà đặt nơi Đức Chúa. Bà dùng tiếng mẹ đẻ mà khuyến khích từng người một, lòng bà đầy tâm tình cao thượng; lời lẽ của bà tuy là của một người phụ nữ, nhưng lại sôi sục một chí khí nam nhi” (2 Mcb 20-21). Đây là hình ảnh của một người cha người mẹ gương mẫu mà các bậc làm cha làm mẹ và những người lãnh đạo cần phải học hỏi. Đáng khen nơi bà mẹ là sự can đảm và tình yêu bà dành cho Thiên Chúa. Chính tình yêu này đã làm cho bà can đảm và đầy nghị lực để động viên các con sống trung thành với luật Thiên Chúa. Gương sáng của bà được biểu hiện không chỉ bằng lời nói mà bằng chính sự kiên cường chịu đau khổ của bà.

    Bài học thứ hai chúng ta được rút ra từ lời khuyên của người mẹ cho các con của bà, nhất là với người con út. Trong lời khuyên của mình, người mẹ cho thấy rằng, dù bà là người cưu mang con trong dạ, nhưng sự sống của những người con thuộc về Thiên Chúa: “Chính Đấng Tạo Hoá càn khôn đã nắn đúc nên loài người, và đã sáng tạo nguồn gốc muôn loài. Chính Người do lòng thương xót, cũng sẽ trả lại cho các con thần khí và sự sống, bởi vì bây giờ các con trọng Luật Lệ của Người hơn bản thân mình” (2 Mcb 7:23). Chính vì sự sống thuộc về Thiên Chúa, nên không ai có thể cướp mất được dù là tên đao phủ (x. 2 Mcb 7:29). Chi tiết này giúp chúng ta hiểu rằng chúng ta không phải là “chúa” của sự sống mình. Chúng ta chỉ là những người được trao cho sự sống để sống cho Chúa và cho anh chị em mình. Vì vậy, hãy sống cho trọn một kiếp người để làm chứng cho Chúa và trung thành với Chúa. Cuộc sống ở trên trần thế này sẽ qua đi. Chỉ có trong Thiên Chúa chúng ta mới có được sự sống vĩnh cửu. Đừng sợ mất mát hoặc thua kém trong cuộc đời này. Điều quan trọng là trung thành tuân giữ luật Thiên Chúa.

    Trong bài đọc 2, Thánh Phaolô trình bày lý do tại sao chúng ta không sợ hãi để làm chứng cho Chúa dù phải hy sinh chính mạng sống mình. Lý do là: vì chúng ta có Thiên Chúa bênh đỡ (x. Rm 8:31b). Vì yêu thương mà Thiên Chúa ban cho chúng ta chính Con Một của Ngài để chết cho chúng ta để chúng ta được tha tội và sống lại để mở lối vào sự sống vĩnh hằng. Theo Thánh Phaolô, vì Thiên Chúa yêu thương chúng ta với một tình yêu vô điều kiện, nên không có gì tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Ngài, “dù là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo” (Rm 8:35). Chính niềm tin này đã làm cho các thánh tử đạo sẵn sàng đổ máu mình ra để sống trọn vẹn cho Chúa. Họ không để bất kỳ điều gì tách họ khỏi tình yêu của Thiên Chúa. Còn chúng ta thì sao? Chúng ta có để cho mình bị của cải vật chất và thú vui trần thế tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa không?

    Bài Tin Mừng đưa ra cho chúng ta những điều kiện cần thiết để trở nên những người môn đệ chân chính của Chúa Giêsu, đó là: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo” (Lc 9:23). Khi một người hoàn thành hai điều kiện trên, người ấy sẽ hiểu những hệ quả mà Chúa Giêsu trình bày tiếp theo: (1) người muốn cứu mạng sống dương thế để rồi chối bỏ Thiên Chúa thì sẽ mất trong đời sống vĩnh cửu; (2) ai liều mất mạng sống trên dương thế để tuân giữ tình yêu dành cho Thiên Chúa và luật của Ngài thì sẽ được sống lại trong ngày sau hết; (3) đừng để được cả thế giới mà phải đánh mất chính mình hay là thiệt thân; (4) ai xấu hổ vì Chúa Giêsu và lời của Ngài, thì trong ngày sau hết Chúa Giêsu sẽ xấu hổ vì người ấy (x. Lc 9:24-26).

    Lm. Anthony, SDB.

    BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ

    VIDEO CLIPS

    THÔNG TIN ƠN GỌI

    Chúng tôi luôn hân hoan kính mời các bạn trẻ từ khắp nơi trên đất Việt đến chia sẻ đặc sủng của Hội Dòng chúng tôi. Tuy nhiên, vì đặc điểm của ơn gọi Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt, chúng tôi xin được đề ra một vài tiêu chuẩn để các bạn tiện tham khảo:

    • Các em có sức khỏe và tâm lý bình thường, thuộc gia đình đạo đức, được các Cha xứ giới thiệu hoặc công nhận.
    • Ứng Sinh phải qua buổi sơ tuyển về Giáo Lý và văn hoá.

    Địa chỉ liên lạc về ơn gọi:

    • Nhà Mẹ: 115 Lê Lợi - Lộc Thanh - TP. Bào Lộc - Lâm Đồng.
    • ĐT: 0263 3864730
    • Email: menthanhgiadalatvn@gmail.com